Quốc Vương Vạn Tuế

Lượt đọc: 6194 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310 Chương 311 Chương 312 Chương 313 Chương 314 Chương 315 Chương 316 Chương 317 Chương 318 Chương 319 Chương 320 Chương 321 Chương 322 Chương 323 Chương 324 Chương 325 Chương 326 Chương 327 Chương 328 Chương 329 Chương 330 Chương 331 Chương 332 Chương 333 Chương 334 Chương 335 Chương 336 Chương 337 Chương 338 Chương 339 Chương 340 Chương 341 Chương 342 Chương 343 Chương 344 Chương 345 Chương 346 Chương 347 Chương 348 Chương 349 Chương 350 Chương 351 Chương 352 Chương 353 Chương 354 Chương 355 Chương 356 Chương 357 Chương 358 Chương 359 Chương 360 Chương 361 Chương 362 Chương 363 Chương 364 Chương 365 Chương 366 Chương 367 Chương 368 Chương 369 Chương 370 Chương 371 Chương 372 Chương 373 Chương 374 Chương 375 Chương 376 Chương 377 Chương 378 Chương 379 Chương 380 Chương 381 Chương 382 Chương 383 Chương 384 Chương 385 Chương 386 Chương 387 Chương 388 Chương 389 Chương 390 Chương 391 Chương 392 Chương 393 Chương 394 Chương 395 Chương 396 Chương 397 Chương 398 Chương 399 Chương 400
Tiến »
Chương 136
giết người giống như giết gà

❊ ❊ ❊

- Xem ra chúng ta đều đã quá coi thường ngươi, khiến ngươi ẩn tàng không ít thực lực.

Nữ nhân lẳng lơ Paris nở nụ cười phong tình vạn chủng, bạch y phiêu diêu xuất trần, lộ ra một đôi chân dày trắng như tuyết khiến kẻ khác ngắm nhìn trân trối, nàng cười tươi như hoa nói:

- Alexander, lời hứa hẹn của ta vẫn có hiệu lực như cũ, nếu ngươi thề độc nguyện dốc sức vì Domingos điện hạ, hết thảy những phát sinh vừa rồi sẽ coi như không có, những gì ngươi muốn cũng đều có thể... Cho dù là ngươi muốn ta cũng có thể!

Paris nói tới chỗ này, trên khuôn mặt trắng nõn lộ ra một mảng ửng đỏ mê người, ai từng được thấy qua vẻ rụt rè e lệ của vưu vật nhân gian nắm giữ siêu cấp đại thế lực này? Dưới ánh nắng vàng trên đỉnh Đông Sơn dưới ,vô số nam nhân nhất thời xịt máu mũi, thậm chí ngay cả quân thần Arshavin cũng phải đem ánh mắt nhìn đi nơi khác, không dám nhìn thẳng vào dung nhan tuyệt thế này nữa.

Thế nhưng…

- Ta nhổ vào, bác gái, ngươi già lão như vậy, còn ở nơi này tạo dáng, lớn lên xấu không phải là lỗi của ngươi, nhưng chạy đến đây dọa người thì chính là đại tội, ngươi làm như lão tử chưa từng gặp qua nữ nhân sao?

Tôn Phi khinh thường trợn mắt nhìn.

Không thể không thừa nhận, Tôn Phi này há mồm nói ra toàn những lời ác độc.

Một câu mắng chửi làm cho Paris đương trường biến sắc, vài người khác thiếu chút nữa cười nước miếng văng tung tóe.

Paris toàn thân không có chỗ nào không lộ ra là một vưu vật thành thục mê người, quả thực là đẹp tới mức cực hạn của nữ nhân, ở đế đô St. Petersburg không biết có bao nhiêu vương công quý tộc nằm mơ cũng muốn lấy nàng làm thê tử, trên phố đồn đại ngay cả Yashin điện đế đối với nàng cũng có hảo cảm, thế mà lại bị Tôn Phi mỗi lần mở miệng không phải gọi "bác gái" thì cũng là chửi mắng, làm cho Paris vốn thanh tao bình tĩnh từ trước đến nay tức giận đến run người, vẻ mặt đang tươi cười liền trắng bệch.

- Đồ không biết sống chết, chết đi cho ta!

Phía sau Paris, thích khách áo trắng sử dụng trảo hừ lạnh một tiếng, đột nhiên biến mất tại chỗ, giống như hòa tan trong không khí, một chút lay động hay tàn ảnh đều không để lại. Thật hiển nhiên, thích khách đáng sợ này đã ẩn mình vào trong hư không, đang chuẩn bị một kích trí mệnh.

Bất quá Tôn Phi chỉ bình tĩnh nâng Tử Thanh song kiếm, cười hì hì thờ ơ đứng nguyên tại chỗ, coi như không thấy một màn như vậy xuất hiện.

- Cẩn thận, đây là duệ kim đấu khí, "phá không ẩn thân thuật"!

Tử y thiếu nữ đang ngồi vận công chữa thương đột nhiên mở hai mắt, khuôn mặt mảnh khảnh tú lệ mang theo thần sắc khẩn trương, chứng kiên Tôn Phi đứng im như thế, nhịn không được liền mở miệng ra nhắc nhở.

Tôn Phi cười hì hì ném một ánh mắt cảm tạ hướng về cô gái xinh đẹp.

Cùng lúc này, dị biến phát sinh…

Đột nhiên trong không khí rét lạnh thấu xương có thể thấy được từng gợn sóng trong suốt, giống như trên mặt nước nổi lên một đóa yêu hoa kỳ dị, lợi trảo màu trắng gần như trong suốt từ bên trong. xuyên qua đóa yêu hoa này trong nháy mắt xuất hiện bên người Tôn Phi, giống như trong đêm khuya tăm tối đột nhiên xuất hiện một quỷ trảo u minh, mang theo tốc độ vượt qua phản ứng nhân loại, đâm vào ngực Tôn Phi.

Máu, từng giọt từng giọt.

Từ trên bạch sắc cương trảo che kín lân giáp kia chảy xuống.

Dần dần, thân ảnh bạch y thích khách từ từ hiện ra trước mặt Tôn Phi, trên mặt của hắn mang theo nụ cười đắc ý và dữ tợn, khóe miệng nhếch lên tràn ngập vẻ tàn nhẫn, thậm chí cố ý vặn vẹo chiếc lợi trảo đang cắm trong cơ thể Tôn Phi, hắn thích chứng kiến loại ánh mắt cầu xin và tuyệt vọng của đối thủ.

Chung quanh những tiếng kinh hô vang lên không thể ngăn chặn được.

Đa số trong lòng những người phe trưởng công chúa vừa nhen nhóm lên hy vọng đã nhanh chóng bị tan biến, thậm chí còn có người thầm mắng thầm tiểu quốc vương là đồ con lợn, tưởng nhờ được ai ngờ... Mà bên kia, đám người trên tay buộc vải đỏ của Shenhua quốc, Chanba quốc lộ rõ sự vui mừng trên, ánh mắt nhìn Tôn Phi tràn ngập sự hài hước, khinh thường cùng một ít thương hại, theo loại nhìn thấy một người không tự lượng sức mình lại muốn diễn một vai hề nổi bật.

- Ngươi hiện tại... Còn có thể kiêu ngạo như lúc vừa nãy sao?

Bạch y thích khách nhẹ nhàng mà vặn vẹo cánh tay mang theo lợi trảo của mình, như muốn thư giãn năm ngón tay đang cắm trong người tiểu quốc vương, như vậy mới càng làm cho đối thủ cảm nhận được sự thống khổ khi thân thể bị xé nứt, cảm nhận từng giọt từng giọt máu mang theo sinh mệnh tuyệt vọng rời khỏi thân thể mình. Mặc dù tiểu quốc vương này thân thể cường tráng tới mức làm cho hắn có chút bỡ ngỡ, hắn có cảm giác được lợi trảo của mình bị kẹt cứng trong một khối cứng rắn như sắt thép, nhưng mà, dù cứng thì sao, cũng bị lợi trảo của mình phá hủy hoàn toàn đấu khí thông đạo bên trong, khóa cứng đấu khí của tiểu quốc vương này.

Thế nhưng…

- Ngu như bò, lão tử đương nhiên còn có thể càng hung hăng càn quấy hơn trước!

Khí thấy Tôn Phi cười đắc ý nói ra những lời này, bạch y thích khách trong lòng phát lạnh, lập tức nhận ra điều gì không thích hợp, nhưng khi hắn đang muốn vận chuyển đấu khí trực tiếp làm nổ nát thân thể đối thủ, đột nhiên quang diễm màu tím lóe ra, cánh tay phải chợt lạnh, đứt lìa từ bả vai, lưu lại trên thân thể của Tôn Phi.

Máu tươi từ trên bả vai phải bị đứt tuôn ra như nước suối.

Bạch y thích khách, thân hình rung động có nén nỗi đau kinh tâm phế liệt liều mạng chạy trốn, nửa thân trước của hắn đã bắt đầu hóa trong suốt, muốn hòa tan biến mất ở trong không khí, thế nhưng Tôn Phi tuyệt đối sẽ không cho hắn cơ hội thoát đi như vậy, tay phải duỗi ra nhanh như tia chớp, nắm lấy đầu của bạch y thích khách.

- Ha ha ha, hiện tại còn muốn chạy? Đã muộn!

Tôn Phi cười ha hả.

Bạch y thích khách chỉ cảm thấy một cỗ lực lượng không thể tưởng tượng được, kéo hắn đang trong tình trạng ẩn thân như nhổ củ cải trắng khiến hắn buộc phải hiện ra, cái cảm giác này giống như bị một quả núi nguy nga đè xuống.

- Không...

Hắn gào thét tuyệt vọng, điên cuồng vận chuyển toàn bộ tứ tinh duệ kim đấu khí, muốn thoát khỏi trói buộc để đào thoát, thế nhưng, bàn tay tóm chặt thiên linh cái đã phá hủy toàn bộ mọi sự giãy dụa của hắn, hắn kinh hãi điên cuồng hết lên, mặc cho hắn có giay dụa như thế nào đi chăng nữa, cũng không thể thừa nhân được lực lượng truyền từ trên đầu đi xuống, một tiếng ầm vang, quỳ gối trước mặt Tôn Phi.

Mà dưới mắt những người xung quanh, tiểu quốc vương sắp chết kia chỉ nhẹ nhàng đưa tay ra ấn một cái, bạch y thích khách liền quỳ ở trên mặt đất, hai đầu gối lập tức đập vỡ tảng đá trên đất, một trận răng rắc vang lên, hiển nhiên, xương bánh chè của bạch y thích khách đã vỡ vụn thành từng mảnh nhỏ.

Tôn Phi liếm liếm máu tươi thấm ra bên khóe miệng, động tác này cơ hồ khiến cho mọi người xung quanh có cảm giác, giống như một ác ma khát máu đi ra từ trong địa ngục.

- Hiện tại đến phiên ta hỏi ngươi, trâu bò sao, còn có thể kiêu ngạo như vừa lúc nãy được không?

Một thanh kiếm màu xanh mang theo hàn khí nhè nhẹ gác lên cổ bạch y thích khách, Tôn Phi mỉm cười nhưng ánh nhìn dữ tợn.

Trong nháy mắt, toàn bộ dũng khí đều hóa thành hư ảo.

Bạch y thích khách không thể ngăn chặn cả người run rẩy lên, làm một gã thích khách, đôi lợi trảo của gã đã hành hạ đến chết không biết bao nhiêu người, hắn luôn luôn kiêu ngạo tự xưng làm người phát ngôn của tử thần, thế nhưng sau khi chính mình cảm nhận tử vong đang buông xuống, hắn cảm thấy sợ hãi như một tiểu cô nương:

- A a a, không...Cầu xin ngài... Tha ta... Xin ngài...

Thế nhưng, lời hắn còn chưa nói hết, lưỡi kiếm màu xanh sắc bén đã cắt vào da thịt hắn.

Bạch y thích khách thậm chí có thể cảm nhận được một cỗ hàn khí lành lạnh xâm nhập da thịt, cơ thể, mạch máu, khung xương, hắn muốn giãy dụa, muốn kêu gào, muốn cầu xin tha thứ, muốn rên rỉ.... Nhưng ác ma tàn khốc trước mặt này căn bản là không để cho hắn chút cơ hội nào, quá trình này thong thả và lâu dài, hắn thậm chí có thể cảm nhận được cả quá trình lưỡi dao sắc bén đang cắt vào cần cổ của chính mình,sau đó thấy được chỗ bị đứt một dòng máu đỏ mỹ lệ phun ra xối xả...

Hắn chứng kiến một khối thân thể mặc áo màu trắng không đầu giống như là một bao tải rách đổ ầm xuống mặt đất, máu nhuộm đỏ cả một khoảng.

Đó chính là bản thân của hắn.

Toàn bộ mọi người chung quanh đều choáng váng.

Tuy rằng hôm nay bọn họ đã chứng kiến vô số bạn bè cùng địch nhân của mình nằm xuống ở trước mắt, thế nhưng, Tôn Phi dùng lợi kiếm màu xanh từng chút từng chút chậm rãi đem bạch y thích khách một người thực lực tứ tinh đỉnh đem giết giống như giết gà, xem hắn vẩy ra những đóa huyết hoa nhuộm đỏ trời xanh... Một màn này làm cho thần kinh mọi người trực tiếp rung động.

Bọn hắn cảm nhân được sự phẫn lộ lạnh thấu xương của tiểu quốc vương này.

Phẫn nộ ngập trời.

Ngay cả hai người vốn luôn mang theo vẻ mặt bình tĩnh như trưởng công chúa và Paris rốt cuộc cũng phải biến sắc, trong lòng rốt cuộc không nhịn được tự hỏi mình:

- Ta có phải hay không trong lúc vô tình đánh thức một ác ma đang ngủ say?

Ngay cả đám chim kền kền đang bay dày đặc che cả bầu trời, cũng cảm nhận được sát khí phóng lên cao, kêu lên chói tai hoảng sợ, bay quanh ở trên không trung, không dám hạ xuống.

Trừ bỏ những tiếng kêu oa oa ao của kền kền, cả đỉnh Đông Sơn chỉ còn nghe thấy được thanh âm của hơi thở.

- A, lại chết thêm một người, ừm, lão tử lại sảng khoái thêm một chút nữa.

Tôn Phi như cũ, dùng ống quần để lau vể máu loang lổ trên thân kiếm, sau đó sờ sờ cằm, khiến nửa cánh tay của bạch y thích khách còn cắm trên người hắn lay động theo, gây ra chút cảm giác đau đớn, Tôn Phi nhíu nhíu mày, động tác kế tiếp của hắn, trực tiếp làm cho những người có mặt tại Đông Sơn đỉnh phải run rẩy.

Tôn Phi lại trực tiếp tóm lấy cánh tay cụt mang theo huyền cương lợi trảo rồi mạnh mẽ rút ra, lợi trảo dính đầy máu tươi cùng da thịt, thậm chí còn mang theo mảnh vụn xương cốt trắng hếu, đổi lại là người khác, chỉ sợ đau đớn như thế đã chết đi, nhưng trên mặt tiểu quốc vương này lại không có chứng kiến một tia thống khổ hay đau đớn nào.

Động tác này giống như sét đánh trên trời cao, trong nháy mắt oanh kích vào thần kinh của mọi người.

- A a a a a, ma quỷ, hắn là ma quỷ...

Bên trong sứ giả của các nước đứng sau Paris, rốt cục có một hộ vệ giống như bị sợ hãi đến choáng váng, như sói kêu quỷ khóc xoay người bỏ chạy, muốn thoát khỏi địa phương địa ngục này, thế nhưng hắn vừa chạy được năm sáu bước, một chuyện không thể ngờ được đã xảy ra…

Xẹt …..tê…. tê….!

Liên tiếp những luồng bạch sách thiểm điện (tia chớp màu trắng) từ trên tời đột nhiên đánh lên mặt đất, luồng điện cường đại đánh trúng thân thể của hộ vệ vừa bỏ chạy, trong khoảng khắc, gã hộ vệ này ngay cả giãy dụa cũng không kịp liền biến thành một đoạn cháy đen.

- Trời ạ, đó là... không ngờ đó lại là cạm bẫy điện hệ ma pháp!

Có người kinh hô lên không thể tưởng tượng được.

Tôn Phi cười ngoác cả miệng, không che giấu chút nào biểu tình đắc ý của minh:

- Oa ha ha ha ha, đúng vậy, chính là cạm bẫy ma pháp. Các ngươi không nghĩ đến lúc lão tử giả chết không làm ra chuyện tình gì sao? Oa ha ha ha ha, cạm bẫy ma pháp đã che kín toàn bộ đỉnh Đông Sơn này, ai dám chạy loạn, liền giống tên tên kia biến thành một đống cháy xém!

- Xem ra chúng ta đều đã quá coi thường ngươi, khiến ngươi ẩn tàng không ít thực lực.

Nữ nhân lẳng lơ Paris nở nụ cười phong tình vạn chủng, bạch y phiêu diêu xuất trần, lộ ra một đôi chân dày trắng như tuyết khiến kẻ khác ngắm nhìn trân trối, nàng cười tươi như hoa nói:

- Alexander, lời hứa hẹn của ta vẫn có hiệu lực như cũ, nếu ngươi thề độc nguyện dốc sức vì Domingos điện hạ, hết thảy những phát sinh vừa rồi sẽ coi như không có, những gì ngươi muốn cũng đều có thể... Cho dù là ngươi muốn ta cũng có thể!

Paris nói tới chỗ này, trên khuôn mặt trắng nõn lộ ra một mảng ửng đỏ mê người, ai từng được thấy qua vẻ rụt rè e lệ của vưu vật nhân gian nắm giữ siêu cấp đại thế lực này? Dưới ánh nắng vàng trên đỉnh Đông Sơn dưới ,vô số nam nhân nhất thời xịt máu mũi, thậm chí ngay cả quân thần Arshavin cũng phải đem ánh mắt nhìn đi nơi khác, không dám nhìn thẳng vào dung nhan tuyệt thế này nữa.

Thế nhưng…

- Ta nhổ vào, bác gái, ngươi già lão như vậy, còn ở nơi này tạo dáng, lớn lên xấu không phải là lỗi của ngươi, nhưng chạy đến đây dọa người thì chính là đại tội, ngươi làm như lão tử chưa từng gặp qua nữ nhân sao?

Tôn Phi khinh thường trợn mắt nhìn.

Không thể không thừa nhận, Tôn Phi này há mồm nói ra toàn những lời ác độc.

Một câu mắng chửi làm cho Paris đương trường biến sắc, vài người khác thiếu chút nữa cười nước miếng văng tung tóe.

Paris toàn thân không có chỗ nào không lộ ra là một vưu vật thành thục mê người, quả thực là đẹp tới mức cực hạn của nữ nhân, ở đế đô St. Petersburg không biết có bao nhiêu vương công quý tộc nằm mơ cũng muốn lấy nàng làm thê tử, trên phố đồn đại ngay cả Yashin điện đế đối với nàng cũng có hảo cảm, thế mà lại bị Tôn Phi mỗi lần mở miệng không phải gọi "bác gái" thì cũng là chửi mắng, làm cho Paris vốn thanh tao bình tĩnh từ trước đến nay tức giận đến run người, vẻ mặt đang tươi cười liền trắng bệch.

- Đồ không biết sống chết, chết đi cho ta!

Phía sau Paris, thích khách áo trắng sử dụng trảo hừ lạnh một tiếng, đột nhiên biến mất tại chỗ, giống như hòa tan trong không khí, một chút lay động hay tàn ảnh đều không để lại. Thật hiển nhiên, thích khách đáng sợ này đã ẩn mình vào trong hư không, đang chuẩn bị một kích trí mệnh.

Bất quá Tôn Phi chỉ bình tĩnh nâng Tử Thanh song kiếm, cười hì hì thờ ơ đứng nguyên tại chỗ, coi như không thấy một màn như vậy xuất hiện.

- Cẩn thận, đây là duệ kim đấu khí, "phá không ẩn thân thuật"!

Tử y thiếu nữ đang ngồi vận công chữa thương đột nhiên mở hai mắt, khuôn mặt mảnh khảnh tú lệ mang theo thần sắc khẩn trương, chứng kiên Tôn Phi đứng im như thế, nhịn không được liền mở miệng ra nhắc nhở.

Tôn Phi cười hì hì ném một ánh mắt cảm tạ hướng về cô gái xinh đẹp.

Cùng lúc này, dị biến phát sinh…

Đột nhiên trong không khí rét lạnh thấu xương có thể thấy được từng gợn sóng trong suốt, giống như trên mặt nước nổi lên một đóa yêu hoa kỳ dị, lợi trảo màu trắng gần như trong suốt từ bên trong. xuyên qua đóa yêu hoa này trong nháy mắt xuất hiện bên người Tôn Phi, giống như trong đêm khuya tăm tối đột nhiên xuất hiện một quỷ trảo u minh, mang theo tốc độ vượt qua phản ứng nhân loại, đâm vào ngực Tôn Phi.

Máu, từng giọt từng giọt.

Từ trên bạch sắc cương trảo che kín lân giáp kia chảy xuống.

Dần dần, thân ảnh bạch y thích khách từ từ hiện ra trước mặt Tôn Phi, trên mặt của hắn mang theo nụ cười đắc ý và dữ tợn, khóe miệng nhếch lên tràn ngập vẻ tàn nhẫn, thậm chí cố ý vặn vẹo chiếc lợi trảo đang cắm trong cơ thể Tôn Phi, hắn thích chứng kiến loại ánh mắt cầu xin và tuyệt vọng của đối thủ.

Chung quanh những tiếng kinh hô vang lên không thể ngăn chặn được.

Đa số trong lòng những người phe trưởng công chúa vừa nhen nhóm lên hy vọng đã nhanh chóng bị tan biến, thậm chí còn có người thầm mắng thầm tiểu quốc vương là đồ con lợn, tưởng nhờ được ai ngờ... Mà bên kia, đám người trên tay buộc vải đỏ của Shenhua quốc, Chanba quốc lộ rõ sự vui mừng trên, ánh mắt nhìn Tôn Phi tràn ngập sự hài hước, khinh thường cùng một ít thương hại, theo loại nhìn thấy một người không tự lượng sức mình lại muốn diễn một vai hề nổi bật.

- Ngươi hiện tại... Còn có thể kiêu ngạo như lúc vừa nãy sao?

Bạch y thích khách nhẹ nhàng mà vặn vẹo cánh tay mang theo lợi trảo của mình, như muốn thư giãn năm ngón tay đang cắm trong người tiểu quốc vương, như vậy mới càng làm cho đối thủ cảm nhận được sự thống khổ khi thân thể bị xé nứt, cảm nhận từng giọt từng giọt máu mang theo sinh mệnh tuyệt vọng rời khỏi thân thể mình. Mặc dù tiểu quốc vương này thân thể cường tráng tới mức làm cho hắn có chút bỡ ngỡ, hắn có cảm giác được lợi trảo của mình bị kẹt cứng trong một khối cứng rắn như sắt thép, nhưng mà, dù cứng thì sao, cũng bị lợi trảo của mình phá hủy hoàn toàn đấu khí thông đạo bên trong, khóa cứng đấu khí của tiểu quốc vương này.

Thế nhưng…

- Ngu như bò, lão tử đương nhiên còn có thể càng hung hăng càn quấy hơn trước!

Khí thấy Tôn Phi cười đắc ý nói ra những lời này, bạch y thích khách trong lòng phát lạnh, lập tức nhận ra điều gì không thích hợp, nhưng khi hắn đang muốn vận chuyển đấu khí trực tiếp làm nổ nát thân thể đối thủ, đột nhiên quang diễm màu tím lóe ra, cánh tay phải chợt lạnh, đứt lìa từ bả vai, lưu lại trên thân thể của Tôn Phi.

Máu tươi từ trên bả vai phải bị đứt tuôn ra như nước suối.

Bạch y thích khách, thân hình rung động có nén nỗi đau kinh tâm phế liệt liều mạng chạy trốn, nửa thân trước của hắn đã bắt đầu hóa trong suốt, muốn hòa tan biến mất ở trong không khí, thế nhưng Tôn Phi tuyệt đối sẽ không cho hắn cơ hội thoát đi như vậy, tay phải duỗi ra nhanh như tia chớp, nắm lấy đầu của bạch y thích khách.

- Ha ha ha, hiện tại còn muốn chạy? Đã muộn!

Tôn Phi cười ha hả.

Bạch y thích khách chỉ cảm thấy một cỗ lực lượng không thể tưởng tượng được, kéo hắn đang trong tình trạng ẩn thân như nhổ củ cải trắng khiến hắn buộc phải hiện ra, cái cảm giác này giống như bị một quả núi nguy nga đè xuống.

- Không...

Hắn gào thét tuyệt vọng, điên cuồng vận chuyển toàn bộ tứ tinh duệ kim đấu khí, muốn thoát khỏi trói buộc để đào thoát, thế nhưng, bàn tay tóm chặt thiên linh cái đã phá hủy toàn bộ mọi sự giãy dụa của hắn, hắn kinh hãi điên cuồng hết lên, mặc cho hắn có giay dụa như thế nào đi chăng nữa, cũng không thể thừa nhân được lực lượng truyền từ trên đầu đi xuống, một tiếng ầm vang, quỳ gối trước mặt Tôn Phi.

Mà dưới mắt những người xung quanh, tiểu quốc vương sắp chết kia chỉ nhẹ nhàng đưa tay ra ấn một cái, bạch y thích khách liền quỳ ở trên mặt đất, hai đầu gối lập tức đập vỡ tảng đá trên đất, một trận răng rắc vang lên, hiển nhiên, xương bánh chè của bạch y thích khách đã vỡ vụn thành từng mảnh nhỏ.

Tôn Phi liếm liếm máu tươi thấm ra bên khóe miệng, động tác này cơ hồ khiến cho mọi người xung quanh có cảm giác, giống như một ác ma khát máu đi ra từ trong địa ngục.

- Hiện tại đến phiên ta hỏi ngươi, trâu bò sao, còn có thể kiêu ngạo như vừa lúc nãy được không?

Một thanh kiếm màu xanh mang theo hàn khí nhè nhẹ gác lên cổ bạch y thích khách, Tôn Phi mỉm cười nhưng ánh nhìn dữ tợn.

Trong nháy mắt, toàn bộ dũng khí đều hóa thành hư ảo.

Bạch y thích khách không thể ngăn chặn cả người run rẩy lên, làm một gã thích khách, đôi lợi trảo của gã đã hành hạ đến chết không biết bao nhiêu người, hắn luôn luôn kiêu ngạo tự xưng làm người phát ngôn của tử thần, thế nhưng sau khi chính mình cảm nhận tử vong đang buông xuống, hắn cảm thấy sợ hãi như một tiểu cô nương:

- A a a, không...Cầu xin ngài... Tha ta... Xin ngài...

Thế nhưng, lời hắn còn chưa nói hết, lưỡi kiếm màu xanh sắc bén đã cắt vào da thịt hắn.

Bạch y thích khách thậm chí có thể cảm nhận được một cỗ hàn khí lành lạnh xâm nhập da thịt, cơ thể, mạch máu, khung xương, hắn muốn giãy dụa, muốn kêu gào, muốn cầu xin tha thứ, muốn rên rỉ.... Nhưng ác ma tàn khốc trước mặt này căn bản là không để cho hắn chút cơ hội nào, quá trình này thong thả và lâu dài, hắn thậm chí có thể cảm nhận được cả quá trình lưỡi dao sắc bén đang cắt vào cần cổ của chính mình,sau đó thấy được chỗ bị đứt một dòng máu đỏ mỹ lệ phun ra xối xả...

Hắn chứng kiến một khối thân thể mặc áo màu trắng không đầu giống như là một bao tải rách đổ ầm xuống mặt đất, máu nhuộm đỏ cả một khoảng.

Đó chính là bản thân của hắn.

Toàn bộ mọi người chung quanh đều choáng váng.

Tuy rằng hôm nay bọn họ đã chứng kiến vô số bạn bè cùng địch nhân của mình nằm xuống ở trước mắt, thế nhưng, Tôn Phi dùng lợi kiếm màu xanh từng chút từng chút chậm rãi đem bạch y thích khách một người thực lực tứ tinh đỉnh đem giết giống như giết gà, xem hắn vẩy ra những đóa huyết hoa nhuộm đỏ trời xanh... Một màn này làm cho thần kinh mọi người trực tiếp rung động.

Bọn hắn cảm nhân được sự phẫn lộ lạnh thấu xương của tiểu quốc vương này.

Phẫn nộ ngập trời.

Ngay cả hai người vốn luôn mang theo vẻ mặt bình tĩnh như trưởng công chúa và Paris rốt cuộc cũng phải biến sắc, trong lòng rốt cuộc không nhịn được tự hỏi mình:

- Ta có phải hay không trong lúc vô tình đánh thức một ác ma đang ngủ say?

Ngay cả đám chim kền kền đang bay dày đặc che cả bầu trời, cũng cảm nhận được sát khí phóng lên cao, kêu lên chói tai hoảng sợ, bay quanh ở trên không trung, không dám hạ xuống.

Trừ bỏ những tiếng kêu oa oa ao của kền kền, cả đỉnh Đông Sơn chỉ còn nghe thấy được thanh âm của hơi thở.

- A, lại chết thêm một người, ừm, lão tử lại sảng khoái thêm một chút nữa.

Tôn Phi như cũ, dùng ống quần để lau vể máu loang lổ trên thân kiếm, sau đó sờ sờ cằm, khiến nửa cánh tay của bạch y thích khách còn cắm trên người hắn lay động theo, gây ra chút cảm giác đau đớn, Tôn Phi nhíu nhíu mày, động tác kế tiếp của hắn, trực tiếp làm cho những người có mặt tại Đông Sơn đỉnh phải run rẩy.

Tôn Phi lại trực tiếp tóm lấy cánh tay cụt mang theo huyền cương lợi trảo rồi mạnh mẽ rút ra, lợi trảo dính đầy máu tươi cùng da thịt, thậm chí còn mang theo mảnh vụn xương cốt trắng hếu, đổi lại là người khác, chỉ sợ đau đớn như thế đã chết đi, nhưng trên mặt tiểu quốc vương này lại không có chứng kiến một tia thống khổ hay đau đớn nào.

Động tác này giống như sét đánh trên trời cao, trong nháy mắt oanh kích vào thần kinh của mọi người.

- A a a a a, ma quỷ, hắn là ma quỷ...

Bên trong sứ giả của các nước đứng sau Paris, rốt cục có một hộ vệ giống như bị sợ hãi đến choáng váng, như sói kêu quỷ khóc xoay người bỏ chạy, muốn thoát khỏi địa phương địa ngục này, thế nhưng hắn vừa chạy được năm sáu bước, một chuyện không thể ngờ được đã xảy ra…

Xẹt …..tê…. tê….!

Liên tiếp những luồng bạch sách thiểm điện (tia chớp màu trắng) từ trên tời đột nhiên đánh lên mặt đất, luồng điện cường đại đánh trúng thân thể của hộ vệ vừa bỏ chạy, trong khoảng khắc, gã hộ vệ này ngay cả giãy dụa cũng không kịp liền biến thành một đoạn cháy đen.

- Trời ạ, đó là... không ngờ đó lại là cạm bẫy điện hệ ma pháp!

Có người kinh hô lên không thể tưởng tượng được.

Tôn Phi cười ngoác cả miệng, không che giấu chút nào biểu tình đắc ý của minh:

- Oa ha ha ha ha, đúng vậy, chính là cạm bẫy ma pháp. Các ngươi không nghĩ đến lúc lão tử giả chết không làm ra chuyện tình gì sao? Oa ha ha ha ha, cạm bẫy ma pháp đã che kín toàn bộ đỉnh Đông Sơn này, ai dám chạy loạn, liền giống tên tên kia biến thành một đống cháy xém!

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 14 tháng 11 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310 Chương 311 Chương 312 Chương 313 Chương 314 Chương 315 Chương 316 Chương 317 Chương 318 Chương 319 Chương 320 Chương 321 Chương 322 Chương 323 Chương 324 Chương 325 Chương 326 Chương 327 Chương 328 Chương 329 Chương 330 Chương 331 Chương 332 Chương 333 Chương 334 Chương 335 Chương 336 Chương 337 Chương 338 Chương 339 Chương 340 Chương 341 Chương 342 Chương 343 Chương 344 Chương 345 Chương 346 Chương 347 Chương 348 Chương 349 Chương 350 Chương 351 Chương 352 Chương 353 Chương 354 Chương 355 Chương 356 Chương 357 Chương 358 Chương 359 Chương 360 Chương 361 Chương 362 Chương 363 Chương 364 Chương 365 Chương 366 Chương 367 Chương 368 Chương 369 Chương 370 Chương 371 Chương 372 Chương 373 Chương 374 Chương 375 Chương 376 Chương 377 Chương 378 Chương 379 Chương 380 Chương 381 Chương 382 Chương 383 Chương 384 Chương 385 Chương 386 Chương 387 Chương 388 Chương 389 Chương 390 Chương 391 Chương 392 Chương 393 Chương 394 Chương 395 Chương 396 Chương 397 Chương 398 Chương 399 Chương 400
Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của loạn thế cuồng đao