Thuật sĩ!
Cuối cùng cũng xuất hiện rồi sao?
Trong Thời đại Hắc ám, có rất nhiều nghề nghiệp siêu phàm. Đại khái có thể chia thành hai hệ thống: hệ thống Thuật sĩ và các hệ thống khác. Thuật sĩ là nghề nghiệp mạnh mẽ nhất trong suốt Thời đại Hắc ám, cũng là nghề nghiệp mà nguyên chủ mơ ước nhất được trở thành.
Hứa Nhạc nhìn người này, hắn khoác một chiếc áo choàng xám rộng thùng thình, đội một chiếc mũ vành tròn. Trông tuổi tác khoảng tầm ba mươi, trên sống mũi cao đeo một cặp kính gọng đen. Gương mặt chữ điền, tuy ngoại hình khá bình thường nhưng vừa nhìn vào đã khiến người ta nảy sinh thiện cảm.
"Nói tình hình xem nào."
Giọng của vị Thuật sĩ này rất rõ ràng, không một chút úp mở. Chất giọng trong trẻo này khiến Hứa Nhạc bất giác nhớ tới một diễn viên nổi tiếng với kỹ năng thoại ở kiếp trước.
Thuật sĩ áo xám vừa hỏi, người gác cổng cũng không chậm trễ: "Thưa đại nhân Thuật sĩ, khi đặt Trùng Tâm Năng lên người tên này, nó liền khô héo như sắp chết. Tên nhóc này chắc chắn có vấn đề, hắn là Người Lưu Dạ, rất có khả năng là loại đã bị Cổ Âm Đa ô nhiễm."
Hứa Nhạc cảm thấy lúc này vẫn cần thiết phải biện hộ cho mình một chút: "Này này, anh bạn gác cổng. Tôi với anh không oán không thù, anh chụp mũ tôi như vậy là không được đâu."
Người gác cổng kia còn muốn nói thêm gì đó, nhưng vị Thuật sĩ trung niên giơ tay ngăn lại cuộc tranh cãi của cả hai: "Lãng phí thời gian vào những việc vô nghĩa như thế này là hành vi rất tồi tệ. Anh bạn gác cổng, có thể cho tôi xem Trùng Tâm Năng được không?"
"Đương nhiên là được, thưa đại nhân Thuật sĩ."
Người gác cổng đưa con trùng cho Thuật sĩ. Thuật sĩ cầm lấy nó, nhìn qua loa một cái: "Trùng Tâm Năng không có vấn đề gì."
Sau đó, ông ta nhìn sang Hứa Nhạc: "Cậu qua đây."
"Vâng."
Hứa Nhạc không dám cứng đầu lúc này, ngoan ngoãn đi tới trước mặt Thuật sĩ, mặc cho ông ta thao tác. Đối phương đặt Trùng Tâm Năng lên người Hứa Nhạc một lần nữa, lần này không phải ở sau lưng mà là ngay ngực hắn. Khi nhìn thấy vết thương do súng hỏa mai gây ra, Thuật sĩ hơi dịch ra một chút rồi ấn lên đó.
Xèo!
Hứa Nhạc như nghe thấy tiếng kêu thảm thiết của con trùng này, cảm giác mát lạnh kia cũng mãnh liệt hơn so với lúc trước. Trùng Tâm Năng chết đi ngay trước mắt mọi người với tốc độ có thể thấy rõ. Còn Hứa Nhạc thì hơi nhướng mày. Cảm giác đó giống như... đạt tới cao trào vậy.
Trước đó hắn còn chưa chắc chắn, nhưng giờ thì hắn đã hiểu loại cảm giác đó là gì rồi. Cây linh hồn Cổ Âm Đa!
Người gác cổng nhìn thấy cảnh này liền vội vàng chỉ vào Hứa Nhạc: "Đại nhân Thuật sĩ, chính là như vậy, chính là như vậy đấy! Người này có vấn đề, tuyệt đối có vấn đề."
Người gác cổng hiện tại rất vui mừng, thực ra hắn chẳng quan tâm Hứa Nhạc có vấn đề hay không. Cái hắn quan tâm là bản thân mình có vấn đề hay không. Chỉ cần không phải sai sót của mình thì Hứa Nhạc sống chết ra sao cũng chẳng quan trọng, cứ đổ hết trách nhiệm lên đầu hắn là được.
Tuy nhiên, Thuật sĩ áo xám không nói gì nhiều, ông ta nhìn Trùng Tâm Năng đã hóa thành tro bụi, khẽ nhướng mày: "Thú vị, thú vị thật."
Hứa Nhạc nhìn Thuật sĩ, trong lòng hoang mang, thú vị cái gì thì ông nói ra đi chứ! Hắn ghét nhất là những kẻ thích nói bóng nói gió.
"Đại nhân Thuật sĩ, có chỗ nào tôi làm không đúng sao?"
Thuật sĩ lắc đầu, ông vươn tay đặt lên vai Hứa Nhạc: "Đừng căng thẳng, chàng trai trẻ, tôi không có ác ý. Nói xem nào, hôm qua cậu đã gặp phải chuyện gì?"
Hứa Nhạc chần chừ một chút rồi mở lời: "Đêm qua, chúng tôi đụng phải quái dị!"
"Các cậu? Là những ai?"
"Tôi và lão Chu."
"Kể chi tiết chuyện đêm qua cho tôi nghe đi. Không cần vội, cứ từ từ nói."
Biểu cảm của Thuật sĩ vô cùng bình thản, như thể chẳng có chuyện gì đáng để ông phải căng thẳng. Lời nói của ông khiến Hứa Nhạc bất giác thấy an tâm hơn: "Chuyện này, phải bắt đầu từ con hoạt thi đầu tiên mà chúng tôi gặp phải tối qua..."
Là một tác giả tiểu thuyết hạng bét, khả năng kể chuyện của Hứa Nhạc vẫn rất khá. Sự việc đêm qua được hắn kể lại một cách sinh động, tất nhiên là phiên bản đã qua chỉnh sửa. Tuy nhiên, phần lớn nội dung hắn nói đều là thật. Điểm giả duy nhất chính là nhân vật chính giết chết hoạt thi đã được hắn đổi thành lão Chu.
"Lão Chu đã hy sinh, ông ấy vì cứu tôi mà chết, đều tại tôi quá yếu đuối. Trước khi đi, lão Chu dặn tôi phải chăm sóc tốt cho vợ và con gái ông ấy, tôi nhất định sẽ làm được."
Nói đến đây, Hứa Nhạc siết chặt nắm đấm, ánh mắt lộ rõ vẻ quyết tâm to lớn.
Đôi mắt Thuật sĩ nheo lại, khiến Hứa Nhạc có chút mơ hồ. Hắn không biết trình độ diễn xuất của mình thế nào, nhưng hắn luôn có cảm giác vị Thuật sĩ trước mặt dường như đã nhìn thấu tâm tư của hắn.
"Cái chết của lão Chu, đau buồn lắm sao?"
"Vâng, lão Chu là bạn vong niên của tôi, ông ấy đối xử với tôi rất tốt, đã giúp đỡ tôi rất nhiều việc."
Trong lúc hai người trò chuyện, người gác cổng bên cạnh đã lấy ra một số hồ sơ về mối quan hệ giữa lão Chu và Hứa Nhạc. Phải thừa nhận rằng, hệ thống thủ dạ nhân của Hải Đăng kiểm soát toàn bộ thành phố rất chặt chẽ. Dù những tư liệu này không đầy đủ, nhưng tóm tắt cuộc đời của Hứa Nhạc và Chu Khắc cơ bản đều đã được ghi chép lại.
Sau khi xem xong hồ sơ, ánh mắt Thuật sĩ cuối cùng dừng lại trên người Hứa Nhạc. Hứa Nhạc không thể đoán ra suy nghĩ của đối phương từ ánh mắt đó, hắn chỉ có thể chờ đợi. Không khí lúc này như ngưng đọng lại.
Đột nhiên, tiếng mèo kêu phá vỡ sự im lặng, mọi người cùng nhìn về hướng đó. Một con mèo đen đang đi trên bờ tường, như thể đang bới tìm thức ăn thừa mà người gác cổng vứt bỏ.
"Thật xui xẻo." Một người gác cổng quay mặt đi.
Những người gác cổng khác thực ra cũng có suy nghĩ tương tự. Màu đen không được ưa chuộng trong thời đại này, thủ dạ nhân dùng màu đen cũng chỉ để hòa mình vào màn đêm. Còn loài vật như mèo đen, ở Hải Đăng thường bị coi là điềm gở. Việc bị vứt bỏ trở thành mèo hoang cũng là chuyện đương nhiên. Một người gác cổng thậm chí còn muốn rút súng bắn chết con mèo, nhưng bị Thuật sĩ ngăn lại.
"Được rồi, làm một việc thiện, tránh một kiếp nạn. Đêm mai là ngày của Triều Đen, các cậu làm gác cổng ở đây thì bớt sát sinh đi là hơn."
Nghe Thuật sĩ nói vậy, người gác cổng kia hơi cúi đầu đầy hổ thẹn. Những người khác cũng im lặng không dám nói gì.
Làm một việc thiện, tránh một kiếp nạn? Hứa Nhạc hơi tò mò về cách nói này, nghe cứ như lời của thầy phong thủy hay thầy bói vậy. Chẳng lẽ thế giới này cũng chuộng kiểu này sao?
Lúc này, Thuật sĩ đã quay đầu nhìn Hứa Nhạc: "Được rồi Hứa Nhạc, bài kiểm tra tâm năng của cậu đã đạt."
Nghe đối phương nói vậy, Hứa Nhạc có chút ngạc nhiên. Cả quá trình đơn giản hơn hắn tưởng rất nhiều.
"Vậy là xong rồi sao?"
"Đúng vậy, trạng thái tâm năng của cậu tuy rất đặc biệt nhưng vẫn chưa vượt quá phạm trù người bình thường. Cậu có đầy đủ cảm xúc của một người bình thường, chỉ là bị một loại sức mạnh nào đó che lấp đi mà thôi. Đây có lẽ là một năng lực thiên phú, cậu không cần quá ngạc nhiên. Mỗi năm Hải Đăng đều xuất hiện rất nhiều người trẻ có thiên phú, Hứa Nhạc, tôi nghĩ có lẽ cậu cũng là một trong số đó đấy."
Thuật sĩ đột nhiên nói rất nhiều với Hứa Nhạc khiến hắn cảm thấy hơi thụ sủng nhược kinh. Đối với vị Thuật sĩ này, hắn cũng chân thành cảm ơn: "Rất cảm ơn ngài, đại nhân Thuật sĩ, vậy tôi có thể đi được chưa ạ?"
Thuật sĩ bất chợt mỉm cười: "Cậu không cần cảm ơn tôi, đó là chức trách. Còn về việc đi, ha ha, tôi chỉ có thể nói là cậu nghĩ quá nhiều rồi. Ngoài kiểm tra tâm năng ra, cậu còn rất nhiều hạng mục kiểm tra phải thực hiện nữa đấy. Tâm năng, chỉ là một hạng mục rất đơn giản mà thôi."
Khóe miệng Hứa Nhạc giật giật: "Hạng mục đơn giản nhất?"
"Đúng vậy, đơn giản nhất. À, quên mất, tên tôi là Cam. Là một Thông linh giả."