Phu Nhân Phản Diện Có Chút Ngọt Ngào

Lượt đọc: 2832 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159
Tiến »
Chương 59
59: khách quý ghé thăm 2

❊ ❊ ❊

Dáng người Lệ Mạc Tây rất cao, chẳng mấy chốc đã thu hút sự chú ý của nhiều nhân viên trong đoàn làm phim.

Hôm nay hắn đeo kính râm, chiếc kính râm to bản che đi một nửa gương mặt của hắn khiến việc nhận diện thân phận của Lệ Mạc Tây trở nên khó khăn hắn.

Hai người càng tiến gần phim trường thì bỗng dưng lại bị bảo an giữ lại.

Lệ Mạc Tây không nói gì, hắn để Nguyên Bảo giải quyết chuyện này.

Nguyên Bảo bật cười, lấy danh thiếp của Lệ Mạc Tây đưa cho hắn ta, rồi nói: "Chủ đầu tư, tổng giám đốc tập đoàn Lệ thị - Lệ Mạc Tây đến đoàn làm phim kiểm tra tiến độ dự án!" Kể từ ngày Lệ Mạc Tây lên nắm quyền Lệ thị, Lệ thị phát triển rất rộng, không chỉ một hạng mục mà đã vươn cánh tay tham lam của mình ra nhiều hạng mục khác, trong đó có cả hạng mục phim ảnh.

Bảo an biết được thân phận của Lệ Mạc Tây, sửng sốt mất mấy giây liền cho người đi vào bên trong báo cáo.

Nhân vật lớn ghé thăm đoàn làm phim, nếu không báo cáo với cấp trên, bọn họ sẽ trở thành tội nhân.

Lệ Mạc Tây ra hiệu: "Không cần báo cáo, đến khi tôi vào, bọn họ tự khắc biết!" Dứt lời, Lệ Mạc Tây và Nguyên Bảo tiến sâu vào bên trong.

Bảo an lực bất tòng tâm nhìn theo bóng lưng của hắn.

[...!]

Trang Vũ Trạch và Thẩm Dịch thảo luận cảnh quay rất nghiêm túc, bọn họ đưa ra những câu hỏi cũng rất chuyên nghiệp, làm thế nào để mang cảm xúc nhân vật lên phim trường, làm thế nào để có được một cảnh quay chân thực nhất...!Giang Noãn Chanh đứng tại đó nhưng lại không có cách nào hoà mình với bọn họ.

Kể từ sau khi biết được cô và Trang Vũ Trạch sẽ đóng cảnh giường chiếu, Giang Noãn Chanh rất run.

"Noãn Chanh, cô thấy thế có được không?" Trang Vũ Trạch ngẩng đầu nhìn Giang Noãn Chanh, mỉm cười hỏi cô.

Giang Noãn Chanh căn bản không biết bọn họ đang nói cái gì thì làm sao có thể trả lời câu hỏi này? Cô đành nói đại cho qua: "Tôi thấy vậy rất ổn rồi.

Còn anh thì sao, đạo diễn Thẩm?"

Vũ Trạch, hình như thoại cậu vẫn chưa thuộc lắm, ôn lại đi, khoảng nửa tiếng nữa chúng ta sẽ khởi quay!"

Nói xong, Thẩm Dịch và Trang Vũ Trạch đều rời đi.

Chỉ còn lại mình Giang Noãn Chanh ở đó.

Cô tìm một góc tĩnh rồi ngồi xuống, tranh thủ nghiên cứu lại kịch bản.

Cô biết bọn họ đều rất nghiêm túc với công việc của mình, Giang Noãn Chanh không thể để bản thân trở thành vật ngáng đường họ.

Trong lúc Giang Noãn Chanh đang nghiên cứu kịch bản, có tiếng bước chân tiếng gần cô, nhưng vì quá chú tâm nên cô không phát giác.

"Uống chút nước ấm đi!" Không biết Thẩm Dịch đã quay về từ khi nào.

Trên tay hắn cầm theo một cái cốc sứ.

Giang Noãn Chanh bị lời nói bất ngờ làm cho giật mình, đánh rơi cả cuốn kịch bản trong tay xuống đất.

"Đạo diễn Thẩm!" Giang Noãn Chanh gọi tên hắn.

Thẩm Dịch đặt cốc nước vào lòng bàn tay cô rồi cúi người nhặt kịch bản giúp Giang Noãn Chanh.

Hắn ngồi ngay bên cạnh cô: "Mỗi khi tôi căng thẳng tôi đều uống một cốc nước ấm, nước ấm giúp tôi cảm thấy thoải mái, cũng khiến tinh thần của chúng ta trở nên tỉnh táo!" Không thấy Giang Noãn Chanh đả động gì đến cốc nước mình vừa đưa, Thẩm Dịch có chút không vui.

Giang Noãn Chanh ngẩn ra.

Ngay sau đó, cô ngẩng đầu uống một hớp nước.

Đúng như lời Thẩm Dịch nói, uống nước ấm xong cơ thể cảm thấy thoải mái hơn hẳn.

"Ai cũng có lần quay đầu tiên nên đừng căng thẳng.

Quay một lần không qua thì quay lần hai.

Tôi sẽ không ăn thịt cô đâu mà cô phải sợ!" Khi nói chuyện với hắn và Trang Vũ Trạch, Thẩm Dịch biết Giang Noãn Chanh quá căng thẳng nên không để tâm.

Thấy cô bồn chồn không yên, hắn liền kết thúc cuộc trò chuyện này ở đây, chạy đi lấy giúp cô một ly nước ấm.

Giang Noãn Chanh nói: "Cảm ơn anh.

À, đạo diễn Thẩm, áo khoác của anh, tôi đã giặt rồi.

Cuối giờ sẽ đưa cho anh nhé!" Một Thẩm Dịch dịu dàng thế này, Giang Noãn Chanh quả thực không quen.

Cô đã nhìn thấy dáng vẻ cáu gắt của hắn trên phim trường, cũng nhìn thấy dáng vẻ chuyên tâm của hắn.

Còn sự dịu dàng, theo suy nghĩ của Giang Noãn Chanh, nó dường như không có trong từ điển của Thẩm Dịch.

Thẩm Dịch gật đầu.

Cảm thấy tâm trạng Giang Noãn Chanh đã ổn định hơn, hắn nghĩ cũng nên bắt đầu công việc.

Trước khi rời đi, như nhớ ra thứ gì đó, hắn bỗng dưng quay đầu nhìn Giang Noãn Chanh: "Cô có thể gọi tôi là Thầm Dịch.

Một câu đạo diễn Thẩm, hai câu cũng là đạo diễn Thẩm tôi thấy cứ kiểu gì ý!"

Thẩm Dịch thật sự không hiểu vì sao hắn lại không nghe lọt tai.

Bao nhiêu nhân viên trong đoàn làm phim đều gọi hắn là "đạo diễn Thẩm", hắn cũng không thấy có vấn đề gì.

Duy chỉ có Giang Noãn Chanh, mỗi lần ba chữ này được phát ra từ miệng cô, trong lòng hắn lại không thoải mái.

Chưa đợi Giang Noãn Chanh phản ứng, Thẩm Dịch đã rời đi.

[...!]

Cảnh quay đầu tiên thuộc về Hàn Thiên Nhã.

Cảnh quay của Hàn Thiên Nhã rất đơn giản nên chỉ một lần là thông qua.

Giang Noãn Chanh tuy đã chuẩn bị tâm thế nhưng không hiểu vì sao khi Thẩm Dịch quay đầu nhìn cô, ý bảo cô nhanh chóng vào vị trí thì hai tay hai chân lại run lên bần bật.

Lúc này, trên người Giang Noãn Chanh chỉ mặc mỗi xiêm y, nhìn vô cùng gợi cảm.

Khi đi qua Hàn Thiên Nhã, cánh tay cô ta bỗng dưng đặt lên bả vai của Giang Noãn Chanh.

Giang Noãn Chanh cũng vì thế mà vô thức dừng bước.

Hàn Thiên Nhã nói: "Diễn cho tròn vai vào nhé, thế thân của tôi!"

Giang Noãn Chanh nghiêng người, cánh tay của Hàn Thiên Nhã theo đó mà lơ lửng trên không trung.

Cô nhanh chóng trở về vị trí của mình.

Giang Noãn Chanh nằm xuống giường, bên cạnh là Trang Vũ Trạch.

Nhìn thấy sự lo lắng thông qua đôi mắt cô, Trang Vũ Trạch mỉm cười: "Đừng sợ, chỉ mấy giây là xong rồi!"

Đúng lúc này, có tiếng reo hò truyền đến làm chấn động cả đoàn làm phim.

"Lệ Mạc Tây kia phải không? Kia có phải Lệ Mạc Tây không?"

"Nhìn kìa, Lệ Mạc Tây đến đoàn làm phim.

Không biết có phải là muốn thăm Hàn Thiên Nhã không?"

"Có tin đồn bộ phim này là Lệ Mạc Tây bỏ tiền đầu tư cho Hàn Thiên Nhã đó!"

Hàn Thiên Nhã nghĩ rằng bọn họ chỉ nói đùa.

Vì trước kia Lệ Mạc Tây cũng từng hứa sẽ đến đoàn làm phim thăm cô, nhưng người có thấy đâu.

Nhưng khi cô nhìn về phía tiếng reo hò, cô đã nhìn thấy bóng dáng quen thuộc của Lệ Mạc Tây.

Theo bản năng, Hàn Thiên Nhã vội vã chạy đến, cô ôm chặt lấy cánh tay hắn.

Cũng may, Lệ Mạc Tây không hất tay cô ra.

"Mạc Tây, anh đến đoàn làm phim sao không nói với em một tiếng, em sẽ cho trợ lý ra đón anh! Mạc Tây, anh bỗng dưng tới đây khiến em bất ngờ quá!"

Lúc này, sự chú ý của Lệ Mạc Tây không rơi trên người Hàn Thiên Nhã, càng không có tâm trạng quan tâm đến hành động thái quá của cô.

Hắn nhìn về phía xa, cảnh tượng Giang Noãn Chanh ăn mặc siêu siêu gợi cảm nằm trong lòng Trang Vũ Trạch..

Dáng người Lệ Mạc Tây rất cao, chẳng mấy chốc đã thu hút sự chú ý của nhiều nhân viên trong đoàn làm phim.

Hôm nay hắn đeo kính râm, chiếc kính râm to bản che đi một nửa gương mặt của hắn khiến việc nhận diện thân phận của Lệ Mạc Tây trở nên khó khăn hắn.

Hai người càng tiến gần phim trường thì bỗng dưng lại bị bảo an giữ lại.

Lệ Mạc Tây không nói gì, hắn để Nguyên Bảo giải quyết chuyện này.

Nguyên Bảo bật cười, lấy danh thiếp của Lệ Mạc Tây đưa cho hắn ta, rồi nói: "Chủ đầu tư, tổng giám đốc tập đoàn Lệ thị - Lệ Mạc Tây đến đoàn làm phim kiểm tra tiến độ dự án!" Kể từ ngày Lệ Mạc Tây lên nắm quyền Lệ thị, Lệ thị phát triển rất rộng, không chỉ một hạng mục mà đã vươn cánh tay tham lam của mình ra nhiều hạng mục khác, trong đó có cả hạng mục phim ảnh.

Bảo an biết được thân phận của Lệ Mạc Tây, sửng sốt mất mấy giây liền cho người đi vào bên trong báo cáo.

Nhân vật lớn ghé thăm đoàn làm phim, nếu không báo cáo với cấp trên, bọn họ sẽ trở thành tội nhân.

Lệ Mạc Tây ra hiệu: "Không cần báo cáo, đến khi tôi vào, bọn họ tự khắc biết!" Dứt lời, Lệ Mạc Tây và Nguyên Bảo tiến sâu vào bên trong.

Bảo an lực bất tòng tâm nhìn theo bóng lưng của hắn.

[...!]

Trang Vũ Trạch và Thẩm Dịch thảo luận cảnh quay rất nghiêm túc, bọn họ đưa ra những câu hỏi cũng rất chuyên nghiệp, làm thế nào để mang cảm xúc nhân vật lên phim trường, làm thế nào để có được một cảnh quay chân thực nhất...!Giang Noãn Chanh đứng tại đó nhưng lại không có cách nào hoà mình với bọn họ.

Kể từ sau khi biết được cô và Trang Vũ Trạch sẽ đóng cảnh giường chiếu, Giang Noãn Chanh rất run.

"Noãn Chanh, cô thấy thế có được không?" Trang Vũ Trạch ngẩng đầu nhìn Giang Noãn Chanh, mỉm cười hỏi cô.

Giang Noãn Chanh căn bản không biết bọn họ đang nói cái gì thì làm sao có thể trả lời câu hỏi này? Cô đành nói đại cho qua: "Tôi thấy vậy rất ổn rồi.

Còn anh thì sao, đạo diễn Thẩm?"

Vũ Trạch, hình như thoại cậu vẫn chưa thuộc lắm, ôn lại đi, khoảng nửa tiếng nữa chúng ta sẽ khởi quay!"

Nói xong, Thẩm Dịch và Trang Vũ Trạch đều rời đi.

Chỉ còn lại mình Giang Noãn Chanh ở đó.

Cô tìm một góc tĩnh rồi ngồi xuống, tranh thủ nghiên cứu lại kịch bản.

Cô biết bọn họ đều rất nghiêm túc với công việc của mình, Giang Noãn Chanh không thể để bản thân trở thành vật ngáng đường họ.

Trong lúc Giang Noãn Chanh đang nghiên cứu kịch bản, có tiếng bước chân tiếng gần cô, nhưng vì quá chú tâm nên cô không phát giác.

"Uống chút nước ấm đi!" Không biết Thẩm Dịch đã quay về từ khi nào.

Trên tay hắn cầm theo một cái cốc sứ.

Giang Noãn Chanh bị lời nói bất ngờ làm cho giật mình, đánh rơi cả cuốn kịch bản trong tay xuống đất.

"Đạo diễn Thẩm!" Giang Noãn Chanh gọi tên hắn.

Thẩm Dịch đặt cốc nước vào lòng bàn tay cô rồi cúi người nhặt kịch bản giúp Giang Noãn Chanh.

Hắn ngồi ngay bên cạnh cô: "Mỗi khi tôi căng thẳng tôi đều uống một cốc nước ấm, nước ấm giúp tôi cảm thấy thoải mái, cũng khiến tinh thần của chúng ta trở nên tỉnh táo!" Không thấy Giang Noãn Chanh đả động gì đến cốc nước mình vừa đưa, Thẩm Dịch có chút không vui.

Giang Noãn Chanh ngẩn ra.

Ngay sau đó, cô ngẩng đầu uống một hớp nước.

Đúng như lời Thẩm Dịch nói, uống nước ấm xong cơ thể cảm thấy thoải mái hơn hẳn.

"Ai cũng có lần quay đầu tiên nên đừng căng thẳng.

Quay một lần không qua thì quay lần hai.

Tôi sẽ không ăn thịt cô đâu mà cô phải sợ!" Khi nói chuyện với hắn và Trang Vũ Trạch, Thẩm Dịch biết Giang Noãn Chanh quá căng thẳng nên không để tâm.

Thấy cô bồn chồn không yên, hắn liền kết thúc cuộc trò chuyện này ở đây, chạy đi lấy giúp cô một ly nước ấm.

Giang Noãn Chanh nói: "Cảm ơn anh.

À, đạo diễn Thẩm, áo khoác của anh, tôi đã giặt rồi.

Cuối giờ sẽ đưa cho anh nhé!" Một Thẩm Dịch dịu dàng thế này, Giang Noãn Chanh quả thực không quen.

Cô đã nhìn thấy dáng vẻ cáu gắt của hắn trên phim trường, cũng nhìn thấy dáng vẻ chuyên tâm của hắn.

Còn sự dịu dàng, theo suy nghĩ của Giang Noãn Chanh, nó dường như không có trong từ điển của Thẩm Dịch.

Thẩm Dịch gật đầu.

Cảm thấy tâm trạng Giang Noãn Chanh đã ổn định hơn, hắn nghĩ cũng nên bắt đầu công việc.

Trước khi rời đi, như nhớ ra thứ gì đó, hắn bỗng dưng quay đầu nhìn Giang Noãn Chanh: "Cô có thể gọi tôi là Thầm Dịch.

Một câu đạo diễn Thẩm, hai câu cũng là đạo diễn Thẩm tôi thấy cứ kiểu gì ý!"

Thẩm Dịch thật sự không hiểu vì sao hắn lại không nghe lọt tai.

Bao nhiêu nhân viên trong đoàn làm phim đều gọi hắn là "đạo diễn Thẩm", hắn cũng không thấy có vấn đề gì.

Duy chỉ có Giang Noãn Chanh, mỗi lần ba chữ này được phát ra từ miệng cô, trong lòng hắn lại không thoải mái.

Chưa đợi Giang Noãn Chanh phản ứng, Thẩm Dịch đã rời đi.

[...!]

Cảnh quay đầu tiên thuộc về Hàn Thiên Nhã.

Cảnh quay của Hàn Thiên Nhã rất đơn giản nên chỉ một lần là thông qua.

Giang Noãn Chanh tuy đã chuẩn bị tâm thế nhưng không hiểu vì sao khi Thẩm Dịch quay đầu nhìn cô, ý bảo cô nhanh chóng vào vị trí thì hai tay hai chân lại run lên bần bật.

Lúc này, trên người Giang Noãn Chanh chỉ mặc mỗi xiêm y, nhìn vô cùng gợi cảm.

Khi đi qua Hàn Thiên Nhã, cánh tay cô ta bỗng dưng đặt lên bả vai của Giang Noãn Chanh.

Giang Noãn Chanh cũng vì thế mà vô thức dừng bước.

Hàn Thiên Nhã nói: "Diễn cho tròn vai vào nhé, thế thân của tôi!"

Giang Noãn Chanh nghiêng người, cánh tay của Hàn Thiên Nhã theo đó mà lơ lửng trên không trung.

Cô nhanh chóng trở về vị trí của mình.

Giang Noãn Chanh nằm xuống giường, bên cạnh là Trang Vũ Trạch.

Nhìn thấy sự lo lắng thông qua đôi mắt cô, Trang Vũ Trạch mỉm cười: "Đừng sợ, chỉ mấy giây là xong rồi!"

Đúng lúc này, có tiếng reo hò truyền đến làm chấn động cả đoàn làm phim.

"Lệ Mạc Tây kia phải không? Kia có phải Lệ Mạc Tây không?"

"Nhìn kìa, Lệ Mạc Tây đến đoàn làm phim.

Không biết có phải là muốn thăm Hàn Thiên Nhã không?"

"Có tin đồn bộ phim này là Lệ Mạc Tây bỏ tiền đầu tư cho Hàn Thiên Nhã đó!"

Hàn Thiên Nhã nghĩ rằng bọn họ chỉ nói đùa.

Vì trước kia Lệ Mạc Tây cũng từng hứa sẽ đến đoàn làm phim thăm cô, nhưng người có thấy đâu.

Nhưng khi cô nhìn về phía tiếng reo hò, cô đã nhìn thấy bóng dáng quen thuộc của Lệ Mạc Tây.

Theo bản năng, Hàn Thiên Nhã vội vã chạy đến, cô ôm chặt lấy cánh tay hắn.

Cũng may, Lệ Mạc Tây không hất tay cô ra.

"Mạc Tây, anh đến đoàn làm phim sao không nói với em một tiếng, em sẽ cho trợ lý ra đón anh! Mạc Tây, anh bỗng dưng tới đây khiến em bất ngờ quá!"

Lúc này, sự chú ý của Lệ Mạc Tây không rơi trên người Hàn Thiên Nhã, càng không có tâm trạng quan tâm đến hành động thái quá của cô.

Hắn nhìn về phía xa, cảnh tượng Giang Noãn Chanh ăn mặc siêu siêu gợi cảm nằm trong lòng Trang Vũ Trạch..

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 19 tháng 12 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159
Tiến »