(Quyển 2) 10 Vạn Lí Do Phải Khắc Kim

Lượt đọc: 4174 | 2 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 278 Chương 277 Chương 276 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310 Chương 311 Chương 312 Chương 313 Chương 314 Chương 315 Chương 316 Chương 317 Chương 318 Chương 319 Chương 320 Chương 321 Chương 322 Chương 323 Chương 324 Chương 325 Chương 326 Chương 327 Chương 328 Chương 329 Chương 330 Chương 331 Chương 332 Chương 333 Chương 334 Chương 335 Chương 336 Chương 337 Chương 338 Chương 339 Chương 340 Chương 341 Chương 342 Chương 343 Chương 344 Chương 345 Chương 346 Chương 347 Chương 348 Chương 349 Chương 350 Chương 351 Chương 352 Chương 353 Chương 354 Chương 355
Tiến »
Chương 334
sau khi đào hôn ta trở thành nhân vật phản diện(17).

❊ ❊ ❊

"Ngươi có quan hệ thế nào với hắn mà gọi hắn như vậy?"

"...Bằng hữu đi?" Vân Họa gật đầu: "Là bằng hữu."

Linh Quỳnh: "..."

Tình cảm của ngươi mà ngươi còn không biết, quan hệ kiểu gì vậy! !

"Ngươi quen biết hắn sao?"

Lạc Trần Y đã ở chỗ này được một thời gian, nhưng chưa từng nói qua hắn có bằng hữu nào, cũng chưa từng thấy ai tới tìm hắn.

Linh Quỳnh không trả lời mà hỏi lại: "Vì sao hắn ở chỗ này?"

Vân Họa: "Ừm, lúc trước hắn bị thương, cho nên tạm thời ở lại chỗ này."

Linh Quỳnh không xác định được là bị thương ở sườn núi Hắc Phong, hay là sau đó mới bị thương.

Vân Họa cũng nhặt được hắn ở giữa đường.

Đúng lúc Lạc Trần Y biết nấu ăn, mà nàng lại thiếu một người đầu bếp.

Cho nên trong lúc Lạc Trần Y dưỡng thương liền ở lại nơi này giúp đỡ, xem như trả tiền phòng.

Lá gan của Lạc Trần Y cũng không phải rất lớn, bình thường rất cẩn thận dè dặt.

Có đôi khi Vân Họa cảm thấy là do hắn bị người trong nhà ngược đãi, không nhịn được mà đối xử tốt với hắn một chút.

Dù sao bộ dạng của hắn nhìn qua thật sự có chút đáng thương.

"Chuyện kia, hôm nay cám ơn ngươi." Hôm nay nếu không nhờ có nàng, còn không biết sẽ xảy ra chuyện gì đây.

"Không cần khách khí." Linh Quỳnh chỉ đằng sau: "Ta có thể đi nhìn hắn một chút không?"

Vân Họa ra hiệu tùy ý.

Linh Quỳnh đi về phía sau viện tìm Lạc Trần Y.

Trong phòng bếp chỉ có một người cao to đứng nhìn cái nồi lo lắng.

"Lạc Trần Y đâu?"

Người cao to giật mình, xoay đầu lại, thấy là người đã gặp qua buổi chiều, chỉ chỉ gian phòng bên cạnh.

Linh Quỳnh xoay người đi về hướng bên kia, người cao to lao ra ngăn nàng lại: "Ngươi tìm hắn làm gì?"

"Ta là bạn hắn."

"Bằng hữu?" Người cao to nghi ngờ: "Nói bậy, hắn không có bằng hữu!"

Người cao to giống như có chút không bình thường.

Linh Quỳnh: "Làm sao ngươi biết?"

Người cao to ngẩng đầu: "Là tự hắn nói."

Linh Quỳnh: "Đó là bởi vì ta chọc hắn tức giận nên hắn mới cố ý nói như vậy."

Người cao to: "Thật sao?"

"Thật, bây giờ ta muốn đi vào xin lỗi hắn. Ngươi có thể cho ta đi qua không?"

"..."

Người cao to hình như lại suy nghĩ xem lời Linh Quỳnh nói có phải là sự thật không.

Một lúc lâu sau, người cao to mới tránh ra một bên: "Vậy ngươi đi đi."

Linh Quỳnh đi đến ngoài cửa, gõ cửa một cái.

Bên trong không có chút đèn nào, cũng không có bất cứ động tĩnh gì.

"Lạc Trần Y, là ta."

Được một lúc, giọng nói của Lạc Trần Y vang lên: "Có chuyện gì không?"

"Ta muốn nói chuyện từ hôn với ngươi, ngươi mở cửa đi."

"Không cần, đã qua rồi." Lạc Trần Y nói: "Ngươi đi đi."

Lạc Trần Y không đồng ý gặp nàng, Linh Quỳnh gõ cửa thế nào cũng không chịu ra.

...

Lạc Trần Y ngồi trong bóng đêm, nhìn trăng sáng treo trên ngọn cây ngoài cửa sổ.

Bên ngoài không còn động tĩnh gì nữa, chắc là đi rồi.

Khi vừa mới biết là nàng không nguyện ý thành hôn với mình, lúc nữ hài tử này đào hôn, đáy lòng cũng có chút không thoải mái.

Dĩ nhiên không phải bởi vì yêu thích...

Hằn còn chưa nhìn thấy nàng.

Chỉ là cảm xúc bình thường của con người.

Hắn cũng nghĩ không thông, vì sao đã từ hôn rồi còn muốn đi tới bên cạnh hắn.

Nàng có mục đích gì?

Ngực Lạc Trần Y có chút đau, nhìn trăng tròn ngoài cửa sổ, chống đỡ cơ thể muốn đứng lên.

Nhưng bởi vì động tác đứng dậy này, liên lụy đến lồng ngực ngày càng đau, ngay cả cái chân bị thương trước đó cũng giống như bị đau theo.

Phanh ------

Lạc Trần Y ngã xuống đất, ghế bị đổ, lăn đến bên cạnh cửa.

Lạc Trần Y hít từng ngụm từng ngụm không khí mới mẻ, làn không khí lạnh này làm cho hắn cảm thấy dễ chịu hơn một chút.

Thật là khó chịu....

Lạc Trần Y nằm trên mặt đất, trong con mắt phản chiếu ánh trăng sáng trên trời.

Ánh trăng sáng đột nhiên bị che mất, một bóng người từ cửa sổ nhảy vào.

"Lạc Trần Y?"

Giọng nói khẩn trương của nữ nhân vang lên ở bên tai, lăn xuống tận đáy lòng, kíƈɦ ŧɦíƈɦ từng gợn sóng lăn tăn.

"Lạc Trần Y ngươi không sao chứ?"

"Lạc Trần Y..."

Giọng nói của nữ nhân càng ngày càng mơ hồ, từ lo lắng hình như biến thành kinh hãi, lại dần dần chuyển thành ẩn nhẫn thống khổ, còn có một ít cầu khẩn.

...

Bên song cửa sổ một con chim có bộ cánh xinh đẹp đậu xuống, nó dùng mỏ gạt đi những hạt sương dính trên cánh chim.

Ánh nắng vượt qua chim chóc, tỏa sáng vào gian phòng, trải ra một mảnh kim sắc rực rỡ.

Ánh nắng nóng rực chiếu vào trên người, có chút nóng lên.

Người nằm trên giường run rẩy lông mi, có xu thế muốn tỉnh lại.

Lạc Trần Y đưa tay che trán, ngăn cản ánh mặt trời làm chói mắt.

Nhưng rất nhanh hắn cảm thấy không thích hợp, một giây sau từ từ ngồi dậy.

Giường sạch sẽ, quần áo trên người sạch sẽ.

Nhưng mà không đúng...

Lạc Trần Y vén quần áo lên, ở vị trí trên ngực mọc ra một bông hoa cực kỳ nhạt.

Lạc Trần Y ôm lấy đầu, hồi tưởng lại chuyện của ngày hôm qua.

Người cuối cùng hắn nhìn thấy là ai...

Mộ Tiểu Trọng....

Là nàng.

"Mộ Tiểu Trọng..." Lạc Trần Y ôm lấy đầu: "Tại sao lại đi vào..."

...

"A, Trần Y, ngươi dậy rồi?"

Sắc mặt Lạc Trần Y rất kém, Vân Họa lo lắng.

"Ngươi không sao chứ?"

Lạc Trần Y lắc đầu: "Mộ Tiểu Trọng đâu?"

Cái tên này Vân Họa chưa từng nghe qua: "Ai cơ?"

"Tiểu cô nương hôm qua."

"À, chắc còn đang ngủ." Vân Họa giật mình: "Nàng tên là Mộ Tiểu Trọng sao, tên dễ nghe như vậy... Ai, Trần Y, người đi làm cái gì vậy?"

Lạc Trần Y lên lầu, ở cửa có người canh gác, hắn vừa đi tới gần thì bị chặn lại.

Lạc Trần Y bị cản, đột nhiên lại bình tĩnh một chút.

Lạc Trần Y xoay người đi xuống lầu.

Vân Họa vừa mới đuổi theo đến nơi, mặt mũi tràn ngập nghi vấn: "Ngươi làm sao vậy?"

"Không có chuyện gì."

"..."

Bộ dạng này của ngươi cũng không giống như không có chuyện gì đâu!

...

Lúc Linh Quỳnh xuống lầu cũng đã qua giờ cơm trưa, nàng mặc một bộ y phục màu đỏ tươi, cổ tay bị quấn băng gạc to như cái bánh chưng.

Tiểu Lục đứng ở bên cạnh trợn mắt.

Rõ ràng không có gì đáng ngại, nhưng nàng nhất định phải bọc thành cái dạng này.

Linh Quỳnh nâng cằm lên, nhìn người đi đường qua lại bên ngoài khách điếm, đồ ăn trên bàn từ từ được bê lên đầy đủ.

Linh Quỳnh thả tay xuống, cầm đũa ăn.

Nhưng mà tay phải bị bó thành cái bánh chưng, tay trái không tiện gắp, trắc trở lắm mới ăn được một miếng.

Linh Quỳnh vừa ăn thì cảm giác có người bên cạnh nhìn mình bèn ngẩng đầu nhìn sang.

Thiếu niên đeo mặt nạ trắng lộng lẫy lạnh lẽo không có chút độ ấm nào, cánh môi hắn hé mở, xoay người mang một bát cháo đặt ở trước mặt nàng.

Con ngươi Linh Quỳnh hơi sáng lên: "Ngươi làm cho ta?"

"...Ừ."

Trong bát có để một cái thìa, Linh Quỳnh khấp khởi mừng thầm, cầm cái thìa lên ăn một miếng: "Dễ ăn lắm."

Lạc Trần Y đứng đấy thì có thể nhìn thấy lúc nữ hài này húp cháo hơi nghiêng về phía trước, ở cổ áo lộ ra mấy chấm đỏ.

Tay Lạc Trần Y hơi nắm chặt.

"Ngươi nhìn ta như vậy làm cái gì?" Giọng nói của Linh Quỳnh kéo suy nghĩ của Lạc Trần Y lại: "Ngươi không tức giận nữa sao?"

Lạc Trần Y: "..."

Vì sao nàng không nhắc tới một chữ nào về chuyện ngày hôm qua?

Thật giống như chưa từng xảy ra cái gì vậy.

Lạc Trần Y lắc đầu.

"Vậy là tốt rồi." Linh Quỳnh vỗ ngực, mặt mũi tràn đầy nhẹ nhõm.

Lạc Trần Y liếc mắt: "Ta đi làm việc đây."

"Lạc Trần Y."

Tay áo Lạc Trần Y bị níu lại.

Hắn quay đầu lại liền đối diện với con ngươi xinh đẹp đen nhánh của tiểu cô nương, bên trong phảng phất như có một ngôi sao, chiếu sáng lấp lánh.

Hai đầu lông mày của tiểu cô nương hơi nhíu lại, nhiều hơn mấy phần ủy khuất: "Tay ta đau quá, ăn cái gì cũng không tiện."

Lạc Trần Y: "..."

------- Vạn vật đều có đường phân cách -------

Linh Quỳnh: Hôm nay phát phiếu tháng sao?

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 17 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 278 Chương 277 Chương 276 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310 Chương 311 Chương 312 Chương 313 Chương 314 Chương 315 Chương 316 Chương 317 Chương 318 Chương 319 Chương 320 Chương 321 Chương 322 Chương 323 Chương 324 Chương 325 Chương 326 Chương 327 Chương 328 Chương 329 Chương 330 Chương 331 Chương 332 Chương 333 Chương 334 Chương 335 Chương 336 Chương 337 Chương 338 Chương 339 Chương 340 Chương 341 Chương 342 Chương 343 Chương 344 Chương 345 Chương 346 Chương 347 Chương 348 Chương 349 Chương 350 Chương 351 Chương 352 Chương 353 Chương 354 Chương 355
Tiến »