Phu Nhân Phản Diện Có Chút Ngọt Ngào

Lượt đọc: 2778 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159
Tiến »
Chương 5
5: trở về biệt thự 2

❊ ❊ ❊

Biệt thự của Lệ Mạc Tây không nằm trong thành phố mà nằm ở ngoại ô.

Nguyên Bảo lái xe với tốc độ rất nhanh, dù sao hắn cũng là đàn ông tuy không trải qua nhưng cũng biết Lệ Mạc Tây lúc này khó chịu như thế nào.

Chỉ còn một đoạn đường ngắn nữa là sẽ đến biệt thự, bỗng dưng trên đường lại có một chiếc xe đi ngược chiều với tốc độ lớn, đèn pha chiếu thẳng lên gương mặt Nguyên Bảo.

Hắn vội vàng đánh lái mới tránh được một kiếp nạn.

Giang Noãn Chanh cũng vì hành động vừa rồi mà tỉnh dậy.

Cô đưa tay dụi mắt, thấy bản thân đang nằm tựa lên bả vai Lệ Mạc Tây thì giật mình.

Theo bản năng Giang Noãn Chanh đưa tay véo lên người mình một cái, cũng may là vẫn cảm nhận được bản thân có đau, nếu không cô chẳng biết ca thán với ai nữa.

Từ khi biết người đàn ông này có thể là Lệ Mạc Tây – ác ma trong mỗi câu chuyện của từng người đến Thương Hội, Giang Noãn Chanh có chút “rén” hắn.

“A, xin lỗi, tôi không cố ý!” Giang Noãn Chanh vội vàng tránh xa Lệ Mạc Tây, còn không quên nói một câu xin lỗi với hắn.

Lệ Mạc Tây không nói gì, chỉ nhìn một cái rồi lại nhắm chặt mắt lại.

Giang Noãn Chanh mơ hồ cảm nhận được hắn đang bất mãn với cô.

Nhưng dù sao cũng đã xin lỗi rồi, chẳng nhẽ hắn muốn cô quỳ xuống chân hắn mới hài lòng?

Tất nhiên những nghi vấn này chỉ diễn ra trong đầu Giang Noãn Chanh mà thôi, cô làm sao có đủ can đảm nói ra ngoài.

Nếu hắn thật sự là Lệ Mạc Tây, chỉ một câu nói của hắn đã có thể đá bay cô ra khỏi Thương Hội.

Đến khi đó cho dù có mười Trần Điềm Kiệt cũng không thể cứu nổi cô.

Giang Noãn Chanh lúc này mới ý thức được xe đã chạy ra ngoại ô thành phố, cô giật mình, vội hỏi: “Chúng ta đang đi đâu?”

Nguyên Bảo biết Lệ Mạc Tây không muốn nói chuyện với người lạ, định lên tiếng trả lời Giang Noãn Chanh thì ai đó đã tranh nói trước: “Trở về biệt thự của tôi.

Nếu cô muốn xuống xe lúc này cũng được thôi, nhưng cô phải biết nơi này là cao tốc, cô không bắt xe được mà dù cô có bắt được xe, cô dám chắc chắn sẽ không xảy ra tình huống vừa rồi?”

Nói qua nói lại, Lệ Mạc Tây là không muốn Giang Noãn Chanh xuống xe.

Nguyên Bảo đi theo hắn bao nhiêu năm tất nhiên là hiểu ý tứ này nhưng còn người phụ nữ đó có hiểu không, hắn ta lại không rõ.

Xem chừng, Lệ tổng của hắn đã nhắm chúng người phụ nữ xinh đẹp này rồi! Trước đó và hiện tại bên cạnh Lệ Mạc Tây không thiếu phụ nữ nhưng lại chưa từng động lòng, để mắt đến cô gái nào.

Giang Noãn Chanh là ngoại lệ đầu tiên của hắn.

“Nếu tôi đi theo anh thì sao?” Giang Noãn Chanh hỏi ngược lại hắn.

Cô và hắn không quen biết, chỉ vì một vụ việc kia mà đi theo hắn thì quá kỳ quái.

Hỏi xong, Giang Noãn Chanh quay đầu nhìn Lệ Mạc Tây lại phát hiện hắn cũng đang nhìn cô.

Ánh mắt lần này của Lệ Mạc Tây rất lạ, cụ thể lạ ở điểm nào cô cũng không thể nói rõ chỉ cảm thấy không còn hung dữ như trước.

“Đi theo tôi, cô không chết được!” Lệ Mạc Tây vẫn giữ ngữ khí lạnh nhạt.

Hắn vừa dứt lời, Nguyên Bảo lại tiếp tục tăng tốc.

Ánh mắt Lệ Mạc Tây hơi tối đi ngay khi xe của họ vừa xuyên qua một đám đông.

Thực tế chỉ cần rẽ vào đoạn đường này và đi hết sẽ đến ngay biệt thự của Lệ Mạc Tây nhưng Nguyên Bảo lại lựa chọn đi đường tắt.

Có người đang nhắm vào Lệ Mạc Tây, hắn biết điều này.

Xem ra vụ việc ngày hôm nay không điều tra kỹ càng là không được.

Con đường vòng dẫn đến biệt thự của Lệ Mạc Tây phải đi khá xa mới có thể đến nơi, đường đi lại không thông thoáng và bằng phẳng như đường chính.

Nguyên Bảo vẫn tiếp tục tăng tốc vì hắn sợ đám người kia sẽ nhận ra đây là xe của Lệ Mạc Tây và đuổi theo.

Hai người đàn ông đầy tâm sự, gương mặt căng thẳng bao nhiêu thì sắc mặt Giang Noãn Chanh lại khó coi bấy nhiêu.

Cô bị say xe rồi, lần đầu tiên bị say xe! Nguyên Bảo đi quá nhanh, lại nhiều khúc cua khiến Giang Noãn Chanh không thể ngồi vững.

Cô liên tục va vào người Lệ Mạc Tây.

Cuối cùng Lệ Mạc Tây cũng không chịu nổi nữa, hắn vươn tay nắm lấy tay của Giang Noãn Chanh, chỉ một hành động nhỏ đã có thể giữ chặt lấy cô.

“Kiên nhẫn đi, sắp đến rồi!”

Đúng như lời Lệ Mạc Tây nói, khoảng vài phút sau trước xe cuối cùng cũng dừng lại trước một biệt thự sang trọng.

Xe vừa đỗ, Giang Noãn Chanh đã lao như điên xuống, tay vịn vào cột nôn thốc nôn tháo.

Lệ Mạc Tây thì chạy thẳng vào trong nhà trước bao nhiêu lời chào hỏi thăm của giúp việc.

Nguyên Bảo thì không biết đi đâu nhưng sắc mặt có vẻ rất nghiêm trọng.

Lệ Mạc Tây vừa trở về đã tiến thẳng vào phòng tắm.

Hắn xả một bồn đầy nước, không có nước nóng mà chỉ toàn nước lạnh.

Chưa kịp cởi quần áo, Lệ Mạc Tây đã ngâm mình vào trong đó.

Tối nay, hắn đã tham dự một bữa tiệc, trong lúc vô ý thì bị người ta bỏ thuốc.

Vốn định đến Thương Hội tìm tạm một cô gái nào đó để giải độc thì vô tình gặp phải Giang Noãn Chanh.

Nhưng đến cùng, hắn vẫn lựa chọn nhẫn nhịn chứ không muốn bản thân nhúng bẩn.

Nước lạnh khiến Lệ Mạc Tây thoải mái hơn.

Sự khó chịu trong người cũng dần dần được làm dịu.

Lúc này, cơ thể Giang Noãn Chanh cũng đã ổn định hơn.

Trước mắt là một căn biệt thự lộng lẫy, nguy nga không khác gì một cung điện thu nhỏ.

Cô bây giờ mới dám chắc người đàn ông cô luôn chửi thầm trong lòng chính là Lệ Mạc Tây.

Có một đợi căn biệt thự này rộ lên nhờ một phi vụ đấu thầu mà người đầu thầu thành công chính là Lệ tổng – ác ma trong giới thương trường.

Giang Noãn Chanh không thân thuộc với nơi này, trời lại đã khuya, bảo cô đi về một mình không khác gì đi tìm đường chết.

Giang Noãn Chanh chỉ biết tìm đến Lệ Mạc Tây.

Cô đi thẳng vào trong biệt thự, giúp việc trong nhà không ai để ý đến cô mà mạch ai làm việc của người nấy.

Có lẽ họ đã nhìn thấy Giang Noãn Chanh bước xuống từ xe của Lệ Mạc Tây nên tưởng cô là khách của hắn, mặc kệ cô muốn làm gì thì làm đó.

Giang Noãn Chanh đi hết tầng một muốn nát cái chân cũng không tìm được người cần tìm.

Cô leo lên tầng hai, nhìn thấy căn phòng to nhất, đoán chừng đây là phòng ngủ của Lệ Mạc Tây.

Giang Noãn Chanh hùng hổ đi về hướng đó, nhưng đến khi chỉ còn cách cửa phòng có vài bước chân, cô lại dừng lại.

Trong đầu Giang Noãn Chanh tưởng tượng ra vô vàn cảnh Lệ Mạc Tây phát điên.

Khi hai người còn ở trong xe, cô đã nhìn ra hắn không thích cô.

Lúc này cô còn đến làm phiền hắn có khi nào hắn sẽ một cước đá cô từ tầng hai xuống tầng một không? Nhưng Giang Noãn Chanh không biết đường trở về.

Cô thề với trời cô chỉ vào hỏi hắn địa chỉ rõ ràng để book xe về nhà mà thôi.

Nghĩ đến đây, Giang Noãn Chanh đã đủ tự tin đẩy cửa bước vào.

Trên sàn nhà có vũng nước nhỏ, không biết có phải do giúp việc dọn nhà sơ ý lưu lại hay không nhưng chính vũng nước này đã khiến Giang Noãn Chanh phải tự tay châm lên một ngòi lửa không nên châm nhất.

Cô bị trượt chân, va thẳng vào người Lệ Mạc Tây, đẩy mạnh hắn xuống nền nhà.

Tư thế của cô và hắn lúc này chính là nữ trên nam dưới, ám muội vô cùng.

Người Lệ Mạc Tây vừa được giải nhiệt, ngay lập tức lại bốc hỏa vì hành động của Giang Noãn Chanh.

Điều nguy hiểm hơn, chiếc khăn quấn nửa thân dưới của hắn đã bị tụt xuống..

Biệt thự của Lệ Mạc Tây không nằm trong thành phố mà nằm ở ngoại ô.

Nguyên Bảo lái xe với tốc độ rất nhanh, dù sao hắn cũng là đàn ông tuy không trải qua nhưng cũng biết Lệ Mạc Tây lúc này khó chịu như thế nào.

Chỉ còn một đoạn đường ngắn nữa là sẽ đến biệt thự, bỗng dưng trên đường lại có một chiếc xe đi ngược chiều với tốc độ lớn, đèn pha chiếu thẳng lên gương mặt Nguyên Bảo.

Hắn vội vàng đánh lái mới tránh được một kiếp nạn.

Giang Noãn Chanh cũng vì hành động vừa rồi mà tỉnh dậy.

Cô đưa tay dụi mắt, thấy bản thân đang nằm tựa lên bả vai Lệ Mạc Tây thì giật mình.

Theo bản năng Giang Noãn Chanh đưa tay véo lên người mình một cái, cũng may là vẫn cảm nhận được bản thân có đau, nếu không cô chẳng biết ca thán với ai nữa.

Từ khi biết người đàn ông này có thể là Lệ Mạc Tây – ác ma trong mỗi câu chuyện của từng người đến Thương Hội, Giang Noãn Chanh có chút “rén” hắn.

“A, xin lỗi, tôi không cố ý!” Giang Noãn Chanh vội vàng tránh xa Lệ Mạc Tây, còn không quên nói một câu xin lỗi với hắn.

Lệ Mạc Tây không nói gì, chỉ nhìn một cái rồi lại nhắm chặt mắt lại.

Giang Noãn Chanh mơ hồ cảm nhận được hắn đang bất mãn với cô.

Nhưng dù sao cũng đã xin lỗi rồi, chẳng nhẽ hắn muốn cô quỳ xuống chân hắn mới hài lòng?

Tất nhiên những nghi vấn này chỉ diễn ra trong đầu Giang Noãn Chanh mà thôi, cô làm sao có đủ can đảm nói ra ngoài.

Nếu hắn thật sự là Lệ Mạc Tây, chỉ một câu nói của hắn đã có thể đá bay cô ra khỏi Thương Hội.

Đến khi đó cho dù có mười Trần Điềm Kiệt cũng không thể cứu nổi cô.

Giang Noãn Chanh lúc này mới ý thức được xe đã chạy ra ngoại ô thành phố, cô giật mình, vội hỏi: “Chúng ta đang đi đâu?”

Nguyên Bảo biết Lệ Mạc Tây không muốn nói chuyện với người lạ, định lên tiếng trả lời Giang Noãn Chanh thì ai đó đã tranh nói trước: “Trở về biệt thự của tôi.

Nếu cô muốn xuống xe lúc này cũng được thôi, nhưng cô phải biết nơi này là cao tốc, cô không bắt xe được mà dù cô có bắt được xe, cô dám chắc chắn sẽ không xảy ra tình huống vừa rồi?”

Nói qua nói lại, Lệ Mạc Tây là không muốn Giang Noãn Chanh xuống xe.

Nguyên Bảo đi theo hắn bao nhiêu năm tất nhiên là hiểu ý tứ này nhưng còn người phụ nữ đó có hiểu không, hắn ta lại không rõ.

Xem chừng, Lệ tổng của hắn đã nhắm chúng người phụ nữ xinh đẹp này rồi! Trước đó và hiện tại bên cạnh Lệ Mạc Tây không thiếu phụ nữ nhưng lại chưa từng động lòng, để mắt đến cô gái nào.

Giang Noãn Chanh là ngoại lệ đầu tiên của hắn.

“Nếu tôi đi theo anh thì sao?” Giang Noãn Chanh hỏi ngược lại hắn.

Cô và hắn không quen biết, chỉ vì một vụ việc kia mà đi theo hắn thì quá kỳ quái.

Hỏi xong, Giang Noãn Chanh quay đầu nhìn Lệ Mạc Tây lại phát hiện hắn cũng đang nhìn cô.

Ánh mắt lần này của Lệ Mạc Tây rất lạ, cụ thể lạ ở điểm nào cô cũng không thể nói rõ chỉ cảm thấy không còn hung dữ như trước.

“Đi theo tôi, cô không chết được!” Lệ Mạc Tây vẫn giữ ngữ khí lạnh nhạt.

Hắn vừa dứt lời, Nguyên Bảo lại tiếp tục tăng tốc.

Ánh mắt Lệ Mạc Tây hơi tối đi ngay khi xe của họ vừa xuyên qua một đám đông.

Thực tế chỉ cần rẽ vào đoạn đường này và đi hết sẽ đến ngay biệt thự của Lệ Mạc Tây nhưng Nguyên Bảo lại lựa chọn đi đường tắt.

Có người đang nhắm vào Lệ Mạc Tây, hắn biết điều này.

Xem ra vụ việc ngày hôm nay không điều tra kỹ càng là không được.

Con đường vòng dẫn đến biệt thự của Lệ Mạc Tây phải đi khá xa mới có thể đến nơi, đường đi lại không thông thoáng và bằng phẳng như đường chính.

Nguyên Bảo vẫn tiếp tục tăng tốc vì hắn sợ đám người kia sẽ nhận ra đây là xe của Lệ Mạc Tây và đuổi theo.

Hai người đàn ông đầy tâm sự, gương mặt căng thẳng bao nhiêu thì sắc mặt Giang Noãn Chanh lại khó coi bấy nhiêu.

Cô bị say xe rồi, lần đầu tiên bị say xe! Nguyên Bảo đi quá nhanh, lại nhiều khúc cua khiến Giang Noãn Chanh không thể ngồi vững.

Cô liên tục va vào người Lệ Mạc Tây.

Cuối cùng Lệ Mạc Tây cũng không chịu nổi nữa, hắn vươn tay nắm lấy tay của Giang Noãn Chanh, chỉ một hành động nhỏ đã có thể giữ chặt lấy cô.

“Kiên nhẫn đi, sắp đến rồi!”

Đúng như lời Lệ Mạc Tây nói, khoảng vài phút sau trước xe cuối cùng cũng dừng lại trước một biệt thự sang trọng.

Xe vừa đỗ, Giang Noãn Chanh đã lao như điên xuống, tay vịn vào cột nôn thốc nôn tháo.

Lệ Mạc Tây thì chạy thẳng vào trong nhà trước bao nhiêu lời chào hỏi thăm của giúp việc.

Nguyên Bảo thì không biết đi đâu nhưng sắc mặt có vẻ rất nghiêm trọng.

Lệ Mạc Tây vừa trở về đã tiến thẳng vào phòng tắm.

Hắn xả một bồn đầy nước, không có nước nóng mà chỉ toàn nước lạnh.

Chưa kịp cởi quần áo, Lệ Mạc Tây đã ngâm mình vào trong đó.

Tối nay, hắn đã tham dự một bữa tiệc, trong lúc vô ý thì bị người ta bỏ thuốc.

Vốn định đến Thương Hội tìm tạm một cô gái nào đó để giải độc thì vô tình gặp phải Giang Noãn Chanh.

Nhưng đến cùng, hắn vẫn lựa chọn nhẫn nhịn chứ không muốn bản thân nhúng bẩn.

Nước lạnh khiến Lệ Mạc Tây thoải mái hơn.

Sự khó chịu trong người cũng dần dần được làm dịu.

Lúc này, cơ thể Giang Noãn Chanh cũng đã ổn định hơn.

Trước mắt là một căn biệt thự lộng lẫy, nguy nga không khác gì một cung điện thu nhỏ.

Cô bây giờ mới dám chắc người đàn ông cô luôn chửi thầm trong lòng chính là Lệ Mạc Tây.

Có một đợi căn biệt thự này rộ lên nhờ một phi vụ đấu thầu mà người đầu thầu thành công chính là Lệ tổng – ác ma trong giới thương trường.

Giang Noãn Chanh không thân thuộc với nơi này, trời lại đã khuya, bảo cô đi về một mình không khác gì đi tìm đường chết.

Giang Noãn Chanh chỉ biết tìm đến Lệ Mạc Tây.

Cô đi thẳng vào trong biệt thự, giúp việc trong nhà không ai để ý đến cô mà mạch ai làm việc của người nấy.

Có lẽ họ đã nhìn thấy Giang Noãn Chanh bước xuống từ xe của Lệ Mạc Tây nên tưởng cô là khách của hắn, mặc kệ cô muốn làm gì thì làm đó.

Giang Noãn Chanh đi hết tầng một muốn nát cái chân cũng không tìm được người cần tìm.

Cô leo lên tầng hai, nhìn thấy căn phòng to nhất, đoán chừng đây là phòng ngủ của Lệ Mạc Tây.

Giang Noãn Chanh hùng hổ đi về hướng đó, nhưng đến khi chỉ còn cách cửa phòng có vài bước chân, cô lại dừng lại.

Trong đầu Giang Noãn Chanh tưởng tượng ra vô vàn cảnh Lệ Mạc Tây phát điên.

Khi hai người còn ở trong xe, cô đã nhìn ra hắn không thích cô.

Lúc này cô còn đến làm phiền hắn có khi nào hắn sẽ một cước đá cô từ tầng hai xuống tầng một không? Nhưng Giang Noãn Chanh không biết đường trở về.

Cô thề với trời cô chỉ vào hỏi hắn địa chỉ rõ ràng để book xe về nhà mà thôi.

Nghĩ đến đây, Giang Noãn Chanh đã đủ tự tin đẩy cửa bước vào.

Trên sàn nhà có vũng nước nhỏ, không biết có phải do giúp việc dọn nhà sơ ý lưu lại hay không nhưng chính vũng nước này đã khiến Giang Noãn Chanh phải tự tay châm lên một ngòi lửa không nên châm nhất.

Cô bị trượt chân, va thẳng vào người Lệ Mạc Tây, đẩy mạnh hắn xuống nền nhà.

Tư thế của cô và hắn lúc này chính là nữ trên nam dưới, ám muội vô cùng.

Người Lệ Mạc Tây vừa được giải nhiệt, ngay lập tức lại bốc hỏa vì hành động của Giang Noãn Chanh.

Điều nguy hiểm hơn, chiếc khăn quấn nửa thân dưới của hắn đã bị tụt xuống..

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 19 tháng 12 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159
Tiến »