Phượng Điểm Giang Sơn

Lượt đọc: 2414 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1-1 Chương 1-2 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62. Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67. Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144
Tiến »
Chương 132
lo lắng.

❊ ❊ ❊

Sắp lập thu, những cơn mưa rào cũng bớt dần, thay vào đó là những đợt mưa phùn liên miên, gió phiêu tán trong không trung hương hoa quế, phía Bắc hoàng cung Điểm Thương quốc có một nhóm xe ngựa cao sang đang tụ tập. Hàn Đông Tử cũng giống như những gia đinh đang đứng ở đây – chờ chủ tử của mình tan triều, đi từ sáng sớm tinh mơ, giờ đã gần đến trưa, hắn lấy tẩu thuốc ra đốt hút một hơi, vặn người thư giãn gân cốt, đoán chừng nửa nén hương nữa sẽ tan triều.

- Chung đại ca, nghe nói chị dâu mới sinh cho ca một tiểu tử mập mạp, chúc mừng nhé!

Hàn Tử Đông tán gẫu với một phu xe bên cạnh.

Phu xe kia nghe xong nhất thời vui vẻ, hai mắt híp lại:

- Ha ha, bản thân ta thì thích nữ nhi…

- Thôi đi, nếu chị dâu sinh cho ca khuê nữ, liệu mặt ca có còn sáng chói như bây giờ không?

Chung Tam vuốt vuốt chòm râu, cười đến híp mắt lại:

- Ha ha, nhìn lại ngươi đi, cũng giống nhau thôi, ha ha…

Hàn Đông Tử liếc hắn một cái:

- Cái gì giống nhau, ngươi đừng tự dối mình vậy chứ, nam nhân ấy mà, đều thích con trai, ta đây thẳng thắn, nói luôn cho lão bà, muốn gì thì muốn cũng phải sinh được cho ta một hài nam…

- Ngươi a, cẩn thân vợ ngươi xé nát lỗ tai ra…

Hàn Đông Tử rít một hơi thuốc, lại tiếp tục cất lời:

- Đúng rồi, ngươi sinh con trai, chủ tử mừng cho bao tiền?

Vốn đang cười ngoác mồm tận mang tai, gương mặt họ Chung bỗng xầm xuống như bánh đa nhúng nước:

- Haiz, mừng cái gì chứ, từ khi theo hầu chủ tử, toàn phải nhìn sắc mặt đoán tâm trạng, mấy nay sắc mặt tệ lắm, không đem thịnh nổ đổ lên đầu chúng ta đã là may lắm rồi, lấy đâu ra tiền mừng…

- Cái gì, sắc mặt chủ tử ngươi không tốt?

Hàn Đông Tử có chút kinh ngạc?

- Sắc mặt chủ tử ngươi cũng vậy sao?

Chung Tam hỏi.

Hàn Đông Tử gật đầu nói:

- Đúng vậy, mấy ngày nay lão gia nhà ta động chút là nổi giận, hại hạ nhân trong nhà như chúng ta…

- Hắc, không chỉ có chủ tử nhà các ngươi sắc mặt không tốt, chủ tử nhà chúng ta cũng vậy…

Mấy phu xe bên cạnh phụ họa theo.

- A, chủ tử nhà các ngươi cũng thế…

- Còn không phải sao… Hỏa khí lớn…

Mọi người không hẹn cùng gật đầu.

- Haiz, ai ai đều như thế, đoán không chừng là vị trên cùng kia…

Đang nói, trong cửa truyền đến giọng thái giám tuyên bãi triều, đám phu xe nhanh chóng kết thúc cuộc tán gẫu tới bên xe riêng của mình đợi lão gia nhà mình ra ngoài…

Không sai, mấy ngày gần đây, sắc mặt Triệu Vũ Quốc chỉ có thể dùng mây đen để hình dung. Nếu là trước kia, đại thần trong triều không lo sợ bị hỉ nộ ái ố của Triệu Vũ Quốc ảnh hưởng, dù sao mới lên ngôi chưa lập uy, cộng thêm địa vị Trương Nham trong triều, đại thần căn bản không đem Triệu Vũ Quốc để vào trong mắt.

Nhưng nhân tính không bằng thiên tính, ai biết Trương Nham kia đột nhiên đổi tính, thế cục trong triều đột ngột thay đổi.

Uy viễn Đại Tướng quân Mục Thanh, vốn là môn sinh của Trương Nham, công trận hiển hách, tay nắm trọng binh quyền, tất cả mọi người đều cho rằng, đế mới lên ngôi, hắn tất nhiên đứng về phía Trương Nham, làm chỗ dựa cho Trương Nham, ai có thể biết, Triệu Vũ Quốc với Mục Thanh, thoạt nhìn như người lạ, thực tế, Triệu Vũ Quốc lại là ân nhân cứu mạng Mục Thanh.

Mười một năm trước, – năm Tân Sửu, tháng ba, Điểm Thương quốc giao tranh với người Hồ, Mục Thanh khi đó mới chỉ là Tiểu Đô Úy, còn Triệu Vũ Quốc vì mang họa cũng rời cung xuất chinh.

Một lần phá vòng vây, Mục Thanh bị địch bắt được, Triệu Vũ Quốc dùng hết kỳ tài, ngày đó, nửa đêm một người một ngựa lẻn vào doanh trại địch liều chết cứu về. Sau này, Mục Thanh mang binh đi đánh ở phía Tây, lập nhiều chiến công hiển hách, đoạn chuyện cũ với Triệu Vũ Quốc kia tự nhiên không còn ai nói tới, dù sao, một Đại Tướng quân từng bị bắt làm tù binh, chuyện không nên truyền ra nhiều…

Đang lúc mọi người cho rằng Mục Thanh là quân bài chủ của Trương Nham, hắn lại quỳ gối trước mặt Triệu Vũ Quốc, đưa Hổ Phù của mình dâng lên để chứng minh lòng trung thành, đồng ý bảo đảm an nguy cho Hoàng thượng, thật ra là hướng chúng đại thần trong triều biểu lộ thái độ của mình. Điều này khiến Trương Nham bị đả kích không nhẹ, nhưng ngay sau đó liền thu liễm lại vẻ kiêu ngạo, ngay cả áp lực muốn Triệu Vũ Quốc phong Lý Xuyến Nhi làm hậu cũng biến mất, hắn rốt cuộc rõ ràng, người này tuổi trẻ tài cao, tuyệt đối không dễ đối phó như cha hắn!

Quyền trượng đã nghiêng về bên Triệu Vũ Quốc, cộng thêm mấy ngày trước, một số bộ hạ của hắn thắng giặc ngoại xâm trở về, qua một phen ban thưởng, tay nắm binh quyền, xem chừng đã về dưới trướng Triệu Vũ Quốc cả rồi.

Hôm nay Trương Nham mất đi vẻ hung hăng thường ngày, liền nhìn Triệu Vũ Quốc với ánh mắt cung kính, trước đây hắn vốn coi Triệu Vũ Quốc chỉ là cái lông mao, lúc này cảm thấy e ngại, người kia bẩm sinh đã có khí thế vương giả, vậy mà bản thân không nhận ra, lại còn từng ủng hộ Nhị Hoàng tử đã qua đời… Ý niệm cố hữu trong đầu hắn đã bắt đầu dịch chuyển.

Tuyết Dao rời khỏi hoàng cung đã một tháng, một tháng này khiến Triệu Vũ Quốc có cảm giác mình đã điên rồi, hắn nghĩ mãi không ra, vì sao Tuyết Dao lại đột ngột rời bỏ hắn mà đi, hơn nữa lại không có chút tin tức nào. Ngay cả những thám tử tinh nhuệ nhất hắn phái đi cũng không thăm dò được bất cứ tin tức nào của nàng.

Triệu Vũ Quốc chau mày, trong tay nắm mảnh giấy diều trân quý: "Dao Nhi, rốt cuộc là nàng đi nơi nào?". Giọng nói của hắn trầm thấp khàn khàn, những ngày qua, vì Tuyết Dao mất tích mà hắn không có một giấc ngủ trọn vẹn, hắn từng hoài nghi là mưu kế của Trương Nham, nhưng mật thám ẩn núp trong phủ Trương Nham hồi báo là không thấy bóng dáng Tuyết Dao.

Hắn thậm chí hoài nghi là Triệu Cảnh đem Tuyết Dao giấu đi, nhưng sự thanh tĩnh trong lòng nói cho hắn biết, phụ hoàng tuyệt đối sẽ không làm ra chuyện ngu xuẩn như vậy…

Thịch – Triệu Vũ Quốc buồn bực đấm một quyền trên trụ đá cẩm thạch, mu bàn tay xuất hiện vết rách, máu nhuốm đỏ vết đấm trên cẩm thạch trắng như phấn.

- Hoàng thượng bớt giận!

Thái giám cung nữ trong phòng bị dọa cho mất mật, mặt tái dại, rối rít quỳ xuống dập đầu.

Nhìn chúng nô tài bị dọa cho thần hồn nát thần tính, Triệu Vũ Quốc lại càng tức giận, hít một hơi thật sâu trầm giọng nói:

- Tất cả lui ra.

- Khởi bẩm… Khởi bẩm… Hoàng thượng…

Thái giám bị hù tới mức giọng run rẩy.

- Chuyện gì? Nguồn tại http://TruyệnFULL.vn

Triệu Vũ Quốc cau mày hỏi.

- Trương công công dẫn Nhĩ tráng sĩ tới cầu kiến.

- Mau mời!

Nghe nói là Nhĩ Đóa tới, trong lòng Triệu Vũ Quốc dấy lên hi vọng.

Khi Triệu Vũ Quốc tiến hành phong thưởng, sáu người mềm mỏng cự tuyệt, giải thích với hắn: "Trong lòng sáu người muốn cùng lão Đại có phúc cùng hưởng, có nạn cùng chịu, lão Đại không trở lại, tuyệt đối sẽ không tiếp nhận phong thưởng." Bởi vậy hiện tại thái giám gọi Nhĩ Đóa là Nhĩ tráng sĩ.

Nhĩ Đóa vừa tiến vào, Triệu Vũ Quốc liền ra hiệu cho đám nô tài lui ra.

- Thế nào rồi, có tin tức của nàng không?

- Đã tra ra tin tức lão Đại…

Sắc mặt Nhĩ Đóa mỗi lúc một trầm trọng, điều này khiến lòng Triệu Vũ Quốc căng thẳng.

- Làm sao?

Triệu Vũ Quốc trừng mắt, lòng nhảy lên vì lo lắng, sợ hãi.

- Lão Đại… Lão Đại… Nàng…

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 6 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1-1 Chương 1-2 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62. Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67. Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144
Tiến »