Quay Đầu

Lượt đọc: 3399 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 129 Chương 130 Chương 131
Tiến »
Chương 105
chương 105.

❊ ❊ ❊

Đứng ở bên ngoài cửa sổ, Nhan Duệ dĩ nhiên nghe được câu nói ‘Chị vẫn cảm thấy Nhan Duệ so với anh ta thì tốt hơn nhiều’ của Ninh Vi Nhàn, anh cảm thấy hơi ngượng ngùng nên cúi đầu xuống nhìn chung quanh, phát hiện không có ai ở xung quanh, anh mới mím chặt đôi môi mỏng, ho khang một tiếng nhỏ, nhưng trong lòng lại vui mừng gần như phát điên.

Không phải anh chưa từng được ai khen ngợi, trên thực tế anh từ nhỏ đến lớn đã nhận không biết bao nhiêu lời khen ngợi, hâm mộ, cũng như tiếc nuối, nhưng cho tới bây giờ đây là lần đầu tiên kích động như vậy khi nghe được lời khen ngợi của người khác về mình.

Vi Nhàn đang nói anh rất tốt.

Anh có cảm giác giống như mình vừa được cứu mạng. Cả người Nhan Duệ đều run run, anh không thể nào tin được chỉ là một câu nói bình thường của Ninh Vi Nhàn lại có thể làm cho anh kích thích hưng phấn đến như vậy.

“A...... Quả thật trong mắt người tình có Tây Thi nha (Quỳnh: ý chỉ trong mắt của người yêu thì đối phương lúc nào cũng đẹp nhất, tốt nhất), chị dâu à, cũng chỉ có chị mới nói anh hai tốt mà thôi.” Quả thật Nhan Tư Tư đối với sự cố chấp của Ninh Vi Nhàn cũng không còn gì để nói nữa rồi, chỉ có thể lắc đầu thở dài, cô ấy lại phát hiện mình đang cầm trên tay là váy lót không có chỗ để xuống, cô xoay người muốn tìm cái ghế, lại không nghĩ tới vừa xoay người thì liền nhìn thấy Nhan Duệ đang mỉm cười đứng ở cửa sổ cách đó không xa. Cô ấy theo bản năng la lên một tiếng, Ninh Vi Nhàn theo phản xạ nhìn về phía đó, cô liền nhìn thấy Nhan Duệ, cô vội vàng che nửa bộ ngực đang lộ ra bên ngoài. Nhan Ninh cũng nghe được tiếng hét chói tai của cô mình, cậu vừa quay đầu lại liền thấy ba mình đang đứng nhìn lén ở cửa sổ giống như là những tên háo sắc rất bỉ ổi vậy! Cậu từ từ đứng lên, cậu dùng ánh mắt không dám tin nhìn Nhan Duệ. Mặc dù cô của cậu đã từng kể với cậu về những việc xấu của ba cậu nhiều như thế nào, và Nhan Duệ cũng đối với những chuyện xấu trước kia thú nhận không chút che dấu ra sao, nhưng từ khi Nhan Ninh có trí nhớ tới nay, ba cậu lúc nào cũng là một người đàn ông vĩ đại, âm trầm, bình tĩnh, có thể che gió che mưa cho cậu, đối với những chuyện xấu xa khốn kiếp của ba cậu đã làm trước kia, cậu cũng không có quá nhiều cảm xúc bởi vì cậu chưa từng nhìn thấy ba mình như vây, nhưng hôm nay khi nhìn lên thấy Nhan Duệ đang đứng nhìn lén bên ngoài cửa sổ phòng nghỉ ngơi, mà mẹ thì đang ở trong tình trạng quần áo xốc xếch, trong phút chốc những lới nói kia lần lượt hiện lên trong đầu của Nhan Ninh.

Tất nhiên là càng nhìn ba càng thấy đáng khinh bỉ rồi.

“Vi Nhàn, anh không phải ——.” Nhan Duệ luống cuống tay chân đang tìm cách giải thích, nhưng căn bản Ninh Vi Nhàn cũng không có ý định nghe anh nói, cô nghiêng mắt nhìn anh, trang phục của cô vẫn còn rất lộn xộn, lại nghĩ tới có thể Nhan Duệ đã nghe được những lời mình mới vừa nói, cùng với bộ dáng lộn xộn của mình cũng bị anh nhìn thấy, Ninh Vi Nhàn thấy xấu hổ muốn chết luôn cho rồi! Cũng may là Nhan Duệ xoay người lại rất nhanh, cô mới dám đứng lên, tay thì vội vàng vơ lấy quần áo của mình, chạy đến đằng sau cửa sổ rồi vội vàng lén lút mặc vào. Nói ra cũng thật quái lạ, trước đó cô chết sống kéo cái khóa kéo cũng không ra, sau khi cô hốt hoảng giật mình thì tự nhiên khóa kéo cũng có thể kéo ra dễ dàng!

Mọi người đều biết được rằng đàn ông thì không thể đi vào phòng nghỉ của cô dâu. Vì thế Nhan Duệ chỉ có thể chờ ở bên ngoài, đợi đến khi Ninh Vi Nhàn bước ra ngoài, anh mới dám tới gần, nắm bàn tay nhỏ của cô, khi thấy cô không có tức giận mới cười lấy lòng: “Vi Nhàn, em có mệt lắm không? Có muốn uống nước không?”

Nhan Ninh cố gắng ngẩng đầu để tranh thủ cho sự tồn tại của mình, cảm thán nói: “Ba, con muốn uống nước chanh.”

“Không muốn uống nước sao? Vậy thì ăn một chút đồ ăn được không? Anh vừa đi ngang qua sảnh lớn, thấy bọn họ làm bánh ngọt cũng không tệ, hay là chúng ta cùng đi ăn một chút đi? Hồi sáng này em cũng không có ăn gì hết, bây giờ chắc là đói bụng lắm phải không?" Mới vừa nãy nhìn cô mặc áo cưới, eo cô thật nhỏ, cũng thật làm người khác lo sợ, Nhan Duệ liền cảm thấy lo lắng cho cô, gầy quá cũng không phải chuyện tốt, anh còn thích cô phải mập mạp một chút, có như vậy thì thân thể cô mới có thể khỏe mạnh hơn.

Nhan Ninh bị bỏ qua hết sức vô tình làm cho cậu uất ức sắp chết rồi, cậu đảo mắt một vòng, nảy ra ý nghĩ, bàn tay nhỏ liền kéo kéo váy Ninh Vi Nhàn: “Mẹ, con đột nhiên cảm

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 14 tháng 11 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 129 Chương 130 Chương 131
Tiến »

2 Trong Tổng Số 3 tác phẩm của lệ ưu đàm