Quay Đầu

Lượt đọc: 3353 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 129 Chương 130 Chương 131
Tiến »
Chương 103
chương 103.

❊ ❊ ❊

Cuối cùng thì Nhan Duệ cũng đã hiểu được—đây chính là tình yêu.

Ngay tại lúc này anh sẵn sàng chấp nhận mọi trừng phạt mà ông trời dành cho anh, chỉ cần Vi Nhàn và Ninh Ninh sống thật tốt, thật vui vẻ, thì cho dù là bất cứ chuyện gì, anh cũng đều nhận lấy mà không hề hối hận hay oán trách.

Tương Kế đối với câu nói của anh cảm thấy kinh ngạc, nhíu mày nhìn anh nói: “Nhan thiếu..... Sao anh lại không chịu hiểu lý lẽ như vậy? Chẳng lẽ anh không có cảm giác gì hay sao?”

Nhan Duệ đã rút ra được kinh nghiệm từ những lần trước, cho nên đối sự vô tình hay cố tình gây sự của Tương Kế anh cũng không thèm để ý. Anh rất ít khi tức giận, trừ khi là nói tới Ninh Vi Nhàn. Mười năm là một khoảng thời gian đủ dài, cũng đủ để cho anh trở nên chính chắn trầm ổn hơn: “Chuyện này không liên quan đến anh, anh cũng đừng nên xen vào. Chỉ có điều, anh cũng đừng nghĩ dựa vào quan hệ của Tương Thành với Tư Tư mà muốn nhảy vào nhà họ Nhan, chúng tôi không chào đón anh đâu, càng không muốn để anh thừa cơ hội này đến gần Vi Nhàn, trừ khi cô ấy tự nguyện muốn đến gần anh, nếu không thì anh cũng đừng bao giờ nghĩ đến việc này nữa, cho nên tôi khuyên anh tốt nhất là anh nên đem những ý nghĩ bát nháo, lung tung của mình quên đi thật sạch sẽ, đừng để tới lúc nào đó mặt mũi hay tôn nghiêm gì đó cũng đều mất sạch, thì anh sẽ càng khó coi hơn nữa.” Nhan Duệ nói xong liền xoay người bỏ đi, bóng dáng anh cao lớn thon dài như có thể chống đỡ được tất cả gió mưa trong cuộc đời này, cũng giống như anh sẽ vì người anh yêu mà dựng lên một khoảng trời mới, cho dù có bao nhiêu khó khăn cản trở trước mắt, anh cũng không sợ hãi, sẵn sàng chịu đựng.

Tương Kế khẽ nheo mắt lại, đây là Nhan Duệ của mười năm về trước sao?

Chỉ có điều chính là Nhan Duệ như vậy mới có thể xứng làm đối thủ của anh ta, cũng chỉ có Nhan Duệ như vậy mới xứng cùng anh ta tranh giành Ninh Vi Nhàn.

Bỗng nhiên anh ta cúi đầu cười, tiếng cười càng lúc càng lớn, cuối cùng đứng tại lễ đường đang được trang hoàng sửa sang, anh ta ngửa mặt lên trời cười thật to, chung quanh không ít nhưng người phụ nữ đang đi lại cũng quay đầu nhìn anh ta, bọn họ cũng không nhịn được nhìn anh với anh mắt thưởng thức, nhưng cũng tràn đầy sự tò mò. Bọn họ đều biết anh ta là ai, cũng cảm nhận được sự quyến rũ mê hoặc từ trên người anh ta, đó là một loại mê hoặc không cách nào chống lại được, nhưng cũng không có một ai dám tùy tiện bước đến gần anh ta, vì vậy nếu như nói người đàn ông chưa từng xảy ra quan hệ với bất cứ người phụ nữ nào trong mười năm nay, đột ngột lại muốn tu thân dưỡng tính thì anh ta thật sự giống như một thánh nhân không bất cứ dục vọng nào, cũng không có bất cứ yêu cầu nào ——

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 14 tháng 11 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 129 Chương 130 Chương 131
Tiến »

2 Trong Tổng Số 3 tác phẩm của lệ ưu đàm

Truyện bạn đang đọc dở dang