Quý Nữ Khó Cầu

Lượt đọc: 24671 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145
Tiến »
Chương 24
đạp tuyết tìm mai

❊ ❊ ❊

Sở dĩ Trang Ngữ Sơn hành động như vậy, là vì thái độ vừa rồi của TháiHậu. Các vị phu nhân đang ngồi gần đó cũng chú ý tới các nàng. Tuy mỗingười nói một chuyện, nhưng ánh mắt của họ vẫn liếc về phía các nàng.Tiếng nói của Trang Ngữ Sơn không nhỏ, nên thu hút phần lớn ánh mắt củacác vị phu nhân.

Hàn Nhạn nhíu mày, Trang Ngữ Sơn lại muốn đến tìm phiền phức.

Trang Ngữ Sơn không để ý đến thái độ của Hàn Nhạn, thản nhiên đi tới nắm lấy tay của nàng, ra vẻ thân thiết: "Nhạn nhi muội muội, thường ngày ởtrong phủ muội đều không thích ra ngoài, cả ngày cứ ở trong phòng thêuhoa viết chữ. Ta cũng chỉ có thể gặp được mặt muội có vài lần. Bây giờchúng ta cùng nhau dự tiệc, nên nói chuyện nhiều một chút mới được."

Đặng Thiền đánh giá vị tỷ tỷ mới vào phủ của Hàn Nhạn, nghe được lời nói của nàng ta, trong lòng liền tức giận. Nói gì vậy? Thường ngày chỉ thấy Hàn Nhạn có vài lần, chẳng khác gì ám chỉ Hàn Nhạn là com người kiêucăng sao? Trước mặt các vị phu nhân, tiểu thư, lại nói xấu Hàn Nhạn khósống chung, còn ngược đãi tỷ tỷ trong nhà!

Quả nhiên, vài vị phu nhân bên cạnh liền nhìn Hàn Nhạn với ánh mắt khác.

Hàn Nhạn bình tĩnh, không vội nói gì, chỉ thở dài trong lòng. Sự đời làvậy, mọi người đều chỉ nghe toàn những tin đồn, nhưng không chịu tintưởng vào đôi mắt của mình. Trang Ngữ Sơn là con của thiếp, nhưng lạicòn không biết cư xử, mất đi dáng vẻ của một tiểu thư khuê các, lòng dạhẹp hòi, thậm chí còn rất độc ác... Mấy vị phu nhân này thì quá rãnh rồi không có gì làm, khi nghe thấy chuyện nhà của người khác, thì hận không thể đào sâu thêm nữa, để cho bọn họ có nhiều đề tài mà ngồi nói chuyệnvới nhau.

Đặng Thiền cuống lên, đang muốn mở miệng nói hộ cho Hàn Nhạn, thì thấyHàn Nhạn khẽ kéo tay áo của nàng. Đặng Thiền hơi ngẩn ra, Hàn Nhạn đãngẩng đầu đón nhận ánh mắt đầy đắc ý của Trang Ngữ Sơn, mỉm cười nói:"Tại sao Ngữ Sơn tỷ tỷ lại nói như vậy? Từ khi mẫu thân của Nhạn nhi qua đời, thân thể Nhạn nhi liền đổ bệnh. Nhạn nhi không muốn lây bệnh chongười ngoài cho nên mới phải ở cả ngày trong phòng. Hơn nữa, suốt mấyngày nay Nhạn nhi đều luôn trông mong Ngữ Sơn tỷ tỷ đến chơi với Nhạnnhi, nhưng đều vô vọng. Có thể do Ngữ Sơn tỷ tỷ vừa mới vào phủ phải làm việc bận rộn, cho nên không thể để ý đến Nhạn nhi."

Trang Ngữ Sơn sửng sốt, nhất thời cả gương mặt đều đỏ ửng.

Lời nói của Hàn Nhạn rất rõ ràng, không phải vì nàng trốn trong phòngkhông muốn ra gặp người khác, mà là nàng ốm đến mức phải nằm ở trêngiường, hơn nữa nàng cũng không muốn mình lây bệnh cho người khác. Điềunày cho thấy nàng là con người có tâm địa thật lương thiện. Còn tỷ tỷcủa nàng, các vị phu nhân đều dùng ánh mắt đầy khinh thường nhìn TrangNgữ Sơn. Con gái của chính thê, còn là muội muội của mình sinh bệnh, vậy mà thân làm tỷ tỷ cũng không chịu đi thăm. Thật sự là không hiểu cấpbậc lễ nghĩa.

Đặng Thiền thở phào nhẹ nhõm, Trang Ngữ Sơn vẫn còn muốn biện hộ cho mình, "Ta không có... Bệnh của muội sớm đã khỏi rồi."

Hàn Nhạn cúi thấp đầu xuống, che giấu cảm xúc thật của chính mình, làmnhư rất khó xử nói: "Ngữ Sơn tỷ tỷ, chuyện Nhạn nhi sinh bệnh cả Trangphủ đều biết mà. Mẫu thân vừa mới qua đời, trong lòng muội rất khó chịu, bây giờ vẫn còn cảm thấy đau khổ."

Các phu nhân đang ngồi bên cạnh, ai cũng là mẫu thân cả. Tất cả đều biết Hàn Nhạn vừa mới mất mẫu thân. Ho thấy mi mắt của nàng sụp xuống, khuôn mặt ngây thơ đượm buồn khổ. Khiến cho tất cả không khỏi sinh chút lòngthương xót. Nghĩ thầm, đứa bé này tuy tuổi còn nhỏ nhưng đã rất có hiếu. Còn khi nhìn qua Trang Ngữ Sơn thì cảm thấy chán ghét. Chỉ là con củathiếp, vậy mà còn dám lớn tiếng lộng hành!

Chu thị nhìn thấy Trang Ngữ Sơn đối phó không được, vội vàng bảo TrangNgữ Sơn đi đến bên cạnh bà. Hàn Nhạn cũng vui vẻ khi không nhìn thấygương mặt của Trang Ngữ Sơn, trong lòng trở nên thoải mái hơn nhiều.

Sau khi Trang Ngữ Sơn đi khỏi, Đặng Thiền nói nhỏ bên tai của Hàn Nhạn:"Ta thấy tỷ tỷ của ngươi cũng không phải là kẻ dễ bắt nạt, rõ ràng muốnđến gây sự với ngươi."

Hàn Nhạn nhún vai: "Chỉ là tôm tép mà thôi, không cần tranh chấp với loại người như nàng ta."

Đặng Thiền hé miệng cười, "Mấy ngày không gặp, mồm mép của ngươi ngày càng lợi hại. Không biết được ai dạy đây."

Hàn Nhạn cười mà không nói, giương mắt lên thì nhìn thấy một tổng quảnma ma đi vào, đi phía sau còn có vài cung nữ. Bà dịu dàng mỉm cười nóivới mọi người đang ngồi: "Các vị phu nhân, hoàng hậu nương nương đangchờ ở Mai Viên. Thỉnh Thái Hận nương nương và các vị phu nhân cùng đithưởng mai."

Yến tiệc bắt đầu vào buổi tối, bây giờ vẫn còn là ban ngày, cho nênHoàng Hậu mời các vị phu nhân và tiểu thư đi thưởng mai để giết thờigian. Bây giờ là mùa đông, đạp tuyết tìm mai cũng là chuyện rất hợp lý.

Hàn Nhạn kéo tay Đặng Thiền đi phía sau các vị phu nhân. Mặc dù khôngquen biết các vị phu nhân này, nhưng mà cười nói vài câu, sau đó cũngthành quen.

Cái gọi là yến tiệc, thực ra là buổi kết giao với các phu nhân, tất cảđều có mục đích. Có nhà thì sắp gả con gái, có nhà thì con trai sắpthành thân, nói chuyện rồi hỏi thăm gia thế, sau đó có thể kết thànhnhân duyên.

Nam nhân thì bàn chính sự trên bàn rượu, còn nữ nhân thì bàn chuyện nhà ở đây. Mà hôn nhân, chính là chính sự lớn nhất của nữ nhân.

Hàn Nhạn suy nghĩ lung tung về mấy thứ này, liếc nhìn qua mẫu tử Chuthị.Thấy Trang Ngữ Sơn đang vây quanh nói chuyện với một cô gái, trênmặt ra vẻ nịnh nọt. Mà cô gái kia quần áo thượng hạng, giữa hai hànglông mày hiện lên vẻ kiêu căng, xem ra là người có địa vị và gia thế.

Trang Ngữ Sơn cảm nhận được ánh mắt của Hàn Nhạn, quay đầu lại nhìn,trên môi còn hiện lên một nụ cười đầy khiêu khích. Hàn Nhạn ngẩn người,lắc đầu không để ý đến nàng ta. Trong lòng chỉ cảm thấy Trang Ngữ Sơnthật sự là một kẻ ngu ngốc, nịnh bợ một tiểu thư có gia thế danh giá thì có gì mà đắc ý.

Nhưng mà chiêu nịnh nọt này, hẳn là do mẫu thân của nàng ta truyền lại.Hàn Nhạn nhìn các vị phu nhân đang cười nói thân thiện với Chu thị,khuôn mặt có chút đăm chiêu.

Quả đúng là người khôn khéo, nhanh như vậy đã có thể giải trừ hết mọikhúc mắt với các vị phu nhân, thậm chí họ còn bắt đầu tiếp nhận bà ta.Hàn Nhạn suy nghĩ, chuyện này dường như không tốt lắm, nàng nên nghĩbiện pháp gì để ngăn cản đây?

Đặng Thiền nhìn thấy Hàn Nhạn ngẩn người, đẩy đẩy bả vai của nàng: "Saomà ngây ngốc ra vậy, mau đi xem hoa mai này. Oa thật là đẹp!"

Lúc này Hàn Nhạn mới tỉnh táo lại, nhìn theo ánh mắt của Đặng Thiền. Một rừng hoa mai hiện ra, hương thơm ngào ngạt. Hàn Nhạn hít một hơi, cảmthấy thể xác lẫn tinh thần như say nồng trong hương mai.

Đây là hoa viên của hoàng gia, rộng hơn mười dặm. Tất cả đều trồng toànhoa mai, một trận gió nhẹ thổi qua, cánh hoa mai rơi xuống đất, khôngbiết là tuyết hay là mai, nhìn tựa như tiên cảnh. Nơi này thật xa hoa.

Các vị phu nhân cũng bị cảnh đẹp này hấp dẫn. Hoàng Hậu đang ngồi cạnhmột chiếc bàn nhỏ, trên bàn đặt đầy điểm tâm tinh xảo. Ở nơi này màthưởng mai và trò chyện, quả thật là rất tuyệt vời.

Hàn Nhạn đi theo Đặng Thiền ngồi cạnh Đặng phu nhân. Đặng phu nhân làmột người rất dịu dàng, hiền hòa, rất thương yêu Hàn Nhạn. Cấp Lam, ThuHồng và các nha hoàn khác thì đứng một bên hầu hạ. Trang Ngữ Sơn thìngồi cạnh cô gái đi chung vừa rồi, ánh mắt vô tình hướng về nàng, khôngcần nói cũng biết là đang nói chuyện thị phi.

Chuyện tình như vậy thật không có biện pháp nào ngăn cản. Lòng dạ TrangNgữ Sơn đã không trong sáng, huống chi lại bị Hàn Nhạn làm cho thiệtthòi, bây giờ thì trừng mắt cảnh cáo nàng, ý muốn đòi lại mối hận vừarồi.

Nói một hồi, Trang Ngữ Sơn đột ngột đứng dậy, đi tới cạnh nàng nói:"Nhạn nhi muội muội, tỷ muốn đi đến Tịnh phòng, muội dẫn đường cho tỷnha."

Lập tức Hàn Nhạn có trực giác là Trang Ngữ Sơn đang có âm mưu gì đó,theo bản năng nàng mở miệng cự tuyệt: "Hay là để cho cung nữ dẫn đườngđi. Muội cũng không biết đường."

Trang Ngữ Sơn nhất quyết không buông tha, cẩn thận nhìn nàng nói: "Tỷ... Tỷ rất sợ, chúng ta là tỷ muội mà. Chẳng lẽ Nhạn nhi muội muội ghét bỏtỷ chứ?"

Nói đến nước này, nếu nàng vẫn tiếp tục cự tuyệt thì chứng tỏ nàng không coi Trang Ngữ Sơn ra gì. Các phu nhân bên cạnh đều đang nhìn nàng, nàng còn có thể làm gì đây?

Đặng Thiền cũng mơ hồ cảm nhận được có điều gì đó không thích hợp, đứng dậy nói: "Để ta đi cùng với hai người."

Hàn Nhạn lắc đầu nói: "Không cần, ta đi cùng với Ngữ Sơn tỷ tỷ là được rồi. Rất nhanh sẽ quay lại thôi."

Đặng Thiền không có liên can gì tới chuyện này, nàng không muốn lôi kéonàng ấy vào cuộc. Hàn Nhạn suy nghĩ, dù sao cũng là ở trong cung, TrangNgữ Sơn cũng không dám cả gan làm bậy gì. Nàng đề phòng nhìn lướt qua vị tiểu thư đã đi cùng với Trang Ngữ Sơn, rốt cuộc thân phận của nàng talà gì?

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 26 tháng 10 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145
Tiến »