Phượng Điểm Giang Sơn

Lượt đọc: 2469 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1-1 Chương 1-2 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62. Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67. Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144
Tiến »
Chương 112
bình tĩnh toan tính.

❊ ❊ ❊

Vạn Quý phi chết không nhắm mắt, thế nhưng tính mạng chỉ có một lần, đứng trước cửa tử, mỗi người có một lựa chọn, đã chọn rồi thì không thể quay đầu lại, một bước sai, ngàn bước sai theo, Vạn Quý phi thua, thua bởi nàng cuồng vọng, thua bởi nàng không nhẫn nại, thua bởi nàng có quá nhiều dã tâm!

Thấy Triệu Vũ Quốc đi từ Hiên Viên điện ra, sắc mặt âm trầm, Tuyết Dao đi lên trước thấp giọng hỏi:

- Thành?

Triệu Vũ Quốc khẽ gật đầu, nàng nắm chặt tay hắn, thấp giọng an ủi:

- Con đường của hai người khác nhau, cho nên chỉ một người có thể sống!

- Nếu như là dân chúng bình thường, chúng ta đã là hảo huynh đệ…

Nụ cười của hắn méo mó, khổ sở, đúng thật, cuộc sống Vương đế không thể có thân tình. Nhìn đôi mắt trong veo của Tuyết Dao, người con gái này trước giờ vẫn băng lạnh, giờ phút này lại có thể cảm nhận được nỗi đau của hắn, Vũ Quốc xúc động:

- Cảm ơn nàng.

- Nói miệng vậy thôi sao?

- Muốn ta làm gì?

- Theo ta đi xem xét kinh thành của huynh chút đi! Truyện được copy tại TruyệnFULL.vn

Nàng cười tinh nghịch.

Triệu Vũ Quốc ngẩng đầu nhìn mảnh trời bao la nơi hoàng cung này, tâm lặng đi: "Nương, nơi này sẽ không có ai dám khi dễ người nữa…"

Khi Triệu Vũ Quốc ra khỏi Hiên Viên điện thì Mục Thanh mang theo cấm vệ quân vây nhà mẹ đẻ Vạn Quý phi, tốc độ cực nhanh khiến Vạn gia không kịp trở tay.

Lúc cấm vệ quân xông vào Vạn gia, người của Vạn gia đang ăn cơm trưa, căn bản không biết Vạn phủ này đã gặp đại nạn, hạ nhân còn lớn giọng quát nạt:

- Mắt chó đui mù hả, không biết nơi này là nơi nào mà dám…

Lời chưa nói dứt, chỉ thấy một cỗ lạnh lẽo trên cổ, máu tươi phún ra, tuyệt mạng tại chỗ.

Vạn phủ nhất thời náo loạn, ai nấy đều hiểu, Vạn gia – tận rồi!

Cho dù trong lòng đã có chuẩn bị nhưng Vạn quốc cữu không nghĩ rằng muội muội mình lại bại nhanh như thế, hắn vốn tính toán mang theo quân của Vạn gia liên hiệp với quân Trương Nham cùng thủ thành với cấm vệ quân, không ngờ nhìn thấy Tướng quân Mục Thanh phá cổng thành mà vào, trong lòng nhất thời hiểu được đại thế đã mất, trụ cột Vạn gia, Vạn lão gia nghe tin dữ nữ nhi sợ tội tự sát cũng liền tuẫn theo con mình, cơ nghiệp gần năm trăm năm của Vạn gia bị hủy diệt từ đây.

Diệt Vạn gia, diệt đảng phản nghịch, Triệu Vũ Quốc làm liền một mạch, trong vòng ba ngày, không còn một dấu vết, gió cuốn mây tan, hết thảy như mới, trong Hoàng thành nhất thời bao trùm sự lo lắng.

Trong Hiên Viên điện vang lên giọng nói trong trẻo của Thạch Đông Thăng:

- Tứ điện hạ, đã thanh trừ xong Vạn gia và vây cánh của Nhị điện hạ, còn dư lại một gia quyến kia…

- Đày đi biên ải, cả đời là đầy tớ!

Triệu Vũ Quốc lạnh lùng quét qua chúng thần, nhạt giọng hỏi:

- Chư vị đại nhân, có gì thắc mắc?

- Tứ điện hạ anh minh!

Giọng Trương Nham khàn khàn vang trong Hiên Viên điện.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 6 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1-1 Chương 1-2 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62. Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67. Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144
Tiến »