"Cố Bắc Thần, giá như cậu có thể trưởng thành giống như Vương Thụ thì tốt biết mấy."
"Giống như Vương Thụ thì tốt biết mấy."
"Trưởng thành thì tốt biết mấy."
Lời của Hứa Nhạc không ngừng vang vọng trong tâm trí Cố Bắc Thần, chấn động đến đinh tai nhức óc. Bởi vì khi còn nhỏ, cũng từng có người nói với cậu những lời tương tự như vậy. Những lời này khiến Cố Bắc Thần chìm vào hồi ức. Một người phụ nữ đang quỳ trước mặt cậu, vừa đau lòng lau vết thương trên trán cậu, vừa nói: "Tiểu Bắc Thần, giá như con có thể trưởng thành giống như anh trai thì tốt biết mấy."
Những ký ức đó là thứ Cố Bắc Thần cất giấu sâu tận đáy lòng, giờ đây bị khơi dậy khiến cậu trở nên có chút cuồng loạn.
"Sao tôi lại không trưởng thành? Tôi không trưởng thành ở đâu chứ?"
Nhưng lúc này Hứa Nhạc không thèm để ý đến cậu, mà quay đầu nhìn về phía Vương Thụ: "Anh Thụ, anh băng bó cho Chu Tử Mặc trước đi, mất máu quá nhiều sẽ rất phiền phức."
"Được."
Vương Thụ gật đầu, thực ra từ lúc Hứa Nhạc chặt đứt chân Chu Tử Mặc, anh đã bắt đầu chuẩn bị rồi. Bởi vì nếu Hứa Nhạc không chặt, thì khả năng cao chân của Chu Tử Mặc cũng sẽ do anh ra tay, Vương Thụ biết rõ Cố Bắc Thần không thể nào xuống tay được. Trước đây cũng từng có tình huống tương tự. Bao gồm cả lần Lý Thuận Lưu, nếu không phải Hứa Nhạc ra tay cứu, thì khả năng cao anh phải tự tay giết chết Lý Thuận Lưu. Đây là tình huống mà ai cũng không muốn nhìn thấy, nhưng lại là việc bắt buộc phải làm.
Là một võ giả Thủ Dạ Nhân, các kỹ thuật băng bó cơ bản anh đương nhiên hiểu rõ. Anh lấy bột cầm máu, băng gạc và một số loại thuốc bôi vết thương từ trong túi ra. Đăng Tháp đã trang bị cho họ những loại thuốc hiệu quả nhất, chính là để tránh tình trạng như của Chu Tử Mặc xảy ra. Một khi đã cắt chi thì phải cầm máu thật nhanh, nếu không dù là siêu phàm giả thì cũng sẽ chết vì mất máu quá nhiều trong thời gian ngắn.
"Chắc là cầm máu được rồi, chỉ không biết khi nào cậu ấy mới tỉnh lại."
"Tôi đang nói chuyện với anh đấy, Hứa Nhạc."
Thấy Cố Bắc Thần vẫn bám lấy mình không buông, Hứa Nhạc cũng có chút phiền lòng. Vốn dĩ anh không muốn tranh cãi với Cố Bắc Thần vào lúc này, tranh cãi chỉ khiến tâm năng vốn đã không thấp của Cố Bắc Thần tiếp tục tăng cao, anh không muốn tự tìm rắc rối cho mình. Nhưng vì Cố Bắc Thần đã hỏi như vậy, anh đương nhiên sẽ không nhượng bộ, đây là vấn đề quan điểm của cả đội ngũ Thủ Dạ Nhân. Còn về tâm năng, cùng lắm thì dùng Linh Hồn Chi Thụ rút tâm năng của Cố Bắc Thần đi là xong, chẳng qua chỉ là hơi mệt một chút.
"Nếu cậu đủ trưởng thành, thì nên biết sự nguy hiểm của Bạch Hài. Trong vòng 3 phút, xương chân của Chu Tử Mặc sẽ biến dị thành quái dị cấp 3, sự biến dị của Bạch Hài sẽ hấp thụ sinh lực và máu thịt của Chu Tử Mặc, cậu ta sẽ chết ngay lập tức. Đội trưởng hiện tại cũng chưa tới, Bạch Hài sẽ tự tay vặn đứt đầu cậu, đá chết anh Thụ, sau đó tôi cũng sẽ anh dũng hy sinh."
Vương Thụ ở bên cạnh nghe đến đây cảm thấy có gì đó không ổn. Tuy nói là ví dụ thôi... nhưng mọi người đều là chết, tại sao cách chết lại khác nhau vậy? Tại sao cậu là anh dũng hy sinh? Còn tôi lại bị đá chết? Mọi người cùng anh dũng hy sinh không tốt sao? Còn về việc Cố Bắc Thần bị vặn đứt đầu? Điểm này trong lòng Vương Thụ ngược lại có chút đồng tình, nhưng Vương Thụ vẫn cảm thấy, Hứa Nhạc đang dùng lời lẽ để hạ thấp họ.
"Bắc Thần, những gì Hứa Nhạc nói... thực ra không sai."
Cố Bắc Thần nắm chặt nắm đấm, cậu cũng biết Hứa Nhạc nói không sai, nhưng chính vì không sai nên cậu mới cảm thấy khó chịu.
"Nếu có một ngày chúng ta bị lây nhiễm, cậu sẽ làm thế nào?"
"Cứu được thì cứu, không cứu được, tôi sẽ tự tay kết liễu cậu. Yên tâm đi, nếu mối quan hệ của chúng ta đủ tốt, vào ngày lễ của người đã khuất hàng năm, tôi đều sẽ gửi hoa cho cậu."
"Tôi đoán mối quan hệ sau này của chúng ta sẽ không tốt đâu."
"Như nhau cả thôi."
Ánh mắt hai người đối chọi gay gắt, Hứa Nhạc không có ý định nhượng bộ chút nào, Cố Bắc Thần lại hỏi tiếp: "Vậy nếu người bị lây nhiễm là chính cậu thì sao?"
"Yên tâm đi, nếu có một ngày chính tôi cũng không cứu nổi mình, thì tôi sẽ tự kết liễu."
Câu hỏi này thực ra Hứa Nhạc đã từng nghĩ tới khi trò chuyện với Bạch Tĩnh trước đó. Anh muốn sống thật tốt. Làm sao để sống thật tốt? Đương nhiên là trở thành ba loại người trong quy tắc hắc ám. Đúng vậy, không phải là một trong số đó, mà là cả ba. Anh muốn trở thành một người hiểu rõ và sử dụng thành thạo quy tắc hắc ám, một người có đủ tài nguyên và tâm năng ổn định, một người đủ mạnh mẽ để có thể làm được việc phớt lờ bóng tối và quái dị. Anh có Linh Hồn Chi Thụ, có Cổ Âm Đa Vận Mệnh, có Bí Mật Chi Ngữ. Mục tiêu này, anh sẽ từng chút một hoàn thành.
"Tôi nghĩ, có phải chúng ta không nên tiếp tục tranh cãi ở đây không?"
Khi Hứa Nhạc và Cố Bắc Thần đang rơi vào bầu không khí căng thẳng, Vương Thụ cuối cùng cũng lên tiếng, nhưng lời nói của anh không có tác dụng gì mấy. Tuy nhiên sau khi Vương Thụ nói xong, Bạch Tĩnh, người đang xử lý 3 con u linh cấp 2 phía trên, lúc này cũng nhảy xuống. Nhìn thấy tình trạng của Chu Tử Mặc, lông mày Bạch Tĩnh khẽ nhíu lại. Tình huống tồi tệ nhất cuối cùng vẫn xảy ra. Cô không phải không thể chấp nhận việc có người bị thương, là một Thủ Dạ Nhân, thương vong hay thậm chí là tử trận đều là chuyện hết sức bình thường. Điều cô lo lắng là ý chí cá nhân của đội viên bị thương. Nếu Chu Tử Mặc tỉnh lại nhìn thấy chân mình bị chặt, liệu cậu ta có thể duy trì một trạng thái tâm năng ổn định hay không, đó là một vấn đề lớn. Bi thương, đau đớn, thậm chí là oán hận, đặc biệt là oán hận người đã chặt chân mình. Ngay cả khi điều đó đối với bản thân cậu ta là cứu mạng, cũng không thể loại trừ khả năng nảy sinh oán hận. Giống như rất nhiều người hiểu rất nhiều đạo lý, nhưng vẫn không thể sống tốt cuộc đời của mình vậy. Cho nên một khi có người gặp phải thương tích lớn như thế này, thông thường chỉ có hai lựa chọn: Quay lại tại chỗ hoặc từ bỏ.
"Chuyện này đáng lẽ tôi phải làm mới đúng."
Bạch Tĩnh vừa mở lời, Cố Bắc Thần liền quay đầu đi chỗ khác, Hứa Nhạc tiếp lời: "Thời gian không kịp nữa rồi, do dự sẽ thất bại, sẽ dẫn đến cái chết."
Bạch Tĩnh gật đầu. "Được rồi, tình hình tôi đã rõ, Hứa Nhạc làm đúng, đối mặt với Bạch Hài, đây vốn dĩ là cách xử lý chính xác nhất, không có vấn đề gì. Vấn đề bây giờ là việc này đáng lẽ phải do cậu, Cố Bắc Thần, làm, chứ không phải Hứa Nhạc hay Vương Thụ."
"Đội trưởng, chuyện này là tôi không đúng..."
"Cố Bắc Thần, đừng lúc nào cũng ôm trách nhiệm về phía mình, có những trách nhiệm cậu không gánh nổi đâu. Với tư cách là đội trưởng, cậu nên có sự đảm đương của một người đội trưởng. Trân trọng đồng đội đúng là phẩm chất tốt, nhưng đưa ra quyết đoán trong nhiệm vụ cũng là lòng dũng cảm mà một Thủ Dạ Nhân cần có. Là đội trưởng, dù là mất đi đồng đội cũng phải tự mình gánh vác, chứ không phải là mù quáng nhượng bộ thỏa hiệp. Đã hiểu chưa?"
Cố Bắc Thần có chút thất thần. "Đã hiểu."
"Hiểu là vô dụng, phải làm được mới được."
Nói xong, Bạch Tĩnh nhìn quanh một lượt, mới ngạc nhiên trước môi trường trước mắt. Ở đây có rất nhiều ngăn chứa thi thể, tro cốt, và cả những thi thể đã biến thành hài cốt được đặt trong các vật chứa không tên. Bất kể là thứ gì cũng đều cho thấy nơi này căn bản không phải là một trạm y tế bình thường. Làm gì có trạm y tế nào chứa hàng trăm hàng nghìn thi thể. Nơi này có vấn đề rất lớn, nếu không cũng sẽ không tập trung nhiều oan hồn như vậy.
"Đội trưởng, vậy bây giờ phải làm sao? Đóng quân tại chỗ sao?" Vương Thụ hỏi.
Bạch Tĩnh nhìn ba người, không quyết định ngay. Linh năng của Cố Bắc Thần tiêu hao rất lớn, tâm năng không ổn định, thể lực của Vương Thụ gần như cạn kiệt, Chu Tử Mặc bị thương nặng hôn mê. Thông thường mà nói, sau khi trải qua trận chiến như thế này, họ không thể di chuyển được nữa. Rủi ro khi di chuyển cao hơn nhiều so với việc đóng quân tại chỗ. Nhưng Bạch Tĩnh luôn cảm thấy nơi này có gì đó không ổn, không chỉ cô, những người khác cũng có cảm giác tương tự.
Hứa Nhạc lúc này đang nhìn vào sâu nhất của hang động này. [Khu vực này chịu ảnh hưởng của Cổ Âm Đa Chi Thụ, đang tạo ra những thay đổi không thể dự đoán.]
"Thay đổi không thể dự đoán sao..."
Thực lòng mà nói, Hứa Nhạc cá nhân rất muốn khám phá nơi này, Cổ Âm Đa Chi Thụ trong thực tế, anh vẫn chưa từng nhìn thấy. Nghe nói Cổ Âm Đa Chi Thụ sau khi tích lũy đủ tâm năng sẽ sinh ra quả. Không biết trên cái cây Cổ Âm Đa Chi Thụ gần đây có xuất hiện quả nào không. Nhưng tình hình đội ngũ hiện tại, có vẻ không cho phép anh tiếp tục khám phá nữa. Với cái bộ dạng đó của Cố Bắc Thần, tình trạng của Chu Tử Mặc. Hứa Nhạc sợ mình đi khám phá một vòng, không chừng hai người phía sau này biến dị rồi lại cho mình một cú đánh lén từ phía sau. Rồi tiêu đời. Đội trưởng chẳng phải đã nói rồi sao, tham lam sẽ hại chết chính mình, anh không tham, cứ an toàn trước đã.
Hứa Nhạc đang nhìn về phía Bạch Tĩnh, đột nhiên cảm thấy phía sau mình dường như có ai đó vỗ vỗ vào người: "Có thể giúp tôi một việc được không?"
Hửm?
Hứa Nhạc giật mình ngẩng đầu, Bạch Tĩnh, Cố Bắc Thần, Vương Thụ đều ở ngay trước mắt. Chu Tử Mặc nằm trên mặt đất. Người vừa vỗ vào anh là ai?
Hứa Nhạc mở Cổ Âm Đa Thị Giới, quay đầu nhìn vào sâu trong hang động, nơi đó vẫn chỉ có bóng tối, không nhìn rõ bất cứ thứ gì. Ở phía bên kia, Bạch Tĩnh đã lên tiếng: "Trạm y tế này có chút vấn đề, các cậu thấy sao?"
Nói là hỏi tất cả mọi người, thực ra cô chính là đang hỏi một mình Hứa Nhạc. Chỉ là làm vậy quá tổn thương lòng tự trọng, đặc biệt là tổn thương lòng tự trọng của Cố Bắc Thần, nên mới hỏi như vậy.
"Trạm y tế có vấn đề rất lớn." Vương Thụ nói một câu chẳng có chút dinh dưỡng nào.
"Tôi biết, còn gì nữa?"
"Hết rồi." Vương Thụ cúi đầu, Cố Bắc Thần cũng cúi đầu theo. Hai người này, thật được đấy!
Hứa Nhạc gãi gãi trán: "Ừm, trạm y tế quả thực có vấn đề, tôi cũng nghĩ như vậy."
Không chỉ trạm y tế, Hứa Nhạc cảm thấy cả thị trấn này đều có vấn đề, chỉ là trạm y tế hiện tại vô lý hơn một chút. Trong tình huống môi trường xung quanh có rủi ro cực cao, di chuyển hay ở lại, thật sự rất khó nói. Tuy nhiên, anh nghe ra ý muốn di chuyển từ giọng điệu của Bạch Tĩnh. Như vậy thì rủi ro cũng rất cao!
"Tôi hỏi các cậu rồi thì sao?" Bạch Tĩnh gần như nghiến răng từng chữ một.
Vương Thụ nhìn Cố Bắc Thần, lại nhìn Hứa Nhạc: "Hứa Nhạc, đội trưởng đang hỏi cậu đấy! Sao cậu không nói gì?"
Hứa Nhạc: ?
Anh đã nhận ra rồi, Vương Thụ người này, không được. Đây là chỉ hỏi một mình anh sao? Ai cũng có phần mà phải không?
Bạch Tĩnh hài lòng nhìn Vương Thụ, không hổ là tâm phúc của cô, hiểu ý cô nhất. "Đúng vậy, Hứa Nhạc sao cậu không nói gì?"
Được rồi, hợp tác bắt nạt người thật thà đúng không? Hứa Nhạc trầm ngâm khoảng ba giây, rồi trực tiếp khẳng định: "Di chuyển."
"Lý do?"
"Rủi ro của trạm y tế quá lớn, nếu di chuyển, mặc dù trạng thái của mấy người họ kém, nhưng đội trưởng gần như đang ở trạng thái đầy đủ, bản thân tôi cũng có chút năng lực tự vệ. So với việc ở lại đây, tôi nghĩ tốt hơn là nên hội hợp với nhóm người kia, ít nhất là có người có đủ sức lực để chăm sóc Chu Tử Mặc."
"Nếu trên đường gặp nguy hiểm thì sao? Ví dụ như nguy hiểm đến từ đồng đội."
Câu hỏi này đã trở nên hơi trần trụi, ý là lo lắng Chu Tử Mặc và Cố Bắc Thần sẽ biến dị sao? Tuy nhiên Hứa Nhạc cũng đã sớm chuẩn bị.
"Tôi có thể xử lý vấn đề tâm năng của hai người họ."
"Hai người? Cậu đang nói tôi sao? Trạng thái của tôi rất tốt..."
Cố Bắc Thần vẫn đang cứng miệng, nhưng Bạch Tĩnh sẽ không nuông chiều cậu ta.
"Im miệng."
"Ồ."
Cố Bắc Thần không phục ai, nhưng cậu vẫn phục Bạch Tĩnh.
Bạch Tĩnh cân nhắc một chút trong vài giây, rồi túm lấy Chu Tử Mặc trên mặt đất. "Được, cứ làm theo lời cậu nói, chúng ta quay về ngay bây giờ."
Hứa Nhạc nhìn rất rõ, cô ấy chỉ dùng một tay. Chu Tử Mặc tuy không cao lớn khỏe mạnh như Ngưu Viễn, nhưng vóc dáng cũng rất vạm vỡ, Bạch Tĩnh túm lấy cậu ta bằng một tay mà vẫn tỏ ra vô cùng nhẹ nhàng, sức mạnh của cô đã không còn liên quan gì đến người bình thường nữa rồi. Võ giả cấp 4 mà!
Hứa Nhạc quay đầu nhìn vào sâu nhất của hang động, nơi đó vẫn còn lơ lửng một vài u linh thể. Nếu nơi đây thực sự có Cổ Âm Đa Chi Thụ, thì khả năng cao là nằm ở trong đó.
"Không biết đến khi nào mới có thể quay lại đây nữa!"
"Cậu có thể giúp tôi một tay không?" Giọng nói lại xuất hiện.
Hả? Lại nữa? Lần này Hứa Nhạc đã xác định, nghe giọng thì chắc là một thiếu nữ. Hứa Nhạc dừng bước kiểm tra, vẫn không phát hiện ra gì.
Bạch Tĩnh ở phía trước đã bắt đầu thúc giục. "Hứa Nhạc cậu còn chờ gì nữa? Đi thôi."
"À, vâng."
Hứa Nhạc ngập ngừng một chút, lại dùng Cổ Âm Đa Thị Giới quét qua phía sau, vẫn không thấy gì cả. Lúc này mới đi theo sau Bạch Tĩnh, chuẩn bị rời đi.
Có mệnh lệnh của Bạch Tĩnh, hành động của Cố Bắc Thần và Vương Thụ rất nhanh. Hứa Nhạc thu hồi hình nhân thế mạng của mình về, nếu để ở bên ngoài, linh khí sợ hãi sẽ ảnh hưởng đến Cố Bắc Thần và Vương Thụ. Khi đang trên đường, Hứa Nhạc đặt lòng bàn tay lên lưng Chu Tử Mặc. Ngay cả khi ở trạng thái choáng váng, Chu Tử Mặc lúc này vẫn duy trì tâm năng rất đậm đặc. Xem ra trước khi hôn mê, tâm trạng của cậu ta không ổn định lắm. Hứa Nhạc không dám rút quá nhanh, làm vậy sẽ khiến bản thân kiệt sức, quá nguy hiểm, anh phải giữ mình ở trạng thái hoàn hảo, chậm rãi rút tâm năng trong cơ thể Chu Tử Mặc ra.
"Đội trưởng, chậm lại một chút, để tôi theo kịp chị."
Bạch Tĩnh nhìn hành động của Hứa Nhạc, gật đầu. "Được."
Nhóm năm người nhanh chóng di chuyển theo con đường lúc đến, hướng về phía ngã rẽ con phố đã tập hợp trước đó. Đường đi lần này khá ổn, không biết có phải vì lúc đến đã giết chết hai con quái dị lang thang hay không, trên đường không gặp phải bất kỳ trở ngại nào nữa. Nhờ việc rút tâm năng của Hứa Nhạc, trạng thái của Chu Tử Mặc cũng dần bình phục. Khi Hứa Nhạc tưởng rằng họ sẽ bình an vô sự quay về doanh trại, anh đột nhiên cảm thấy trong bóng tối, một lần nữa có người vỗ vai mình.
"Sao cậu lại đi rồi, không thể qua đây giúp tôi một chút sao? Thông linh giả đại nhân!"
Giọng nói của thiếu nữ có chút buồn bã, nhưng Hứa Nhạc từ ngữ cảnh và giọng điệu của đối phương đã xác định được một việc. Giọng nói này thực sự bắt nguồn từ trạm y tế đó. Và năng lực của đối phương rất đáng kinh ngạc, là năng lực đáng kinh ngạc, không phải chiến đấu lực đáng kinh ngạc. Bởi vì lúc này vị trí của Hứa Nhạc đã cách trạm y tế rất xa rồi. Khoảng cách này đối phương vẫn có thể truyền âm, hơn nữa Bạch Tĩnh và những người khác đều không hề hay biết. Sự chính xác và khoảng cách trong năng lực của cô ta, có thể nói là biến thái. Còn một điểm cuối cùng, đối phương biết, anh là thông linh giả. Hệ thống thuật sĩ, là kỷ nguyên thứ tư mới bắt đầu có. Điều này có nghĩa là có hai khả năng. Thứ nhất, đối phương là người của kỷ nguyên thứ tư, hoặc là người hay quái dị của thời đại này. Thứ hai, đối phương đã sống từ kỷ nguyên thứ ba đến kỷ nguyên thứ tư. Cô ta đã sống vài trăm năm!