Quý Nữ Khó Cầu

Lượt đọc: 23988 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145
Tiến »
Chương 25
đóa hoa của lý gia

❊ ❊ ❊

Cung nữ dẫn đường đi phía trước, Hàn Nhạn và Trang Ngữ Sơn đi phía sau.Trên mặt Trang Ngữ Sơn vẫn mỉm cười ôn hòa, nhưng Hàn Nhạn luôn cảnhgiác như cũ. Rốt cuộc là nàng ta muốn gì, nàng âm thầm nắm chặt chiếctrâm giấu trong tay áo.

Chiếc trâm hoa mai bằng gỗ này là quà sinh thần năm nàng mười tuổi, lúcđó Trang Hàn Minh chính tay mài dũa rồi tặng nó cho nàng. Tuy hoa văntrên trâm không hề tinh xảo, nhưng mà cũng nhìn ra được người làm trâmrất có thành ý. Mới đầu nàng cảm động đến mức không dám dùng, huống chinàng là một tiểu thư con nhà quan, nếu dùng cây trâm này e là không hợplắm. Cho nên mới bỏ vào trong hộp để cất giữ. Sau khi nàng sống lại,trong lúc thu dọn vật phẩm vô tình nhìn thấy cây trâm này. Nàng nhận rachiếc trâm vẫn còn mới như ban đầu, có thể thấy Trang Hàn Minh đã dùngloại gỗ rất tốt để làm ra chiếc trâm này.

Vật gì cũng có chỗ dùng, nàng mài một đầu trên trâm nên nó vô cùng bénnhọn, rồi biến nó thành con dao găm cho chính mình. Có thể chém gọt,đánh quyền để làm vật phòng thân. Tuy trong lúc bất trắc, cây trăm nàycũng không dùng được nhiều, nhưng mà có nó phòng thân cũng khiến nàngyên tâm một chút.

Trang Ngữ Sơn vốn dĩ không có ý tốt gì, nàng tốt nhất cũng phải thật cẩn thận. Chỉ là... trong cung này Trang Ngữ Sơn cũng không có quen bất kỳai, cho nên nàng ta sẽ không dám làm chuyện ngu ngốc gì. Trừ phi là cóngười trong cung làm chỗ dựa. Hàn Nhạn nghĩ tới vị tiểu thư vừa rồi,nhìn qua thì có địa vị cao, chẳng lẽ nàng ta là người trong cung?

Trang Ngữ Sơn muốn đối phó với nàng, tất nhiên sẽ có người khác hỗ trợ.

Hàn Nhạn cảm thấy có gì đó không đúng, nhưng vẫn tiếp tục đi theo.

Đường đi trong cung khá phức tạp, cung nữ kia dẫn Hàn Nhạn và Trang NgữSơn đi qua rất nhiều nơi, vòng qua nhiều hành lang dài. Lúc Hàn Nhạn cảm thấy hai chân đều đau nhức, cung nữ kia mới dừng lại, "Trang tiểu thư,đã tới nơi."

Trang Ngữ Sơn cầm tay của Hàn Nhạn đi vào, Tịnh phòng của Hoàng gia quảthật là cũng được làm bằng ngói đỏ tường hồng, khí thế bất phàm. HànNhạn thầm nghĩ trong lòng, Tịnh phòng bình thường còn tốt hơn cả Trangphủ. Hàn Nhạn vừa mới nghĩ vậy, ngay sau đó lập tức chửi chính mình. Bây giờ đã là lúc nào rồi, mà con đem Tịnh phòng và Trang phủ ra so sánh.

Tịnh phòng có tổng cộng ba gian, Trang Ngữ Sơn và Hàn Nhạn mỗi người vào một gian. Từ lúc bắt đầu Hạn Nhạn đã cảnh giác, cảm thấy được Trang Ngữ Sơn sẽ làm gì đó, nên nàng lúc nào cũng nhìn chằm chằm vào cửa, phòngngừa Trang Ngữ Sơn đột nhiên phá cửa mà xông vào.

[Truyện được đăng chính thức và miễn phía tại dien⊹dan⊹le⊹quy⊹don]

Chờ đợi đến mỏi mòn, Hàn Nhạn cảm thấy Trang Ngữ Sơn không có động tĩnhgì, cảm thấy có chút kỳ quái. Đẩy cửa đi ra, gọi một tiếng: "Ngữ Sơn tỷtỷ."

Trả lời lại nàng chỉ là tiếng gió lạnh lẽo.

Hàn Nhạn rùng mình, chợt nghĩ ra điều gì, vội vàng bước tới hai gianphòng còn lại. Tất cả đều trống không, chẳng có một bóng người.

Đứng một hồi lâu, nàng mới bắt đắc dĩ cười. Nàng mãi đề phòng Trang NgữSơn hại nàng, hoặc làm khó dễ, không ngờ nàng ta lại dùng chiêu này.

Họ bỏ rơi nàng ở đây!

Đây là lần đầu tiên Hàn Nhạn tiến cung, cũng không biết rõ đường đitrong cung thế nào. Giờ phút này tỉnh ngộ lại, cung nữ vừa rồi đưa nàngđi qua rất nhiều nơi, dọc đường đi đều không có thái giám hay cung nữnào. Điều này hoàn toàn không hợp lý.

Trong cung có rất nhiều nơi kiêng kị, cũng có nơi rất bí mật, có thể làm cấm địa. Bây giờ Hàn Nhạn đứng ở chỗ này, ở đây không có một bóngngười. Không nhịn được mà nghi ngờ, có khi nào nơi này là cấm địa không?

[Truyện được đăng chính thức và miễn phía tại dien⊹dan⊹le⊹quy⊹don]

Nếu thực sự là cấm địa, mà nàng cứ đứng chờ ở đây. Đợi lát nữa Trang Ngữ Sơn trở về có thể nói nàng đột nhiên mất tích, sau đó sẽ nhờ người đitìm, lúc đó phát hiện ra nàng đang ở cấm địa. Không cần biết là vô tìnhhay cố ý, nhất định Hoàng Thượng sẽ trách tội, đối với một khuê nữ mànói, chỉ có thể ban cho nàng cái chết. Không ngờ Trang Ngữ Sơn lại độcác đến như vậy, tuy tuổi còn nhỏ mà thủ đoạn tàn nhẫn rồi.

Nhưng mà bây giờ muốn rời khỏi, Hàn Nhạn cũng không biết nên đi như thếnào. Nơi này không có một bóng người, nếu nơi này đúng thật là nơi cấmđịa, chỉ cần đi nhầm một bước, hậu quả e là khó lường.

Nghĩ tới đây Hàn Nhạn không khỏi chán chường, nếu lúc đó để cho Cấp Lamđi theo thì tốt rồi. Đáng tiếc bây giờ nàng ta đang ở quá xa, có gọicũng không ai nghe.

Nàng cắn chặt răng, đến nước này chỉ còn cách là phải liều thôi. HànNhạn cứ đi thẳng về phía đông, băng qua một cánh rừng rộng lớn.

Theo lý thuyết thì, con người sẽ lần theo đường đất mà đi, nhưng mà Hàn Nhạn lại không dám làm như vậy.

Nếu như nàng đang ở cấm địa, thì ít ra đi trong rừng cây cối rậm rập may ra còn có thể trốn được. Những công trình kiến trúc bên kia, tuyện đốikhông được bước vào.

Nàng vừa đi vừa để ý xung quanh, rất nhanh Hàn Nhạn phát hiện, xung quanh đây không có một bóng người nào cả.

[Truyện được đăng chính thức và miễn phía tại dien⊹dan⊹le⊹quy⊹don]

Nơi này chắc chắn là chỗ không thầm thường, cho nên mới không có tháigiám hay cung nữ. Hàn Nhạn cũng thầm cảm thấy may mắn vừa rồi mình đãchọn đi đúng đường, nếu đi về phía đất trống kia, lỡ như có chuyện gìcũng chưa chắc có chỗ để trốn! Nếu có ai tìm tới, chỉ cần liếc mắt là sẽ nhìn thấy nàng.

Nhưng mà cứ đi như vậy, khi nào mới tới được Mai Viên?

Không biết đi bao lâu, Hàn Nhạn vẫn không tìm được lối ra, dường nhưcánh rừng này không có lối thoát. Lúc nàng đang lo lắng, thì ngửi thấymột mùi hương bay tới. Mùi thơm ngào ngạt, thấm nhuyễn vào lòng người.Hàn Nhạn không khỏi ngẩn người, trước mặt nàng là cả một khu rừng toànhoa mai màu đỏ.

Nếu như ví hoa mai trắng ở nơi Hoàng Hậu đang ngắm cảnh là một thắng cảnh, thì nơi này chính là tiên cảnh.

[Truyện được đăng chính thức và miễn phía tại dien⊹dan⊹le⊹quy⊹don]

Hàng ngàn đó hoa mai cùng nhau nở rộ, cả một mảnh rừng ngập tràn sắc đỏ. Còn có mang theo mùi thơm ngào ngạt. Màu của hoa chói mắt, mang theo vẻ đẹp cao ngạo mà quý phái. Hoa nở trên cành cây cao ngất, không hề runsợ tuyết lạnh. Trong nhất thời Hàn Nhạn mới hiểu được thế nào là sắcxuân.

Mười dặm hoa mai, tuyết phủ đầy đất, vừa diễm lệ lại vừa mộc mạc, vừanáo nhiệt lại thêm cô quạnh. Tựa như một khuê nữ phương hoa đang bithương được bước ra ngoài, mang theo vẻ đẹp rực rỡ huy hoàng. Đẹp nhấtcũng là ở đây, thảm nhất cũng là ở đây, vì người mà khép vì người mà nở, chỉ tiếc rằng không có ai đến thưởng thức.

Những bông hoa mai này đến cũng vội vàng mà đi cũng vội vàng. Sắc đỏ rực rỡ như lửa. Khiến Hàn Nhạn ngây ngốc cả người. Cuộc đời quá ngắn ngủi,hoa chóng nở sớm tàn, giống như nàng ở kiếp trước, chết vào tuổi thanhxuân, đẹp nhất cũng chỉ một ngày.

Hàn Nhạn cảm nhận được những đóa hoa mai kia như là chính mình, nàngcũng chết vào một ngày như mai nở rộ như vậy. Nàng cũng bi ai khi khôngai thưởng thức. Vẻ đẹp của nàng, người kia không thấy được.

Hoa mai nở vào mùa đông, cho nên tất yếu sẽ chịu cơn bão tuyết đến thanh tẩy cho chúng. Cuộc đời của nàng, vĩnh viễn không có từ 'bằng phẳng'.Cho nên cả đời này, dù là mưa gió bão táp, cũng không có ai thương tiếccho nàng. Có ai hiểu được nàng, thưởng thức vẻ đẹp của nàng, đồng ý sănsóc cho nàng? Nàng giống như một chiến binh, sống đầy kiêu ngạo rồi lạithương tâm, mà nàng cũng chỉ có thể đi trên con đường này thôi!

Nước mắt của Hàn Nhạn trào ra, đi về phía trước vài bước thì thấy ở xaxa đằng trước có một ánh mắt dò xét nàng, cả người nàng lạnh đi, tinhthần liền tỉnh táo lại, giương mắt lên nhìn về phía trước. Chỉ nhìn thấy một bóng dáng thon dài, đang đứng dưới tán cây hoa mai đỏ, dường như cả người hắn đang hòa với tuyết trắng, đứng lẳng lặng nhìn vào nàng.

TVE 4U
Được bạn:Mot Sach đưa lên
vào ngày: 26 tháng 10 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145
Tiến »