Phượng Điểm Giang Sơn

Lượt đọc: 2645 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1-1 Chương 1-2 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62. Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67. Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144
Tiến »
Chương 106
mặt mày.

❊ ❊ ❊

- Nói, sách này ai đưa cho ngươi, nếu không ta bán ngươi đi kỹ viện!

Thư sinh nghe xong ăn ngay mấy hụm khí lạnh: "Giết người cùng lắm đầu rơi xuống đất là xong, cô nương này quá tàn nhẫn."

Sắc mặt thư sinh không ngừng biến chuyển, hết đỏ lại trắng, trong lòng Tuyết Dao bật cười, tuy thế ngoài mặt vẫn giả bộ giết người không chớp mắt.

- Ta không thích nhiều lời, nếu ngươi muốn kết cục như vậy, ngươi cứ im lặng!

Mặt thư sinh méo xệch, hắn vô cùng ảo não và hối hận, hận bản thân không đâu lại đi làm anh hùng cứu mỹ nhân!

- Cô nương, vì sao phải ép người quá đáng?

Tuyết Dao thu hồi chủy thủ nhưng điểm huyệt đạo của hắn, nhất thời thư sinh xụi lơ trên mặt đất, nàng nói:

- Ngươi đã không muốn nói, ta đây cũng không thể quá đáng được.

- Cô nương muốn làm gì?

- Giúp ngươi bán mình?

Thư sinh vừa tức vừa thẹn, lại nghĩ, nam nhân chân chính như mình bị bán đến nơi như vậy, ô ô….

- Đi làm trai lơ cũng không tệ, ngày ngày gặp nhiều nữ nhân xinh đẹp, không chừng còn có nam nhân yêu thích ngươi…

Tuyết Dao thấy sắc mặt bất thường của hắn, nàng cố tình nói lời uy hiếp.

- Cái gì… cả nam lẫn nữ…

Thư sinh run như cầy sấy, trong đầu đã nghĩ ngợi: "Sư phụ, lão nhân gia ngài chỉ ở trong thâm sơn, ta chỉ nói tên ngài một chút thôi, ít ra cũng giữ được trong sạch. Xin ngài tha thứ cho đồ nhi bất tài…"

- Vẫn im lặng hả?

Tuyết Dao hỏi hắn.

- Được rồi, được rồi, ta nói, nói mà.

Thư sinh vội vã đáp.

- Nói!

- Sách này là sư phụ ta truyền cho.

- Sư phụ ngươi là ai?

- Sư phụ ta là người nổi danh ở Tấn Quốc – Trúc Cầm tiên sinh!

Trong đầu Tuyết Dao chợt hiện lên dung mạo một nam nhân thanh nhã thong dong, miệng khẽ cười, mơ hồ nhìn thấy bóng người nọ thanh u (đẹp và thanh tĩnh) gảy đàn bên hồ.

"Nhất cầm, nhất nhân, vậy là đủ; Cầm Nhân Tần nhân, hậu duệ Tiên Tần. (Một cầm, một người, vậy là đủ. Cầm Nhân người Tần, hậu duệ Tiên Tần), sau khi nghe danh Trúc Cầm tiên sinh, đầu óc như được khai mở, không tự chủ lẩm bẩm lời này.

Thư sinh nghe Tuyết Dao nói vậy lòng hoảng hốt: "Là… là lời sư phụ, không truyền cho người ngoài… sao nàng lại biết?"

Sư phụ thư sinh kia chính là Trúc Cầm tiên sinh có danh ở Tấn quốc, ẩn cư nơi rừng trúc, chơi cầm xuất quỷ nhập thần, vì thế nhân gian gọi ngài là Trúc Cầm tiên sinh.

Vị Trúc Cầm tiên sinh này rất thần bí, rất ít khi giao thiệp với bên ngoài, ít người biết được thân thế của ngài, thậm chí tên thật Cầm Nhân của ngài cũng ít người biết. Tuy nhiên, vị tiên sinh này rất được Hoàng đế Tấn quốc sủng ái, mỗi tháng một ngày trăng tròn sẽ mời ngài vào cung dự tiếc, mỗi lần dự tiệc sẽ đàn một khúc cầm.

Trúc Cầm tiên sinh thực sự bí ẩn, khắp Tấn quốc, hắn chỉ kính trọng một người – là Hoàng đế, những người khác hắn chưa bao giờ đặt trong mắt, điều này dẫn đến có nhiều người thù ghét hắn, nhưng điều khiến cho mọi người kinh hãi chính là, bất kể sát thủ nào được phái đi ám sát Trúc Cầm tiên sinh, chỉ có đi, không có về!

"Tuyết Dao, thời điểm ngươi cầm quyển sách này, sẽ phải quên đi mình là một nữ nhân!"

Tuyết Dao có chút hoảng hốt, nàng không nghĩ cái tên này lại tạo ra chấn động lớn như vậy trong lòng nàng, giờ khắc này không tự chủ nhớ ra những lời này, tay vô thức vuốt ve bìa sách làm từ Linh lân một sừng kia, cảm giác vô cùng quen thuộc truyền đến từng tế bào trong cơ thể nàng.

Thư sinh kia thấy Tuyết Dao nói ra tên sự phụ mình, miệng há to kinh ngạc, giờ phút này lại thấy Tuyết Dao tỉ mỉ vuốt ve bìa "Long sách", hoài nghi trong lòng không ngừng dâng lên.

- Cô nương. Ngươi hỏi gì ta đã nói, có thể trả lại sách cho ta chưa?

Không biết vì sao, khi nghe tên sư phụ hắn chính là Trúc Cầm tiên sinh, Tuyết Dao có cảm giác thân cận hơn, ôn nhu đi rất nhiều.

- Ngươi tên gì?

- Sao?

Thư sinh nhất thời không phản ứng kịp biến hóa của Tuyết Dao.

Tuyết Dao đem sách ném cho hắn:

- Nói cho ta biết, ngươi tên gì?

- Công Tôn Kính.

- Sách này đưa lại cho ngươi, một thời gian nữa ta sẽ đích thân đến bái phỏng sư phụ ngươi, mong ngươi báo trước cho sư phụ một tiếng.

Trong lòng có ngàn vạn nghi vấn nhưng bây giờ chưa tiện rời khỏi Điểm Thương quốc, Tuyết Dao quyết định đợi chuyện Triệu Vũ Quốc giải quyết ổn thỏa mới đi Tấn quốc. Nhất định nàng sẽ tìm ra manh mối về thân phận mình, lúc này, nàng ý thức được, sư phụ tên Công Tôn Kính này nhất định có quan hệ sâu xa với nàng, vì vậy nàng có phần khách khí với Công Tôn Kính.

Công Tôn Kính buồn bực, nữ nhân này quá thần bí, lúc thì muốn giết người, lúc lại muốn đoạt binh thư, giờ lại muốn thả hắn, lật qua lật lại mà hắn không giải thích được.

- Cô nương thả ta đi sao?

Hắn nghi ngờ.

- Nếu không thì giữ ngươi lại?

Tuyết Dao hỏi lại hắn.

- Không, không, ta đi đây, cô nương yên tâm, những chuyện hôm nay xảy ra, Công Tôn Kính ta không thấy gì cả…

- Không, ngươi đã nhìn thấy?

- Gì cơ?

- Ngươi đi nói cho hộ vệ tên nam nhân cẩm bào rằng, đã thấy người đưa hắn tới Thú Vương phủ.

Công Tôn Kính vừa nghe, lòng liền hiểu mưu đồ của Tuyết Dao, trong bụng hoảng sợ: "Độc nhất là lòng dạ đàn bà, lời này quả thật đúng, người sư phụ muốn tìm ở nơi này xem ra không tìm được rồi, tối nay ta phải ra khỏi thành càng nhanh càng tốt…"

Tuyết Dao biết Công Tôn Kính tính toán, nàng không vạch trần hắn, chỉ nói:

- Từ nay về sau, Điểm Thương quốc tất loạn, ngươi rời đi là việc tốt.

- Không… Ta chưa muốn đi.

- Hừ, ngươi mau đi đi, đừng vọng tưởng việc trốn đưa tin ta vừa nói, ta sẽ thầm theo sát hành tung ngươi.

Tuyết Dao quay lưng đi, gương mặt Công Tôn Kính méo xệch, thầm mắng trong lòng: "Công Tôn Kính ơi là Công Tôn Kính, ai bảo ngươi tham luyến sắc đẹp, ai bảo ngươi thích làm anh hùng…"

Không cần nhìn Tuyết Dao cũng có thể tưởng tượng được bộ dạng hắn, đột nhiên trong đầu lóe lên hình ảnh một tiểu cô nương bế trên tay một hài tử, trên ngực hài tử có một bớt đỏ giống hoa lê.

- Công Tôn Kính.

Công Tôn Kính cả kinh:

- Cô nương còn gì phân phó?

- Lồng ngực ngươi có cái bớt hình hoa lê màu đỏ phải không?

Hỏi xong, Tuyết Dao thầm cười bản thân, không biết đang nghĩ gì mà hỏi thế nữa, chắc hắn bị bức điên mất, không đợi Công Tôn Kính trả lời liền khinh công đi.

Lời Tuyết Dao hỏi khiến Công Tôn Kính do dự không biết trả lời thế nào, khi không thấy bóng Tuyết Dao nữa hắn đứng lặng vuốt ngực: "Cái này chỉ có sư phụ biết…"

Trên mặt Công Tôn Kính không còn vẻ nhát gan nữa, hắn cười bất đắc dĩ: "Sư phụ, xem ra đồ nhi trốn không thoát cái vòng luẩn quẩn này rồi, coi như đồ nhi là kẻ nhát gan, thiên ý khiến đồ nhi không thể tiêu dao nữa rồi, người ngài muốn tìm, có lẽ đã có manh mối."

———————————————- TruyệnFULL.vn - www.TruyệnFULL.vn

Hoa Lê

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 6 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1-1 Chương 1-2 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62. Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67. Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144
Tiến »