(Quyển 2) 10 Vạn Lí Do Phải Khắc Kim

Lượt đọc: 4236 | 2 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 278 Chương 277 Chương 276 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310 Chương 311 Chương 312 Chương 313 Chương 314 Chương 315 Chương 316 Chương 317 Chương 318 Chương 319 Chương 320 Chương 321 Chương 322 Chương 323 Chương 324 Chương 325 Chương 326 Chương 327 Chương 328 Chương 329 Chương 330 Chương 331 Chương 332 Chương 333 Chương 334 Chương 335 Chương 336 Chương 337 Chương 338 Chương 339 Chương 340 Chương 341 Chương 342 Chương 343 Chương 344 Chương 345 Chương 346 Chương 347 Chương 348 Chương 349 Chương 350 Chương 351 Chương 352 Chương 353 Chương 354 Chương 355
Tiến »
Chương 323
sau khi đào hôn tôi trở thành nhân vật phản diện(6).

❊ ❊ ❊

Dòng nước từ trong bụi hoa chảy xuôi qua, thì thầm róc rách.

Ánh trăng như sương, lẳng lặng phủ lên mặt đất một tầng lụa mỏng, sương khói tràn ngập dãy núi, trùng trùng điệp điệp.

Lạc Trần Y cực kì đau đầu, hắn sờ phần gáy, chậm rãi ngồi dậy.

Phần gáy rất đau, giống như từng bị người khác đánh. . .

Quần áo trên người ướt đẫm dán lên thân, gió sông thổi qua, từng cơn lạnh lẽo nổi lên.

Đây là chỗ nào?

Sao cổ lại đau như vậy. . .

Suy nghĩ Lạc Trần Y hỗn loạn, hoàn toàn không nghĩ ra.

Lạc Trần Y nhìn quần áo trên người mình, quay đầu nhìn bốn phía.

Trong nháy mắt hắn quay mặt qua, nhìn thẳng vào đôi đồng tử trong suốt, ánh trăng sương hoa trải đầy ở đáy mắt nàng, lấp lánh ánh sao.

Soạt ——

Thân thể Lạc Trần Y ngã vào trong nước.

Tóc của thiếu niên rủ xuống mấy sợi trước người, trên mặt mang theo một cái mặt nạ bạc.

Mặt nạ chỉ che đi một nửa, hở từ mũi trở xuống.

Tay Linh Quỳnh đang vươn ra lơ lửng giữa không trung, hơi mờ mịt, lại có chút bất lực.

Sao đây?

Nàng là ma quỷ à?

Lạc Trần Y bắt lấy vạt áo của mình, giọng nói nhỏ nhẹ, âm thanh cuốn theo gió đêm mà rung động: "Ngươi. . . Ngươi là ai?"

Linh Quỳnh thu tay lại, ôm đầu gối ngồi xổm ở bên kia, hơi chần chờ, "Mộ Tiểu Trọng."

"Ta không biết ngươi. . ."

Không biết? ?

Hắn không biết mình bị Mộ Tiểu Trọng đào hôn sao?

Linh Quỳnh nhìn vào đôi mắt Lạc Trần Y, bộ dáng của hắn quả thật không giống như đang nói dối.

"Ồ. . ." Một tay Linh Quỳnh ôm mặt: "Thì bây giờ biết rồi đó."

Dòng nước chảy qua dưới thân Lạc Trần Y, chảy về phía phương xa.

Nước thật lạnh, lúc gió thổi qua, toàn thân rét run.

Lạc Trần Y không nhịn được mà rùng mình.

"Muốn lên đây không?" Linh Quỳnh vươn tay, "Trong nước rất lạnh. Ngươi yên tâm, ta không phải người xấu."

Lạc Trần Y nhìn cánh tay ngập trong ánh trăng, tinh tế trắng nõn, xinh đẹp như được chạm khắc từ ngọc.

Một lúc lâu sau Lạc Trần Y mới chậm rãi vươn tay.

Linh Quỳnh kéo hắn từ trong nước lên.

Ngón tay thiếu niên lạnh buốt, sau khi đứng vững, lập tức buông tay Linh Quỳnh ra.

Chóp mũi Linh Quỳnh quanh quẩn lấy một hương thơm nhàn nhạt, nhạt hơn rất nhiều so với trước đó, nhưng vẫn rất thơm.

Đối với một nam nhân mà nói, mùi thơm này hơi quá mức.

. . .

Linh Quỳnh nhóm một đống lửa, để Lạc Trần Y cởϊ qυầи áo ra hong khô.

Lạc Trần Y ngồi sau quần áo, ngay trước người.

Giọng nói của hắn truyền tới từ bên kia: "Sao ngươi ở đây?"

"Chỉ đi ngang qua thôi, ta thấy ngươi nằm ở bên kia, nên mang ngươi đến đây."

Lạc Trần Y trầm mặc một hồi lâu, ấp úng hỏi: "Ta. . . Ta đã làm gì?"

"Không có gì, ngươi ngất đi thôi."

Lạc Trần Y mò xuống phần gáy có chút đau, "A. . ."

Linh Quỳnh lại hỏi: "Ngươi tên gì?"

"Lạc. . . Lạc Trần Y."

"Sao ngươi lại ở đây một mình?" Những người trước đó đi chung với hắn đâu rồi?

". . ."

Lạc Trần Y không trả lời.

Linh Quỳnh rất hiểu chuyện không hỏi tiếp.

Hai người ngồi cách một bộ quần áo, tiếng suối chảy róc rách, ngập trong bóng đêm.

Linh Quỳnh ngửi thấy mùi hương dần dần nhạt đi.

Hình như là bị gió thổi bay đi.

Linh Quỳnh mở thanh tiến trình ra.

Tấm thẻ 'Kỳ nở hoa' kia đã xoay chuyển.

Thiếu niên nằm trong bụi hoa, dòng nước dưới thân thấm ướt quần áo, bầu trời có những đốm sáng bạc lấp lánh, như là những vì sao đang rơi xuống.

Thiếu niên cầm mặt nạ che mặt, đáy mắt có chút sợ hãi, hình như khẩn trương mà nắm lấy vạt áo mình.

Quần áo ướt một nửa, dáng vẻ như ẩn như hiện mới càng thêm mê người.

Cho nên kỳ nở hoa này có ý nghĩa gì?

"Tiểu Trọng? Tiểu Trọng?"

Tiếng nói của biểu ca từ đằng xa truyền đến, đánh gãy mạch suy nghĩ Linh Quỳnh.

"Tiểu thư! !"

Không chỉ có biểu ca, còn có giáo chúng, cũng tìm tới.

Linh Quỳnh nhìn Lạc Trần Y một chút, "Ngươi muốn đi cùng với ta không?"

Lạc Trần Y lắc đầu, "Không. . . Không cần."

Hắn cầm quần áo ướt quấn lên người, dường như rất sợ bị người khác thấy, y phục còn chưa mặc xong, đã chạy về phía bóng tối xa xa.

Lúc sắp biến mất, hắn quay người lại, "Cám ơn ngươi đã cứu ta."

Linh Quỳnh không cản hắn, dù sao với tiến độ khắc kim hiện tại, hắn mà muốn đi ai cũng không ngăn được.

"Tiểu Trọng?"

Linh Quỳnh thu tầm mắt lại, đúng lúc thân ảnh biểu ca xuất hiện ở cách đó không xa.

"Tiểu Trọng, sao muội lại chạy đến đây?"

"Hít thở không khí." Linh Quỳnh nhu thuận đáp.

Biểu ca chắc chắn nàng không có việc gì, nỗi lo lắng mới hạ xuống: "Trở về cùng ta trước đã, xảy ra chuyện rồi."

"? ? ?"

Giáo chúng cũng đuổi tới, một đám người trở về.

Linh Quỳnh ngoái nhìn về phía lòng suối, trước đó là một dòng sông bạc, lúc này lại đen như mực, chỉ có ánh trăng lăn tăn vỡ nát.

Những bông hoa kia thế mà đều không thấy. . . Nói đúng ra, giống như là đã khô héo.

Lúc này giống như cỏ khô sinh trưởng trong lòng suối, không hề gây nên sự chú ý nào.

Kỳ nở hoa chỉ là cái này thôi à?

. . .

Linh Quỳnh trở lại doanh địa, bầu không khí doanh địa quỷ dị.

Vị trí trung tâm có mấy người đang nằm, đã không còn thở.

Quần áo trên người mấy người kia, chính là thanh y của Võ lâm minh giáo.

Những thi thể này được bọn họ phát hiện ở cách đó không xa.

Lúc tìm thấy, những người này đã chết rồi, nhưng thân thể vẫn còn nóng, chứng tỏ vừa mới chết không lâu.

Bởi vì lo lắng xảy ra chuyện, cho nên biểu ca mới vội vã bảo giáo chúng hỗ trợ đi tìm nàng.

"Chết như thế nào?"

Biểu ca vạch ra vết thương trên ngực, "Một kiếm mất mạng."

Tất cả đều bị đâm trúng tim mà chết.

Linh Quỳnh suy nghĩ một chút, lúc nàng trông thấy Lạc Trần Y, trong tay hắn không có vũ khí.

Hẳn không phải là con yêu gϊếŧ đi?

Chẳng qua trạng thái của con yêu lúc đó. . .

Linh Quỳnh cũng không đoán được có phải là hắn làm hay không.

"Võ công của người Võ lâm minh giáo đều không kém, bây giờ lại bị người ta đâm một kiếm đã mất mạng, võ công của người này lợi hại biết bao nhiêu." Biểu ca lo lắng: "Chúng ta vẫn nên rời khỏi chỗ này mới tương đối an toàn."

Biểu ca cứ nhất quyết muốn rời đi, Linh Quỳnh không để ý, Mộ Tiểu Nghiên thất thần, tự nhiên cũng không phản đối.

Thế là mọi người thu dọn đồ đạc, đi đường suốt đêm.

Linh Quỳnh muốn xem tư liệu Lạc Trần Y một chút.

Kết quả không có bất kỳ thứ gì hữu dụng, chỉ nói về thân phận bối cảnh của hắn, cuối cùng làm sao mà offline.

Quá trình gì gì đó đều không có.

Kiểm soát số lượng từ chỉ trong 200 chữ.

. . .

Địa vị Võ lâm minh giáo có hơi gượng gạo.

Trước kia địa vị Võ lâm minh giáo vẫn rất cao, thế nhưng kể từ khi Võ lâm minh giáo đổi từ hình thức người trong giang hồ có thể cạnh tranh thành người thừa kế, liền dần dần mất uy tín.

Vì sao có thể thay đổi?

Đó còn không phải là do minh chủ Võ lâm minh giáo kia đặc biệt lợi hại, đánh khắp thiên hạ vô địch thủ.

Hắn muốn đổi, ai dám có ý kiến?

Mọi người đánh không lại, phản đối không được, nhưng có thể không thừa nhận.

Cho nên Võ lâm minh giáo bây giờ chỉ là một cái 'Môn phái', đã sớm mất đi năng lực triệu tập giang hồ.

Chẳng qua Võ lâm minh giáo không còn uy tín triệu tập giang hồ, nhưng nội tình thì người ta vẫn có.

Chế độ bị thay đổi đã là chuyện rất lâu trước kia.

Cho nên Võ lâm minh giáo hiện tại cũng chỉ an phận làm một 'Môn phái', không muốn hiệu lệnh giang hồ.

. . .

Lúc hừng đông, mọi người trông thấy một tòa thành trì, đi đường suốt đêm quá mệt mỏi, mọi người quyết định vào trong thành đặt chân nghỉ ngơi.

Suốt dọc đường đi Linh Quỳnh chỉ ngủ ở trên xe ngựa, cho nên người khi khác nghỉ ngơi, nàng lại chạy đi mua mua mua.

Giáo chúng: ". . ."

Không thể để nàng vào thành được mà!

Vào thành là tiêu tiền! !

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 17 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 278 Chương 277 Chương 276 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310 Chương 311 Chương 312 Chương 313 Chương 314 Chương 315 Chương 316 Chương 317 Chương 318 Chương 319 Chương 320 Chương 321 Chương 322 Chương 323 Chương 324 Chương 325 Chương 326 Chương 327 Chương 328 Chương 329 Chương 330 Chương 331 Chương 332 Chương 333 Chương 334 Chương 335 Chương 336 Chương 337 Chương 338 Chương 339 Chương 340 Chương 341 Chương 342 Chương 343 Chương 344 Chương 345 Chương 346 Chương 347 Chương 348 Chương 349 Chương 350 Chương 351 Chương 352 Chương 353 Chương 354 Chương 355
Tiến »