Phượng Điểm Giang Sơn

Lượt đọc: 2575 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1-1 Chương 1-2 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62. Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67. Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144
Tiến »
Chương 73
hiểu.

❊ ❊ ❊

Mặt trời dần lên cao, nhiệt độ cũng từ từ tăng lên, nhưng Hạ Ngải lại thấy lạnh cả người. Trong mắt hắn mang theo sự bất đắc dĩ, không lay động được nàng chút nào, ngược lại, nàng vẫn bình tĩnh chờ đợi hắn nói chuyện.

- Nàng nói như vậy là để cho ta từ bỏ sao?

Thủy Nhan không nói gì ra đứng cạnh cửa sổ, mắt nhìn về dòng sông xanh biếc, bên bờ những cái nhành cây rủ bóng xuống dòng sông. Hạ Ngải nắm chặt chén trà trong tay rồi từ từ buông ra, rơi xuống đất vỡ toang, nước bắn lên tung tóe, bất quá sàn nhà nhanh chóng hút hết nước đi.

- Phụ hoàng nói đúng, nắm được thì phải buông được.

Ánh mắt Hạ Ngại ảm đạm từ sâu trong nội tâm. Thủy Nhan chấn động cả người. Câu nói của Hạ Ngải rất giống với câu nó của một người nào đó đã từng nói với nàng, mà dường như đó là một người rất trọng yếu đối với nàng, nhưng nàng không thể nào nhớ ra đó là ai được.

- Cha ngươi nguyện ý cho ngươi lên ngôi?

Trong lời nói của Thủy Nhân có chút trào phúng.

- Vậy nàng nghĩ sao?

Thủy Nhan lắc đầu:

- Đó là chuyện của ngươi. Ta không cần biết và cũng không muốn quản!

Hạ Ngải nghe vậy trong lòng đau xót nghĩ đến thế cục của triều đình. Khi biết được hoàng đế bị bệnh tình nguy kịch, ánh mắt của mỗi người nhìn vào hắn đều lộ ý quái dị không tín nhiệm. Đối với chuyện đó Hạ Ngải không để ý lắm, cả thiên hạ có thể hiểu lầm hắn những hắn không muốn nàng cũng hiểu lầm hắn. Cho nên hắn hít sâu một hơi, nhìn thẳng vào mắt nàng bói:

- Cái đêm quan lễ vào hôm mười bảy đó, phụ hoàng đã mật đàm với ta. Thì ra cha đã sớm phát giác ra Trần Cửu có dị tâm và cảm thấy cũng có một kẻ hắc ám đứng sau lưng hắn giật dây, cho nên phụ hoàng muốn ta thề, thề sẽ bảo vệ giang sơn của Hạ Gia cho dù có phải chết.

Vốn Thủy Nhan cho rằng Hạ Ngải đang giam lỏng hoàng đế sau đó giết cha đoạt vị. Đó cũng chính là lý do tại sau nàng luôn bất hòa với hắn, nhưng hiện tại khi nghe hắn nói vậy hẳn là có một ẩn tình khác. Hạ Ngải thấy Thủy Nhan không có ý tức cắt đứt lời nói của mình liền tiếp tục:

- Lúc phụ hoàng ý thức được chuyện này thì mới phát hiện được mình đã bị trúng độc mãn tính, không còn cách nào có thể chữa trị được nữa rồi, chỉ có thể sống được ngày nào hay ngày đó. Trong khi đấy, những người ở triều đình hoặc là đi theo Trần Cửu, hoặc là bị Trần Cửu khống chế, và sắp xếp giam lỏng phụ hoàng. Ta đành phải giả làm một thái tử chơi bời lêu lổng, suốt ngày chỉ có quấn lấy nữ nhân sống phóng túng, để làm lên một hình ảnh khiến phụ hoàng muốn phế truất thái tử trước mặt Trần Cửu. Đợi đến khi mà Trần Cửu lơ là đối với ta thì ta mới bắt đầu âm thầm điều tra mọi thứ về Trần Cửu. Hắn chính là một tên tư thông với địch để bán nước, một mình khai thác ở mỏ than quốc gia, mở lầu xanh, ép dân nữ vào làm kỹ nữ, dùng các loại thủ đoạn để tiện để ép các đại thần trong triều đình phản nghịch…

- Những người có liên quan bị bại lộ nhưng không ai dám đứng ra bao che bởi vì vây cánh của Trần Cửu đã bị các ngươi diệt trừ nhanh chóng đến không kịp trở tay.

Thủy Nhan tiếp lời nói. Hạ Ngải tán thưởng điểm này nói:

- Nếu nàng là nam tử thì nhất định sẽ có địa vị chắc chắn ở trong triều.

Thủy Nhan nhíu mày, rất khinh thường đối với cái được gọi là địa vị trong triều như lời hắn nói, nàng chỉ hỏi lại:

- Vậy phụ hoàng ngươi đã mất?

Hạ Ngải lắc đầu, dường như trầm luân vào đôi mắt đen sâu thẳm của nàng, nói:

- Nàng nói rất đúng, phụ hoàng đã sớm rời khỏi nhân thế, hơn nữa nguyên nhân bởi vì ta.

- Ừ…

Thủy Nhan cười lạnh, nàng nghĩ đến chuyện hắn có thể giết chết hết mọi người ở Đào Hoa Lầu, dĩ nhiên cũng đủ quyết đoán để giết một phế nhân như hoàng đế. Hạ Nhải hít sâu một hơi nữa, thần sắc có chút ảm đạm, khan giọng nói tiếp:

- Phụ hoàng nói, nếu phụ hoàng không chết thì thế lực những phi tần kia sẽ không thể giảm được.

- Vậy thì phế những phi tần kia đi là được.

Thủy Nhan bình tĩnh nói.

Hạ Ngải nhìn nàng thật sâu:

- Ban đầu ta cũng đã nói như vậy với phụ hoàng. Nhưng phụ hoàng chỉ lắc đầu nói, thân là quân vương không nên dùng tình, cũng không nên hiểu cái gì gọi là yêu!

Lông mi Thủy Nhan hơi run rẩy, đối với những lời của phụ hoàng Hạ Ngải, nàng cảm thấy hơi xúc động, tựa hồ trước kia cũng đã có một người nào đó nói lại như vậy với nàng… Truyện được copy tại TruyệnFULL.vn

Hạ Ngải nói tiếp:

- Phụ hoàng nói, phụ hoàng đã hủy đi tuổi thanh xuân của bọn họ, càng không thể hủy diệt đi cái mà bọn họ vẫn theo đuổi nên không đành lòng phế bỏ bọn họ. Sau đó phụ hoàng lại nói vua nào triều thần ấy, các đại thần đi theo phụ hoàng giờ không còn cống hiến nữa, cũng nên cho nghỉ ngơi thôi. Vì vậy ta mới có một cục diện không khó kiểm soát…

Thủy Nhan thất kinh, thật ra thì nàng đã sớm nghĩ đến chuyện này, nếu hoàng đế không nguyện ý thì chỉ bằng vào sức lực của một mình Ha Ngải thì sao có thể thần không biết quỷ không hay mang hoàng đế đi được, sau đó lại còn có thể giấu diếm được tất cả các đại thần trong triều, cho đến khi hoàng đế băng hà mới tuyên bố chính mình là người kế vị. Nàng ngẩng đầu nhìn hắn, trong đôi mắt có chút sương mù nhưng bị nàng kiên cường che giấu. Lúc này Thủy Nhan cảm thấy rất đau lòng, không phải bởi vị Hạ Ngải mà là vì số phận của phụ tử hoàng thất. Phụ thân và nhi tử không thể hồn nhiên vui vẻ cùng với nhau trước mặt người ngoài rồi đến cả việc phụ thân phải dùng cả tính mạng mình để làm con đường đời phía trước của nhi tử trở nên sáng lạn hơn bao giờ hết. Vậy những thứ đó không phải là số phận bi ai của hoàng gia sao?

- Ta rất muốn an ủi người nhưng thân phận của ngươi hiện đã ở trên cao rồi!

Thủy Nhan khẽ mỉm cười, đối với bất đắc dĩ của hắn nàng có thể hiểu được, nhưng không cách nào có thể an ủi…

Hạ Ngải lắc đầu:

- Nàng vẫn không hiểu? Ta cho nàng biết những chuyện này không phải muốn nàng thương hại ta mà là chỉ muốn nàng đừng hiểu lầm ta. Tất cả người trong thiên hạ có thể hiểu làm nhưng ta không muốn nàng cũng như vậy.

Thủy Nhan hít sâu một hơi, vẻ mặt bình tĩnh nói:

- Để ngồi lên vị trí đó thì dù có sát hại huynh đệ, phụ thân có đáng là gì?

- Nhưng nàng không hiểu…

Hạ Ngải gầm nhẹ.

- Có! Lúc đó ngươi trơ mắt nhìn phụ hoàng chết…

Hôm đó hắn quả thực đứng nhìn phụ hoàng uống thuốc độc, sau đó áy náy nói với hắn:

- Trẫm cả đời cô đơn, chỉ có mẹ con….

Rồi đã ngưng thở. Đến lúc đó hắn bỗng hiên ý thức được mình là cô nhi tôn quý nhất thiên hạ!

Hắn nên vui vẻ, nên ngửa mặt gào lên sung sướng mới đúng. Nhưng cuối cùng hắn lại chạy vào trong Biệt Uyển, hồi tưởng lại ký ức mà phụ hoàng, phụ mẫu dẫn hắn đến Biệt Uyển những ba ngày. Trong ba ngày đó, bọn họ đã vứt đi thân phận của mình, sống như những người thường dân vượt qua từng ngày một. Và đó chính là quãng thời gian sung sướng, vui vẻ nhất trong cuộc đời hắn. Nhìn vẻ ngay đi của Hạ Ngải, Thủy Nhan thở nhẹ:

- Ta biết ngươi nói những điều này muốn để ta hiểu được ngươi là một người rất cô độc nên cần có ta ở bên cạnh ngươi…

Lệ tuôn trên gương mặt Hạ Ngải, hắn ngẩng mặt lên nhìn thật lâu, chỉ thấy cả người Thủy Nhan không phải là tự do hoàn toàn.

- Nàng có thể lưu lại sao? Hiện tại ta không thể cho nàng danh phận nhưng nàng hãy đợi ta năm năm, năm năm sau nàng sẽ là mẫu nghi thiên hạ!

- Ta không để ý đến danh phận cũng không nguyện ý làm mẫu nghi thiên hạ, ta không liên quan gì đến chuyện đó cả, bởi vì ta đã yêu người khác và người đó cũng không phải là ngươi!

Hạ Ngải cảm thấy trái tim mình nhất thời ngừng đập, giống như tất cả mạch máu đã tắc lại, muốn thở cũng không thể. Hắn ảm đạm nhìn Thủy Nhan hỏi lần nữa:

- Ta đã từng có trong thế giới của nàng chưa?

- Chưa từng!

Hai mắt Hạ Ngải tối sầm lại, nhưng Thủy Nhan lại nói tiếp:

- Nếu như ta biết thế giới của mình thì sẽ không phải đứng ở chỗ này!

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 6 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1-1 Chương 1-2 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62. Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67. Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144
Tiến »