Quý Nữ Khó Cầu

Lượt đọc: 24704 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145
Tiến »
Chương 51
đi lên chùa trên núi

❊ ❊ ❊

Những ngày yên ổn trôi qua rất mau, đảo mắt một cái đã tới đêm giao thừa.

Ngày này năm trước, mẫu thân vẫn còng sống, năm nay thì cảnh còn ngườimất. Trang phủ lại không vì một chủ mẫu qua đời mà làm ảnh hưởng đến mọi chuyện, ngược lại có Chu thị nhúng tay vào, mọi chuyện trở nên rất náonhiệt.

So với lồng đèn đỏ treo trước cửa Cũng Đồng Uyển thì Thanh Thu Uyển cáigì cũng không có, duy nhất chỉ có một câu đối xuân do chính Hàn Nhạn tựtìm giấy đỏ viết: xuân vũ ti ti tú vạn vật hồng mai điểm điểm nhuậngiang sơn hoành phê: xuân ý áng nhiên.

Cấp Lam ngại câu đối này viết quá tầm thường, nhưng mà trái lại thì ThuHồng lại cực kỳ thích. Hàn Nhạn cười mà không nói, khi mẫu thân cònsống, mỗi khi viết câu đối xuân đều có ý nghĩ cao xa, nhưng lại chứa một tia đau buồn. Hàn Nhạn biết trong lòng mẫu thân đau khổ, bây giờ đếnnàng rơi vào cảnh bốn đề đều là địch, tâm trạng trở nên rất khác biệt.Cái gì ý nghĩ cao xa, cái gì tài danh lan xa, đều là gạt người, khôngbằng làm một câu tầm thường, vui vẻ giữ lấy những ngày tốt đã qua.

Chỉ là muốn sống vui vẻ thì sợ là càng khó. Bao nhiêu người nhìn chằmchằm vào cái vị trí dòng nữ chính này, Minh nhi lại không được Trang SĩDương sủng ái, có thể nói, nàng ngoại trừ biết được tương lai thì khôngcó lợi thế gì hết.

Trước mắt chỉ có thể tận dụng sự việc mình biết được trước tương lai, mà biến hóa cho nó thành thứ có lợi cho mình.

Trang Sĩ Dương kêu gã sai vặt truyền lời bảo Hàn Nhạn đi tới đại sảnhnói chuyện, Hàn Nhạn dẫn theo Thu Hồng, vừa đến đại sảnh thì đã thấy Chu thị và Trang Ngữ Sơn đã ở đây. Trang Sĩ Dương thấy nàng đi vào, trầmgiọng nói: "Nhạn nhi, ngày mai Ngữ nhi muốn đi chùa dâng hương cầu phúc. Con hãy đi cùng nó đi."

Lời nói giống như đúc, giống như thời gian đã đảo ngược, giống như quaytrở về trước kia, khoảng khắc mà nàng bị sơn tặc bắt đi. Tay Hàn Nhạnnắm chặt lại thành quả đấm, trong lòng không khỏi có sự kích động vàhưng phấn, ngày mai là một bước ngoặt của đời nàng, có thể tránh haykhông, là phúc hay họa, đều phải nhờ chính nàng.

Hàn Nhạn ngẩng đầu, Chu thị đang tha thiết nhìn nàng, thấy Hàn Nhạnkhông lập tức trả lời, nên tiếp tục nói: "Ngày mai thiếp thân và lão gia phải chuẩn bị yến tiệc niên kỷ trong phủ nên không thể nào đi theo. Ngữ nhi cũng là nữ nhi của lão gia nên cũng rất lo lắng, cho nên mới mời Tứ Tiểu Thư đi cùng để có gì thì chăm sóc lẫn nhau."

Trong lòng Hàn Nhạn cười lạnh, lúc trước nàng trả lời như thế nào nhỉ?Khi Trang Sĩ Dương nhắc tới đề nghị này nàng lặp tức đồng ý, thậm chícòn bàn bạc và chuẩn bị cùng với Trang Ngữ Sơn.

"Thì ra Nhạn nhi lợi hại đến như vậy. Ngữ Sơn tỷ tỷ xuất phủ không cho thị vệ đi theo, muốn Nhạn nhi đi cùng mới yên tâm."

Lời vừa ra khỏi miệng Hàn Nhạn, Chu thị liền biết mình đã nói sai, trong lời nói của Hàn Nhạn có sự châm chọc để bà tức giận. Đúng là không thểphản bác, đành phải đưa mắt cầu cứu Trang Sĩ Dương.

Gương mặt của Trang Sĩ Dương trầm xuống: "Nàng là tỷ tỷ của ngươi, trong lúc này tỷ muội tại sao không thể chăm sóc lẫn nhau? Không cần nói,sáng mai ngươi đi cùng với Ngữ nhi!"

Hàn Nhạn cúi đầu xuống, nói: "Con biết rõ, thưa phụ thân."

Trang Ngữ Sơn thấy thế thì cười đắc ý, hai mẹ con Chu thị liếc nhìnnhau, sau đó thì nàng chạy đến bên cạnh Trang Sĩ Dương bắt đầu làm nũng, gần này nàng nghe lời mẫu thân nói, càng gần gũi lấy lòng Trang SĩDương hơn nữa. Làm cho Trang Sĩ Dương ban thưởng cho nàng không ít.

Hàn Nhạn mở miệng: "Nếu như vậy thì trước tiên Nhạn nhi xin lui xuống."Thật sự nàng không có hứng thú ở đây nhìn hai người diễn tiết mục phụ từ tử hiếu. Trang Sĩ Dương gật đầu, giọng điệu vẫn lạnh cứng như cũ: "Điđi."

Nhìn thấy trong mắt Chu thị đầy sảng khoái, khóe môi Hàn Nhạn hiện lênmột nụ cười mỉa mai, từ từ xoay người rời khỏi. Bọ ngựa bắt ve, chim sẽrình mồi, chỉ là trên đời này đã có nhiều người đến cuối cùng vẫn coimình là chim tước. Nhưng lại không biết, cây cung săn bắn vừa vặn đãnhắm vào mình.

Khinh địch, Chu thị đã phạm sai lầm đầu tiên.

Trong thư phòng của Huyền Thanh Vương phủ. Huyền Thanh Vương đangnghiêng người dựa vào vào bàn đọc sách, mặc một bộ trường bào mỏng màuxanh trúc đường viền thêu chỉ bạc, bên ngoài khoác một chiếc áo lông cáo rộng thùng thình, lông tơ trắng như tuyết không nhuốm bụi trần, vừa cao quý vừa nghiêm nghị, mà chủ nhân của bộ trường bào này lại tao nhã vạnphần. Áo trong của chàng mặc không ngay ngắn, lộ ra xương đòn trắng nõnnhư ngọc. Khuôn mặt tuấn tú ưu nhã, lạnh băng ngày thường đã trút bỏ đi, chỉ còn lại sự dịu dàng và diễm lệ, nếu người ngoài mà nhìn thấy chắcchắn sẽ rất chấn động.

Bên cạnh có một nam tử phú quý đang ngồi trên ghế, vươn ngón tay ra gõgõ ly trà, đây chính là Kinh Thành Thủ Phủ Giang Ngọc Lâu, trái lại hắnđối diện với sắc đẹp trước mắt hoàn toàn không để ý, chỉ mở miệng nói:"Mấy ngày nay Thất Hoàng Tử cực kỳ yên lặng, chắc chắn ngày mai lại cóhàng động gì đó."

Phó Vân Tịch lật sách trong tay, không thèm để ý nói: "Không sao."

Dường như Giang Ngọc Lâu đoán được phản ứng của chàng, nữ nén giận nữathở dài nói: "Đứa cháu trai của ngươi thật sự tính cách hoàn toàn khácxa ngươi, suốt ngày đều nghĩ làm thế nào để vật ngã ngươi. Ngày trướcchuyện ở Giang Đô không phải đã bị hắn đem ra viết văn sao. Chỉ có ngươi là khéo léo, làm cho Hoàng Thượng không vui đối với hắn. Với tính cáchtính toán chi li của Thất Hoàng Tử, e là mấy ngày nay đã dự tính chuyệngì đó rồi!"

Phó Vân Tịch nhíu mày: "Ngươi sợ à?"

Giang Ngọc Lâu mỉm cười: "Có Huyền Thanh Vương ở đây. Còn lo lắng gì,chỉ là không sợ trộm, chỉ sợ trộm nhớ đến, hắn cả ngày ngấm ngầm đả kích hay công khai đả kích, ngươi cũng thêm phiền phức."

"Cũng chỉ là hận ta không ủng hộ hắn thôi. Tiểu hài tử diễn trò, đúng là vô sự."

Giang Ngọc Lâu nhún nhún vai: "Được rồi, nhưng mà ngài mai mấy vị triềuthần đi tới chùa Phong Thê gặp mặt Thanh Phong đạo trưởng. Ngươi cũngnên đi cùng đi." Nghĩ thêm một chút, hắn lại bổ sung: "Đã lâu rồi ngươikhông gặp Thanh Phong đạo trưởng."

Phó Vân Tịch gật đầu đồng ý.

Giang Ngọc Lâu nhìn thấy Phó Vân Tịch chỉ lo xem cuốn sách trong tay, cố tình dời đi sự chú ý của chàng, cắt ngang nói: "Nói đi nói lại, cũng đã qua một năm rồi. Ngươi cũng đã thêm một tuổi, e là Hoàng Thượng sẽ thúc giục ngươi nạp phi rồi đó."

Chàng chưa bao giờ có gút mắt gì với nữ nhân. Từ năm mười tám tuổi, hằng năm Hoàng Thượng đều thúc giục hôn sự của chàng. Nhất Quốc Chi Quânquan tâm đến đại sự cả đời của thân tử, đây cũng là điều mới nghe lầnđầu. Nhưng mà mỗi lần như vậy thì Phó Vân Tịch đều khéo léo từ chối,cũng bởi vì như vậy, mà cái danh Phó Vân Tịch bị đoạn tụ mỗi năm cànglớn.

Cho dù là vậy, nhưng chàng vẫn là người trong mộng của các khuê nữ trong Kinh.

Phó Vân Tịch nghe được lời nói của Giang Ngọc Lâu, sắc mặt không đổi,dừng lại một lát, giọng nói đầy lạnh lùng: "Có liên quan gì tới ngươi?"

Giang Ngọc Lâu ngượng ngùng sờ sờ mũi: "Như vậy không hợp tình hợp lý,chẳng lẻ ngươi định cả đời độc thân? Dứt khoát ngày mai ở chùa Phong Thê cầu xin một tấm thẻ nhân duyên tốt là được rồi."

Lần này thì Phó Vân Tịch đã buôn quyển sách trong tay ra, nhìn thẳng vào Giang Ngọc Lâu, ánh mắt có chứa chút tức giận, miệng phu ra hai chữ:"Nhàm chán."

Giang Ngọc Lâu xoay người than thở: "Cũng không thể trách ngươi. Bảnthân sinh ra đã quá tốt, sợ là dung chi tục phấn (1) không thể nào lọtvào mắt của ngươi. Cũng không biết sau này Huyền Thanh Vương phi khuynhquốc khuynh thành sẽ là ai?..." Hắn rung đùi đắc ý thở dài một tiếng.

Phó Vân Tịch nheo mắt lại, ngón tay thon dài đặt lên cán chuôi của lytrà, lịch sự tao nhã giống một bức họa, nhưng vẻ mặt như suy nghĩ gì đó.

Ám vệ Mộc Phong canh giữ ngoài phòng nhanh chóng chớp mắt vài cái vớiMộc Nham, vừa nghe thấy hai chữ 'vương phi' thì Mộc Phong không nhịnđược mà vãnh tai lên nghe. Mộc Nham thì yên lặng đứng nhìn hắn, dáng vẻ y như khúc gỗ đứng yên không nhúc nhích, chỉ cảm thấy được ánh mặt trờihôm nay thực sự rất thoải mái. Bởi vì rất nhanh sẽ tới đêm giao thừathôi.

Chỉ là giao thừa ngày mai, ai có thể bảo đảm sẽ có bao nhiêu biến đổi?

Chú thích:

(1) Dung chi tục phấn: Mặt mày bôi son trát phấn tầm thường.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 26 tháng 10 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145
Tiến »