Quốc Vương Vạn Tuế

Lượt đọc: 5752 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310 Chương 311 Chương 312 Chương 313 Chương 314 Chương 315 Chương 316 Chương 317 Chương 318 Chương 319 Chương 320 Chương 321 Chương 322 Chương 323 Chương 324 Chương 325 Chương 326 Chương 327 Chương 328 Chương 329 Chương 330 Chương 331 Chương 332 Chương 333 Chương 334 Chương 335 Chương 336 Chương 337 Chương 338 Chương 339 Chương 340 Chương 341 Chương 342 Chương 343 Chương 344 Chương 345 Chương 346 Chương 347 Chương 348 Chương 349 Chương 350 Chương 351 Chương 352 Chương 353 Chương 354 Chương 355 Chương 356 Chương 357 Chương 358 Chương 359 Chương 360 Chương 361 Chương 362 Chương 363 Chương 364 Chương 365 Chương 366 Chương 367 Chương 368 Chương 369 Chương 370 Chương 371 Chương 372 Chương 373 Chương 374 Chương 375 Chương 376 Chương 377 Chương 378 Chương 379 Chương 380 Chương 381 Chương 382 Chương 383 Chương 384 Chương 385 Chương 386 Chương 387 Chương 388 Chương 389 Chương 390 Chương 391 Chương 392 Chương 393 Chương 394 Chương 395 Chương 396 Chương 397 Chương 398 Chương 399 Chương 400
Tiến »
Chương 2
kẻ ngu hóa điên

❊ ❊ ❊

Ở một bên, Angela nắm chặt mép giường, ánh mắt thoáng long lanh đủ đế khiến bất kỳ ai cũng cảm thấy lo lắng. Nàng nghĩ thầm:

- Alex thật đáng thương, hắn không phải vì bị trúng tên té đập đầu mà trở nên ngu ngốc đi rồi chứ? Mặc dù trước đây hắn có chút đần độn thế nhưng cũng không đến mức một câu cũng không thể nói được.". Đúng lúc này bỗng:

- Alex, ta nghe nói ngươi bị thương phải không? Ha ha, ta tới thăm ngươi đây.

Một thanh âm không hề che giấu sự vui sướng vang lên từ phía ngoài đại điện. Angela cùng tiểu nha đầu Ji Ma sắc mặt đồng thời thay đổi, Tôn Phi cũng từ từ ngẩng đầu lên. Chỉ thấy một tên béo ụch ịch vừa giống heo, vừa giống một "quả cầu thịt" đang từ đại điện lăn vào.

- Ge Jier , ngươi tới nơi này làm gì?

Mỹ nữ ôn nhu tóc đen Angela khẽ thu liễm nụ cười trên mặt, khuôn mặt lạnh tanh cất tiếng hỏi. Hiển nhiên là cái tên heo mập này hình như không được hoan nghênh ở đây rồi.

- Ha ha, Angela mỹ nữ, ý của nàng là gì đây? Không hoan nghênh ta sao? Nghe tin bạn tốt bị thương ta liền vội vàng tới thăm một chút, đây cũng là lỗi sao?

Cái tên Ge Jier mập mạp chết bầm này với nói xong, liền không đợi ai nói gì liền chen người tới mép giường rồi đỉnh đạc đánh mông cái uỵch ngồi lên trên.

- Làm càn, Ge Jier, ngươi sao dám ngồi cùng với quốc vương bệ hạ ở trên giường?

Nha đầu tóc vàng Ji Ma cũng đưa ra khuôn mặt lạnh tanh cùng với Angela trách mắng.

Tên mập mạp khẽ hừ hừ trong mũi, đưa mắt liếc nhìn tiểu nha đầu. Trong mắt hắn, sự ác độc cùng dâm uế không hề kiêng kỵ, che giấu mà đều thể hiện rất rõ ràng. Khẽ liếm liếm môi dưới, hắn nói:

- Đồ đầy tớ ti tiện, mau cút sang một bên, đây là lúc ngươi kêu hét sao.

Vừa nói hắn vừa xoay người nhìn Tôn Phi đang nằm trên giường từ trên xuống dưới một lượt. Ánh mắt của hắn nào có phải là đang thăm nom bạn thân mà hoàn toàn ngược lại, tựa như chủ nhân ở trên cao đang đưa mắt nhìn ngắm sủng vật của mình.

Tôn Phi trừng mắt nhìn tên mập này. Từ trong ánh mắt kia, hắn có thể dễ dàng nhận ra nó hàm chứa rất nhiều sự coi thường, khinh bỉ, hài hước, giễu cợt.. đủ các loại thần sắc mà không hề có chút nào che giấu.

Tôn Phi cảm thấy hơi bực mình, không nhịn được ở trong lòng suy nghĩ:

- Cái tên mập này thực sự là bằng hữu của tên Alexander sao? Hắn dáng dấp thì xấu tệ, lại còn dám dùng cái ánh mắt này nhìn tới một quốc vương sao? Hắn chẳng lẽ có lai lịch lớn?

Tựa như đang suy nghĩ gì, tên mập Ge Jier đột nhiên đưa lên bàn tay mập mạp, nhớp nháp của hắn, các ngón tay bóng lộn màu cà rốt bỗng chụp lấy mặt của Tôn Phi giống như đang chụp lấy một quả cầu da vậy. Nhìn sơ qua thì động tác này của tên mập cũng có thể xem như là khá thành thục.

- Alex, xem ra ngươi cũng không có gì đáng ngại nhỉ. À, buổi chiều này ta có hẹn một ít khách quý tới chơi, nếu không phiền thì ngươi đi cùng với bọn họ một lát, coi như là thư giãn luôn thể, thấy thế nào?

Tên mập cười hắc hắc. Hắn dùng sức nhéo nhéo khuôn mặt Tôn Phi, rồi một bộ vỗ vỗ mấy cái không nặng không nhẹ, gương mặt ánh lên sự trêu tức. Ge Jier rất thích hưởng thụ loại cảm giác này, cảm giác được đùa bỡn một quốc vương mới khoái trá làm sao.

Thật sự không thể nghĩ ra được, cái tên Alexander ngu ngốc này mà cũng có thể trở thành quốc vương được? Mười bảy tuổi nhưng đầu óc thì chỉ như đứa trẻ ba tuổi, Sáng Thế Thần sao lại ưu ái như vậy cho cái tên tiểu bạch si này chứ? Vậy mà trong khoảnh khắc, khi mà nụ cười của tên mập Ge Jier còn chưa hết thì một chuyện không ai ngờ tới đã xảy ra.

Ba!

Tên mập vội ôm lấy khuôn mặt vẫn không còn hiểu chuyện gì của mình lại. Trên khuôn mặt nhớp nháp của hắn hiện lên một cái dấu tay đỏ tươi, giống như là một cái đồ án mới được vẽ lên, rất dễ dàng nhìn thấy.

Còn về Angela cùng Ji Ma vốn nãy giờ tâm trạng đang bất an cũng là trong khoảnh khắc này hoàn toàn ngây người ra. Đơn giản là vì các nàng không dám tin tưởng vào những gì mình nhìn thấy.

Alexander trước giờ thần trí ngu ngốc, luôn bị người khác khi dễ lại có thể đưa tay đánh một bạt tai vào mặt Ge Jier? Điều này có thể xảy ra sao? Hai thiếu nữ trong lòng lúc này cư nhiên lại có cảm giác sung sướng. Thật ra thì các nàng cũng đã phải nhẫn nhịn cái tên mập Cách Cát Nhĩ này lâu lắm rồi, Alex tát một bạt tay này thật là làm cho các nàng cảm thấy hả giận.

- Ngươi…Ngươi dám đánh ta sao?

- Thằng heo mập chó chết, nếu như ngươi còn dám để cái chân giò tởm lợm của ngươi lên trên mặt của lão tử một lần nữa, ta tìm một đầu khủng long đến cho cái mông của ngươi nỡ hoa.

Tôn Phi vừa nhìn tên mập vừa cười lạnh nói. Bất kể thế nào, tên mập chết bầm này cũng đã làm cho hắn cảm thấy rất khó chịu. Mà đối với người làm mình thấy khó chịu, Tôn Phi trước giờ chưa bao giờ khách khí.

Tên mập ngơ ngẩn cả người, nhất thời từng thớ thịt trên mặt hắn cũng trở nên run rẩy. Hắn vừa tức giận vừa khiếp sợ. Hắn không thể tin tưởng được cái tên đầu có chỉ như đứa con nít ba bốn tuổi thì làm sao lại dám đánh hắn chứ? Hơn nữa còn nói ra những lời như thế.

Tên mập chỉ tay về Tôn Phi, nhất thời lại không biết phải làm cái gì. Một thân thịt béo run run, giống như là một bệnh nhân phong đang lên cơn, chỉ còn thiếu một điều là chưa sùi bóp mép nữa thôi.

- Ngươi.. cái tên trứng thối chết tiệt, dám đánh ta sao?

Tên mập gầm thét ra từng chữ.

Tôn Phi lúc này đang nửa nằm nửa ngồi trên giường, hắn không hề có một cử động nào, thực chất hắn đang âm thần tích tụ khí lực.

Tên mập chết tiệt này lại dám ở trong đại điện của Quốc Vương gầm thét, vậy mà mấy tên vệ sĩ cho tới giờ vẫn chưa hề xuất hiện. Điều này khiến cho trong lòng Tôn Phi xuất hiện một tia nghi ngờ. Chẳng lẽ tên heo mập này thật sự có lai lịch lớn vậy sao, ngay cả Quốc Vương cũng không làm gì được hắn?

Trong khi hắn đang suy nghĩ thì tên mập kia dường như rốt cuộc đã hạ quyết tâm. Khẽ vén cánh tay áo lên, hắn hung hăng vọt tới. Nhìn bộ dáng của hắn xem ra là phải xử lý cho ra ngô ra khoai.

- Làm càn!

Angela khuôn mặt lạnh như băng kêu lên:

- Ge Jier, ngươi chỉ là con trai của một tên thư ký nho nhỏ lại dám đối với Quốc Vương bất kính như thế sao?

Thấy tên mập Ge Jier tựa như một con gấu chó hung hãn đang thể hiện hung tính của mình, hai người Angela cùng Ji Ma kêu lên một cách sợ hãi, đồng thời mang theo kinh hoảng liều mạng chạy về phía Tôn Phi, mục đích hiển nhiên là phải bảo vệ hắn. Nhưng chỉ bằng hai nữ nhân nhỏ bé thì làm sao có thể là đối thủ của một con heo mập một thước bảy này được.

Ba!

Thẹn quá hóa giận, tên mập không hề lưu tình hung hăng giáng một tát lên mặt Ji Ma, đem tiểu nha đầu tóc vàng này đánh bay ra ngoài, khuôn mặt nhỏ bé xinh đẹp bị đánh thành hình một cái bánh bao lớn. Ủy khuất dâng cao khiến cho nước mắt của nàng không ngừng chảy, cảnh tượng thật khiến cho nhiều người thương tiếc.

Tiếp theo, tên mập dường như đã bị kích thích tới nổi điên. Bắt được cổ tay trắng nõn của Angela, hắn vác nguyên bộ mặt béo ụ đầy nhớp nháp cười lạnh nhào tới khu vực trắng nõn gần cổ của nàng. Vừa khẽ ngửi ngửi làm ra vẻ hưởng thụ, vừa cười dâm đãng vừa nhìn Tôn Phi một cách đầy khiêu khích, hắn nói:

- Angela xinh đẹp, thằng Alex kia đầu óc nhu nhược, ngu ngốc như đứa nhóc ba bốn tuổi thì làm sao xứng đáng với người cao quý và xinh đẹp như nàng chứ. Chính nàng thử nhìn hắn một chút, hắn có điểm nào giống với bộ dáng của một quốc vương sao? Mới thừa kế vương vị không được bao lâu, Hương Ba Thành liền trở thành một mớ hỗn loạn? Thêm vào đó, một đám địch nhân không biết từ đâu mò ra đánh tới tận cửa. Hắc hắc, còn không bằng gả nàng cho ta thì tốt hơn.

Tên mập nắm lấy cổ tay của Angela, một cảm giác ôn nhu mềm mại truyền đến khiến cho lòng hắn rung động. Sắc tâm nhất thời càng bành trướng, hắn càng thêm không cố kỵ nơi này là hoàng cung, mở miệng hướng tới Angela. Đúng lúc này…

Phanh!

Một cái mũ giáp bay tới nện mạnh vào cái ót của hắn. Lần này cú đánh đột nhiên tới trong lúc tên mập đang đắm chìm trong sắc dục, nên hắn căn bản không có một chút phản ứng nào. Sau đó lập tức thấy máu tươi chảy ra trên mái tóc nâu của hắn. Tên mập hét thảm lên một tiếng, cánh tay cầm Angela buông lỏng ra, sau đó hắn ầm ầm ngã xuống.

Angela chứng kiến hết thảy từ đầu tới cuối, nàng hoàn toàn trơ ra, ngơ ngác đứng ở đó. Chỉ thấy Tôn Phi không biết từ lúc nào đã cầm lấy cái mũ giáp đã bị biến hình, giống như đang cầm một viên gạch trong tay vậy. Đứng ở trên giường nhìn thẳng xuống phía dưới, tay hắn chỉ về phía tên mập, miệng mắng to:

- Dám động tới nữ nhân của ông sao? Dám đối với ông mày quơ tay múa chân sao? Thằng mập ngươi nhất định là mắt chó đã bị mù rồi. Chỉ là con trai của một tên thư ký nhãi nhép, lại dám làm ra vẻ hùng ưng. Hèn mọn như ngươi mà cũng dám đối với trẫm bất kính sao, ông đánh cho mày đời này không thể tự làm vệ sinh, biến mày thành thái giám cho biết tay.

Màn mắng nhiếc này làm hắn cảm thấy cực kỳ sung sướng. Tôn Phi vừa chửi mắng vừa thầm suy nghĩ ở trong lòng:

- Đồ chó hoang, vừa rồi thiếu chút nữa là ông bị thằng cháu mày hù dọa rồi, còn tưởng mày là nhân vật tai to mặt lớn nào, té ra chỉ là con của một tên quan nhị đại. Ông mày đường đường là một Quốc vương còn không giết được ngươi sao. Đúng rồi, không biết ở cái thế giới này Quốc vương cũng được xưng là trẫm không nhỉ?

Trong lúc nhất thời, bên trong đại điện trở nên rất yên ắng, cả tiếng cây kim rơi trên mặt đất chắc cũng có thể nghe được.

Khuôn mặt nhỏ nhắn Angela vẫn còn vương lấy nét sợ hãi cùng sự bất ngờ,

- Đây là chuyện gì? Sao lại có thể như vậy?

Hai cô gái xinh đẹp giống như bị dị dọa sợ vậy, hướng đôi mắt mở to nhìn chằm chằm Tôn Phi, miệng bất tri bất giác biến thành hình chữ O thật lớn. Cái tên Alex nhu nhược suốt mười bảy năm, đối với Ge Jier luôn một mặt sợ hãi, nói gì nghe nói giống như đã thay đổi.

Ge Jier nằm trên đất như một con heo chết tâm trạng lúc này cũng cực kỳ bối rối. Alex đột nhiên biến đổi khiến hắn trở nên cảm thấy rất xa lạ, tựa như thành một người khác. Vừa rồi cú đập bằng mũ giáp kia hung bạo mười phần giống như là của một tên đang liều mạng. Điều này khiến cho tên mập có chút sợ hãi.

Một hồi sau, tên mập cũng hồi thần trở lại. Suy nghĩ trong chốc lát về mục đích tới cung điện lần này, hắn âm thầm dứt khoát quyết định ra tay.

Duỗi cánh tay mập mạp ra, từ trong miệng hắn một đoạn chú ngữ thần bí và kỳ quái truyền ra. Một đoàn ngọn lửa đỏ tươi từ từ hình thành ở trên tay hắn, không khí nóng bỏng vô thanh vô tức tràn ra cả đại điện.

Khuôn mặt tên mập trở nên run rẩy, sau khi khôi phục được vài phần dũng khí, hắn cười cười hung tợn nói:

- Quốc vương sao? Hắc, trừ ngươi, cái tên ngu ngốc tự cho mình là đúng, thử hởi bây giờ trong Hương Ba Thành còn có ai đem ngươi trở thành quốc vương không? Vậy mà ngươi dám đánh ta? Hắc hắc, Alex à Alex, ngươi bây giờ là đang thấy một ma pháp sư cao quý tức giận đấy.

Tôn Phi lúc này vẫn như cũ đứng im ở trên giường. Ánh mắt của hắn trở nên nghiêm trọng, hai con ngươi co lại:

- Ma pháp sư? Xui như vậy sao, cái tên mập mạp thích làm ra vẻ ta đây này lại là một tên ma pháp sư? Hơn thế nhìn dáng vẻ hắn cũng coi bộ có chút bản lĩnh. Con chó hoang này! Bây giờ mình phải làm thế nào? Xông lên tấn công? Sớm biết thế mới vừa rồi không gấp gáp động thủ thì còn dễ nói rồi.

Con ngươi Tôn Phi bắt đầu chuyển động phức tạp. Hắn nhìn vào hỏa cầu trong tay tên mập càng lúc càng nóng bỏng, lại nhìn đến trong tay mình chiếc mũ giáp, trong lòng khẽ thỡ dài một tiếng. Coi như là có muốn liều chết cũng phải cho hắn một thanh kiếm tốt chứ. Dừng lại một chút, Tôn Phi đột nhiên gân cổ rống lên:

- Vệ binh đâu! Vệ binh! Mau tới đây, có thích khách, có người muốn ám sát quốc vương.

Tên mập cười một cách khinh thường, thiếu chút nữa là phun ra một câu không nên cho trẻ em nghe:

- Cô em! Ngươi có la rách cổ họng cũng không có người đến đâu.

Sau đó hắn khí thế mười phần ngoắc ngoắc ngón tay, một quả hỏa cầu lớn bằng cái nắm tay giống như là được bắn ra từ họng súng gào thét hướng về phía khuôn mặt anh tuấn của Tôn Phi mà đập tới.

Ở một bên, Angela nắm chặt mép giường, ánh mắt thoáng long lanh đủ đế khiến bất kỳ ai cũng cảm thấy lo lắng. Nàng nghĩ thầm:

- Alex thật đáng thương, hắn không phải vì bị trúng tên té đập đầu mà trở nên ngu ngốc đi rồi chứ? Mặc dù trước đây hắn có chút đần độn thế nhưng cũng không đến mức một câu cũng không thể nói được.". Đúng lúc này bỗng:

- Alex, ta nghe nói ngươi bị thương phải không? Ha ha, ta tới thăm ngươi đây.

Một thanh âm không hề che giấu sự vui sướng vang lên từ phía ngoài đại điện. Angela cùng tiểu nha đầu Ji Ma sắc mặt đồng thời thay đổi, Tôn Phi cũng từ từ ngẩng đầu lên. Chỉ thấy một tên béo ụch ịch vừa giống heo, vừa giống một "quả cầu thịt" đang từ đại điện lăn vào.

- Ge Jier , ngươi tới nơi này làm gì?

Mỹ nữ ôn nhu tóc đen Angela khẽ thu liễm nụ cười trên mặt, khuôn mặt lạnh tanh cất tiếng hỏi. Hiển nhiên là cái tên heo mập này hình như không được hoan nghênh ở đây rồi.

- Ha ha, Angela mỹ nữ, ý của nàng là gì đây? Không hoan nghênh ta sao? Nghe tin bạn tốt bị thương ta liền vội vàng tới thăm một chút, đây cũng là lỗi sao?

Cái tên Ge Jier mập mạp chết bầm này với nói xong, liền không đợi ai nói gì liền chen người tới mép giường rồi đỉnh đạc đánh mông cái uỵch ngồi lên trên.

- Làm càn, Ge Jier, ngươi sao dám ngồi cùng với quốc vương bệ hạ ở trên giường?

Nha đầu tóc vàng Ji Ma cũng đưa ra khuôn mặt lạnh tanh cùng với Angela trách mắng.

Tên mập mạp khẽ hừ hừ trong mũi, đưa mắt liếc nhìn tiểu nha đầu. Trong mắt hắn, sự ác độc cùng dâm uế không hề kiêng kỵ, che giấu mà đều thể hiện rất rõ ràng. Khẽ liếm liếm môi dưới, hắn nói:

- Đồ đầy tớ ti tiện, mau cút sang một bên, đây là lúc ngươi kêu hét sao.

Vừa nói hắn vừa xoay người nhìn Tôn Phi đang nằm trên giường từ trên xuống dưới một lượt. Ánh mắt của hắn nào có phải là đang thăm nom bạn thân mà hoàn toàn ngược lại, tựa như chủ nhân ở trên cao đang đưa mắt nhìn ngắm sủng vật của mình.

Tôn Phi trừng mắt nhìn tên mập này. Từ trong ánh mắt kia, hắn có thể dễ dàng nhận ra nó hàm chứa rất nhiều sự coi thường, khinh bỉ, hài hước, giễu cợt.. đủ các loại thần sắc mà không hề có chút nào che giấu.

Tôn Phi cảm thấy hơi bực mình, không nhịn được ở trong lòng suy nghĩ:

- Cái tên mập này thực sự là bằng hữu của tên Alexander sao? Hắn dáng dấp thì xấu tệ, lại còn dám dùng cái ánh mắt này nhìn tới một quốc vương sao? Hắn chẳng lẽ có lai lịch lớn?

Tựa như đang suy nghĩ gì, tên mập Ge Jier đột nhiên đưa lên bàn tay mập mạp, nhớp nháp của hắn, các ngón tay bóng lộn màu cà rốt bỗng chụp lấy mặt của Tôn Phi giống như đang chụp lấy một quả cầu da vậy. Nhìn sơ qua thì động tác này của tên mập cũng có thể xem như là khá thành thục.

- Alex, xem ra ngươi cũng không có gì đáng ngại nhỉ. À, buổi chiều này ta có hẹn một ít khách quý tới chơi, nếu không phiền thì ngươi đi cùng với bọn họ một lát, coi như là thư giãn luôn thể, thấy thế nào?

Tên mập cười hắc hắc. Hắn dùng sức nhéo nhéo khuôn mặt Tôn Phi, rồi một bộ vỗ vỗ mấy cái không nặng không nhẹ, gương mặt ánh lên sự trêu tức. Ge Jier rất thích hưởng thụ loại cảm giác này, cảm giác được đùa bỡn một quốc vương mới khoái trá làm sao.

Thật sự không thể nghĩ ra được, cái tên Alexander ngu ngốc này mà cũng có thể trở thành quốc vương được? Mười bảy tuổi nhưng đầu óc thì chỉ như đứa trẻ ba tuổi, Sáng Thế Thần sao lại ưu ái như vậy cho cái tên tiểu bạch si này chứ? Vậy mà trong khoảnh khắc, khi mà nụ cười của tên mập Ge Jier còn chưa hết thì một chuyện không ai ngờ tới đã xảy ra.

Ba!

Tên mập vội ôm lấy khuôn mặt vẫn không còn hiểu chuyện gì của mình lại. Trên khuôn mặt nhớp nháp của hắn hiện lên một cái dấu tay đỏ tươi, giống như là một cái đồ án mới được vẽ lên, rất dễ dàng nhìn thấy.

Còn về Angela cùng Ji Ma vốn nãy giờ tâm trạng đang bất an cũng là trong khoảnh khắc này hoàn toàn ngây người ra. Đơn giản là vì các nàng không dám tin tưởng vào những gì mình nhìn thấy.

Alexander trước giờ thần trí ngu ngốc, luôn bị người khác khi dễ lại có thể đưa tay đánh một bạt tai vào mặt Ge Jier? Điều này có thể xảy ra sao? Hai thiếu nữ trong lòng lúc này cư nhiên lại có cảm giác sung sướng. Thật ra thì các nàng cũng đã phải nhẫn nhịn cái tên mập Cách Cát Nhĩ này lâu lắm rồi, Alex tát một bạt tay này thật là làm cho các nàng cảm thấy hả giận.

- Ngươi…Ngươi dám đánh ta sao?

- Thằng heo mập chó chết, nếu như ngươi còn dám để cái chân giò tởm lợm của ngươi lên trên mặt của lão tử một lần nữa, ta tìm một đầu khủng long đến cho cái mông của ngươi nỡ hoa.

Tôn Phi vừa nhìn tên mập vừa cười lạnh nói. Bất kể thế nào, tên mập chết bầm này cũng đã làm cho hắn cảm thấy rất khó chịu. Mà đối với người làm mình thấy khó chịu, Tôn Phi trước giờ chưa bao giờ khách khí.

Tên mập ngơ ngẩn cả người, nhất thời từng thớ thịt trên mặt hắn cũng trở nên run rẩy. Hắn vừa tức giận vừa khiếp sợ. Hắn không thể tin tưởng được cái tên đầu có chỉ như đứa con nít ba bốn tuổi thì làm sao lại dám đánh hắn chứ? Hơn nữa còn nói ra những lời như thế.

Tên mập chỉ tay về Tôn Phi, nhất thời lại không biết phải làm cái gì. Một thân thịt béo run run, giống như là một bệnh nhân phong đang lên cơn, chỉ còn thiếu một điều là chưa sùi bóp mép nữa thôi.

- Ngươi.. cái tên trứng thối chết tiệt, dám đánh ta sao?

Tên mập gầm thét ra từng chữ.

Tôn Phi lúc này đang nửa nằm nửa ngồi trên giường, hắn không hề có một cử động nào, thực chất hắn đang âm thần tích tụ khí lực.

Tên mập chết tiệt này lại dám ở trong đại điện của Quốc Vương gầm thét, vậy mà mấy tên vệ sĩ cho tới giờ vẫn chưa hề xuất hiện. Điều này khiến cho trong lòng Tôn Phi xuất hiện một tia nghi ngờ. Chẳng lẽ tên heo mập này thật sự có lai lịch lớn vậy sao, ngay cả Quốc Vương cũng không làm gì được hắn?

Trong khi hắn đang suy nghĩ thì tên mập kia dường như rốt cuộc đã hạ quyết tâm. Khẽ vén cánh tay áo lên, hắn hung hăng vọt tới. Nhìn bộ dáng của hắn xem ra là phải xử lý cho ra ngô ra khoai.

- Làm càn!

Angela khuôn mặt lạnh như băng kêu lên:

- Ge Jier, ngươi chỉ là con trai của một tên thư ký nho nhỏ lại dám đối với Quốc Vương bất kính như thế sao?

Thấy tên mập Ge Jier tựa như một con gấu chó hung hãn đang thể hiện hung tính của mình, hai người Angela cùng Ji Ma kêu lên một cách sợ hãi, đồng thời mang theo kinh hoảng liều mạng chạy về phía Tôn Phi, mục đích hiển nhiên là phải bảo vệ hắn. Nhưng chỉ bằng hai nữ nhân nhỏ bé thì làm sao có thể là đối thủ của một con heo mập một thước bảy này được.

Ba!

Thẹn quá hóa giận, tên mập không hề lưu tình hung hăng giáng một tát lên mặt Ji Ma, đem tiểu nha đầu tóc vàng này đánh bay ra ngoài, khuôn mặt nhỏ bé xinh đẹp bị đánh thành hình một cái bánh bao lớn. Ủy khuất dâng cao khiến cho nước mắt của nàng không ngừng chảy, cảnh tượng thật khiến cho nhiều người thương tiếc.

Tiếp theo, tên mập dường như đã bị kích thích tới nổi điên. Bắt được cổ tay trắng nõn của Angela, hắn vác nguyên bộ mặt béo ụ đầy nhớp nháp cười lạnh nhào tới khu vực trắng nõn gần cổ của nàng. Vừa khẽ ngửi ngửi làm ra vẻ hưởng thụ, vừa cười dâm đãng vừa nhìn Tôn Phi một cách đầy khiêu khích, hắn nói:

- Angela xinh đẹp, thằng Alex kia đầu óc nhu nhược, ngu ngốc như đứa nhóc ba bốn tuổi thì làm sao xứng đáng với người cao quý và xinh đẹp như nàng chứ. Chính nàng thử nhìn hắn một chút, hắn có điểm nào giống với bộ dáng của một quốc vương sao? Mới thừa kế vương vị không được bao lâu, Hương Ba Thành liền trở thành một mớ hỗn loạn? Thêm vào đó, một đám địch nhân không biết từ đâu mò ra đánh tới tận cửa. Hắc hắc, còn không bằng gả nàng cho ta thì tốt hơn.

Tên mập nắm lấy cổ tay của Angela, một cảm giác ôn nhu mềm mại truyền đến khiến cho lòng hắn rung động. Sắc tâm nhất thời càng bành trướng, hắn càng thêm không cố kỵ nơi này là hoàng cung, mở miệng hướng tới Angela. Đúng lúc này…

Phanh!

Một cái mũ giáp bay tới nện mạnh vào cái ót của hắn. Lần này cú đánh đột nhiên tới trong lúc tên mập đang đắm chìm trong sắc dục, nên hắn căn bản không có một chút phản ứng nào. Sau đó lập tức thấy máu tươi chảy ra trên mái tóc nâu của hắn. Tên mập hét thảm lên một tiếng, cánh tay cầm Angela buông lỏng ra, sau đó hắn ầm ầm ngã xuống.

Angela chứng kiến hết thảy từ đầu tới cuối, nàng hoàn toàn trơ ra, ngơ ngác đứng ở đó. Chỉ thấy Tôn Phi không biết từ lúc nào đã cầm lấy cái mũ giáp đã bị biến hình, giống như đang cầm một viên gạch trong tay vậy. Đứng ở trên giường nhìn thẳng xuống phía dưới, tay hắn chỉ về phía tên mập, miệng mắng to:

- Dám động tới nữ nhân của ông sao? Dám đối với ông mày quơ tay múa chân sao? Thằng mập ngươi nhất định là mắt chó đã bị mù rồi. Chỉ là con trai của một tên thư ký nhãi nhép, lại dám làm ra vẻ hùng ưng. Hèn mọn như ngươi mà cũng dám đối với trẫm bất kính sao, ông đánh cho mày đời này không thể tự làm vệ sinh, biến mày thành thái giám cho biết tay.

Màn mắng nhiếc này làm hắn cảm thấy cực kỳ sung sướng. Tôn Phi vừa chửi mắng vừa thầm suy nghĩ ở trong lòng:

- Đồ chó hoang, vừa rồi thiếu chút nữa là ông bị thằng cháu mày hù dọa rồi, còn tưởng mày là nhân vật tai to mặt lớn nào, té ra chỉ là con của một tên quan nhị đại. Ông mày đường đường là một Quốc vương còn không giết được ngươi sao. Đúng rồi, không biết ở cái thế giới này Quốc vương cũng được xưng là trẫm không nhỉ?

Trong lúc nhất thời, bên trong đại điện trở nên rất yên ắng, cả tiếng cây kim rơi trên mặt đất chắc cũng có thể nghe được.

Khuôn mặt nhỏ nhắn Angela vẫn còn vương lấy nét sợ hãi cùng sự bất ngờ,

- Đây là chuyện gì? Sao lại có thể như vậy?

Hai cô gái xinh đẹp giống như bị dị dọa sợ vậy, hướng đôi mắt mở to nhìn chằm chằm Tôn Phi, miệng bất tri bất giác biến thành hình chữ O thật lớn. Cái tên Alex nhu nhược suốt mười bảy năm, đối với Ge Jier luôn một mặt sợ hãi, nói gì nghe nói giống như đã thay đổi.

Ge Jier nằm trên đất như một con heo chết tâm trạng lúc này cũng cực kỳ bối rối. Alex đột nhiên biến đổi khiến hắn trở nên cảm thấy rất xa lạ, tựa như thành một người khác. Vừa rồi cú đập bằng mũ giáp kia hung bạo mười phần giống như là của một tên đang liều mạng. Điều này khiến cho tên mập có chút sợ hãi.

Một hồi sau, tên mập cũng hồi thần trở lại. Suy nghĩ trong chốc lát về mục đích tới cung điện lần này, hắn âm thầm dứt khoát quyết định ra tay.

Duỗi cánh tay mập mạp ra, từ trong miệng hắn một đoạn chú ngữ thần bí và kỳ quái truyền ra. Một đoàn ngọn lửa đỏ tươi từ từ hình thành ở trên tay hắn, không khí nóng bỏng vô thanh vô tức tràn ra cả đại điện.

Khuôn mặt tên mập trở nên run rẩy, sau khi khôi phục được vài phần dũng khí, hắn cười cười hung tợn nói:

- Quốc vương sao? Hắc, trừ ngươi, cái tên ngu ngốc tự cho mình là đúng, thử hởi bây giờ trong Hương Ba Thành còn có ai đem ngươi trở thành quốc vương không? Vậy mà ngươi dám đánh ta? Hắc hắc, Alex à Alex, ngươi bây giờ là đang thấy một ma pháp sư cao quý tức giận đấy.

Tôn Phi lúc này vẫn như cũ đứng im ở trên giường. Ánh mắt của hắn trở nên nghiêm trọng, hai con ngươi co lại:

- Ma pháp sư? Xui như vậy sao, cái tên mập mạp thích làm ra vẻ ta đây này lại là một tên ma pháp sư? Hơn thế nhìn dáng vẻ hắn cũng coi bộ có chút bản lĩnh. Con chó hoang này! Bây giờ mình phải làm thế nào? Xông lên tấn công? Sớm biết thế mới vừa rồi không gấp gáp động thủ thì còn dễ nói rồi.

Con ngươi Tôn Phi bắt đầu chuyển động phức tạp. Hắn nhìn vào hỏa cầu trong tay tên mập càng lúc càng nóng bỏng, lại nhìn đến trong tay mình chiếc mũ giáp, trong lòng khẽ thỡ dài một tiếng. Coi như là có muốn liều chết cũng phải cho hắn một thanh kiếm tốt chứ. Dừng lại một chút, Tôn Phi đột nhiên gân cổ rống lên:

- Vệ binh đâu! Vệ binh! Mau tới đây, có thích khách, có người muốn ám sát quốc vương.

Tên mập cười một cách khinh thường, thiếu chút nữa là phun ra một câu không nên cho trẻ em nghe:

- Cô em! Ngươi có la rách cổ họng cũng không có người đến đâu.

Sau đó hắn khí thế mười phần ngoắc ngoắc ngón tay, một quả hỏa cầu lớn bằng cái nắm tay giống như là được bắn ra từ họng súng gào thét hướng về phía khuôn mặt anh tuấn của Tôn Phi mà đập tới.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 14 tháng 11 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310 Chương 311 Chương 312 Chương 313 Chương 314 Chương 315 Chương 316 Chương 317 Chương 318 Chương 319 Chương 320 Chương 321 Chương 322 Chương 323 Chương 324 Chương 325 Chương 326 Chương 327 Chương 328 Chương 329 Chương 330 Chương 331 Chương 332 Chương 333 Chương 334 Chương 335 Chương 336 Chương 337 Chương 338 Chương 339 Chương 340 Chương 341 Chương 342 Chương 343 Chương 344 Chương 345 Chương 346 Chương 347 Chương 348 Chương 349 Chương 350 Chương 351 Chương 352 Chương 353 Chương 354 Chương 355 Chương 356 Chương 357 Chương 358 Chương 359 Chương 360 Chương 361 Chương 362 Chương 363 Chương 364 Chương 365 Chương 366 Chương 367 Chương 368 Chương 369 Chương 370 Chương 371 Chương 372 Chương 373 Chương 374 Chương 375 Chương 376 Chương 377 Chương 378 Chương 379 Chương 380 Chương 381 Chương 382 Chương 383 Chương 384 Chương 385 Chương 386 Chương 387 Chương 388 Chương 389 Chương 390 Chương 391 Chương 392 Chương 393 Chương 394 Chương 395 Chương 396 Chương 397 Chương 398 Chương 399 Chương 400
Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của loạn thế cuồng đao