(Quyển 2) 10 Vạn Lí Do Phải Khắc Kim

Lượt đọc: 4279 | 2 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 278 Chương 277 Chương 276 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310 Chương 311 Chương 312 Chương 313 Chương 314 Chương 315 Chương 316 Chương 317 Chương 318 Chương 319 Chương 320 Chương 321 Chương 322 Chương 323 Chương 324 Chương 325 Chương 326 Chương 327 Chương 328 Chương 329 Chương 330 Chương 331 Chương 332 Chương 333 Chương 334 Chương 335 Chương 336 Chương 337 Chương 338 Chương 339 Chương 340 Chương 341 Chương 342 Chương 343 Chương 344 Chương 345 Chương 346 Chương 347 Chương 348 Chương 349 Chương 350 Chương 351 Chương 352 Chương 353 Chương 354 Chương 355
Tiến »
Chương 316
những năm tôi làm đại lão kia(7).

❊ ❊ ❊

Lương Kiêu bảo Thanh tỷ đừng nói chuyện, hắn nói thẳng: "Cô biết chuyện Vườn Địa Đàng đúng không?"

Linh Quỳnh ăn ngay nói thật: "Tôi không biết. Ngày hôm đó là lần đầu tiên tôi nghe thấy cái tên này."

Nếu như cô biết cũng chẳng phải hỏi bọn họ.

Lương Kiêu: "Ít ra cũng phải biết một chút gì chứ?"

Linh Quỳnh quay đầu lại đi về phía bóng tối.

Lương Kiêu không gọi cô quay lại nữa.

Khi bóng lưng của cô sắp bị che khuất, đột nhiên cô dừng lại.

Âm thanh nhẹ nhàng êm dịu bị gió cuốn tới: "Có thứ đã khắc vào trong xương cốt, là thừa nhận thống khổ giày vò, hay là hóa thành một bộ xương cốt khô quắt, lựa chọn đều ở trên tay các người."

...

"Cô ấy nói như vậy là có ý gì?"

Trở lại nơi an toàn Thanh tỷ mới hỏi ra nghi ngờ trong lòng mình.

"Tại sao bọn họ luôn có thể tìm được tung tích của chúng ta?" Lương Kiêu lại hỏi vấn đề này một lần nữa.

Mọi người rơi vào trong trầm mặc.

Ai cũng không muốn hoài nghi đồng bạn của mình.

Nhưng...

Bọn họ đã mất đi hai người.

"Có thứ gì đó ở bên trong thân thể chúng ta." Lương Kiêu nói.

"Sao lại thế... Chúng ta đều đã kiểm tra rồi, chíp được trồng vào cũng đã lấy ra."

"Làm sao chúng ta biết được bọn họ chỉ cấy vào trong thân thể chúng ta một cái?"

"... "

Đúng vậy, sao bọn họ biết được chứ?

Nếu như có thể định vị được bọn họ, vậy thì có thể giải thích tại sao những người kia luôn có thể tìm được bọn họ.

Bởi vì khi bọn họ bỏ trốn đã lấy toàn bộ chip ra.

Vì vậy nên họ chưa bao giờ nghi ngờ vấn đề này...

"Nhưng nó nằm ở đâu?"

Con chíp lúc trước được cấy vào cổ tay rất dễ dàng tìm thấy.

Cũng chính bởi vì bọn họ biết rõ nó nằm ở cổ tay, nên mới không để ý tới những nơi khác.

Nếu như có, thì nó sẽ nằm ở đâu?

Lương Kiêu sờ vào phía sau cổ: "Chắc là ở đây."

Bọn họ vẫn cho rằng kí hiệu EDEN là một cái hình vẽ biểu tượng cho thân phận, quét qua là có thể xác định danh tính.

Nhưng nếu như thứ bọn họ quét không phải là hình xăm thì sao?

...

Linh Quỳnh trở lại nơi ở mới, lại nhìn thấy cái khoang trò chơi nằm ở bên ngoài kia.

Cũng không biết nó đã nằm ở đó bao lâu, vậy mà lại không bị ai mang đi.

Giá tiền của một khoang trò chơi cũng chẳng rẻ, có bán rách nát cũng có thể lấy một khoản kha khá.

Linh Quỳnh kiểm tra lại khoang trò chơi, đây là cái lần trước.

Bọn họ đã dọn đi rồi còn đem về đây làm cái quỷ gì?

Cái trò chơi nát này tới từ đâu chứ!

Linh Quỳnh mang khoang trò chơi vào trong. Vừa mới thu dọn gọn gàng thì nhận được một tin nhắn.

Tiền của vị diện trước đã thanh toán.

Linh Quỳnh trả tiền lại cho Tiểu Quyển Mao, cuối cùng tiền trong tài khoản chỉ còn lại bốn con số.

"... "

Tại sao cô lại nghèo như vậy!

Linh Quỳnh thở dài, lại thở dài, tiếp tục thở dài...

Hít sâu vài hơi, mới kéo ghế ra ngồi xuống.

Linh Quỳnh lấy hộp thuốc nhỏ ra, nhìn mấy viên thuốc ít ỏi bên trong. Cô chần chờ một lúc, cuối cùng "phạch" một tiếng, mạnh tay đóng lại.

Ăn cái gì mà ăn!

Mi xứng sao?

Nghèo thì phải tỉnh!

...

Linh Quỳnh lấy tờ giấy Tiểu Quyển Mao đưa cho cô, đánh dấu toàn bộ địa chỉ mà hắn ta ghi lên bản đồ.

Cô nhìn mấy điểm đỏ trên đó, đầu tiên lựa chọn một nơi ở gần nhất.

Ngày hôm sau, khi trời vừa sáng thì Linh Quỳnh đã xuất phát.

Sau khi tới nơi, cô đi chầm chậm quan sát tình hình xung quanh, xác định không có nguy hiểm gì mới tiến vào nhà lớn.

Trong nhà trống không, trên đất loang lổ vết máu, các tấm kính xung quanh vỡ vụn.

Vừa nhìn là biết đã có một cuộc chiến khốc liệt diễn ra ở đây. Toàn bộ căn nhà đều bị quét sạch, không có bất kỳ một thứ gì.

Linh Quỳnh không thu hoạch được gì, quay người rời đi.

Cô đi tới một địa điểm khác, kết quả cũng chẳng khác là bao.

Tiểu Quyển Mao chỉ cung cấp bốn địa điểm, bây giờ chỉ còn hai.

Linh Quỳnh quyết định bây giờ sẽ không đi nữa. Tại sao à?

Không có tiền!

Muốn hành động ở những địa phương như thế này, tiền là vật không thể thiếu.

[ Gần đây có nhiệm vụ gì không? ]

Linh Quỳnh gửi một tin nhắn cho Nguyệt Vô.

[ Dạo này bên trên đang kiểm tra rất nghiêm ngặt, không có. ] Rất nhanh Nguyệt Vô đã trả lời tin nhắn.

Linh Quỳnh nhìn câu trả lời, rơi vào trầm tư.

Cộc cộc --------

Linh Quỳnh đóng màn hình, nhìn về phía cửa.

Cộc cộc --------

Tiếng gõ cửa vẫn dai dẳng.

Linh Quỳnh lấy vũ khí ra, đi mở cửa.

Ở ngoài cửa là một người phụ nữ, rất gầy yếu, có chút nôn nóng.

Linh Quỳnh chỉ mở ra một nửa, nghiêm túc hỏi: "Có chuyện gì không?"

Người phụ nữ đã chuẩn bị rời đi, đột nhiên cánh cửa mở ra lại khiến cô dâng lên một chút hy vọng.

Cô đã gõ cửa rất nhiều căn hộ nhưng không một ai chịu mở.

An ninh về đêm ở nơi này không an toàn lắm, tất cả mọi người đều tiếc mạng nên sẽ không có ai mở cửa cho một người xa lạ.

Cô không nghĩ cửa nhà này lại mở ra...

"Tôi... Con của tôi sắp không chịu được nữa rồi, cô có thể giúp tôi một chút được không?" Tiểu cô nương này trông rất thân thiện, có thể sẽ đưa tay giúp đỡ.

Người phụ nữ đặt tất cả hi vọng lên người Linh Quỳnh.

"Đưa đứa bé tới bệnh viện đi."

"Không... Không được." Người phụ nữ kia căng thẳng lắc đầu.

Linh Quỳnh đánh giá người phụ nữ từ trên xuống dưới mấy lần.

Giá trị của tất cả những thứ cô ta mặc trên người, có vẻ không vượt qua một trăm tinh tệ.

Người như vậy bình thường sẽ không có ID thân phận, không hộ khẩu.

Nếu như bị phát hiện, sẽ bị trục xuất ra khỏi nơi này.

Không chỉ vậy, trong tiệm thuốc đâu đâu cũng có camera, ra vào đều phải kiểm tra thân phận, chắc là cô ta không dám đi.

Nhưng vậy thì sao? Liên quan gì tới cô.

"Vậy thì tôi không có cách nào rồi." Linh Quỳnh muốn đóng cửa.

"Tôi chỉ cần một chút thuốc hạ sốt, một chút thôi, cô có thể... "

"Tôi không có." Linh Quỳnh lắc đầu: "Cô đi hỏi người khác ấy."

Người phụ nữ thấy Linh Quỳnh chuẩn bị đóng cửa, đột nhiên với tay vào giữa khe cửa.

Linh Quỳnh dừng lại đúng lúc mới không kẹp vào tay cô ta.

"Tôi không có nghĩa vụ giúp cô." Nụ cười Linh Quỳnh lạnh nhạt mấy phần: "Cô đi tìm người khác đi."

Người phụ nữ kia sợ hãi co rúm lại, khẽ cắn răng: "Tôi đưa tiền cho cô cô giúp tôi đi mua được không?"

"... "

...

Hiện tại còn rất ít người sử dụng tiền mặt, thậm chí là không có ai. Tất cả tiền đều ở trong tài khoản cá nhân. Tuy nhiên, mỗi năm sẽ có một lượng rất nhỏ tiền xu sưu tầm được phát hành. Những đồng xu sưu tầm này có thể dùng để mua bán.

Nơi ở của người phụ nữ kia ở dưới mặt đất, rất nhỏ. Sau khi hai người đi vào thì việc xoay người cũng là khó khăn.

Một đứa bé khoảng tám tuổi đắp một cái thảm cũ nát nằm trên giường, hai gò má đỏ rực.

Người phụ nữ lôi một cái hòm ở dưới gầm giường lên, lấy một đồng xu sưu tập từ trong đó ra.

Tuổi đời của đồng xu này rất lớn.

Cái thứ đồ chơi này càng cũ thì càng đắt giá.

"Cái này rất có giá trị." Linh Quỳnh nói: "Cô chắc chắn phải tiêu hết à?"

Người phụ nữ liếc nhìn đứa bé, gật đầu.

"Cô không sợ tôi cầm tiền chạy trốn à?"

"... " Sợ chứ, nhưng hết cách rồi: "Cầu xin cô, nó rất cần thuốc."

Cô tìm nhiều người như vậy nhưng chẳng một ai đồng ý giơ tay cứu giúp.

Cô gái trước mắt này là người duy nhất chịu nghe cô nói, còn theo cô về đây...

Nếu gặp kẻ xấu, vậy cũng là số mệnh của mẹ con họ.

Linh Quỳnh lấy đồng tiền từ trong tay người phụ nữ kia: "Chờ."

Cô tìm Nguyệt Vô đổi đồng xu sưu tập thành tinh tệ, sau đó đi tới tiệm thuốc. Trong tiệm chỉ có người máy phục vụ, Linh Quỳnh tránh mấy cái camera giám sát kia, tìm thuốc hạ sốt rồi tính tiền rời đi.

Cả quá trình không quá một phút.

Linh Quỳnh trở lại nơi ở của người phụ nữ, đưa thuốc cho cô ta.

"Cảm ơn, cảm ơn." Người phụ nữ kia thấy Linh Quỳnh trở về, cảm động thiếu điều muốn quỳ xuống dập đầu.

Cô ta rót nước, đút thuốc cho đứa bé.

Các sản phẩm y dược bây giờ gần như là có tác dụng ngay lập tức, nhưng sau khi đứa nhỏ này uống thì lại chẳng có chuyển biến tốt lên nào.

"Sao lại thế... " Người phụ nữ liên tục sờ trán của đứa bé.

Nhiệt độ không những không giảm mà còn ngày càng tăng.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 17 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 278 Chương 277 Chương 276 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310 Chương 311 Chương 312 Chương 313 Chương 314 Chương 315 Chương 316 Chương 317 Chương 318 Chương 319 Chương 320 Chương 321 Chương 322 Chương 323 Chương 324 Chương 325 Chương 326 Chương 327 Chương 328 Chương 329 Chương 330 Chương 331 Chương 332 Chương 333 Chương 334 Chương 335 Chương 336 Chương 337 Chương 338 Chương 339 Chương 340 Chương 341 Chương 342 Chương 343 Chương 344 Chương 345 Chương 346 Chương 347 Chương 348 Chương 349 Chương 350 Chương 351 Chương 352 Chương 353 Chương 354 Chương 355
Tiến »