Phu Nhân Phản Diện Có Chút Ngọt Ngào

Lượt đọc: 2872 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159
Tiến »
Chương 7
7: mở mắt nhìn cơ thể tôi

❊ ❊ ❊

Giang Noãn Chanh bị thương không nhẹ, cánh tay trắng noãn giờ chỉ nhìn thấy toàn là máu, trông đáng sợ vô cùng.

Thế nhưng Lệ Mạc Tây hoàn toàn không quan tâm đến cô.

Nghe thấy tiếng động lớn, hắn dường như tỉnh táo hơn phần nào.

Mắt thấy bình sứ vỡ thành trăm mảnh đang nằm “thảm thương” dưới đất, lòng Lệ Mạc Tây lạnh buốt.

Hắn lại càng thêm chán ghét Giang Noãn Chanh hơn.

Trước là câu dẫn hắn, giờ là phá hỏng đồ đạc của hắn.

Lệ Mạc Tây nghĩ nếu hắn còn để cô ở đây, cả căn biệt thự này chắc chắn sẽ bị cô làm hỏng!

“Tôi chỉ cho cô đúng ba giây để cô cút ra ngoài.

Đến khi tôi đếm đến ba mà cô vẫn xuất hiện trong tầm mắt của tôi thì cô đừng có trách!” Lệ Mạc Tây nghiêm túc rồi, không còn dáng vẻ thâm trầm như lúc nãy.

Tựa hồ như món đồ bị vỡ đối với hắn vô cùng quan trọng.

Chỉ trách lúc này, Giang Noãn Chanh đã quá đau, không kịp nhận thức ra điều đó.

Giang Noãn Chanh vốn không phải người hiền lành.

Trước kia ai ức hiếp cô, cô nhất định phải trả lại hắn gấp mười.

Chỉ là cuộc sống vất vả khiến Giang Noãn Chanh học đường cách nhẫn nhịn.

Nhưng con người cũng có giới hạn, hết lần này đến lần khác cô vô cớ chịu cơn tức giận của Lệ Mạc Tây, lần này sẽ không như thế nữa.

Giang Noãn Chanh từ từ đứng dậy, cô nín đau, không nhìn cánh tay vẫn còn đang chảy máu, tiến dần về phía Lệ Mạc Tây.

Giang Noãn Chanh giống như đã bị một người khác nhập vào, không còn dáng vẻ yếu đuối, cố gắng nhẫn nhịn như trước mà thay vào đó là một người phụ nữ mạnh mẽ, có thể liều sống liều chết với Lệ Mạc Tây.

Thực ra, Giang Noãn Chanh thích mình như vậy hơn, chẳng có người con gái nào can tâm tình nguyện trở thành con rối trong tay người khác.

Nếu không phải hoàn cảnh ép buộc, cô nghĩ mình sẽ giống như Lệ Mạc Tây, cao ngạo đối diện với mọi người.

“Đủ chưa? Anh lấy quyền gì mà đuổi tôi? Lệ Mạc Tây, anh là người nắm quyền Lệ gia, vạn người khiếp sợ anh thì sao chứ? Anh đẩy tôi bị thương, cưỡng ép bắt tôi đến đây là còn không cho phép tôi gọi xe vào? Anh bị điên hả? Có máu bạo hành người khác hay gì?” Giang Noãn Chanh một khi đã quyết định không nhẫn nhịn thì có gì cô nói đó, không ngại bất cứ điều gì.

Lệ Mạc Tây sững ra, dường như không ngờ mình sẽ bị một người phụ nữ không quen biết mắng té tát như vậy.

Đối với Giang Noãn Chanh những câu nói trên chưa là gì cả.

Cô chịu sự sỉ nhục của hắn, bị hắn đẩy hết lần này đến lần khác, cả người vẫn còn đau nhức lại thêm hiện tại cô bị thương, máu vẫn chảy, còn hắn thì không có nửa điểm quan tâm.

Hôm nay Giang Noãn Chanh không mắng cho hắn tỉnh táo cô chắc chắn sẽ đổi thành họ của hắn, nguyện đời đời kiếp kiếp làm nô lệ cho hắn.

Nghĩ tới đây, Giang Noãn Chanh như thể được tiếp thêm sức lực, nói tiếp: “Mẹ kiếp! Không phải chỉ có chút tiền là đã muốn ra mặt thích làm gì thì làm nấy sao? Tôi đúng là làm việc trong Thương Hội, công việc cũng không sạch sẽ gì nhưng tuyệt đối không giống như anh, chỉ biết làm khó người khác! Lệ Mạc Tây, anh đến con chó cũng không bằng! Con chó không tùy tiện cắn người, còn anh bạ đâu cũng cắn, giống như một kẻ điên vậy!”

Trước kia Giang Noãn Chanh không dám gọi thẳng tên của hắn, cũng rất ít khi gọi hắn là “Lệ tổng” vì cô cảm thấy thân phận thật sự của hắn quá bức người.

Thân là người đứng đầu tập đoàn Lệ thị, trong tay quản lý vô số sản nghiệp đáng tiền có thể lên mặt dạy đời người khác cũng không phải là chuyện khó hiểu, nhưng hắn đã vượt quá giới hạn của Giang Noãn Chanh.

Cô mắng chửi thế này chẳng qua chỉ muốn thay trời hành đạo mà thôi!

Câu đầu mắng hắn đồ khốn, câu sau ví hắn không bằng một con chó.

Nói cho cùng là Lệ Mạc Tây thấy cô mới là kẻ điên.

Từ khi hắn sinh ra đến nay, những người đứng trước mặt hắn mười người thì phải có đến 11 người nịnh hắn, dùng lời ngon tiếng ngọt để dỗ dành hắn.

Giang Noãn Chanh thì luôn làm ngược lại.

Kể cả khi cô cầu xin hắn, hắn vẫn nhìn ra một chút cao ngạo trong ánh mắt của cô.

Lệ Mạc Tây không muốn nhiều lời với Giang Noãn Chanh, hắn chỉ tay vào đống sứ vỡ vụn dưới nền, lạnh nhạt hỏi một câu: “Cô có biết bình sứ này đáng giá bao nhiêu tiền không?”

Dứt lời Lệ Mạc Tây lại nhìn Giang Noãn Chanh, tặc lưỡi một cái, cất giọng đầy châm biếm: “Cho dù cô có bán thân trong Thương Hội cả đời cũng không bao giờ đền được bình sứ đó đâu! Cô tưởng bản thân cô là ai mà có quyền nổi nóng với tôi hả? Có biết không, tôi chỉ cần tùy tiện nói một câu, cả cái hộp đêm đấy cũng có thể đóng cửa, đến khi đó đến nơi để kiếm miếng cơm cô cũng không có!”

Nổi tiếng là ác ma trong thương trường, không chỉ vì thủ đoạn mà còn vì cái miệng độc của mình.

Lệ Mạc Tây nói chuyện không nể tình, dẫu sao đồ mà Giang Noãn Chanh đập vỡ cũng là đồ có giá trị với hơn.

Chưa nói đến giá trị tiền mặt, nó là đồ mà ba hắn đã tặng, đến người giúp việc muốn lau dọn nó cũng phải có sự cho phép của Lệ Mạc Tây mới dám động vào.

Trong căn nhà này, bình sứ đó cực kỳ quan trọng, là bảo vật vô giá trong lòng hắn.

Giang Noãn Chanh chợt cảm thấy nực cười.

Rõ ràng cô chỉ đến Thương Hội nhảy múa suốt đêm, vì sao qua lời nói của từng người lại trở thành cô bán thân tiếp khách? Giang Noãn Chanh dù có thiếu tiền đến đâu tuyệt đối không làm những việc bẩn thỉu như vậy.

Nhưng cô biết cô có giải thích trăm lần với Lệ Mạc Tây, hắn cũng không tin tưởng.

“Bán thân tiếp khách hay không cũng là công việc của tôi.

Dù công việc tôi làm không được cao quý như anh nhưng tôi cũng là con người, cũng cần phải tôn trọng.

Chẳng nhẽ là tôi cố tình đập vỡ bình sứ đó ư? Đừng quên khi đó anh đã đẩy tôi một cái, một cái rất mạnh đó!” Giang Noãn Chanh bỗng dưng cảm thấy uất ức vô cùng.

Nói đến đây cổ họng của cô nghẹn lại, giống như có thứ gì đó bị mắc kẹt ở bên trong.

Mấy năm nay phàm là những công việc có thể kiếm ra tiền, cô đều như một con thiêu thân nhìn thấy lửa lao đầu vào.

Trong mắt cô chỉ có tiền.

Giang Noãn Chanh dường như đã quên việc phải để ý lời ra tiếng vào từ người khác.

Nhưng đến ngày hôm nay khi nghe Lệ Mạc Tây nói với cô những câu này, cô mới phát hiện thì ra không phải là cô không biết đau.

Lệ Mạc Tây liếc mắt, trời đã gần sáng.

Ngày mai hắn còn có cuộc họp quan trọng, không thể tiếp tục “chơi đùa” với người phụ nữ này.

Lệ Mạc Tây đứng dậy, Giang Noãn Chanh vô thức lùi về phía sau, lùi mãi lùi mãi cho đến khi cơ thể cô dính chặt vào tường mới dừng lại.

Lệ Mạc Tây chỉ muốn nói cô cần rời đi ngay, ai ngờ Giang Noãn Chanh hiểu lầm hắn muốn làm gì cô, động tay động chân khiến khăn tắm trên người hắn tuột xuống dưới.

Lần này Lệ Mạc Tây không kịp phản ứng, cả cơ thể nam trần như nhộng đập thẳng vào mắt Giang Noãn Chanh.

“A…”

Giang Noãn Chanh hét lên.

Lệ Mạc Tây sợ cô thu hút người làm kéo xuống liền dùng tay bịt miệng cô lại, hắn lườm: “Nếu cô muốn bình an vô sự rời khỏi đây thì tốt nhất ngậm miệng lại cho tôi!”

Giang Noãn Chanh không hét nữa mà chuyển qua nhắm chặt mắt lại.

Lệ Mạc Tây đột nhiên không hài lòng với hành động của cô, chẳng nhẽ cơ thể hắn lại không đẹp như vậy?

“Mở mắt ra nhìn cơ thể tôi!” Lệ Mạc Tây hạ lệnh..

Giang Noãn Chanh bị thương không nhẹ, cánh tay trắng noãn giờ chỉ nhìn thấy toàn là máu, trông đáng sợ vô cùng.

Thế nhưng Lệ Mạc Tây hoàn toàn không quan tâm đến cô.

Nghe thấy tiếng động lớn, hắn dường như tỉnh táo hơn phần nào.

Mắt thấy bình sứ vỡ thành trăm mảnh đang nằm “thảm thương” dưới đất, lòng Lệ Mạc Tây lạnh buốt.

Hắn lại càng thêm chán ghét Giang Noãn Chanh hơn.

Trước là câu dẫn hắn, giờ là phá hỏng đồ đạc của hắn.

Lệ Mạc Tây nghĩ nếu hắn còn để cô ở đây, cả căn biệt thự này chắc chắn sẽ bị cô làm hỏng!

“Tôi chỉ cho cô đúng ba giây để cô cút ra ngoài.

Đến khi tôi đếm đến ba mà cô vẫn xuất hiện trong tầm mắt của tôi thì cô đừng có trách!” Lệ Mạc Tây nghiêm túc rồi, không còn dáng vẻ thâm trầm như lúc nãy.

Tựa hồ như món đồ bị vỡ đối với hắn vô cùng quan trọng.

Chỉ trách lúc này, Giang Noãn Chanh đã quá đau, không kịp nhận thức ra điều đó.

Giang Noãn Chanh vốn không phải người hiền lành.

Trước kia ai ức hiếp cô, cô nhất định phải trả lại hắn gấp mười.

Chỉ là cuộc sống vất vả khiến Giang Noãn Chanh học đường cách nhẫn nhịn.

Nhưng con người cũng có giới hạn, hết lần này đến lần khác cô vô cớ chịu cơn tức giận của Lệ Mạc Tây, lần này sẽ không như thế nữa.

Giang Noãn Chanh từ từ đứng dậy, cô nín đau, không nhìn cánh tay vẫn còn đang chảy máu, tiến dần về phía Lệ Mạc Tây.

Giang Noãn Chanh giống như đã bị một người khác nhập vào, không còn dáng vẻ yếu đuối, cố gắng nhẫn nhịn như trước mà thay vào đó là một người phụ nữ mạnh mẽ, có thể liều sống liều chết với Lệ Mạc Tây.

Thực ra, Giang Noãn Chanh thích mình như vậy hơn, chẳng có người con gái nào can tâm tình nguyện trở thành con rối trong tay người khác.

Nếu không phải hoàn cảnh ép buộc, cô nghĩ mình sẽ giống như Lệ Mạc Tây, cao ngạo đối diện với mọi người.

“Đủ chưa? Anh lấy quyền gì mà đuổi tôi? Lệ Mạc Tây, anh là người nắm quyền Lệ gia, vạn người khiếp sợ anh thì sao chứ? Anh đẩy tôi bị thương, cưỡng ép bắt tôi đến đây là còn không cho phép tôi gọi xe vào? Anh bị điên hả? Có máu bạo hành người khác hay gì?” Giang Noãn Chanh một khi đã quyết định không nhẫn nhịn thì có gì cô nói đó, không ngại bất cứ điều gì.

Lệ Mạc Tây sững ra, dường như không ngờ mình sẽ bị một người phụ nữ không quen biết mắng té tát như vậy.

Đối với Giang Noãn Chanh những câu nói trên chưa là gì cả.

Cô chịu sự sỉ nhục của hắn, bị hắn đẩy hết lần này đến lần khác, cả người vẫn còn đau nhức lại thêm hiện tại cô bị thương, máu vẫn chảy, còn hắn thì không có nửa điểm quan tâm.

Hôm nay Giang Noãn Chanh không mắng cho hắn tỉnh táo cô chắc chắn sẽ đổi thành họ của hắn, nguyện đời đời kiếp kiếp làm nô lệ cho hắn.

Nghĩ tới đây, Giang Noãn Chanh như thể được tiếp thêm sức lực, nói tiếp: “Mẹ kiếp! Không phải chỉ có chút tiền là đã muốn ra mặt thích làm gì thì làm nấy sao? Tôi đúng là làm việc trong Thương Hội, công việc cũng không sạch sẽ gì nhưng tuyệt đối không giống như anh, chỉ biết làm khó người khác! Lệ Mạc Tây, anh đến con chó cũng không bằng! Con chó không tùy tiện cắn người, còn anh bạ đâu cũng cắn, giống như một kẻ điên vậy!”

Trước kia Giang Noãn Chanh không dám gọi thẳng tên của hắn, cũng rất ít khi gọi hắn là “Lệ tổng” vì cô cảm thấy thân phận thật sự của hắn quá bức người.

Thân là người đứng đầu tập đoàn Lệ thị, trong tay quản lý vô số sản nghiệp đáng tiền có thể lên mặt dạy đời người khác cũng không phải là chuyện khó hiểu, nhưng hắn đã vượt quá giới hạn của Giang Noãn Chanh.

Cô mắng chửi thế này chẳng qua chỉ muốn thay trời hành đạo mà thôi!

Câu đầu mắng hắn đồ khốn, câu sau ví hắn không bằng một con chó.

Nói cho cùng là Lệ Mạc Tây thấy cô mới là kẻ điên.

Từ khi hắn sinh ra đến nay, những người đứng trước mặt hắn mười người thì phải có đến 11 người nịnh hắn, dùng lời ngon tiếng ngọt để dỗ dành hắn.

Giang Noãn Chanh thì luôn làm ngược lại.

Kể cả khi cô cầu xin hắn, hắn vẫn nhìn ra một chút cao ngạo trong ánh mắt của cô.

Lệ Mạc Tây không muốn nhiều lời với Giang Noãn Chanh, hắn chỉ tay vào đống sứ vỡ vụn dưới nền, lạnh nhạt hỏi một câu: “Cô có biết bình sứ này đáng giá bao nhiêu tiền không?”

Dứt lời Lệ Mạc Tây lại nhìn Giang Noãn Chanh, tặc lưỡi một cái, cất giọng đầy châm biếm: “Cho dù cô có bán thân trong Thương Hội cả đời cũng không bao giờ đền được bình sứ đó đâu! Cô tưởng bản thân cô là ai mà có quyền nổi nóng với tôi hả? Có biết không, tôi chỉ cần tùy tiện nói một câu, cả cái hộp đêm đấy cũng có thể đóng cửa, đến khi đó đến nơi để kiếm miếng cơm cô cũng không có!”

Nổi tiếng là ác ma trong thương trường, không chỉ vì thủ đoạn mà còn vì cái miệng độc của mình.

Lệ Mạc Tây nói chuyện không nể tình, dẫu sao đồ mà Giang Noãn Chanh đập vỡ cũng là đồ có giá trị với hơn.

Chưa nói đến giá trị tiền mặt, nó là đồ mà ba hắn đã tặng, đến người giúp việc muốn lau dọn nó cũng phải có sự cho phép của Lệ Mạc Tây mới dám động vào.

Trong căn nhà này, bình sứ đó cực kỳ quan trọng, là bảo vật vô giá trong lòng hắn.

Giang Noãn Chanh chợt cảm thấy nực cười.

Rõ ràng cô chỉ đến Thương Hội nhảy múa suốt đêm, vì sao qua lời nói của từng người lại trở thành cô bán thân tiếp khách? Giang Noãn Chanh dù có thiếu tiền đến đâu tuyệt đối không làm những việc bẩn thỉu như vậy.

Nhưng cô biết cô có giải thích trăm lần với Lệ Mạc Tây, hắn cũng không tin tưởng.

“Bán thân tiếp khách hay không cũng là công việc của tôi.

Dù công việc tôi làm không được cao quý như anh nhưng tôi cũng là con người, cũng cần phải tôn trọng.

Chẳng nhẽ là tôi cố tình đập vỡ bình sứ đó ư? Đừng quên khi đó anh đã đẩy tôi một cái, một cái rất mạnh đó!” Giang Noãn Chanh bỗng dưng cảm thấy uất ức vô cùng.

Nói đến đây cổ họng của cô nghẹn lại, giống như có thứ gì đó bị mắc kẹt ở bên trong.

Mấy năm nay phàm là những công việc có thể kiếm ra tiền, cô đều như một con thiêu thân nhìn thấy lửa lao đầu vào.

Trong mắt cô chỉ có tiền.

Giang Noãn Chanh dường như đã quên việc phải để ý lời ra tiếng vào từ người khác.

Nhưng đến ngày hôm nay khi nghe Lệ Mạc Tây nói với cô những câu này, cô mới phát hiện thì ra không phải là cô không biết đau.

Lệ Mạc Tây liếc mắt, trời đã gần sáng.

Ngày mai hắn còn có cuộc họp quan trọng, không thể tiếp tục “chơi đùa” với người phụ nữ này.

Lệ Mạc Tây đứng dậy, Giang Noãn Chanh vô thức lùi về phía sau, lùi mãi lùi mãi cho đến khi cơ thể cô dính chặt vào tường mới dừng lại.

Lệ Mạc Tây chỉ muốn nói cô cần rời đi ngay, ai ngờ Giang Noãn Chanh hiểu lầm hắn muốn làm gì cô, động tay động chân khiến khăn tắm trên người hắn tuột xuống dưới.

Lần này Lệ Mạc Tây không kịp phản ứng, cả cơ thể nam trần như nhộng đập thẳng vào mắt Giang Noãn Chanh.

“A…”

Giang Noãn Chanh hét lên.

Lệ Mạc Tây sợ cô thu hút người làm kéo xuống liền dùng tay bịt miệng cô lại, hắn lườm: “Nếu cô muốn bình an vô sự rời khỏi đây thì tốt nhất ngậm miệng lại cho tôi!”

Giang Noãn Chanh không hét nữa mà chuyển qua nhắm chặt mắt lại.

Lệ Mạc Tây đột nhiên không hài lòng với hành động của cô, chẳng nhẽ cơ thể hắn lại không đẹp như vậy?

“Mở mắt ra nhìn cơ thể tôi!” Lệ Mạc Tây hạ lệnh..

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 19 tháng 12 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159
Tiến »