Quay Đầu

Lượt đọc: 3356 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 129 Chương 130 Chương 131
Tiến »
Chương 131
ngoại truyện 1.

❊ ❊ ❊

Edit: quynhle2207

Đó là một ngày cách đây thật lâu, thật lâu về trước, ngay cả Tương Kế cũng sắp sửa quên mất.

Năm đó anh ta chỉ mới có mười bảy tuổi. Lúc đó chính là do tuổi trẻ ngông cuồng, thậm chí sau khi trưởng thành cũng không nhớ rõ, lại vừa lúc gia đình gặp một sự thay đổi lớn, tự một thân một mình cùng ba và em trai mình trốn qua Nhật Bản, để tìm kiếm người mẹ không chút tin tức của mình, ai ngờ được, trong vòng mấy tháng ngắn ngủi, ba của anh ta vì vất vả lâu ngày sinh bệnh, đã chết nơi xứ người, vì để có cơm ăn và vì bảo vệ cho em trai mình, anh ta chỉ đành phải đi ăn cắp. Lúc mới bắt đầu, cái gì cũng không biết, cho nên thường bị người ta bắt được, sau đó từ từ làm quen, cũng rèn luyện được một đôi mắt. Nhìn những người qua lại trên đường, thậm chí anh ta chỉ cần nhìn họ, ngay lập tức có thể biết được hoàn cảnh gia đình như thế nào, có cái gì đáng giá để lấy cắp hay không.

Lần này, người anh ta để mắt tới là một người phụ nữ Nhật mặc đồ rất thời trang. Tóc của cô ta nhuộm vàng, mang theo một cái túi xách màu đỏ, chân mang giày bốt ống cao, gót nhọn, mười ngón tay thật xinh đẹp, còn kẹp thêm điếu thuốc, đang dựa vào bảng quảng cáo ở trạm xe buýt, buồn chán muốn chết nhìn về phía trước, giống như đang đợi ai đó.

Tương Kế đã nghĩ thầm đây là con cá lớn.

Thế là anh ta đi tới, làm bộ giống như lơ đãng đụng phải người phụ nữ kia, người phụ nữ hét lên rất chói tai, mắng chửi tên ăn xin hôi hám cút đi chỗ khác —— anh ăn mặc rách bươm, anh cũng đã lâu chưa có gội đầu rồi, xem ra thật giống như một gã ăn mày.

Tương Kế khúm núm, vội tránh ra, trong tay lại có thêm một cái ví tiền. Không ngờ tới người phụ nữ kia lại hết sức nhanh nhạy, bị anh ta đụng phải, liền thuận tay sờ túi xách của mình một cái, ngay lập tức phát hiện bị mất cái ví tiền, biết mình đã bị lấy mất ví tiền, liền kêu to lên, sau đó chỉ vào Tương Kế la to kêu bắt trộm.

Khi đó anh ta vẫn chưa có được khí thế và bản lãnh của ngày hôm nay, khi biết được có người đuổi bắt mình, liền vô cùng hoang mang lo lắng, sợ hãi chạy bừa vào một cái hẻm nhỏ, đáng tiếc cuối cùng vẫn chạy không thoát. Người phụ nữ kia không biết lai lịch ra sao, vừa lúc có mấy người đàn ông dáng người to lớn khỏe mạnh, mấy người đàn ông đó vừa nghe thấy ăn cắp ví tiền liền đuổi theo ngay lập tức, đã lâu lắm rồi Tương Kế cũng chưa có một bữa nào no bụng, làm sao chạy lại với bọn họ, bị họ đè trên mặt đất, bị đánh một trận rất tàn nhẫn, ví tiền cũng bị lấy trở về, trên người anh ta có khoảng 1000 yên Nhật cũng bị lấy mất.

Anh ta níu chân của một người đàn ông, muốn hắn ta trả tiền lại cho mình. Người đàn ông kia lại mỉm cười ác ý, lấy chân

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 14 tháng 11 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 129 Chương 130 Chương 131
Tiến »

2 Trong Tổng Số 3 tác phẩm của lệ ưu đàm

Truyện bạn đang đọc dở dang