"Linh hồn cựu binh"
Di vật Cổ Âm Đa - cấp TU
Kinh nghiệm: Kỹ năng bắn súng và cận chiến của ngươi được nâng cao đôi chút.
Linh hồn binh sĩ - hiệu quả 1: Thể chất được nâng cao đôi chút.
Linh hồn binh sĩ - hiệu quả 2: Giải phóng "Linh hồn cựu binh", cường hóa bản thân trong thời gian ngắn, sử dụng xong di vật sẽ bị hư hại.
Chú thích: Vật ngưng tụ ý chí của cựu binh, thứ này còn mạnh mẽ hơn cả bản thân ông ta lúc sinh thời.
"Hả?"
Hứa Nhạc đột nhiên tự cười một mình, chẳng màng đến ánh mắt khinh bỉ của người đi đường.
Việc "Linh hồn cựu binh" đột ngột giải phong, có lẽ là chuyện đáng mừng nhất trong khoảng thời gian này.
Cái từ "đôi chút" trong phần thể chất nâng cao kia... hình như hơi lớn thì phải.
Bản thân cậu vẫn chưa hoàn thành những lời hứa đó, thậm chí còn chưa bắt đầu.
Nhưng di nguyện của lão Chu đã được thực hiện.
Giống như ý chí còn sót lại trong tấm huân chương này đã thấu hiểu thái độ của cậu vậy.
"Sẽ hoàn thành thôi, cứ yên tâm đi."
Hứa Nhạc bóp chặt tấm huân chương, cảm nhận được luồng sức mạnh tuôn trào từ món di vật Cổ Âm Đa này.
Nên hình dung thế nào nhỉ... chính là cảm giác mọi thứ vốn nặng nề giờ đây đều trở nên nhẹ bẫng.
Hiện tại, cậu có thể dễ dàng nhấc bổng những thứ trước đây không thể động vào.
Ví dụ như ván giường, tủ quần áo, hoặc thi thể của một người trưởng thành.
"Được rồi, tuy phải gánh vác nhiều trách nhiệm, cũng có những viễn cảnh không nhỏ, ví dụ như trở thành một Thuật sĩ chẳng hạn.
Nhưng trước đó, vẫn nên tìm một nơi an toàn để sống sót đã."
Mục tiêu của Hứa Nhạc rất rõ ràng: đi tới một trong số ít những địa điểm ở Thượng Thành khu mà cậu có thể tự do ra vào.
Ngôi trường cậu đang theo học - Đại học Đăng Tháp.
Nơi đó có ký túc xá giảm giá, căng tin giá rẻ, tất nhiên đó không phải là điều quan trọng nhất.
Quan trọng nhất là nơi đó sở hữu thư viện lớn thứ hai của Đăng Tháp - Thư viện Đại học Đăng Tháp.
Đối với một sinh viên nghèo đang khát khao tri thức, những điều kiện này thực sự đầy sức cám dỗ.
Hứa Nhạc hiểu rõ, trong một thời gian dài sắp tới, cậu sẽ phải sống ở đó.
Chính sách của Đại học Đăng Tháp rất đặc biệt, chỉ cần không chọn tốt nghiệp thì bạn có thể ở lại đó, tối đa là năm năm.
Nguyên chủ rất chăm chỉ, anh ta chỉ mất hai năm để hoàn thành số tín chỉ, nhưng anh ta chưa bao giờ chọn tốt nghiệp.
Lý do chính là các chính sách ưu đãi của Đại học Đăng Tháp.
---❊ ❖ ❊---
Không có phương tiện di chuyển, bước chân của Hứa Nhạc có chút chậm chạp.
Đúng lúc này, một chiếc xe ba bánh chạy bằng hơi nước dừng lại trước mặt cậu, tài xế vẫy vẫy tay về phía Hứa Nhạc.
"Chàng trai, sinh viên Đại học Đăng Tháp phải không? Chở cậu đến cầu treo, hai hào."
Cầu treo chính là cầu treo của hào nước bao quanh thành phố, có tổng cộng bốn cái, là con đường duy nhất từ Hạ Thành khu thông lên Thượng Thành khu ngoài đường thủy ra.
Vị trí hiện tại của Hứa Nhạc còn cách cầu treo rất xa, nhưng vấn đề tiền bạc thì... cậu không có.
Nhìn tài xế, Hứa Nhạc trầm ngâm một lát:
"Sư phụ, tôi thấy ấn đường của ông hơi đen..."
"Cút ngay, không có tiền thì nói không có tiền, đừng có làm mất thời gian của tao."
Tài xế lái chiếc xe ba bánh hơi nước rời đi, không cho Hứa Nhạc lấy một cơ hội nào.
Hứa Nhạc há miệng:
"Cái xã hội này thật là thực tế quá đi!"
Diện tích của Đăng Tháp thực sự rất lớn.
Trong trường hợp không có bất kỳ phương tiện giao thông nào, từ vùng ngoại vi Hạ Thành khu đi bộ tới Thượng Thành khu, dù tốc độ có nhanh thì e rằng cũng phải mất 3-4 tiếng đồng hồ.
Hứa Nhạc không có tiền, đi bộ là cách duy nhất để tới Thượng Thành khu.
"Thôi bỏ đi, đi bộ cũng là một loại sức mạnh."
Tâm thái của Hứa Nhạc rất tốt, tuy đi bộ đường dài rất mệt, nhưng vừa hay có thể tận dụng lần đi bộ này để làm quen với việc nâng cao thể chất do "Linh hồn cựu binh" mang lại.
---❊ ❖ ❊---
Thành phố ồn ào, khói bụi mịt mù, cùng tiếng còi hơi vang lên không dứt, tất cả đều biểu thị sức sống của thành phố này.
Đi gần hết cả buổi sáng, Hứa Nhạc cuối cùng cũng tới được vị trí hào nước trung tâm.
Nơi đây đang phát đi bản tin lặp đi lặp lại:
"Thưa các công dân của Đăng Tháp, 12 giờ đêm nay, tức là kết thúc ngày 30 tháng 6, bắt đầu ngày 1 tháng 7.
Chúng ta sẽ đón chào 'Triều đại đen tối Cổ Âm Đa' của mùa nóng bỏng. Nếu không có việc gì cần thiết, xin chớ rời xa nơi ở của mình.
Không đi ra ngoài, không tiến hành giao tiếp quá nhiều, làm tốt công tác phòng hộ gia đình, tĩnh lặng chờ đợi hắc triều kết thúc.
Đây là vì chúng ta, cũng là vì ánh sáng tương lai.
Hào quang của Đăng Tháp mãi mãi chiếu sáng đại địa, nguyện ánh sáng phù hộ các bạn."
Bản tin vẫn vang lên, nhưng chẳng có mấy ai để tâm.
Nơi này đã là nội thành, họ không cần phải xây dựng các công trình phòng thủ như ở rìa Hạ Thành khu nữa.
Hứa Nhạc đang đi về phía cầu treo hào nước thì bị lính canh ở đây chặn lại.
Người đi đường ở đây rất đông, nhưng lính canh lại cố tình chặn mình cậu, điều này khiến Hứa Nhạc thắt lòng lại.
"Thưa anh lính canh, có chuyện gì vậy?"
"Trên người cậu có dấu ấn 'Người lưu đêm', tôi không thể để cậu vào trong."
Ánh mắt của lính canh có chút bài xích, dường như không muốn giao tiếp quá nhiều với Hứa Nhạc.
Nhưng cái dấu ấn "Người lưu đêm" mà anh ta nói tới khiến Hứa Nhạc không khỏi bất lực, đây là chuyện cậu không thể xử lý được.
"Tôi là Hứa Nhạc, sinh viên Đại học Đăng Tháp, bây giờ tôi phải quay lại trường."
Hứa Nhạc lấy thẻ sinh viên của mình ra đưa tới, còn muốn giải thích thêm cho mình.
Thế nhưng lính canh lật xem thẻ sinh viên xong liền lắc đầu:
"Không được, với tư cách là Người lưu đêm, cậu cần phải đợi ở Hạ Thành khu 3 ngày."
"Nhưng tôi đã vượt qua kiểm tra của Người lưu đêm rồi."
"Đừng có nói mấy cái đó, tối nay là hắc triều rồi.
Thả một Người lưu đêm như cậu vào, nếu cậu xảy ra biến dị, trở thành quái dị, rồi giết chết vài người Thượng Thành thì tính ai đây?
Trách nhiệm này ai gánh nổi? Cậu? Hay là tôi?
Tôi chỉ là kẻ giữ cầu thôi, cậu đừng hại tôi được không?
Hay là thế này, cậu quay về xin một tờ giấy chứng nhận, loại có đóng dấu đỏ ấy, thì tôi sẽ cho cậu qua."
Hứa Nhạc bất lực, trường hợp xấu nhất mà cậu dự đoán dường như đã xảy ra.
Đó chính là thân phận Người lưu đêm sẽ gây khó khăn cho việc quay lại Thượng Thành khu của cậu.
Hứa Nhạc thầm do dự:
"Không biết giờ quay lại bảo họ cấp giấy chứng nhận có còn kịp không."
Meo!
Ngay lúc hai người đang tranh cãi, một tiếng mèo kêu vang lên ở một bên cầu treo.
Không hiểu sao, tiếng mèo kêu này khiến Hứa Nhạc và lính canh đồng loạt nhìn sang.
Một con mèo đen lông mượt đang ngồi trên tay vịn cầu treo, vừa liếm móng vuốt vừa chải chuốt bộ lông.
Khi Hứa Nhạc nhìn nó, nó cũng liếc mắt nhìn Hứa Nhạc một cái.
"Lại là nó? Mỗi lần nhìn thấy nó, hình như đều rất xui xẻo!"
Ngay lúc này, một giọng nói vang lên sau lưng Hứa Nhạc.
"Hứa Nhạc?"
"Ông Cam?"
Hứa Nhạc quay đầu lại, nhận ra người tới chính là Cam, vị Thông linh giả Thuật sĩ đã kiểm tra cho cậu.
"Cậu định quay lại Thượng Thành khu à?"
"Vâng, thưa ông Cam, nhưng bây giờ tôi..."
Cam mỉm cười, quay sang nói với lính canh:
"Để cậu ta vào cùng tôi đi, kết quả kiểm tra của cậu ta là do tôi làm, đây là giấy tờ của tôi.
Nếu có vấn đề gì, tôi và thanh tra ngoại bộ sẽ chịu trách nhiệm."
Lính canh do dự nhìn Hứa Nhạc một cái, cuối cùng cũng gật đầu:
"Vâng, thưa Thuật sĩ đại nhân."
"Cảm ơn ông Cam, ông lại giúp tôi một việc nữa rồi." Hứa Nhạc vô cùng cảm kích gật đầu với Cam.
Cam xua tay:
"Không sao, làm một việc thiện mỗi ngày, tránh một kiếp nạn mỗi tháng, đó là chuẩn tắc của Thông linh giả."
Chuẩn tắc của Thông linh giả sao?
Hứa Nhạc đột nhiên nhớ tới phương thức thăng cấp của Viêm chi bí thuật sĩ.
Liệu có nên hỏi ông Cam trước mắt này về tính xác thực của cuốn sổ tay đó không nhỉ?