Khu vực ngoài thành, trong một căn nhà gỗ nhỏ nào đó giống với vùng ngoại ô thời cũ, đang xảy ra những thay đổi không tên.
Nếu lúc này có người nhìn về phía căn nhà gỗ, sẽ phát hiện không khí nơi đây đang vặn vẹo từng đợt, đại khái như thể trong tầm nhìn bình thường xuất hiện các khối màu pixel, vô cùng đột ngột.
Những thứ trong bóng tối cũng lần lượt nhìn về phía căn nhà gỗ sắp đổ nát này, dường như chúng cũng rất tò mò, rốt cuộc bên trong đã xảy ra chuyện gì.
Cho đến khi căn nhà gỗ khôi phục lại trạng thái bình thường.
Hứa Nhạc chậm rãi mở mắt, động tác đơn giản này đối với hắn lúc này dường như có chút khó khăn.
Mi mắt hơi mỏng manh nhưng lại nặng trĩu vô cùng.
"Mình đây là? Chết rồi sao?"
Mái nhà đã thiếu mất vài miếng trần, gió đêm nóng nực rít gào bên ngoài cửa.
Nơi đây ngoài ánh trăng còn coi là sáng sủa, cùng với màu xanh lục u ám thỉnh thoảng xuất hiện ngoài cửa sổ ra, hầu như không nhìn thấy tia sáng nào khác.
Cảm giác đau đớn khi mồ hôi thấm vào vết thương khiến Hứa Nhạc nhe răng.
Xì!
Vặn vẹo cái cổ cứng đờ, Hứa Nhạc miễn cưỡng nhìn quanh bốn phía.
Căn nhà đổ nát, tiếng côn trùng thỉnh thoảng kêu, vết máu trên người, dưới đất còn có một người mặc quần áo nhuốm đỏ bởi máu tươi.
"Được rồi, hình như chưa chết."
Môi trường này không ổn lắm nhỉ, gã dưới đất kia chẳng lẽ là người chết?
Cơn đau khiến Hứa Nhạc thu hồi ánh nhìn, hắn nhìn trần nhà hít sâu vài hơi, làm vậy có thể khiến cơn đau ở ngực dịu đi một chút.
Dù phần lớn chỉ là tác dụng tâm lý.
Ngay khi hắn muốn vén mái tóc đã bết dính che khuất tầm nhìn, bức tường ở rìa góc nhìn đột nhiên vặn vẹo.
Trên tường xuất hiện những dòng chữ xiêu vẹo.
"Độ sáng hiện tại của căn nhà là 2, đang trong trạng thái hắc ám, 9 phút 01 giây sau sẽ xuất hiện dị vật cấp 1."
"Cái gì?"
Bức tường tiếp tục vặn vẹo lưu chuyển, các tấm gỗ như từng khối pixel di chuyển, phần tường nhô ra dần dần biến thành hình dáng của một cô bé.
Sự biến dị của bức tường đến không hề báo trước, cho dù tâm lý của Hứa Nhạc cũng coi là khá tốt, cũng không khỏi cảm thấy da đầu tê dại.
Trước mắt là một cô bé đang nằm trong lòng con cừu đen, nhưng Hứa Nhạc không nhìn rõ mặt cô bé.
Gương mặt này giống như bị mấy khối màu hỗn hợp đè lên vậy, cảm giác lạc quẻ cực độ, loại mà người bị ám ảnh cưỡng chế nhìn thấy sẽ nghẹt thở.
Cô bé đang nhìn chằm chằm Hứa Nhạc, chỉ chỉ vào bức tường.
"Độ sáng hiện tại của căn nhà là 2, đang trong trạng thái hắc ám, 8 phút 45 giây sau sẽ xuất hiện dị vật cấp 1."
"Hả?"
Nhìn thông tin trên dòng chữ, lông mày Hứa Nhạc giật giật vài cái, hắn theo bản năng muốn đưa tay chạm vào cô bé trước mắt.
Nhưng còn chưa kịp để ngón tay chạm vào mặt bên của cô bé, những thứ không chân thực trước mắt lại biến mất.
Giống như những khối pixel bị xóa sạch trong tích tắc.
Bức tường vẫn là những viên gạch lọt gió đó, trần nhà vẫn là những tấm ván ẩm ướt đó.
Mọi thứ như cũ.
Hứa Nhạc cẩn thận sờ bức tường, chữ không tiếp tục xuất hiện nữa.
"Thứ vừa rồi là gì?"
Ảo giác? Nhưng thứ chân thực như vậy có thể là ảo giác sao?
Trong lòng tuy nghi hoặc nhưng thực sự không có manh mối nào để truy cứu tiếp.
Hơn nữa môi trường xung quanh đã không cho phép hắn truy cứu, dưới đất còn nằm một gã không rõ sống chết.
Việc ưu tiên bây giờ là xác định mình đang ở đâu, có an toàn hay không.
Còn về người dưới đất kia...
Xì!
Cơn đau khiến Hứa Nhạc lại ôm ngực.
Môi trường hiện tại khiến hắn cảm thấy hơi kỳ lạ, cả căn phòng bốn phía lọt gió, hơn nữa trong điều kiện nhiệt độ không cao.
Hắn vẫn cảm nhận được cảm giác nóng bức dữ dội, giống như trước khi trời mưa giữa mùa hè, đè nén khiến người ta không thở nổi.
Sự nóng bức khiến mồ hôi ngày càng nhiều, mỗi khi mồ hôi thấm vào vết thương lại xuất hiện cơn đau dữ dội.
Đau thì có thể nhịn, nhưng cũng sẽ làm phân tán sự tập trung của hắn, cho nên Hứa Nhạc cảm thấy vết thương ở ngực cần phải xử lý ngay.
Vén áo lên, cẩn thận kéo những phần thịt đã dính chặt vào quần áo ra.
Một vết thương khổng lồ kiểu nở hoa đập vào mắt.
"Khá lắm, vết thương này, mình sống sót kiểu gì vậy?"
Vết thương rất lớn, to bằng nắm tay trẻ con, không biết là thứ gì gây ra.
Tuy nhiên lúc này vết thương đã không còn mất máu nữa, đây là điều duy nhất Hứa Nhạc cảm thấy may mắn.
Nhìn người dưới đất, hắn trầm ngâm vài giây rồi cuối cùng lắc đầu:
"Đến cả quan hệ giữa người này và mình là gì còn không biết."
Sau khi ngồi dậy, Hứa Nhạc trước tiên kiểm tra xung quanh bản thân.
Bên cạnh mông có một con dao găm dài trông khá sắc bén, trên thân dao có một vết mẻ, cùng với lượng lớn vết máu.
Bên cạnh dao găm có một cái giá sắt dạng con lăn trông rất kỳ quái, bên trên có một viên đá hình tam giác.
Dòng chữ trên nhãn mác khiến Hứa Nhạc hiểu ra, thứ này là một cái bật lửa.
Mà viên đá kia, đại khái là đá lửa.
"Bật lửa Lập Phong 403.
Hô, bật lửa to bằng nửa viên gạch thế này, mình là lần đầu tiên nhìn thấy."
Đặt bật lửa xuống, Hứa Nhạc nhìn sang các vật phẩm khác.
Một cái ba lô vải bố, bên trong còn chút bánh mì và bánh quy bị đè bẹp.
Giống như con dao găm, trên ba lô còn rất nhiều vết máu rõ ràng, chỉ là những vết máu này đã khô.
Hắn cầm dao găm lên, dùng móng tay đẩy vào vết mẻ trên lưỡi dao, lại nhìn người đang nằm sấp dưới đất kia.
"Nếu con dao găm này là của mình, vậy người nằm dưới kia, là bị mình..."
Hứa Nhạc tự hỏi một chút, dù không biết mình đang ở đâu.
Nhưng gánh trên lưng chuyện giết người, ở bất cứ nơi đâu cũng không phải là chuyện dễ giải quyết, dù là phòng vệ chính đáng cũng sẽ rất phiền phức.
Huống chi nơi hoang dã hẻo lánh này, nói cũng không rõ ràng.
Hắn thở dài! Xử lý vết thương trước đã.
Cởi áo ra, quấn thành vòng buộc phía trên vết thương, làm vậy ít nhiều có thể ngăn cản mồ hôi.
Khi đang nhìn chằm chằm vết thương ở ngực, những vết máu đã khô bên cạnh đột nhiên nhúc nhích.
Máu đang nhúc nhích dần dần tụ lại thành một hàng chữ nhỏ nhảy múa:
"Vết thương do súng đạn hỏa mai R35 của người khai phá Zion, đường kính 4.7 cm, Cổ Âm Đa, vặn vẹo."
Những thông tin này rất lộn xộn.
Súng hỏa mai? Thời đại nào rồi mà còn dùng thứ như súng hỏa mai.
Zion là tên nhà sản xuất sao?
Còn về Cổ Âm Đa, vặn vẹo phía sau, càng là hoàn toàn không thể hiểu được ý nghĩa của nó.
Hứa Nhạc vừa định dùng ngón tay chạm vào những vết máu đó, nhưng còn chưa kịp chạm vào những dòng chữ, vết máu lại khôi phục trạng thái ban đầu.
"Lại là ảo giác? Không đúng nha."
Hứa Nhạc đột ngột ngẩng đầu, hướng về phía người đang nằm sấp dưới đất, hơi nâng cao giọng:
"Nói cho cậu biết, tôi đây từ nhỏ gan đã đặc biệt lớn, không ăn cái kiểu giả chết này đâu, hiểu chưa?"
Những ngón tay nắm chặt con dao găm hơi trắng bệch, nhưng sau một lúc vẫn buông lỏng ra.
Bởi vì người dưới đất không phản hồi hắn, căn phòng vẫn im lặng.
Có vẻ không phải giả, mà không phải giả... vậy chẳng phải càng đáng sợ hơn sao?
Một người chết đấy!
Hứa Nhạc lại một lần nữa nhìn về phía vũng máu vừa rồi, hắn hiểu rõ tầm quan trọng của thông tin.
Lần này, hắn có ý định thử nghiệm loại năng lực vừa rồi.
"Phụ đề, hiện ra." Không phản ứng?
Vậy đổi cái khác thử xem, nhìn con dao găm, Hứa Nhạc bắt đầu trợn mắt.
"Mắt, não." Vẫn không phản ứng.
Trầm ngâm một lát sau, Hứa Nhạc mới mang theo chút hy vọng, chậm rãi mở miệng:
"Hệ thống?"
Được rồi, xem ra mình không có được thứ mạnh mẽ như vậy.
Sau khi thử đi thử lại vài lần đều không đúng, Hứa Nhạc nghĩ lại cảm giác khi xem vết thương ở ngực mình lúc nãy.
Nghiêm túc, tập trung, cẩn thận, còn cả luồng nóng bức đó, sự nóng bức không bình thường!
Dù không chắc chắn những điều kiện này có bắt buộc hay không, nhưng Hứa Nhạc vẫn chọn thử lại lần nữa.
Nhịn cơn đau ở vết thương, tinh thần Hứa Nhạc dần tập trung lại, cơ thể lại trở nên nóng bức.
Đôi mắt hắn nhìn chằm chằm con dao găm, nhưng qua hồi lâu vẫn không có phản ứng.
Tuy nhiên luồng nóng bức xuất hiện trở lại khiến Hứa Nhạc cảm thấy hướng đi của mình không sai.
Hắn quét mắt xung quanh, muốn tìm xem trong phòng có thứ gì có thể quan sát để kiểm tra năng lực hay không.
Nhưng chỉ cần quét mắt tùy tiện như vậy, cả căn phòng trong tầm nhìn của Hứa Nhạc đều vặn vẹo, giống như ăn phải nấm lạ vậy.
Lần này, Hứa Nhạc đã có chuẩn bị tâm lý nên thần thái vô cùng tập trung, cảm xúc cũng rất bình tĩnh.
Căn phòng vặn vẹo tuy không xuất hiện chữ, nhưng bên tai Hứa Nhạc truyền đến một tiếng thì thầm.
"Quạ, ngươi đang tìm ta sao? Đáng tiếc, ngươi không có vật cúng tế."
Vật cúng tế? Hứa Nhạc hơi ngạc nhiên, đồng thời chữ lại xuất hiện.
Nhưng lần này chữ lại trực tiếp xuất hiện trước mắt hắn, so với vẻ nhẹ nhàng trước đó thì cứng nhắc hơn nhiều, cảm giác giống như người đàn ông trung niên đang nộp lương thực để đối phó công việc vậy:
"Căn nhà đang ở trạng thái đổ nát, độ sáng là 2, đang trong trạng thái hắc ám, 6 phút 31 giây sau sẽ xuất hiện dị vật cấp 1."
Sau khi nghe xong tiếng thì thầm, cảnh vật trước mắt lại khôi phục bình thường.
Hứa Nhạc im lặng khoảng 5 giây.
5 giây này là để bình tĩnh lại.
Sau đó chính là:
"Mẹ kiếp!"
Tiếp theo hắn cần sắp xếp thông tin hữu ích cho mình.
Căn nhà đổ nát, điểm này rất rõ ràng, cường độ chiếu sáng 2 nghĩa là hắc ám, sau đó chính là dị vật cấp 1!
Hứa Nhạc siết chặt con dao găm trong tay.
Đại khái hình dung tình huống có thể xảy ra khi cái gọi là dị vật cấp 1 xuất hiện.
"Dị vật cấp 1 sẽ là gì? Mạnh đến mức nào? Có nguy hiểm không?"
Không có bất kỳ thông tin tình báo nào, thậm chí không biết đây có phải thế giới trước kia hay không, điều này khiến Hứa Nhạc cảm thấy như đi trên băng mỏng.
Tuy nhiên từ những thông tin thu thập được, Hứa Nhạc vẫn có thể xác định được vài việc.
Một, hắn cần ánh sáng, hay nói cách khác là căn phòng cần môi trường sáng sủa.
Hai, hắn đại khái có 6 phút để nhóm lửa.
Ba, hắn có bật lửa!
Hứa Nhạc lục lọi căn phòng vô cùng trống trải này, thứ duy nhất có thể cháy bền vững, đại khái chính là một đống gỗ vụn ẩm ướt.
Nhưng những khúc gỗ này muốn nhóm lửa trực tiếp thực sự quá khó khăn, cần một điều kiện cháy nhất định để làm khô.
"Tìm chút vật liệu dễ cháy."
Hứa Nhạc lẩm bẩm một tiếng rồi bắt đầu nhìn quanh bốn phía.
Áo đã dùng để băng bó rồi, trong tình huống này, hắn không thể cởi quần được.
Ngoài ba lô dưới đất và quần áo của người đàn ông kia ra, nơi này trông đã chẳng còn vật liệu dễ cháy nào nữa.
Nghĩ đến đây, Hứa Nhạc chỉ có thể ngồi xổm xuống, muốn kiểm tra đối phương.
Xác nhận xem đối phương có thực sự đã chết hay chưa.
Là một tác giả tiểu thuyết từng thất bại, đối với thứ như thi thể, hắn đã tra cứu rất nhiều tài liệu.
Đi đến bên cạnh người đàn ông, Hứa Nhạc cơ bản có thể xác định người này đã chết rồi.
"Vết thương này!"
Kiểm tra vết thương sau lưng người đàn ông, Hứa Nhạc hơi ngẩn người, sau đó nhìn con dao găm trong tay.
"Mình giết sao?"
Tranh thủ còn lại hơn 5 phút cuối cùng, Hứa Nhạc mở ba lô dưới đất.
Trong ba lô vẫn còn một số vật tư.
Giống như thực phẩm đóng gói bằng giấy giống bánh quy nén, nửa bình nước, xẻng, dây thừng, còn có một gói bột đất hỗn hợp màu huỳnh quang đựng trong túi nhựa.
Hứa Nhạc cầm bánh quy lên, tất nhiên không phải để ăn, mà là nhìn vào bao bì giấy của thực phẩm.
Trên bao bì viết dòng chữ "Bánh quy Hải Đăng số 7".
Tuy nhiên tay nghề làm bao bì hơi thô ráp, giống như hàng nhái vô cùng kém chất lượng.
Ví dụ như "Lôi Bích", "Khả Nhật Khả Lạc", "Việt Lợi Việt" các loại.
"Hải Đăng số 7, cái tên bánh quy này..."
Sau khi xem chữ, Hứa Nhạc không tiếp tục kiểm tra vật phẩm trong ba lô nữa.
Mà trực tiếp đổ hết mọi thứ ra, làm vậy có thể khiến mình tìm thấy thứ hữu ích nhanh nhất.
Hứa Nhạc thầm đếm thời gian, từ gợi ý 6 phút vừa rồi, đã trôi qua hơn 1 phút.
Bây giờ hắn phải nhóm lửa một số vật phẩm để có được ánh sáng.
Và tốt nhất có thể khiến những vật dễ cháy này, nhóm lửa khúc gỗ trong thời gian ngắn.
Sờ sờ mặt đất, đất rất mềm.
Hứa Nhạc cầm xẻng dưới đất, nhanh chóng đào một chỗ trũng để thông gió trên mặt đất.
Sau đó xếp những khúc gỗ ẩm ướt này thành một vòng tròn, rồi chẻ một khúc gỗ dày thành ba phần nhỏ, chất đống ở trung tâm.
Cuối cùng dùng bật lửa đốt quần áo và ba lô của thi thể, nhét vào hố nhỏ thông gió.
Hô!
Hứa Nhạc thổi mạnh một cái, ngọn lửa dần dần bùng lên.
Xèo xèo xèo!
Theo tiếng kêu khe khẽ của khúc gỗ, lượng lớn khói trắng từ trên khúc gỗ bay lên.
Những làn khói trắng này chính là sản phẩm của hơi nước trộn lẫn với bụi bẩn, tỏa ra mùi mốc và mục nát.
Nhóm quần áo rất dễ, nhưng muốn nhóm gỗ lại có chút khó khăn.
Cũng may, vẫn còn thời gian để sai sót.
Khi ngọn lửa dần ngưng tụ, khóe miệng Hứa Nhạc khẽ nhếch lên.
Tiếp tục giữ tập trung, sau khi cảm nhận được luồng nóng bức đó, ngọn lửa trước mắt vặn vẹo thành một đống chữ.
"Căn phòng đang ở trạng thái đổ nát, độ sáng là 4, đang trong trạng thái sáng sủa, tạm thời ổn định."
Nhìn ngọn lửa không bình thường này trước mắt, sắc mặt Hứa Nhạc cuối cùng cũng trở lại bình thường.
Ánh sáng do ngọn lửa mang lại, ít nhất khiến hắn không cần phải đối mặt với cái gọi là dị vật cấp 1 kia.
"Hô! Lửa không hổ là hy vọng của văn minh nhân loại, khá lên rồi!"
Trái tim treo lơ lửng của Hứa Nhạc dần hạ xuống, trên mặt thậm chí còn có một chút nụ cười.
Bây giờ hắn chỉ cần duy trì ngọn lửa không tắt là được.
Nhìn ngọn lửa, có được cảm giác an toàn, Hứa Nhạc thậm chí bắt đầu thói quen hằng ngày của mình, viết lách!
Hắn dùng dao găm vạch lên tấm ván gỗ:
Có lẽ mình bị bệnh rồi, nằm ngồi đều không thoải mái, chắc chắn là nghĩ quá nhiều về những câu chuyện trong sách, mới nảy sinh những ảo giác này.
Đầu óc cũng choáng váng, làm gì cũng không có sức lực, chi bằng uống chút thuốc đi.
Thôi bỏ đi, uống thuốc là bảy ngày, không uống thuốc cũng là bảy ngày, mình vẫn luôn biết điều đó.
Hứa Nhạc thầm hít mũi, khá lắm, một bên tắc, bên kia cũng tắc.
Nghĩ đến đây, Hứa Nhạc không nhịn được tự phun mình một cái.
Rõ ràng bản thân đã thảm hại đến mức này rồi, tại sao vẫn cứ văn chương thế?
"Chỉ là kẻ thất bại mệnh mỏng như giấy mà thôi."
Việc Lỗ Thụ Nhân làm, đó là việc mình có thể làm sao?
Thu hồi tâm tư, đang định thêm chút củi.
Ngọn lửa trước mắt lại đột nhiên bắt đầu biến thành màu xanh quỷ dị.
Hứa Nhạc giật thót tim, nhưng vẫn cắn răng nhìn tiếp, cho đến khi trong ngọn lửa màu xanh này, xuất hiện những dòng chữ đã thành hình.
"Trong phạm vi an toàn có một thi thể, thời gian tử vong đã quá 4 giờ, thi thể sẽ biến thành dị vật cấp 1 sau 10 phút."
"Căn nhà hiện đang ở trạng thái đổ nát không đóng kín, sẽ xuất hiện dị vật cấp 1 sau 14 phút 56 giây nữa, lúc 0 giờ đêm."
"Hiện tại là ngày 28 tháng 5, đếm ngược kiếp nạn Trăng Đỏ: 2 ngày 0 giờ 14 phút 56 giây"
Hứa Nhạc: ...
?