Phượng Điểm Giang Sơn

Lượt đọc: 2578 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1-1 Chương 1-2 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62. Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67. Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144
Tiến »
Chương 70
tâm thái thủy nhan.

❊ ❊ ❊

Một khắc, bốn phía đột nhiên rất an tĩnh, ngay cả tiếng chim hót phía ngoài cũng như ngừng lại, mây dừng trôi, chỉ có tiếng hít thở tận lực bị đè nén, thân hình Triệu Vũ Quốc khẽ chậm lại, hai vai có chút rung động, hắn chậm rãi xoay người, nhìn chăm chú vào nàng, sự tình này thật quá sức tưởng tượng…

Hai tay Thủy Nhan bất giác nắm chặt, móng tay như cắm vào lòng bàn tay đang đổ mồ hôi, nàng không biết hắn sẽ nói với nàng gì đây, lòng có chút thấp thỏm, nhưng vẫn mong đợi, chỉ thấy đôi mắt hắn tỏa sáng, hình như khẽ chớp mắt nhưng rồi nhanh chóng hồi phục vẻ trầm ồn cùng giọng nói lạnh lùng.

- Ừ… Ta biết rồi…

Nói xong, hắn không quay đầu lại, đi thẳng một mạch.

Nhìn bóng lưng hắn rời đi, Thủy Nhan không gọi hắn lại, ngược lại khi bóng hắn nhỏ dần, nàng thở phào nhẹ nhõm, tâm tình phức tạp cùng chua xót, nhưng nàng lại cảm thấy dễ chịu hơn rất nhiều.

Nàng thổ lộ, thật ra cũng không mong hắn đáp lại, chỉ là vì bản thân suy nghĩ, liền nguyện ý nói ra, nhất là lần đầu tiên động tâm một nam nhân, nàng cảm thấy thay vì giấu khó chịu trong lòng, nếu như vậy thì khó chịu đựng được, bày tỏ xong rồi, nàng sẽ bóp chết tình cảm không được đón nhận này!

Ngũ Nhi từ sau nhà chậm rãi đi tới, thấy Thủy Nhan ở cửa, vẻ mặt khẽ kinh ngạc:

- Tỷ bình thường rất ít khi nói, nhưng đã nói thì dọa người chết khiếp a!

- Miệng lưỡi giảo hoạt…

Mắt Thủy Nhan có ánh cười, nhưng mà lại như đưa đám.

Ngũ Nhi giả vờ sờ sờ trán, an ủi nàng:

- Đừng nóng giận, công tử căn bản là đầu gỗ, tình yêu đúng là không thích hợp với ngài ấy, ngài ấy không chấp nhận tỷ, vốn là trong dự liệu…

Chưa nói dứt lời, Ngũ Nhi nhận thức được bản thân nói sai, vội vã che miệng, khẩn trương nhìn chăm chú Thủy Nhan.

Nhìn Vũ Quốc có chút khó khăn coi như không có chuyện gì xảy ra rời đi, trong lòng Thủy Nhan vô cùng khó chịu, nhưng nhanh chóng lấy lại sự thăng bằng, mặc dù nàng không được đáp lại, nhưng hắn cũng không hề giễu cợt nàng, hắn và nàng không có phát sinh sự việc căng thẳng nào.

- Ta vốn không có tính toán chuyện hắn có tiếp nhận ta không. Chỉ là nói ra cảm xúc của mình, còn lại không quan tâm phản ứng.

Ngũ Nhi không khỏi kinh ngạc:

- Nãi nãi của tôi ơi!!!!

Thủy Nhan khẽ cười, trong tâm trí lại nghĩ đến cảnh Triệu Vũ Quốc rời đi…

- Ta biết rồi…

Nàng hỏi Ngũ Nhi:

- Vừa rồi ngươi nghe trộm đúng không?

- Có trời đất làm chứng, chỉ là vô tình đi ngang qua nghe thấy, chứ nào đâu cố tình…

Nàng ta vừa giải thích vừa quơ tay quạt gió trong khi vừa mưa xong, khí trời rất mát mẻ.

Hai ngày sau, hắn đã không xuất hiện trước mặt Thủy Nhan nữa, giống như phỏng đoán của nàng.

- Nhan tỷ tỷ của ta ơi… Sao người có thể biết trước được điều đó vậy?

Thủy Nhan đang cùng Ngũ Nhi nhặt đậu nghe vậy chỉ khẽ cười, đưa tay buộc lại những lọn tóc đang xõa xuống.

Ngũ Nhi thấy thế bèn than thở:

- Người nghĩ mà xem, nữ tử kia đâu giống người, chẳng hề trang điểm, ngay đến mái tóc cũng lười chải chuốt, chỉ cứ mãi buộc thắt lại một cách sơ sài thế kia. Không lo lắng sao?

- Không lo.

Thủy Nhan nghiêm túc đáp.

Ngũ Nhi đứng lên, rót chén nước đưa cho Thủy Nhan, tiện thể uống một hớp. Đến nay, Thủy Nhan cũng không phản đối uống chung chén cùng nàng, chỉ có điều nhấp miệng xong, bờ mi nàng nhíu cong lên.

- Ngọt thế nhỉ!

- Đúng rồi, dạo này tiết trời oi bức nên ta dùng ngó sen nấu thành chè để uống.

Thủy Nhan lắc đầu, nàng vẫn không hiểu tại sao uống đồ ngọt lại có thể giải khát được nhỉ?

Chỉ là nước để uống thôi mà, cần gì phải cầu kì, cực nhọc đến vậy. Chẳng phải như thế thật lãng phí thời gian hay sao.

- Xem bộ dạng của tỷ kìa, uống chè này có thể làm đẹp da, trừ hỏa nhuận phế, rất tốt cho sức khỏe đấy.

Ngũ Nhi vẫn cố gắng thuyết minh cho công dụng tuyệt vời của món chè chính tay mình nấu.

- Chẳng khác gì uống trà cả.

Thủy Nhan đáp

Ngũ Nhi lại bắt đầu bốc hỏa

- Chẳng có tý thưởng thức ẩm thực gì cả.

Thủy Nhan cau mày:

- Ta thì không cho rằng uống cái món ngòn ngọt, nhơn nhớt kia là hưởng thụ.

- Chà… Muội nghĩ là tay nghề của muội quá kém, hay là để muội dẫn người đi ăn món chè đậu xanh, đảm bảo ngươi sẽ thích liền.

- Đi ra ngoài ư?

- Ừ, suốt ngày người chỉ quanh quẩn ở trong phòng hoặc ở hậu viện cùng muội, không cảm thấy tù túng lắm sao?

- Không hề.

Hàng ngày nàng chủ yếu dành thời gian để luyện công, sau đó là nói chuyện phiếm cùng Ngũ Nhi, hoặc nghe Ngũ Nhi nói đủ thứ chuyện lung tung. Cuộc sống đối với nàng như thế rất có tư vị, hơn nữa thời gian trôi đi, võ công dần khôi phục, nàng phát giác mình có hồi tưởng được một vài chiêu thức, đầu bớt đau nhức, sự phát hiện này khiến nàng vô cùng hưng phấn, đối với nàng mà nói, mỗi ngày trôi qua như thế này là ổn.

Ngũ Nhi vốn đã sớm miễn dịch với sự thờ ơ này của nàng, chỉ liếc qua Thủy Nhan một cái:

- Tỷ không phiền, ta phiền, chúng ta đi thôi, dù sao đậu để tối nay dùng cũng hết rồi, đi ra ngoài mua luôn.

- Tại sao lại dùng nhiều đậu xanh như vậy?

Ngũ Nhi nhíu mày, lắc đầu nói:

- Cái này muội không biết rõ, là Trương đại phu phân phó, muội chỉ nghe theo thôi.

- Đại phu cần nhiều hạt đậu làm chi?

Ngũ Nhi không nhịn được:

- Tỷ đúng là con ma thích hỏi, mau mau thu dọn, chúng ta đi ra ngoài nào!

Ngũ Nhi vốn có tác phong như gió, nói là phải lập tức làm được, nàng đã quyết định muốn ra ngoài, lập tức chạy đi tìm Thạch Đông Thăng xin phép, sau đó hấp tấp lôi Thủy Nhan đi.

Dĩ nhiên, lần này nàng bắt Thủy Nhan không được mặc nam trang nữa…

- Oa, hôm nay khí trời thật tốt, trời nhiều mây, ánh nắng mặt trời không có gay gắt, đường chắc chắn sẽ náo nhiệt lắm đây.

Thủy Nhan có chút khó hiểu:

- Ngươi cảm thấy trên đường nhiều người cũng tốt sao?

- Ha ha, náo nhiệt thì sẽ có nhiều chuyện hay xem …

Ánh mắt Ngũ Nhi mơ màng ảo vọng.

- Bộ dạng lúc này của ngươi giống hệt như khách tới Đào Hoa Lâu…

- Nhan tỷ tỷ…

- Đông người cũng tốt, nhưng kẻ trộm cũng nhiều, thích khách muốn giết người cũng dễ hạ thủ hơn.

Thủy Nhan nghiêm túc giải thích cho nàng.

Ngũ Nhi trợn tròn mắt:

- Tất cả trông cậy vào tỷ tỷ yêu quý, chúng ta đi thôi, xem ra chuyến này không dễ dàng gì...

Hai người vừa đi đến cổng, Thủy Nhan cảm giác được mặt đất có một chấn động rất nhỏ, giống như có người từ trên cao nhảy xuống, mà người này nhất định võ công cao cường, nếu không phải nàng mới khôi phục được võ công, căn bản không thể nào phát hiện được một chấn động nhỏ kia.

Nàng lập tức chuẩn bị nghênh chiến, bước lên che cho Ngũ Nhi, thấp giọng cảnh báo:

- Cẩn thận!

Ngũ Nhi bị dọa cho sợ run người, gương mặt trong chốc lát trắng bệch, Thủy Nhan chăm chú quan sát động tĩnh bốn phía, đột nhiên một thân ảnh xanh đen lóe ra, đang lúc nàng định động thủ thì thấy rõ người kia không phải thích khách mà là Triệu Vũ Quốc.

Toàn thân Ngũ Nhi run lên, so sánh với một hồi kinh sợ vừa xong chỉ có hơn chứ không kém, run rẩy nói:

- Tham kiến công tử!

Thủy Nhan nhíu mày, trong mắt mang theo châm chọc:

- Ngươi lén ra cửa sau rồi lại đi vào cửa trước, thật đúng là kỳ quái!

Sắc mặt Triệu Vũ Quốc trầm xuống, ánh mắt khẽ né tránh, sau một khắc đã khôi phục sự lạnh lùng, hắn nhìn Thủy Nhan, thấp giọng hỏi:

- Ngươi muốn rời đi?

Thủy Nhan nhíu mày, phát ra hơi thở khiến người ta phát run:

- Ngươi hi vọng như thế?

- Không phải… Công tử hiểu lầm rồi… Nhan tỷ tỷ là muốn cùng Ngũ Nhi ra ngoài mua đồ…

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 6 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1-1 Chương 1-2 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62. Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67. Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144
Tiến »