Liệp Diễm Giang Hồ Mộng

Lượt đọc: 10310 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248
Tiến »
Chương 35
ái đích cáo bạch

❊ ❊ ❊

Một ngày trước tỉ võ, Đỗ Thanh Phong phu phụ, Hoàng Đại Hải, Đỗ Manh Manh cũng tới, Hy Bình tự nhiên ra nghênh tiếp, khi Đỗ Thanh Phong thấy Hy Bình cùng Lãnh Như Băng, ánh mắt cũng một dạng với Triệu Kiệt Anh, quai quái.

Đại Hải thấy Tiểu Nguyệt mất đi ngây thơ cùng rực rỡ của ngày trước, trong lòng nghi hoặc, lại không có hỏi kĩ.

Đỗ Manh Manh thì hiểu rất rõ.

Triệu Tử Uy cuối cùng quay về, cùng đi về chung còn có Độc Cô Minh, Từ Thanh Vân, và hai mông diện nữ lang của Minh Nguyệt Phong.

Ba vị công tử vừa thấy đám người này của Hy Bình, trong lòng liền không sảng khoái, càng không để ý tới bọn họ.

Hy Bình chào hỏi:

"Này, ba vị suất ca, còn không có đem hai nữ nhân này làm đến tay sao? Các người cũng kém quá đi!"

Ba người đối với chế giễu của hắn biết mà không để ý, còn hoàn toàn chẳng muốn lí tới loại vô loại thô bỉ này.

Lại nói "làm nữ nhân"

của bọn họ? Bọn họ chính là khiêm khiêm quân tử (người khiêm tốn), cần phải nói "thương hương tiếc ngọc"

! Mẹ, tên nhà quê, lưu manh, thấp hèn như vậy ---- Ba người ở trong lòng quở trách Hy Bình một lượt.

Hy Bình mỉm cười với hai nữ nhân Minh Nguyệt Phong chào hỏi:

"Nữ nhân không thấy được ánh sáng, nam nhân "

vô xỉ " ta đây hướng tới các người hỏi thăm sức khỏe!"

Hắn nhân khi Bảo Nguyệt không phòng bị, chặn ngang ôm nàng vào trong lòng, Bảo Nguyệt còn chưa phản ứng, liền bị cách sa hôn lên hai cánh môi, nàng ta giật nảy người, lại không giãy thoát được, vội vàng rút bội kiếm ra hướng tới phần bụng của hắn đâm tới.

Hy Bình trong kinh hoảng theo phản xạ thả nàng ta ra, như thiểm điện thụt lùi về lại, kêu to:

"Mẹ, ngoan độc thế này! Bất quá là chứng minh với nàng ta là "

có xỉ ", không cần cầm lấy kiếm phản bác chứ?"

Bảo Nguyệt sau khi được thả ra, ngớ ra một cái, lại nâng kiếm hướng về Hy Bình đâm tới, yêu kiều mắng:

"Ta giết tên dâm đãng ngươi!"

Chỉ là, Bảo Nguyệt còn chưa có đến gấn trước người Hy Bình, liền bị năm nữ nhân cầm kiếm vây lấy, kiếm chiêu múa ra càng bị Lôi Phượng cùng Lãnh Như Băng ngăn chặn quay về.

Nàng ta giận dữ nói:

"Tránh đường, hắn phi lễ với ta, các nàng còn giúp hắn?"

Lôi Phượng nói:

"Bất quá là hôn một cái, còn cách mạng che, có tổn thất gì? Nàng lại động đao động kiếm!"

Phong Ái Vũ không có tham dự hàng ngũ vây công, nàng ta đứng ở ngoài vòng lớn tiếng nói:

"Nữ nhân cô đây không thức thời, Hy Bình hôn cô là phúc phận của cô! Chuyện hạnh phúc như vậy, cô lại không biết hưởng thụ?"

Nàng ta chui vào trong lòng Hy Bình, cánh môi đỏ đưa tới, Hy Bình liền phối hợp cùng nàng ta hôn môi nhiệt liệt, Bảo Nguyệt đã đình chỉ công kích giận đến giậm chân, nước mắt thậm chí chảy xuống.

Bảo Nguyệt khi đang muốn giết thoát khỏi vòng vây, đem những nam nữ không biết tu sỉ này đâm tám mười lỗ, lại nghe Mộng Hương nói:

"Bão Nguyệt, nên coi để chó cắn một cái, quay về thôi! Muội đấu không qua bọn họ."

Thanh âm của Mộng Hương vẫn cứ ôn nhu như ảo mộng.

Bảo Nguyệt bổ vào trong lòng Mộng Hương, nghẹn ngào nói:

"Tiểu thư, người phải vì Bảo Nguyệt trút giận!"

Mộng Hương nói:

"Đừng khóc, xem khăn che của muội đã khóc ướt rồi!"

Hy Bình đối với lời của Mông Hương một chút đều không để tâm. Chửi thì chửi thôi, lại không ít đi một khối thịt!

Hắn hướng tới ba vị công tử lòng đầy căm giận nói:

"Ba vị, cua gái chú trọng là dũng khí cùng quyết đoán, giống kiểu văn văn nhã nhã đó của các người, sợ cả bàn tay bọn họ đều chưa đụng qua? Theo dõi ta, hai ba cái liền đem nàng ta ôm qua hôn môi, bất quá cách một tầng vải đích xác không ra mùi vị, ngày nào ta sẽ cầm miếng vải đáng ghét trên mặt nàng ta xé xuống, hôn cái đủ cho các người xem!"

Sau khi hắn đắc ý cười hô hố, ôm lấy Độc Cô Kì bên cạnh lại là một trận hôn cuồng dại.

Bảo Nguyệt nghe được toàn lời của Hy Bình, cả người giận đến toàn thân run rẩy, lại không có biện pháp tóm hắn, chỉ Hy Bình nói:

"Đại sắc ma, ngươi, ngươi, vô sỉ, hạ lưu ---- ta, ta phải giết ngươi!"

Tuy nói như thế, lại là không có động thủ.

Cho dù động thủ cũng vô dụng! Bởi vì nữ nhân của vô lại này đều không giảng đạo lí bảo vệ hắn ---- dù cho hắn sai, trong mắt bọn họ cũng là đúng.

Võ lâm hiệp khách tại trường đều cảm thấy đám người này của Hy Bình quá vô lý, cả Hoàng Đại Hải đều lắc lắc đầu, nhưng cũng không dễ nói ra, bởi vì vai chính cưỡng bức hôn nữ nhân này là đại ca hắn ---- ai, đại ca còn là giống như khi nhỏ.

Tứ Cẩu cùng Biện Mệnh Tam Lang lại là rất sùng bái Hy Bình, cả Hoa Tiểu Ba cũng gia nhập hàng ngũ người sùng bái, năm người quả thật đem Hy Bình coi thành thần tượng hoàn mĩ nhất, phát thệ phải hướng về hắn học tập thật tốt.

Tình Lang lập tức học xong áp dụng, đi đến trước mặt Bão Nguyệt, lộ ra nụ cười mỉm mê chết người không cần bồi thường, nói:

"Cô nương, ta gọi là Tình Lang, hàm ý là tình quân ôn nhu mà đa tình, công phu trên giường cấp cao …"

"Ngươi cho rằng của Minh Nguyệt Phong dễ đối phó sao?"

Dù cho là lời phẫn nộ, Mộng Hương cũng nói đến dịu dàng vô cùng, nhưng hàm chứa trong dịu dàng có một loại uy nghiêm không thể kháng cự.

Tình Lang toàn thân run lên, đột nhiên lùi về lại, sửng sốt nói:

"Minh Nguyệt Phong?"

Võ lâm đệ nhất phong?

Hắn không dám tin nhìn hai mông diện nữ nhân trước mặt này, lại lắc đầu nhìn Hy Bình, nói:

"Cô gia, ngươi cả nữ nhân của Minh Nguyệt Phong cũng dám động?"

Võ lâm quần hùng tại trường cũng là chấn kinh.

Hy Bình không lưu tâm đáp:

"Thấy tiểu tử ngươi không triển vọng thế này, một câu nói liền dọa ngươi như thế. Minh Nguyệt Phong là gì, ta mới chẳng thèm để ý. Ta chỉ biết nữ nhân này nói ta "

vô sỉ ", ta liền phải chứng minh với nàng ta ta là "

có xỉ " ---- phải không, Bão Nguyệt?"

Hai mắt Bảo Nguyệt đầy tràn là phẫn hận, lại cũng chỉ có thể hung hãn đem ánh mắt tới giết hắn một trăm lần, một ngàn lần, một vạn lần.

Triệu Tử Uy cùng Từ Thanh Vân muốn phát tác, lại bị Độc Cô Cầm cùng Độc Cô Thi trong lòng dùng ánh mắt ngăn trở. Còn như Độc Cô Minh, nhất thời lại không dễ phát tác đối với tên muội phu vô lại này, đành phải nhìn ái tì của nữ nhân yêu dấu bị người đùa bỡn.

Cuối cùng, vẫn là trong vài câu khách sáo của Triệu Tử Hào, kết thúc trường náo kịch này.

Hy Bình vốn muốn để Đại Hải đến ở Bát Tiên Độc Viện, nhưng Triệu Tử Hào an bài nơi ở khác cho bọn họ, Hy Bình chỉ đành bỏ qua, bế Tuyết Nhi dẫn một đám người quay về viện tử.

Sư đồ Tứ Cẩu cùng Biện Mệnh Tam Lang không có quay về viện tử, bọn họ đi dạo khắp nơi của Thần Đao Môn, không bỏ qua bất kì một cơ hội nào liệp diễm, bất luận là nữ đệ tử của môn phái khác hay là nữ đệ tử của Thần Đao Môn thậm chí tiểu nha hoàn của Thần Đao Môn, đều bị tổ năm người siêu cấp này của bọn họ đùa giỡn đến ý loạn tình mê.

Trên đường, Hoa Tiểu Ba lại bị hai nữ nhân Xuân Thủy với Hạ Thủy kéo đi làm thân ca ca, Tứ Cẩu cũng đụng phải Triệu Tử Thanh khiến hắn cắn ngón tay, lập tức cáo biệt Biện Mệnh Tam Lang, cũng đi đạp thanh (đi chơi trong tiết thanh minh).

Biện Mệnh Tam Lang sau khi một mạch náo nhiệt, cũng mỗi người ôm một nữ đệ tử Thần Đao Môn phong lưu khoái hoạt đi.

Tứ Cẩu theo Triệu Tử Thanh đi theo, đi theo, Triệu Tử Thanh quay đầu rút đao chỉ Tứ Cẩu nói:

"Ngươi theo ta nữa, ta liền một đao chẻ ngươi!"

Tứ Cẩu cười hì hì nói:

"Nàng chẻ ta, ta làm quỷ cũng còn theo nàng (nãi). Thanh Thanh, Tứ Cẩu ta yêu nàng yêu đến chết!"

Triệu Tử Thanh mặt liền đỏ, không để ý hắn nữa, quay đầu tiếp tục đi về phía trước, Tứ Cẩu giống như thí trùng (trùng rắm) đi theo.

Hai người lại đi một đoạn đường, Triệu Tử Thanh dừng trước cửa một phòng lớn, vừa muốn gõ cửa, lại nghe được bên trong lúc ẩn lúc hiện truyền lại tiếng rên rỉ của nữ nhân.

Nguyên lai đây là gian phòng của Triệu Tử Uy, Triệu Tử Thanh là tới tìm nhị ca của nàng ta.

Nào biết Độc Cô Cầm chịu đựng tịch mịch quá lâu, Triệu Tử Uy vừa quay về, nàng ta liền ở trong ban ngày quấn cuộn Triệu Tử Uy thân mật.

Triệu Tử Thanh vừa vặn gặp phải chuyện này việc này, nghe được Độc Cô Cầm bên trong nói:

"Thiếp không quản chuyện của chàng với hai yêu tinh của Minh Nguyệt Phong, nhưng chàng cũng không thể trường kì để thiếp ở trong nhà thủ hoạt quá (sống góa), cẩn thận thiếp cho cái mũ xanh để chàng đội!"

Triệu Tử Uy cười nói:

"Ta biết nàng không thể, nàng muốn cho ta đội mũ xanh sớm liền đã đội, hà tất đợi đến hôm nay? Lại, để nàng kiến thức một lần cây đao bên dưới này của Triệu Tử Uy ta, giết đến nàng gáy đầy trời!"

Triệu Tử Uy nghe hết, mặt càng đỏ, quay người liền đi, lại va chạm Tứ Cẩu một bên, bị hắn ôm vào trong lòng, lại không dám lên tiếng. Tứ Cầu thừa cơ hội này, chuyên chú hôn môi to của nàng ta, hôn nàng ta đến rên rỉ ra tiếng.

Triệu Tử Uy bên trong quát lên:

"Là ai ở bên ngoài?"

Tứ Cẩu ôm Triệu Tử Thanh nhanh chóng trốn khỏi hiện trường.

Triệu Tử Uy nghe được bên ngoài không có tiếng vang, lại yên tâm chơi đao pháp giết gà nơi bụng phu nhân của hắn.

Triệu Tử Thanh bị Tứ Cẩu ôm trong lòng vung một bàn tay, trên mặt đau rát, lại không nỡ thả nàng ta ra, khẩn nài nói:

"Thanh Thanh, đừng thế này, ta là thực lòng yêu thích nàng (nãi)."

Triệu Tử Thanh ra sức cắn một phát trên vai hắn, quát chửi:

"Tứ Cẩu, thả ta ra!"

Tứ Cẩu nhịn đau, nói:

"Nàng đáp ứng ta sau này thấy được ta sẽ không phải không để ý không quan tâm đối với ta, ta liền thả nàng ra!"

Triệu Tử Thanh "ừ"

một tiếng, Tứ Cẩu theo lời bỏ nàng ta ra, trên mặt nàng ta hôn một cái, nàng ta hung hãn trửng mắt nhìn mắt, quay người đi xa.

Tiếp tục sau khi Triệu Tử Uy bị kéo quay về thân mật, Độc Cô Chi cũng cứng rắn kéo Từ Thanh Vân bạc tình về phòng.

Bên người hai nữ nhân Minh Nguyệt Phong chỉ còn một người Độc Cô Minh.

Hai tình địch cường đại rời đi, khiến Độc Cô Minh trong lòng rất sảng khoái, hắn cảm thấy đây là cơ hội tốt khó được, hắn nhận được gợi ý của Hy Bình, liền đơn đao vào thẳng cắt vào vấn đề.

Hắn vô hạn thâm tình nói:

"Mộng Hương cô nương, kì thật trước nay ta luôn luôn muốn nói, tình yêu của ta đối với nàng hơn hẳn sinh mệnh của ta! Mộng Hương cô nương, gả cho ta đi! Độc Cô Minh nguyện ý lấy sinh mệnh mình ái hộ nàng, một đời một kiếp!"

Bảo Nguyệt cười hì hì ra tiếng ---- Không thẹn là Độc Cô Minh, lời tỏ tình cũng nói đến cao minh hơn so với người khác.

Ánh mắt giống như mộng ảo của Mộng Hương không có bất kì ba động nào, chỉ là nhu hòa nói:

"Độc Cô công tử, huynh là nam nhân tốt, nếu Mộng Hương muốn xuất giá, có lẽ có thể lựa chọn huynh, thế nhưng Nguyệt Nữ của Minh Nguyệt Phong chúng ta tuy không phải đạo cũng không phải ni, lại là độc thân một đời. Mà thiếp cả đời truy cầu cũng là một loại tâm cảnh cô độc, dù cho thân ở nơi náo nhiệt, tâm thiếp vẫn như cũ cảm thấy tịch mịch cùng phiêu diểu (tung bay lúc ẩn lúc hiện). Thiếp không thể tiếp thụ tình yêu của bất luận một nam nhân nào, cũng căn bản không thể yêu bất kì một nam nhân nào, tình ý của các vị thiếp sớm thì đã rõ, chỉ là huynh cùng hai người bọn họ không có nói rõ, thiếp cũng không dễ công khai cự tuyệt các vị. Hiện tại huynh nói, thiếp đành phải đem lời nói rõ, xin thứ lỗi! Bất quá, Bảo Nguyệt thì không cần độc thân, huynh hỏi muội ta nguyện ý gả cho huynh không vậy!"

Bảo Nguyệt giận dữ nói:

"Tiểu thư, người trêu chọc Bão Nguyệt!"

Độc Cô Minh vẻ mặt thất vọng cùng bi thương, nhưng hắn lập tức hóa bi thương thành lực lượng, để thất vọng lần nữa nhen nhóm hi vọng, quay đầu nói với Bão Nguyệt:

"Bảo Nguyệt cô nương, kì thật ta cũng là yêu nàng, nàng khả ái như vậy, thế này khiến ta mê say, ta cầu xin nàng gả cho ta, giải đi nỗi khổ tương tư của ta!"

Hắn nói chuyện tình tứ mà lại nghiêm nghiêm túc túc, khiến người không cách nào tin một phút trước, hắn còn ở trước mặt Bảo Nguyệt tiến hành tuyên ngôn tình ái với Mộng Hương.

Cự tuyệt của Bảo Nguyệt so với Mộng Hương còn phải kiên quyết hơn:

"Ta không gả cho ngươi!"

Ngọn đèn hi vọng Độc Cô Minh lần nữa nhen nhóm lại rơi xuống trên đất, vỡ nát tan tành, hỏi:

"Vậy nàng muốn gả cho ai?"

"Ta muốn gả cho ----"

Trong ý nghĩ của nàng ta lóe qua một bóng dáng, kinh hãi đáp:

"Ta ai cũng không lấy, cả một đời đi theo tiểu thư!"

Độc Cô Minh cuối cùng có một chút an ủi ---- nguyên lai không phải mị lực của ta không đủ, mà la hai nữ nhân này đều là người chủ nghĩa độc thân, bởi vậy ta mới có thể xin tình thất bại. Xem ra ta tuy bại còn vinh, chí ít bọn họ còn để ta theo lâu như vậy mới cự tuyệt ta, đây chứng minh bọn họ muốn cự tuyệt ta cũng là rất khó ---- Ai, dủng thời gian dài như vậy mới ở một khắc cuối cùng cự tuyệt ta đại suất ca này, khó nha!

Mộng Hương nói:

"Huynh sau này vẫn là hảo bằng hữu của Mộng Hương!"

Độc Cô Minh lại càng thêm an ủi, làm không được tình nhân với nương tử làm bằng hữu cũng không tệ mà!

Hắn cười nói:

"Mộng Hương cô nương cũng là hảo bằng hữu của Độc Cô Minh tại hạ, tại hạ có bằng hữu này mà cảm thấy kiêu ngạo thêm trăm lần!"

Vô luận là lời tỏ tình hay là lời gì khác, Độc Cô Minh đều nói đến cao hơn người một bực, quả nhiên không thẹn là Độc Cô Minh, cao minh, cao minh!

Độc Cô Minh sau khi đưa lưỡng nữ Minh Nguyệt Phong về phòng, không mục đích đi dạo khắp nơi, đột nhiên nghe được thanh âm của Hoa Tiểu Ba:

"Làm chết nàng, mẹ, làm!"

Hắn hiếu kì đi đến trước cửa gian phòng đó, cẩn thận lắng nghe, lại nghe được một nữ nhân rên rỉ:

"Thân ca ca, làm chết Hạ Vũ rồi!"

Độc Cô Minh nghe được dục hỏa thiêu đốt, lại bị Tứ Cẩu đi qua trông thấy.

Hai người lại tụ tập ở một chỗ tiếp tục nghe, cảm thấy cực kỳ ghiền, liền ở đầu ngón trỏ thấm ướt nước bọt, ở trên giấy cửa đâm bốn lỗ …

Sau chuyện, Tứ Cẩu vừa đi vừa hướng về Độc Cô Minh đắm đuối trong ảo tưởng nói:

"Đánh nhau ta đánh không lại ngươi, cua gái ngươi thì so không bằng ta. Không tin? Ngươi xem, Hoa tiểu tử sau khi đạt được chân truyền của ta, ở trước mặt nữ nhân được ưa thích bao nhiêu! Ngươi nếu muốn tranh nữ nhân với Triệu Tử Uy cùng Từ Thanh Vân, thì có lẽ bái ta làm sư! Tin tưởng ta, ở phương diện này ta có năng lực, muội muội của Triệu Tử Uy đã cho lão tử cua đến tay."

Độc Cô Minh hiện tại đối với Tứ Cẩu thực là có loại cảm giác hận biết nhau quá trễ. Hai người quăng đi thành kiến trước đây, thoáng chốc biến đến thân thuộc.

Đến buổi tối, Độc Cô Minh cũng tới ở tại Bát Tiên Độc Viện, cùng Hoa Tiểu Ba ngù chung một giường.

Hoa Tiểu Ba thọ giáo võ công với hắn, hắn hướng tới Hoa Tiểu Ba mở cửa quan trong chuyện của phương diện đó.

Hoa Tiểu Ba được nghe hắn kể, rất là chấn kinh nói:

"Cái gì? Huynh 24 tuổi rồi, còn là xử nam?"

Độc Cô Minh lúng túng nói:

"Đừng la lớn tiếng như thế, để người khác nghe thấy, ta liền không có thể diện. Tiểu Ba, đệ có nữ hài tốt giới thiệu cho ta không? Như quả thành công, ta cũng sẽ giống như Tứ Cẩu dạy đệ vài chiêu võ công, thế nào?"

Hoa Tiểu Ba nói:

"Tiểu Nguyệt nha! Nơi đây ngoại trừ Lãnh thư thư ra, thì tính Tiểu Nguyệt xinh đẹp nhất, hơn nữa nàng ta cũng không có tình nhân, huynh đi nhất định mã đáo thành công!"

Độc Cô Minh lắc đầu nói:

"Không được, không được, Tiểu Nguyệt năm nay mới 16 tuổi, ta bắt đầu từ muội ấy 8 tuổi nhìn muội ấy lớn lên, đối đãi muội ấy giống như thân muội muội!"

Hoa Tiểu Ba không muốn mất đi cơ hội hoạch đắc võ công, nói:

"Vậy đệ ngày mai lại tìm kiếm cho huynh nữ nhân khác, đệ mệt rồi, muốn ngủ, ngày mai còn phải làm thân ca ca của hai người bọn họ, hi hi, thật tốt!"

"Vậy, huynh ra ngoài đi mao xí."

Độc Cô Minh đi khỏi phòng, hướng cửa phòng Tiểu Nguyệt đi tới.

Hắn gõ cửa kêu Tiểu Nguyệt ra, thấy Tuyết Nhi ngủ say bên trong, nhẹ nhàng, mà lại ôm chứa thâm tình nói:

"Tiểu Nguyệt, ta luôn luôn đều thích muội …"

Tiểu Nguyệt không đợi hắn nói hết, liền cự tuyệt nói:

"Minh ca ca, xin tha thứ, Tiểu Nguyệt cả đời không xuất giá, xin về cho!"

Cửa liền đóng, còn lại Độc Cô Minh ở ngoài cửa thổi gió.

Rất lâu, Độc Cô Minh thở dài một tiếng, quay đầu nhìn thấy Hoa Tiểu Ba đang đứng ở trước cửa cười mỉm đang ngó hắn …

Trong một ngày gặp được ba nữ nhân cả một đời không xuất giá, đối với Độc Cô Minh mà nói, là tai nạn. Thế nhưng, tai nạn của hắn tịnh chưa kết thúc, không lâu sau, liền nghe được loại tiếng vang đó, so với Xuân Thủy cùng Hạ Vũ phát ra còn phải lớn tiếng hơn, còn phải trêu người hơn, quả thực là kêu vui sướng cuồng loạn quá khích …

Hoa Tiểu Ba một lần sau khi tỉnh lại, thấy Độc Cô Minh còn chưa có ngủ, nói:

"Ngủ không được sao? Sau này quen rồi liền tốt, giống đệ, chăn vừa trùm qua đầu, sét đánh cũng ngủ được. Xử nam đại ca, ngủ đi! Ngày mai đệ tìm một nữ nhân tới vì huynh cử hành "

nghi thức giết gà "! Nói xong, đem đầu che lại, lại ngủ.

Độc Cô Minh thẳng đến trời sáng mới cáo biệt "

chương nhạc mĩ diệu", tiến vào giấc mơ ngọt ngào.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 26 tháng 3 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248
Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của trần khổ