Liệp Diễm Giang Hồ Mộng

Lượt đọc: 10508 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248
Tiến »
Chương 99
hương diễm nan đề

❊ ❊ ❊

Mọi người về đến Viễn Dương tiêu cục vào lúc trời đã tối đen.

Từ Phiêu Nhiên dẫn đầu bọn người Tiên Phong bảo, sớm hơn chúng nhân một bước đã trở về Thiên Phong bảo, xem ra là muốn cùng bọn Hy Bình phân rõ giới tuyến.

Người của Viễn Dương tiêu cục đi ra nghênh đón, cùng nhau chào hỏi một phen, đoạn Lôi Chiến đem Triệu Tử Uy, Hoa Tiểu Ba, Lôi Long mấy người bị thương đi trị thương.

Hy Bình phân phó Tuyết Nhi, Thi Nhu Vân, Vưu Túy đến phòng Lôi Phượng, rồi mới đi tới chỗ vợ chồng Hoàng Dương vấn an.

Tiến vào phòng phu thuê Hoàng Dương, Xuân Yến bảo Hy Bình cởi áo, bà muốn nhìn xem thương thế của Hy Bình thế nào.

Hy Bình nói:

" Nương, con không có việc gì đâu. "

Nhưng hắn vẫn cởi áo ra.

Xuân Yến nhìn miệng vết thương đã đóng vẫy, mỗi lần đánh nhau trở về đều đem theo một ít thương tích, khiến cho nương lo lắng, có còn đa không?

"

Hy Bình nói: "

Sao lại không đau chứ.

"

Hoàng Dương thấy nhi tử không có gì đáng ngại, ông nói: "

Ta đi trợ giúp lão gia tú chăm sóc người bị thương, có gì cần thì cứ tới chỗ của ta.

"

Xuân yên nói: "

Chàng đi đi! Ta muốn nói chuyện với Bình nhi.

"

Hoàng Dương xoay người ra ngoài.

Xuân Yến vẻ ngạc nhiên nói: "

Bình nhi, các vết thương của ngươi trước kia sao giờ đều biến mất hết vậy?

"

Hy Bình lắc đầu nói: "

Con cũng không rõ lắm, mỗi lần sau khi conbij thương, máu đều tự động ngưng chảy, khoảng mười ngày nửa tháng gì đó thì ngay cả miệng vết thương cũng tự nhiên biến mất.

"

Xuân yến cười nói: "

Con thật sự là thần kỳ, nương thật ao hứng thay cho con, con mặc áo vào đi, thấy con không có việc gì, nương an tâm rồi.

"

Hy Bình mặc lại áo, rồi nói: "

May mà nàng ta dùng chưa hết lực, bằng không ngực con đã bị nàng ta xuyên thủng qua rồi, thật sự là nữ nhân không nói lý, đem hết thảy mọi việc đều đổ lên đầu ta.

" Kỳ thật hắn biết rõ Vưu Túy một liếm này đã sử ra toàn lực rồi.

Xuân Yến nói: "

Ai?

"

Hy Bình nói: "

Chính là nữ nhân bị con trói về đó, nàng ta gọi là Vưu Túy, là vợ của Thi Trúc Sinh "

Xuân Yến cả kinh nói: "

Ngươi đem nàng ta về làm gì?

"

Hy Bình phải đem chuyện hồ đồ giữa hắn và Vưu Túy thuật lại một lần, kể xong thì nói: "

Bây giờ Thi Trúc Sinh chết rồi, huống hồ nàng với Thi Trúc Sinh chỉ là vợ chồng trên danh nghĩa. Con với nàng mới chính thức là vợ chồng, cho dù giữ nàng bên người là một chuyện nguy hiểm, con vẫn muốn mang nàng theo, có lẽ đến một ngày rồi nàng sẽ hồi tâm chuyển ý.

"

Xuân Yến thở dài: "

Đã như vậy, con phải đối tốt với nàng ta nghe.

"

Hy Bình cười nói: "

Nương, việc này là đương nhiên rồi, con đối với mỹ nữ từ trước đến giờ vẫn luôn cực kỳ ôn nhu.

"

Xuân Yến củng cười, nói: "

Bình Nhi, ngươi gập Hoa Lôi chưa?

"

Hy Bình nhớ tới tình cảnh lúc Hoa Lôi đang tắm rửa, trả lời: "

Con gập rồi.

"

Xuân Yến nói: "

Nàng ta bây giờ thế nào rồi?

"

Hy Bình đem những gì biết qua về Hoa Lôi tường tận nói qua một ít.

Xuân Yến kinh ngạc nói: "

Tiểu nữ tữ nầy cho đến bây giờ vẫn còn độc thân! Ài, có thể thấy được nàng đối với cha ngươi thật là sâu đậm.

"

Hy Bình cả kinh nói: "

Nương, người nói là Hoa Lôi thích cha?

"

Xuân Yến cả giận nói: "

Đâu chỉ có thích? Nàng ta mười ba tuổi đã đại ngôn nói phải lấy cha ngươi. Lúc ấy còn cùng với ta ghen tuông đó!

"

Hy Bình nói: "

Không trách gì lúc nào nàng củng gọi tên cha, lúc nào củng có một bộ dạng nhớ nhung thâm tình. Nguyên lai nàng luôn muốn gả cho cha. Mị lực của cha củng thật là dai đó. Trở về Trường Xuân Đường con lạp tức làm bà mối, biến nàng thành nhị nương của con.

"

Xuân Yến buồn nói: "

Hỗn cẩu tiểu tử, ngươi rốt cuộc giúp nương hay giúp nàng ta? Nếu cha ngươi dám cưới nàng ta, ta liền chết cho các ngươi xem!

"

Hy Bình ngạc nhiên nói: "

Nương, con có thể lấy nhiều lão bà thế này, vì sao cha lại chỉ được lấy có một a?

"

Xuân Yến giải thích: "

Ngươi với tử lão quỷ kia không giống nhau, huống hồ ngươi là nhi tử của ta, ngươi càng cưới nhiều lão bà, nương càng cao hứng. Nhưng cha ngươi hắn chỉ có thể có một mình nương, nếu hắn có chủ ý lấy thêm nữ nhân, nương sẻ cho hắn biết tay, hừ!

"

Hy Bình cảm thấy buồn cười, không nghĩ được máu ghen của nương còn lớn như thế này, hắn nói: "

Chờ khi chúng ta trở lại Trường Xuân đường, sẽ gập lại Hoa Lôi thôi!

"

Xuân Yến nói ra một câu kinh nhân: "

Bình nhi, sau khi trở lại, ngươi liềm câu dẫn Hoa Lôi, biến nàng ta thành con dâu của ta.

"

Hy Bình cả kinh nói: "

Điều này sao mà làm được?

"

Xuân Yến nói: "

Sao lại không được? Nàng ta bất quá hơn Vưu Túy hai ba tuổi mà thôi, Vưu Túy nhìn qua cũng chỉ có hai mươi ba hai mươi tư tuổi, Hoa Lôi nhìn qua là hai mươi lăm, hai mươi sáu tuổi. Ngươi ngay đế Vưu Túy củng dám làm tới, còn sợ Hoa Lôi sao?

"

Hy Bình giải thích nói: "

Nàng ta là cô cô của Tiểu Mạn, hơn nữa người nàng thích không phải là cọn, con sao có thể cưới nàng ta?

"

Xuân Yến nói: "

Vô luận như thế nào, ngươi phải thu phục lấy lòng của nàng ta lại!

"

Hy Bình nói: "

Nương, người lại biến con thành một thâu tâm tặc rồi. Nhưng lại là tình địch của phụ thân, cho nhi tử chạy tới cùng với phụ thân tranh thưởng nữ nhân?

"

Xuân Yến xúi giục, nói: "

Vì hạnh phúc của nương ngươi, ngươi không thể hy sinh một chút được sao?

"

Hy Bình gãy đầu nói: "

Vạn nhất con không thể lấy được phương tâm của nàng, nàng không phải quay sang với lão gia sao?

"

Xuân Yến quả quyết phán: "

Nhi tử của ta là nam nhân nào ta biết rõ ràng nhất. Chỉ cần ngươi theo đuổi nàng, tuyệt không thể có lý do thất bại. Ngươi đừng nghĩ tới chuyện rút lui. Nếu ngươi lấy khhongo được hoan tâm của nàng, ít nhất cũng khiến nàng đối với cha ngươi mất hy vọng, nàng muốn lấy ai đều được cả, duy chỉ không được lấy cha ngươi!

"

Hy Bình cười khổ nói: "

Nương, người cấp cho nhi tử một vấn đề nan giải rồi!

"

Xuân Yến nói: "

Mặc kệ khó khăn thế nào, ngươi đều phải cho nương một câu trả lời hoàn mỹ.

"

Hy Bình đứng dậy cáo từ, nói: "

Nương, người để cho Bình nhi về nghĩ lại đã.

"

Xuân Yến nói: "

Được rồi! Ngươi cũng cần phải trở về, nương không lưu lại ngươi nữa, nhớ rõ lời nương nói, đừng khiến nương thất vọng đấy.

"

Hy Bình "

Vâng " lấy một tiếng, ly khai khỏi phòng của phu thê Hoàng Dương.

Thật sự là một vấn đề nan giải khiến người ta đau đầu mà.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 26 tháng 3 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248
Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của trần khổ