Phượng Điểm Giang Sơn

Lượt đọc: 2452 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1-1 Chương 1-2 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62. Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67. Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144
Tiến »
Chương 3
hoa chúc huyết hận.

❊ ❊ ❊

Lúc này đây Long Tuyết Dao mượn giường nương tạm để che giấu sự choáng váng, trong tay Dạ Mị trực chỉ Dương Hồng xương.

Vẻ mặt Dương Hồng Xương tỏ ra vô tội, hắn hoảng sợ ôm mặt đầy máu hỏi:

- Công chúa, nàng làm sao vậy?

- Không muốn chết thì mau cút đi!

Nàng lạnh lẽo nói, trong mắt không hề có chút bối rối.

Giờ phút này Dương Hồng Xương không có lui ra mà ngược lại gần sát bên nàng, vẻ mặt tỏ ra đáng thương.

- Hôm nay là ngày đại hỉ của công chúa cùng thần, vì sao công chúa lại đối đãi với Hồng Xương như vậy?

Lúc này Long Tuyết Dao cảm giác như đầu đau muốn vỡ ra, cả người vô lực, thậm chí không thể điều khiển nổi chân mình nữa, nhưng dù cho thế nào đi nữa, nàng cũng sẽ không tỏ ra yếu đuối trước mắt hắn, vẫn lạnh lung trừng mắt nhìn hắn.

Dương Hồng Xương lau vết máu tươi trên mặt mình, cơn đau nóng rát do vết roi thiêu đốt mặt hắn, lồng ngực hắn căm hận nàng, hắn cẩn thận đến gần Long Tuyết Dao.

Ba—

Lại một tiếng roi vang lên, lực suy yếu, nụ cười chậm rãi nở ra trên môi Dương Hồng Xương, bộ dạng khúm núm vài giây trước biến mất, giờ phút này, nụ cười hiện trên khuôn mặt dính máu của hắn, phảng phất mùi vị thỏa mãn!

- Ha ha, công chúa, roi này hình như không còn nghe lời nàng nữa, cẩn thận nào, để Hồng Xương thay nàng bảo quan nó!

Cơn nóng giận của nàng tràn đến giống như lửa lớn muốn thiêu hủy tất cả, Long Tuyết Dao trợn mắt nhìn hắn

- Lùi ra sau một bước, nếu không muốn chết dưới roi này!

- Ha ha, công chúa a, ta với công chúa, làm gì mà miễn cưỡng quá vậy? Chỉ càng làm mình bị thương thêm thôi!

Giờ phút này, bộ mặt hung ác của hắn đã lộ ra, không do dự đoạt lấy roi của nàng.

- Ngươi dám tới!

Long Tuyết Dao cao giọng, nhưng nàng phát hiện yết hầu như bị ngàn vạn xà độc cuốn lấy, giây lát mất đi tri giác, tiếng thét kia tưởng chừng như lớn lắm nhưng thực sự lúc này chỉ như tiếng rên rỉ.

Nghe được tiếng rên rỉ này của Long Tuyết Dao, cả người Dương Hồng Xương máu sôi trào, không thể nghi ngờ, dục vọng nổi lên, hắn chỉ cách Long Tuyết Dao có nửa bước chân, trong mắt lóe lên sắc dục vọng.

- Ha ha, không cần mất công hô hét, người trong cung sớm bị ta thay đổi hết rồi, hãy ngoan ngoãn cùng Phò mã của nàng vượt qua đêm nay xem sao…

- Trưởng lão hội cho ngươi cái gì báu bở, mà sao làm Phò mã cũng không muốn? Long Tuyết Dao dự định lợi dụng nói chuyện để kéo dài thời gian.

Nụ cười gian nịnh trên mặt Dương Hồng Xương ngưng lại, hắn khinh thường đáp:

- Hừ, ta đường đường là hoàng thích Tấn quốc, tương lai chẳng nhẽ bám váy nữ nhân mà sống? Lưu trưởng lão đã đáp ứng ta, chỉ cần ngươi không thể đăng cơ, tương lai thiên hạ này không thể không có phần của ta, ngươi nói, chức danh Phò mã ta còn cần dùng đến làm gì? Nguồn tại http://TruyệnFULL.vn

Long Tuyết Dao hừ lạnh một tiếng, thầm vận nội lực, lại phát hiện vùng đan điền [1] trống rỗng.

Dương Hồng Xương nhìn ra được nàng cố ý kéo dài thời gian, mắt híp lại.

- Ha ha, ngươi không cần phản kháng vô ích, rượu ngươi uống có độc dược, loại độc này chuyên môn đối phó với những kẻ có võ công như các ngươi…

Long Tuyết Dao cảm thấy đầu choáng váng, mắt hoa đi, chân nàng mềm nhũn, khụy xuống giường, mắt phượng trợn trừng lên chỉ nhìn thấy Dương Hồng Xương đang đắc ý cười nàng, không hề có chút gì kiêng nể.

Phẫn nộ khuếch tán trong lồng ngực khiến cả người nàng muốn sôi trào, nhìn thấy Dương Hồng Xương đang tự cởi áo hắn, thân mình gầy gò, vừa nhìn thấy đã biết là đồ dâm dục, Long Tuyết Dao ngay lập tức có ý nghĩ phỉ nhổ vào mặt hắn, nhưng cả người không thể sử dụng một chút khí lực nào, chỉ có thể trương mắt nhìn hắn đánh tới.

Điều này làm nàng tức giận cực điểm, phẫn nộ bạo phát, dùng hết lực cuối cùng phát tác qua Dạ Mị, một roi đen đánh lên, lần nữa hung hăng văng trên mặt Dương Hồng Xương.

- A!

Dương Hồng Xương đau đớn kinh hô, bị chọc giận hắn rút từ thắt lưng ra một thanh chủy thủ, một đao đâm trực diện lồng ngực Long Tuyết Dao.

Đau, giống như là thủy triều từ bốn phía đè ép lồng ngực nàng, hô hấp bắt đầu rời xa mình, nhìn vào lồng ngực mình, máu tươi không ngừng trào ra, lần đầu tiên nàng cảm nhận được cái chết từ từ tới, nhưng giờ phút này nàng lại tỉnh táo hơn cả, lồng ngực đau kịch liệt không ngờ làm giảm kịch độc của Mông Hãn Dược, nàng vội vàng thu nội lực, điểm trúng chủy thủ đúng vào huyệt đạo khiến khí lực đã gần hao hết, trước khi hôn mê nàng không quên dùng phương pháp ngụy trang là mình đã chết.

Dương Hồng Xương tức đỏ mắt, cho đến khi thấy Long Tuyết Dao tắt thở, nhất thời có chút kinh ngạc, nhưng lại có chút tiếc nuối, duỗi tay dò xét hơi thở của Long Tuyết Dao, không ngờ đã tắt thở.

- Ách… Chết thật sao?

Hai mắt hắn ngập dục vọng nhìn vào Long Tuyết Dao, nghĩ không muốn buông tha cho thi thể này… Nhưng là, máu nóng trên mặt trào ra khiến hắn nhớ lại mình ăn phải hai roi của Long Tuyết Dao, dục vọng lóe lên trong khoảnh khắc rồi vụt tắt, hắn gọi người bên ngoài vào phân phó:

- Người đâu…

———————-

- Dao Nhi, tới đây nào…

- Sư phụ, hôm nay người muốn truyền thụ cái gì cho đồ nhi ạ?

- Truyền cho ngươi quy tức pháp!

- Ha ha, là phương pháp hô hấp của Ô Quy sao? (rùa đen)

- Ân, tức pháp này có thể giúp người ta giả chết.

- Thật là lạ a, ai cũng hi vọng mình còn sống, làm sao lại giả chết làm gì?

Long Tuyết Dao trong đầu không ngừng xuất hiện mãnh liệt hình ảnh thời nhỏ cùng sư phụ luyện tập, hồi tưởng đến sư phụ truyền thụ cho mình tức pháp Ô Quy, từng chi tiết một…

- Quy tức pháp này chỉ làm người ta ngất đi, không phải là không còn hô hấp, nhưng là thời gian giữa hít vào thở ra kéo dài ra thêm, khiến người khác cảm thấy như hô hấp không còn, mà trái tim cũng sẽ đập thật chậm…

Hồi ức hiện về trong người Long Tuyết Dao đột nhiên bị đè nén cực độ, không hiểu sao một cỗ chất lỏng tiến nhập xoang mũi, không có cách nào hô hấp được, ngược lại mãnh liệt ho khan, miệng vừa mở ra, một khối nước sông ào tới, nàng không còn thời gian nghĩ ngợi, bản năng tự động hô hấp trở lại bình thường, giây lát, lồng ngực bị rách, cơn đau ập tới giống như trăm ngàn trùng độc xuyên vào trong tứ chi.

Đau đớn này khiến nàng tỉnh khỏi cơn hôn mê, giờ phút này, nàng mới phát giác, nguyên là mình đang bị trôi dạt trên dòng sông chảy xiết, cả thân mình bất động, nước sông ùa vào miệng khiến nàng không thể hô hấp, tình hình thật nguy hiểm, cả người không còn chút khí lực chứ đừng nói gì có thể vùng vẫy chân tay mà bơi ra bờ biển.

Oành oành

Nước sông chảy xiết đỏ ngầu như tơ máu, trong nháy mắt nàng bị sóng dữ đánh đi, bản thân Long Tuyết Dao cũng biến mất sau cơn sóng dữ kia.

Đầu của nàng đánh vào một tảng đá trên sông, trước khi chìm vào hôn mê, liền ôm chặt một đoạn cọc gỗ trôi qua…

Long Tuyết Dao cảm thấy vô cùng lạnh, tựa hồ như bản thân đang ở trong một hầm băng, bên tai có vạn tiếng vó ngựa chạy ầm ầm, liên tục không dứt, nhưng nàng có cảm giác tiếng vó ngựa kia mơ hồ… Trong thân thể như có cái gì đang chảy trào, lạnh từ xương cốt lạnh ra…

Đột nhiên, nàng cảm giác có chút ấm áp, khối ấm áp kia khiến nàng phản xạ có điều kiện nắm chặt tay không muốn buông ra, từ trong lòng vang lên tiếng kêu khát vọng sống, nàng cảm thấy đây là cơ hội sinh tồn duy nhất của mình.

Cảm giác ấm áp kia như là đống lửa trong mùa đông giá rét, tràn ngập ánh sáng cùng hi vọng, đánh thức cơ thể như đã chết của nàng.

- Khụ Khụ…

Nàng ho khan dữ dội, cảm giác mình không còn trong nước, tiếng ầm ầm bên tai đã đi xa, nàng cố gắng mở hai mắt nhìn xem mình đang ở nơi nào, thấp thoáng một bóng người, nhưng người nọ hình như sắp rời khỏi nàng, sợ hãi lập tức chiếm cứ nàng, nàng dùng hết chút sức lực cuối cùng, bấu víu lấy người nọ thều thào:

- Ta muốn sống!

Cũng không biết là vì cái gì, nói xong câu này Long Dao Tuyết lập tức mất đi ý thức, đem tất cả vấn đề của lại ném cho Triệu Vũ Quốc đang nhíu mày.

Nếu là bộ hạ của Triệu Vũ Quốc thấy công tử vì một nữ nhân xa lạ mà nhíu mày, nhất định sẽ nhân cơ hội này mà bàn tán, hắn sẽ không chú ý tới nàng…. Nhưng giờ phút này, Triệu Vũ Quốc vì câu nói "Ta muốn sống" mà không thể rời bước đi.

Hắn ngồi xổm xuống, lúc này đây, hắn cẩn thận nhìn nữ nhân đang hôn mê bất tỉnh, nhưng không phải là muốn nhìn kỹ dung mạo của nàng, đối với hắn từ trước tới nay, đề tài dung mạo nữ nhân không phải là thứ hắn thích thú, giờ phút này hắn đang xem xét nữ nhân mặc y phục xuất giá này, y phục bị xé rách, thật động lòng người…

Hắn nhìn chất liệu của bộ áo cưới, trong lòng thầm nghĩ:

- Chất liệu vải quý như thế này, gia thế nữ nhân này rất đặc biệt, có thể nào là bị người khác mưu hại?"

Chú giải:

[1] Đan Điền: Đan điền là vị trí chính giửa của xương chậu, ngang với chổ nối đến xương chân, vị trí tối ưu để truyền năng lượng từ hai chân khi di chuyển. Khi muốn đẩy cánh cửa, cánh tay của mình đặt trước đan điền thì tất cả năng lượng từ chân được chuyển qua tay một cách tối đa. Khi muốn kéo vật gì, thì con người dùng một cái đai quấn quanh bụng tại vùng đan điền. Lúc đó sức kéo sẽ mạnh nhất.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 6 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1-1 Chương 1-2 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62. Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67. Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144
Tiến »

Truyện bạn đang đọc dở dang