“Không chỉ mình cậu, mấy người bọn họ cũng đều không biết.”
“Đội trưởng luôn biết sao?”
Hứa Nhạc nhìn Bạch Tĩnh, lại thấy cô lắc đầu:
“Nếu cậu không nói với tôi, tôi cũng không biết Cam cũng có thể nghe thấy âm thanh đó.”
“Vậy tại sao trông cô không hề ngạc nhiên chút nào?”
“Bởi vì, từ đầu đến cuối tôi đều tin tưởng Cam.”
À, ra là vậy... Hứa Nhạc gãi đầu đầy ngượng ngùng.
“Được rồi, dọn dẹp chiến trường đi. Môi trường hiện tại hẳn sẽ sản sinh ra Nguyệt Thạch, xốc lại tinh thần rồi tìm cho tôi, đào chúng ra.”
“Rõ.”
Sau khi nhận lệnh, những người khác lần lượt bắt đầu dọn dẹp chiến trường, tìm kiếm những nơi có khả năng xuất hiện Nguyệt Thạch.
Tiếp đó, Bạch Tĩnh vẫy tay gọi Vương Thụ:
“Vương Thụ, cậu mang quả kia lại đây.”
Hứa Nhạc đã nhìn thấu tên Vương Thụ này, kẻ ngày thường trông có vẻ lạnh lùng nhưng thực chất là tay sai số một của Bạch Tĩnh.
Nhìn hắn ta hí hửng mang quả Nguyên Tố Điện giao cho Bạch Tĩnh, lòng Hứa Nhạc dâng lên một nỗi chua xót.
Vừa rồi cậu còn mơ mộng về viễn cảnh trong lúc nguy cấp, mình sẽ bay người một cú bắt lấy quả ngọt.
Sau đó trong lúc hoảng loạn, để quả ngọt không rơi vào tay kẻ xấu, cậu đành phải cắn răng ăn nó. Đến lúc gạo đã nấu thành cơm, dù sau này có tính sổ thì cũng chỉ là chuyện cậu trả nợ dần dần mà thôi.
Một kết cục thật đẹp.
Đáng tiếc... cậu nhảy thấp quá, không bắt được.
Để tên Vương Thụ kia lấy mất rồi.
“Đáng ghét thật, mất trắng một cơ hội gánh nợ trên vai.”
“Hứa Nhạc, cậu cũng đừng có lười biếng, dọn dẹp chiến trường đi.”
“Ồ, biết rồi.”
Thành thật dọn dẹp chiến trường, đội Thủ Dạ Nhân thu hoạch được mười mấy viên Nguyệt Thạch nhỏ ở đây.
Cộng thêm quả Nguyên Tố Cổ Âm Đa kia, nhiệm vụ lần này tuy không hoàn thành mỹ mãn nhưng xét về lợi nhuận thì đã chẳng kém gì một nhiệm vụ hoàn thành trọn vẹn.
Về thu nhập tiền bạc, thậm chí còn cao hơn.
Hơn nữa Cam còn đột phá cấp 2, tâm tính của Cố Bắc Thần cũng có sự tiến bộ.
Điều đáng tiếc duy nhất chính là Chu Tử Mặc bị gãy một cái chân.
Khi mọi người đều đang tìm Nguyệt Thạch, Hứa Nhạc lại loay hoay mò mẫm bên cạnh cái xác nát vụn của Oán Ma Lan.
Có những thứ người khác không thấy được, nhưng cậu lại có thể nhìn thấy.
"Xích Oán Hận - Phong Ấn"
Di vật Cổ Âm Đa - SU
Xích Oán Hận: Kết nối với một mục tiêu, khiến sát thương mục tiêu đó gây ra cho bạn giảm 30%.
Tù Nhân: Dùng xích giam cầm một mục tiêu, thời gian từ 0.1 đến 3 giây tùy theo kích thước và sức mạnh của mục tiêu.
Giới thiệu: Hoàn thành di nguyện của Oán Ma Lan sẽ mở khóa được.
“Bị phong ấn à, thế này thì phiền rồi.”
Hứa Nhạc vừa thu đồ vật lại, Cam đã vẫy tay với cậu:
“Hứa Nhạc, cậu lại đây.”
“Hửm? Có chuyện gì vậy?”
“Có được ắt có mất, cậu đã lấy được thứ tốt rồi, đừng tranh giành Nguyệt Thạch nữa.”
“Ồ, biết rồi.”
Hứa Nhạc gật đầu, đột nhiên phát hiện Cam đã vẽ sẵn một thuật thức dưới đất.
“Đây là?”
“Linh năng của tôi đã dùng gần hết rồi, cậu lại đây giúp tôi chú linh.”
“Chú linh? Được.”
Hứa Nhạc đặt tay lên thuật thức, linh năng nhàn nhạt truyền vào pháp trận. Nhìn ấn chú trên đó, Hứa Nhạc thầm nghĩ chẳng phải đây là trận pháp thông linh triệu hoán thông thường sao?
Tại sao phải vẽ riêng dưới đất? Lại còn làm vẻ bí ẩn thế này?
“Thuật thức - Thông Linh Mật Ngữ.”
Một luồng linh quang lóe lên, vài điểm linh năng nhạt nhòa bắt đầu tụ lại trước mặt Hứa Nhạc và Cam.
Một nữ y tá hồn ma có phần yếu ớt xuất hiện trước mặt hai người.
“Các người là ai?” Y tá hỏi.
“Cô là ai?” Hứa Nhạc cũng hỏi ngược lại.
“Tôi nhớ mình là y tá ở đây, tên của tôi là... xin lỗi, tôi không nhớ ra nổi.”
Y tá có vẻ hoảng sợ, dường như rất sợ nếu không nói rõ tên mình sẽ bị trừng phạt, thậm chí bị giết chết, đặc biệt là cô ta rất sợ Cam.
Nhưng Cam chỉ xua tay:
“Nói sơ qua tình hình ở đây đi, về cái trạm y tế này.”
Y tá hồn ma kinh hãi nhìn Cam, sau một hồi do dự thì gật đầu:
“Thời gian đã quá lâu, ký ức của tôi có chút mơ hồ, nhưng tôi vẫn nhớ được vài chuyện.
Ừm, bác sĩ của trạm y tế này tên là Ngô An Toàn, sau này ông ta trở thành trấn trưởng của thị trấn này.”
“Ấy, đợi đã, cô nói gì cơ? Cô không nhớ nhầm chứ?” Hứa Nhạc ngắt lời hồn ma.
Bởi vì những gì con hồn ma trước mắt nói không giống với cuốn sổ tay họ thấy bên ngoài chút nào.
“Tôi không lừa các người, thật đấy, tôi không lừa các người.”
Thấy Hứa Nhạc nghi ngờ mình, nếu có thể rơi lệ thì lúc này hồn ma đã khóc rồi. Cô ta thỉnh thoảng lại nhìn Cam, dường như lo sợ Cam sẽ giết cô ta bất cứ lúc nào.
“Nói tiếp đi.” Cam xua tay.
“Ông Ngô An Toàn luôn tận tụy nghiên cứu bệnh Bạch Phát Huyết Mạch, những cái xác để lại ở đây thực chất đều là bệnh nhân của ông ta.
Bệnh Bạch Phát Huyết Mạch sở dĩ như vậy là vì loại tóc biến dị này sẽ hút lấy sinh mệnh lực của bệnh nhân, nên mới khiến họ sống không thọ.
Nhưng cũng chính vì thế, những sợi tóc trắng hút lấy sinh mệnh sẽ trở nên vô cùng dai chắc.
Nghe nói... có thể trở thành một loại nguyên liệu nào đó cho các Luyện Kim Thuật Sĩ.”
Cam hơi nheo mắt, còn Hứa Nhạc trực tiếp hỏi:
“Thời đại của các người thực sự đã có Luyện Kim Thuật Sĩ rồi sao? Vậy có sự tồn tại nào giống như chúng tôi không?”
“Đúng vậy, thời đại của chúng tôi đã có Luyện Kim Thuật Sĩ, nhưng không có những kẻ... đùa giỡn với linh hồn như các người.”
“Đùa giỡn với linh hồn? Được thôi.”
Hứa Nhạc cũng không phản bác, người ta nói có vẻ đúng là như vậy thật.
Cậu và Cam nhìn nhau.
Lời khai của y tá hồn ma không hề khớp với cuốn sổ kia.
“Nếu bác sĩ của trạm y tế là trấn trưởng Ngô An Toàn, vậy tại sao Lan lại cứ ở lì đây?”
“Người đàn bà đó là một kẻ điên, bà ta bị nhốt ở đây, không phải chủ nhân nơi này, cũng không dám ra ngoài.
Bà ta nô dịch linh hồn của chúng tôi, và chia nhỏ linh hồn mình vào trong linh hồn của mỗi người chúng tôi, như vậy mới có thể tránh được sự truy sát bên ngoài.”
Khi nhắc đến Lan, cô y tá nhỏ bé hèn mọn này bộc lộ sự thù hận mãnh liệt.
Một thể linh hồn đơn thuần mà có thể sinh ra tâm năng, đủ thấy sự nô dịch suốt mấy trăm năm qua đã tạo ra nỗi oán hận lớn đến nhường nào.
Hứa Nhạc khẽ gật đầu, nếu Lan thực sự bị nhốt ở đây hàng trăm năm thì đúng là thú vị thật.
“Thầy Cam, có khả năng nào... cuốn nhật ký đó là do Lan tự ngụy tạo không?”
“Chắc là không, cuốn nhật ký đó ghi chép rất nhiều hồ sơ y tế.
Nếu không phải chính người nghiên cứu viết thì khó mà viết ra được, cũng không thể chi tiết đến mức đó.”
Cam nói đúng, nhưng Hứa Nhạc vẫn cảm thấy cuốn nhật ký đó có vấn đề.
Cậu lấy lại cuốn nhật ký từ chỗ Bạch Tĩnh, lật từ đầu đến cuối cũng không thấy dấu vết của việc giả mạo chữ viết.
“Thầy nói xem, có khả năng nào trước kia thực sự có một cuốn sổ nghiên cứu y tế như vậy.
Nhưng mà... Lan này đã chép lại một bản, rồi thêm thắt vài thứ của chính mình vào? Thế là thành cuốn như bây giờ?”
Lần này, Cam không phản bác:
“Cái này thì có chút khả năng, nhưng lý do là gì?”
“Nếu chúng ta thực sự bị cám dỗ, thì cuốn nhật ký đó có lý do để tồn tại.”
Nghe Hứa Nhạc nói vậy, Cam gật đầu.
“Có lý.”
“Cô y tá, cô có biết thứ mà Lan sợ hãi là gì không?”
“Bà ta rất sợ trấn trưởng, trấn trưởng vẫn luôn tìm bà ta, nhưng trấn trưởng muốn chúng tôi được yên nghỉ nên vẫn luôn không tìm thấy nơi này.
Lan ký gửi linh hồn vào cơ thể các hồn ma khác để trốn tránh trấn trưởng, dựa vào cách này mà ẩn náu ở đây suốt mấy trăm năm.”
“Xem ra chính Lan này đã lợi dụng điểm yếu của trấn trưởng.”
Khi nói đến đây, cơ thể của y tá hồn ma trước mặt đã phát ra ánh huỳnh quang nhàn nhạt, trông như sắp không duy trì nổi hình dạng con người nữa.
Cam gật đầu với cô ta:
“Yên nghỉ đi.”
Bộp!
Như một quả bong bóng, y tá hồn ma này lại hóa thành những điểm sáng.
Trôi dạt theo hướng ánh mặt trời.
“Hai người, đi được rồi đấy.”
Tiếng của Bạch Tĩnh vọng lại, Hứa Nhạc và Cam đồng thanh:
“Rõ!”
Quay lại cửa đường sắt, cả đoàn lại lên xe hơi chạy bằng hơi nước. Vì có người bị thương là Chu Tử Mặc, nên dù chuyến đi này thu hoạch không tệ, cũng chẳng ai cười nổi lúc này.
Mọi người đều hiểu, bạn có thể rất vui, nhưng bạn cần phải để ý đến cảm nhận của người khác.
Nhiệm vụ khai phá nói là gián đoạn, thực chất cơ bản đã tuyên bố thất bại.
Dù là Hứa Nhạc, Cam hay Bạch Tĩnh đều hiểu rõ.
Trong tình trạng cố gắng suy yếu thể linh hồn, phá hoại không gian chiến đấu trên diện rộng, lại thêm Cam phản chế vào thời khắc then chốt.
Vậy mà họ còn chật vật mới xử lý được một Oán Ma Lan, chưa nói đến những quái dị đáng sợ hơn trong thị trấn này.
Vị trấn trưởng khiến Oán Ma Lan sợ hãi suốt hàng trăm năm kia, chắc chắn chỉ mạnh hơn Lan chứ không kém.
“Lão Ngưu, lái xe về thôi.”
“Rõ.”
Khi đầu máy hơi nước khởi động, phía trên thị trấn khu phố 53 xuất hiện vài thể hồn ma áo trắng.
Hứa Nhạc và Cam như có linh cảm, đồng thời nhìn về phía sau, họ đối mắt với những hồn ma áo trắng đó.
“Thầy Cam, thầy có cảm giác những hồn ma áo trắng này trông rất giống cách ăn mặc của bác sĩ không?”
“Có.”
Hứa Nhạc hơi nghi hoặc, cậu nhớ dưới sự quan sát của Cổ Âm Đa Thị Giới, tên của loại hồn ma áo trắng cấp 2 này phải là Người Dẫn Đường Lữ Hành.
Còn khả năng và cách nói chuyện của chúng cũng hơi giống hướng dẫn viên du lịch của thị trấn này.
Nghề hướng dẫn viên mà lại mặc đồ bác sĩ sao?
Thị trấn này là thị trấn du lịch, còn bác sĩ lại là người nghiên cứu bệnh tóc trắng.
Liệu có liên quan đến bí mật của thị trấn không? Không nhận được câu trả lời, Hứa Nhạc khẽ lắc đầu.
Bạch Tĩnh lại một lần nữa đi đến giữa xe.
“Thành quả khám phá trạm y tế, tôi xin phân chia như sau.
Đội có tổng cộng 9 người, vì Vương Húc và Chu Tử Mặc không tham gia hành động nên chỉ có thể chia cho mỗi người 3%.
Lý Thuận Lưu, Vương Thụ, có tham gia thực tế nhưng không có thể hiện chiến đấu cụ thể hơn, mỗi người lấy 7%.
Ngưu Viễn, tôi, Cố Bắc Thần, đều có tham gia chiến đấu với Oán Ma, lấy 10%.
Hứa Nhạc có tham gia chiến đấu, quy hoạch chiến đấu, phân tích năng lực Oán Ma, kế sách hành động.
Hỗ trợ Cam tấn thăng thành công, tuy quá trình chiến đấu bản thân hơi "làm màu" một chút, nhưng cuối cùng đã kết liễu Oán Ma, lấy 20% đi.
Cam lừa được Oán Ma, là chiến lực chủ chốt trong trận chiến này, quy hoạch chiến đấu, thể hiện cụ thể trong việc phong ấn tà vật tôi không liệt kê từng cái nữa.
Có thể nói, không có Cam thì không có sự thành công của hành động lần này, Cam lấy 30%.”
Hứa Nhạc nghe phân chia, vừa gật đầu vừa chờ đợi.
Cậu đang chờ câu cuối cùng của Bạch Tĩnh: “Mọi người không có ý kiến gì chứ?”
Sau đó cậu có thể hét lớn: “Không có ý kiến.”
Nhưng Bạch Tĩnh nói xong đã quay về chỗ ngồi, Hứa Nhạc cũng không nghe thấy câu đó.
“Anh Thụ, đội trưởng có phải thiếu nói câu gì không?” Hứa Nhạc cẩn thận hỏi.
“Thiếu cái gì?”
“Cách phân chia thế này, chẳng lẽ không cần hỏi ý kiến của chúng ta sao? Cô ấy không sợ chúng ta không đồng ý hay gì đó à?”
Vương Thụ lặng lẽ đánh giá Hứa Nhạc một lượt:
“Nếu cậu không cần thì có thể quyên góp cho mọi người.”
“Không, tôi không có ý đó, ý tôi là, chuyện phân chia lợi ích chẳng lẽ không cần bàn bạc một chút sao?”
Ai ngờ Vương Thụ lại lắc đầu:
“Phân chia lợi ích, vĩnh viễn không có cái gọi là công bằng tuyệt đối. Một khi không nói chuyện được với nhau, sẽ nảy sinh địch ý và chia rẽ.
Chi bằng cứ để đội trưởng tự mình quyết định, nếu cậu có chỗ nào không hài lòng, cứ việc xin rời đội.”
Nghe đến đây, Hứa Nhạc mới bừng tỉnh gật đầu.
Cách phân chia này tuy thô kệch nhưng quả thực có chút đạo lý.
Tuy nhiên cách này e rằng cần uy tín và danh tiếng cực cao của chính đội trưởng mới làm được.
Bánh xe lăn đều, vì đã xác định từ bỏ nhiệm vụ nên lịch trình cũng không còn áp lực thời gian nữa.
Khi xe hơi hơi nước trở lại đường lớn, tốc độ đã được đẩy lên.
Ngưu Viễn và Vương Thụ không ngừng thêm than vào lò đốt, khiến tốc độ xe tăng đến mức tối đa.
Họ trở về Hải Đăng vào khoảng 4 giờ chiều, sau đó là kiểm tra định kỳ của Thủ Dạ Nhân.
Tâm năng, sức khỏe, virus, ô nhiễm.
Kiểm tra xong, Chu Tử Mặc được đưa thẳng vào bệnh viện.
Với tình trạng này của anh ta, sau này còn có thể trở thành Thủ Dạ Nhân hay không vẫn chưa biết được.
Thủ Dạ Nhân giải ngũ vẫn là tài sản quý giá, phía Hải Đăng tất nhiên sẽ nuôi dưỡng họ, cấp cho một công việc giảng dạy hoặc chức vụ nhàn rỗi.
Tuy nhiên điểm mấu chốt không nằm ở phía chính quyền Hải Đăng, mà nằm ở chính bản thân Thủ Dạ Nhân.
Nếu một Thủ Dạ Nhân không có tâm thái tốt, thì ai giúp cũng vô ích.
Trở về phân bộ, Hứa Nhạc phát hiện một số Thủ Dạ Nhân từ các đội khác thỉnh thoảng lại bàn tán về họ.
“Lại thất bại một lần nữa, đây là lần thứ ba trong năm nay của đội 6 rồi nhỉ.”
“Cụ thể không rõ, dù sao cũng không chỉ một lần.”
“Cứ thế này nữa, đội 6 e là phải giải tán thôi, thành viên sẽ bị xé lẻ sáp nhập vào các đội khác.”
“Cũng chưa chắc, có lẽ cấp trên sẽ phái người xuống tái tổ chức, đội 6 nhiều thành phần bất hảo, khó nói lắm.”
“Tôi nói thật nhé, đội 6 quá gà.”
Nghe những lời này, Hứa Nhạc cúi đầu.
Giống như việc bạn khó khăn lắm mới công nhận một tập thể, một bộ phận, và có chút yêu thích nơi này.
Khi nghe người khác phỉ báng nó, lòng sẽ rất khó chịu, rất bực bội.
Có nên tranh cãi vài câu không? Tất nhiên là không thể, tính cách của Hứa Nhạc cũng không cho phép cậu làm những chuyện ngu ngốc như vậy.
Vậy thì sao?
“Không nghe không nghe, rùa đen tụng kinh, những kẻ này đều là đồ ngốc.”
Sau khi lẩm bẩm chửi bới một hồi, Hứa Nhạc cảm thấy tâm trạng khá hơn nhiều.
Tuy nhiên chưa kịp nghỉ ngơi, đi phòng y tế xử lý sơ qua những vết trầy xước, bầm tím trên người, Bạch Tĩnh đã thông báo mọi người tập hợp họp.
Mọi người đều âm thầm có chút mong chờ nội dung cuộc họp lần này.
Trong văn phòng, Bạch Tĩnh phì phèo thuốc lá, đợi mọi người đến đông đủ rồi đi thẳng vào vấn đề:
“Được rồi, giờ đến khâu chia chác mà ai cũng thích rồi đây.
Theo quy cũ cũ, chiến lợi phẩm các người tự tìm được thì không chia, các người tự giữ lấy.
Bây giờ chia là chiến lợi phẩm đội thu được, chủ yếu là 141 gram Nguyệt Thạch đó, còn cả quả Cổ Âm Đa kia nữa.
Vẫn như trước, nói trước nhu cầu của mỗi người, dù sao nếu đồ có thể giữ lại trong tay mình thì vẫn phù hợp hơn là ra ngoài mua.
Thuật sĩ trước đi.”
Hứa Nhạc, Cố Bắc Thần nhìn Cam, cùng là thuật sĩ nhưng cũng có khoảng cách.
Cam khi ở cấp 1 đã thể hiện thực lực thống trị.
Cô Hoạch Điểu cấp 3, bói toán, dẫn lưu tâm năng, cảm xúc ổn định, từ bỏ tham lam sẽ không bị cám dỗ, v.v.
Tất cả khiến anh ta xứng đáng là thuật sĩ số một của đội 6.
Giờ đây sau khi tấn thăng cấp 2, càng không ai có thể tranh giành với anh ta.
Hứa Nhạc và Cố Bắc Thần đều có tiềm năng không sai, nhưng cũng chỉ là tiềm năng mà thôi.
Tiềm năng khi chưa chuyển hóa thành thực lực thì đều là rác rưởi!
Cam nhìn quả Nguyên Tố Điện, lắc đầu:
“Quả này đối với tôi mà nói quá đắt đỏ, tuy là nguyên tố hạ cấp nhưng lại là điện, khả năng phát triển rất mạnh, loại năng lực này hẳn có không ít thuật sĩ muốn.
Nếu đem đấu giá thì chắc phải khởi điểm từ 4-5 vạn, nếu tranh giành thì 10 vạn thậm chí 20 vạn cũng không phải không có khả năng.
Dù có mua được, tôi cũng không còn nhiều sức lực để phát triển nó, nên tôi từ bỏ.”
Hứa Nhạc nghe đến đây, da đầu tê dại.
Mức giá dự tính của Cam cho quả này đã vượt xa giới hạn chịu đựng của cậu.
20 vạn đấy! Dù là 10 vạn, nếu cậu dựa vào lương chết thì phải mất 250 tháng không ăn không uống mới tiết kiệm nổi.
Làm sao đây? Khi lòng Hứa Nhạc còn do dự, Bạch Tĩnh đã nhìn sang cậu và Cố Bắc Thần.
“Hai cậu thì sao?”
Ánh mắt Cố Bắc Thần hơi nheo lại, trong giọng nói lộ ra sự kiên định phải giành bằng được.
“Tôi muốn.”
Hứa Nhạc sững sờ, đúng vậy, đã đến lúc này rồi còn do dự cái gì?
Quả này cậu cũng quyết giành bằng được, trạng thái Không Linh lập tức được kích hoạt, cảm xúc trước đó quét sạch.
Hứa Nhạc bình tĩnh và điềm đạm nhìn Cố Bắc Thần:
“Tôi cũng muốn.”