Phượng Điểm Giang Sơn

Lượt đọc: 2422 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1-1 Chương 1-2 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62. Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67. Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144
Tiến »
Chương 118
lời nói của triệu vũ quốc.

❊ ❊ ❊

Khi Tuyết Dao tỉnh lại đã là buổi sáng của hai ngày sau, đầu không còn đau, ngược lại nàng có cảm giác tinh thần sảng khoái,cảm giác mê man khó chịu buổi sáng cũng biến mất, điều này làm nàng kinh ngạc, nàng khẩn trương nghĩ lại xem mình té xỉu thế nào.

- Khá hơn chút nào không?

Giọng nói khàn khàn vang lên bên tai nàng.

- Hả, huynh ở luôn nơi này sao?

Khi tỉnh lại Tuyết Dao không chú ý Triệu Vũ Quốc vẫn một mực ngồi bên giường mình kể từ lúc nàng ngất xỉu, giờ phút này nghe được giọng nói khàn khàn của hắn mới hồi phục tinh thần.

Thấy vẻ mặt tiều tụy của Triệu Vũ Quốc, Tuyết Dao thất thần, tâm đau nhói, giọng nói lộ ra sự xót xa:

- Ta không thích bộ dạng cau mày này của huynh đâu. truyện được lấy tại

Hắn khẽ vuốt qua trán đang bị băng bó Tuyết Dao, thấp giọng thở dài:

- Tại sao lại làm thương tổn bản thân như vậy.

-Vì muốn phân tán cơn đau.

Trên gương mắt tiều tụy của Tuyết Dao hiện lên sự bướng bỉnh.

Triệu Vũ Quốc cúi đầu cười ra tiếng:

- Có thể phân tán sao?

- Ừ….

- Nếu là vậy, sao không để ta tới phân tán giúp.

Đôi mắt trước giờ luôn lạnh lùng của Triệu Vũ Quốc hiện lên sự xót xa, áy náy.

Trong lòng Tuyết Dao đột nhiên ấm áp, lời muốn nói nghẹn ứ trong cổ họng, mắt nàng hoe hoe đỏ, không biết phải nói gì, làm gì lúc này, chỉ mong được nhìn ánh mắt ôn nhu kia mãi mãi.

- Đáp ứng với ta, đời này, ánh mắt như thế chỉ nhìn ta.

- Ta đồng ý!

Hắn cười, lời nói chắc nịch.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 6 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1-1 Chương 1-2 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62. Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67. Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144
Tiến »