Liệp Diễm Giang Hồ Mộng

Lượt đọc: 10329 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248
Tiến »
Chương 61
vị tri thiêu chiến

❊ ❊ ❊

Mọi người lưu lại ở Tiên Duyến Cốc hai ngày.

Trong hai ngày này, Lãng Vô Tâm sử dụng toàn lực đối phó Lãnh Tinh Oánh, vô phương tham gia cùng đám nữ nhân của hắn. Cuối cùng bị Hoa Tiểu Ba và Độc Cô Minh hai người lợi dụng cơ hội đột nhập, mỗi người ôm một nữ nhân lén lút hoan hảo.

Lúc sau, Hoa Tiểu Ba nói "Nếu Lãng Vô Tâm biết, hắn chắc chắn giết chúng ta chứ không sai"

.

Độc Cô Minh "Giết ta chắc chắn không dễ dàng"

.

Hoa Tiểu Ba "Cả Liên Đại Hải cũng không xứng làm đối thủ với hắn, huynh có tự tin thắng hắn ta không?"

.

Độc Cô Minh kiêu hãnh phát ngôn "Chân chánh vào thời khắc sinh tử quan đầu, người phải chết tuyệt không phải Độc Cô Minh ta"

.

Hoa Tiểu Ba bán tín bán nghi nhưng cũng không tranh biện với hắn nữa. Chủ đề chuyển tới việc dạo chơi mạnh bạo trên thân của hai nữ nhân, cảm giác mùi vị nữ nhân của Lãng Vô Tâm đủ man dại.

Sau hai ngày, Lôi Phượng thấy không cần thiết lưu lại đây nữa, do đó hướng về Thủy Thiên Trương phu phụ từ biệt.

Hai người bọn họ đích thân dẫn mọi người ra khỏi Tiên Duyến Cốc.

Thủy Thiên Trường ôm chặt Lãnh Tinh Oánh, hôn lên trên trán cô một lúc rồi nói "Tinh Oánh, hãy nhớ quay lại"

.

Hoa Tiểu Ba cũng muốn cùng với Thủy Khiết Thu hôn tạm biệt, Thủy Khiết Thu yêu kiều mỉm cười, xúc động né tránh hắn khiến hắn không khỏi thất vọng. Tuy nhiên hắn vẫn lên tiếng "Khiết Thu muội muội, ngày nào muội đến Trường Xuân Đường của ta, ta nhất định chiêu đãi muội thật tốt. Nhớ rằng ta vẫn tiếp tục theo đuổi muội"

.

Độc Cô Minh "Khiết Thu cô nương, được gặp cô nương là niềm hạnh phúc lớn nhất trong đời Độc Cô Minh, giống như ánh nắng mặt trời rực rỡ tuyệt đẹp sưởi ấm tâm hồn ta"

.

Tứ Cẩu la lớn "Khiết Thu, nếu cô nương thấy Tứ Cẩu ta không thể khiến cô nương yêu thích, hãy đợi chúng ta tìm lại Hy Bình. Ta sẽ dẫn huynh ấy giới thiệu với cô nương. Tin chắc nếu đem huynh ấy ra so sánh với Tâm và biểu ca của cô nương còn tốt hơn nhiều. Á, Thanh Thanh, đừng có kéo tai ta"

.

Triệu Tử Thanh cáu kỉnh "Huynh nghĩ Hy Bình là ai? Huynh ấy không thể thích một thiếu nữ vị thành niên"

. Hiển nhiên cô ta đang ghen tỵ, tức khí khi Tứ Cẩu dám đem Hy Bình giới thiệu với nữ nhân khác.

Tứ Cẩu chịu đau "Tiểu Tả cùng Băng Băng bọn họ còn không phản đối, lý do nào khiến cô nương tức giận?"

.

Triệu Tử Thanh sẵng giọng "Bằng vào Triệu Tử Thanh ta"

.

Thủy Khiết Thu mỉm cười "Tứ Cẩu ca ca, vị phu nhân này cùng với nam nhân huynh nói đó có quan hệ gì?"

.

Tứ Cẩu "Cô ta yêu thầm Hy Bình"

.

Thủy Khiết Thu hiếu kỳ lớn "Nam nhân được gọi là Hy Bình đó ưu tú đến vậy ư?"

.

Đỗ Manh Manh "Đại ca quả thật là nam nhân tốt nhất"

.

Thủy Khiết Thu nhìn Đỗ Manh Manh hỏi "Tỷ cũng yêu huynh ấy?"

.

Đỗ Manh Manh không thể lường trước được Khiết Thu có thể hỏi một câu như thế, không biết trả lời sao, ửng đỏ tới tận mang tai. Mọi người thấy thần thái của cô ta như vậy ngay lúc đó biết rõ trong tim của cô ta thực sự yêu Hy Bình.

Lôi Phượng ôm lấy Đỗ Manh Manh còn đang xấu hổ vào lòng, Đỗ Manh Manh lập tức úp khuôn mặt xinh đẹp vào ngực nàng. Lôi Phượng vuốt nhẹ làn tóc đẹp đen nhánh của nàng nói "Manh Manh, tỷ tỷ rất thích khi muội kiên định với Hy Binh như thế này, chúng ta đi nào"

.

Thủy Khiết Thu nói "Ta nhất định sẽ đi gặp huynh ấy, để xem huynh ấy là nam nhân như thế nào"

.

Hoàng Đại Hải "Cô nương sẽ không thất vọng"

. Chính bản thân hắn cũng biết rõ đại ca mình đối với nữ nhân thân cận có một loại lực hấp dẫn ma quái.

Biện Mệnh Tam Lang "Cô gia của chúng ta có tất cả những gì nữ nhân mộng tưởng"

.

Lôi Long ôm quyền "Đa tạ nhị vị tiền bối khoản đãi trong những ngày qua, chúng tôi giờ xin cáo từ"

.

Thủy Thiên Trường rất thích đám tiểu nữ nhân này, cười nhẹ "Khi có thời gian hãy quay lại Tiên Duyến Cốc chơi"

.

Tiên Duyến Cốc dõi về bọn họ đã đi xa.

Lạc Gia nói "Thiên Trường, đám trẻ này tất cả đều rất giỏi"

.

Thủy Thiên Trường nói "Tứ đại võ lâm thế gia năm đó cùng Huyết Ma nhất chiến, tinh anh mất hết. Giờ đây bồi dưỡng ra những anh tài này, xem ra tứ đại võ lâm thế gia muốn từ dưới thấp vươn lên tới đỉnh cao"

.

Thủy Khiết Thu bất phục "Phụ thân, người đã quá đề cao bọn họ. Tất cả bọn họ chỉ là sắc quỷ, làm sao mà sánh được với biểu ca?"

.

Thủy Thiên Trường mỉm cười "Giữa bọn họ đích xác không có một cá nhân nào có thể cùng biểu ca Lạc Thiên của ngươi sánh ngang hàng, nhưng bọn họ cũng là những thế hệ cao thủ trong đương kim võ lâm. Ta còn nghe Oánh di của ngươi nói chân chánh thủ lĩnh trong thế hệ trẻ của tứ đại võ lâm thế gia là một thanh niên tên Hoàng Hy Bình"

.

Lãng Vô Tâm "Đó có phải là trượng phu của Băng Băng?"

.

Thủy Khiết Thu bĩu môi "Cũng chính hắn. Hắn cuối cùng là thần thánh phương nào chứ? Oánh di có nói với phụ thân võ công của hắn cao không?"

.

Thủy Thiên Trường "Cái này thì thực không có nói đến, chỉ nói hắn ta ở một vài phương diện rất lợi hại"

.

Thủy Khiết Thu truy vấn "Phương diện nào?"

.

Lãng Vô Tâm có phần cảm xúc "Sư phó, đó có phải phương diện nam nữ không? Những nữ nhân đó cùng nhau đi theo hắn như mù quáng, trừ phi hắn ta có bản lĩnh chân thật bằng không hắn làm sao có trình độ khiến những nữ nhân có thể si mê đến như vậy"

.

Thủy Thiên Trường "Đích xác như vậy"

.

Thủy Khiết Thu "Cha, nữ nhi nghĩ làm nữ nhân bình thường, lẽ nào thực sự không có ý nghĩa?"

.

Lạc gia ôm nàng vào lòng trìu mến nói "Cả biểu ca và Tâm ca của ngươi vô pháp chống lại con, thiên hạ vẫn có nam nhân mạnh hơn so với họ sao?"

.

Thủy Thiên Trường trầm tư "Tinh Oánh có nói Hoàng Hy Bình đó cũng rất mạnh, không biết hắn có khả năng chống lại Thu nhi không?"

.

Thủy Khiết Thu "Phụ thân, thân thể nữ nhi chỉ thuộc về biểu ca. Con cũng không muốn nam nhân khác chiếm dụng lấy thân thể. Tuy nhiên, khi nào thích hợp con có thể đi kiếm gã Hoàng Hy Bình đó, làm cho hắn thần hồn điên đảo. Chờ cho đến khi hắn phát hiện không có năng lực tiến nhập vào thân thể con, không biết có biểu tình gì"

.

Lạc gia "Thu nhi, đừng chơi với lửa, con có thể vừa hại người cũng vừa hại chính mình"

.

Thủy Khiết Thu thì thầm với lão nương "Mẹ, con không chơi với lửa. Ngoại trừ biểu ca, con sẽ không động tình với bất cứ ai, mẹ cứ yên tâm"

.

Lãng Vô Tâm "Sư muội, nếu muội động tình với hắn, hắn chết không tiếc, chỉ e là muội không phải cũng sẽ chết theo hắn chứ?"

.

Thủy Khiết Thu "Huynh muốn nói bao nhiêu về muội thì cứ việc, muội tuyệt đối sẽ không động tình, huynh nghĩ muội là nữ nhân phóng đãng vậy sao?"

.

Lãng Vô Tâm thầm nói "Hai thứ cũng không giống nhau"

.

Thủy Thiên Trường nói "Hai ngươi không phải cãi nhau, hồi cốc nào! Khiết Thu, nghe cha một câu, đừng có đi trêu trọc nam nhân đó"

.

Thủy Khiết Thu im lặng theo sau cha mẹ, suy nghĩ "Các người nói về tên xú thí đó như vậy, ta nhất quyết trêu trọc hắn, cho hắn thử mỹ nữ trước mặt nhưng lại không thể nếm được mùi vị thế nào"

.

Humm, Hoàng Hy Bình, ngươi hãy đợi đó!

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 26 tháng 3 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248
Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của trần khổ