Chương 6: Bên ngoài Tam Giới
Một lát sau, Bích Du Cung.
"Sư tôn." Tần Vân cung kính hành lễ.
Linh Bảo Thiên Tôn đang khoanh chân ngồi trên giường mây, chậm rãi mở mắt, nhìn Tần Vân rồi thấu hiểu: "Nhục Thu đã gặp con rồi?"
"Hắn mời đệ tử cùng nhau đến khe Hỗn Độn Thời Không, tiêu diệt một cường giả dị giới." Tần Vân cung kính bẩm báo.
"Con đã đồng ý?" Linh Bảo Thiên Tôn hỏi.
"Đệ tử vẫn còn do dự." Tần Vân đáp.
Linh Bảo Thiên Tôn khẽ gật đầu, vung tay lấy ra một quyển sách, nhẹ nhàng ném về phía Tần Vân: "Quyển sách này ghi chép thông tin về khe Hỗn Độn Thời Không, con xem rồi quyết định!"
Tần Vân đưa tay nhận lấy sách.
"Vi sư không nói cho con chuyện này sớm hơn, là muốn con cố gắng tích lũy công đức trong Tam Giới." Linh Bảo Thiên Tôn nói, "Đừng vội liều mạng ở khe Hỗn Độn Thời Không, trừ phi bất đắc dĩ."
"Liều mạng?" Tần Vân nhìn sư tôn.
"Trong Tam Giới, con có thể đi lại tự do. Ngay cả Ma Tổ Hắc Liên muốn giết con cũng không có cách nào." Linh Bảo Thiên Tôn nghiêm túc nói, "Nhưng một khi vào khe Hỗn Độn Thời Không, mọi chuyện khó lường. Bản lĩnh của cường giả dị giới rất khó đoán, bọn chúng không tu tiên, tu phật, tu ma, lại dám chiếm cứ Thời Không triều tịch, săn giết cường giả khác, nên kẻ nào cũng không dễ đối phó. Biết đâu lại xuất hiện một người mạnh hơn cả Hậu Nghệ, hơn cả con."
Tần Vân gật đầu: "Đệ tử hiểu, đệ tử sẽ suy nghĩ kỹ hơn."
"Cứ suy nghĩ kỹ, tự con quyết định." Linh Bảo Thiên Tôn nói.
"Đệ tử xin cáo lui." Tần Vân cung kính hành lễ rồi lui ra.
Linh Bảo Thiên Tôn nhìn theo Tần Vân.
"Tiếc là đạt tới Thiên Đạo Cảnh rồi thì không thể vào khe Hỗn Độn Thời Không." Linh Bảo Thiên Tôn thầm nghĩ, "Tương lai rời khỏi Tam Giới, chúng ta chỉ có thể tìm kiếm trong vô tận Hỗn Độn, không biết có bị lạc không, còn có thể trở về không."
Xét trên một mức độ nào đó, Linh Bảo Thiên Tôn có chút hâm mộ đám tiểu bối, chúng có thể vào Thời Không khe hở, đến những khu vực khác, Tam Giới cũng không bài xích chúng.
Còn Thiên Đạo Cảnh lại bị bài xích khắp nơi.
Tam Giới bài xích, khe Hỗn Độn Thời Không cũng bài xích.
"Trước khi ta rời đi, hy vọng thấy Tần Vân vượt qua Tán Tiên chỉ kiếp." Linh Bảo Thiên Tôn mong mỏi.
Thiên Giới, Lôi Khiếu Sơn.
Tần Vân trở về bên cạnh vợ, chỉ dạy kiếm thuật cho con cái, cháu gái và đồ đệ.
"Tần Kiếm Tiên ghét ác như thù, mấy hôm nay chàng không đi trừng trị kẻ ác, giúp đỡ người lương thiện, cũng không bế quan tu luyện, cứ ở mãi với thiếp thế này?" Y Tiêu cười, rót nước trà, đưa một ly đến trước mặt Tần Vân.
Tần Vân ngồi xuống, uống trà, cười nhìn vợ: "Hóa thân của ta những năm gần đây luôn ở trong phủ, chờ nàng triệu hoán mà.”
"Cảm giác khác mà."
Y Tiêu cười nói, "Chàng là Tần Kiếm Tiên danh tiếng lẫy lừng, chân thân lại ở đây với thiếp, thiếp thấy vừa được sủng ái vừa lo sợ."
Tần Vân nhìn vợ, cười nói: "Sắp tới, hóa thân của ta không thể ở lại trong phủ nữa rồi, tất cả hóa thân của ta trong Tam Giới đều sẽ tiêu tan."
"Tất cả hóa thân tiêu tan?" Y Tiêu biến sắc, "Vân ca, chàng..."
Hóa thân tiêu tan hết, thường là dấu hiệu của thân tử hồn diệt!
"Đừng lo, Tam Giới chưa ai giết được ta đâu. Ta định đến Hỗn Độn bên ngoài Tam Giới, nơi có khe Hỗn Độn Thời Không." Tần Vân nói, "Ta nhận lời mời của Cổ Thần Nhục Thu, cùng hắn đến khe Hỗn Độn Thời Không. Một khi vào đó, ta sẽ mất liên lạc với thế giới bên ngoài. Hóa thân của ta sẽ mất liên hệ hoàn toàn với bản tôn, không thể duy trì được nữa."
"Nơi nào mà hóa thân cũng không thể duy trì được?" Y Tiêu kinh ngạc, nàng chưa từng nghe nói đến.
Chồng nàng là người Đại Đạo viên mãn, đáng lẽ có thể duy trì hóa thân trong Tam Giới ngay cả khi ở Hỗn Độn.
"Khe Hỗn Độn Thời Không đó rất đặc biệt." Tần Vân nói, "Vào đó rồi, đúng là không thể liên lạc với bên ngoài. Ta nói trước với nàng để nàng khỏi lo lắng."
"Có nguy hiểm không?" Y Tiêu hỏi.
"Có." Tần Vân gật đầu, "Nhưng không quá lớn. Nhục Thu là Cổ Thần sống lâu năm như vậy còn dám đi, ta đương nhiên cũng dám."
"Nhất định phải đi sao?" Y Tiêu hỏi.
"Ừ." Tần Vân gật đầu, "Ta muốn có được công đức Chí Bảo, còn thiếu đại công đức, nơi đó là chỗ thích hợp nhất để ta đạt được đại công đức. Kiếm Yên Vũ của ta mà thành công đức Chí Bảo, hy vọng vượt qua Độ Kiếp cũng lớn hơn gấp mấy lần."
"Đi bao lâu?" Y Tiêu hỏi tiếp.
"Không biết." Tần Vân nói, "Thường thì trăm năm là đủ. Nếu có khó khăn, thì khó nói."
Y Tiêu cúi đầu, nhẹ nhàng uống trà, gật đầu: "Thiếp biết rồi, chàng đừng lo lắng việc trong phủ, cứ đi làm việc của chàng đi."
Tần Vân nắm lấy tay vợ: "Tiêu Tiêu, nếu ta vượt qua Tán Tiên chi kiếp, sẽ không để nàng phải lo lắng cho ta nữa."
Y Tiêu nhìn chồng, mỉm cười: "Chàng nhớ lời đó đấy."
Hôm đó.
Tần Vân không nói với người thân, chỉ lặng lẽ rời đi dưới tiễn biệt của Y Tiêu.
"Nhớ kỹ, phải cẩn thận." Y Tiêu nói.
"Chờ ta trở lại." Tần Vân gật đầu, rồi biến mất trong hư không.
Y Tiêu đứng lặng lẽ trên đỉnh Lôi Khiếu Sơn. Lần này khác với những lần trước, Tần Vân không để lại hóa thân, lại đến khe Hỗn Độn Thời Không bên ngoài Tam Giới, Y Tiêu vô cùng lo lắng, nhưng nàng cũng hiểu... Tần Vân đang chuẩn bị cho Tán Tiên chi kiếp sắp tới.
******
Trong Tam Giới, bay mãi cũng không đến được cuối.
Chỉ có những Đại Năng khống chế Thời Không giỏi, mới tìm được biên giới Tam Giới.
"Ào ào."
Sâu trong biên giới Thời Không, một vùng màu đỏ sẫm, ngọ nguậy như thành tử cung, đó chính là biên giới Tam Giới.
"Ta lần đầu đến biên giới Tam Giới." Tần Vân nhìn biên giới bao la của Tam Giới, bước một bước xuyên qua trở ngại Thời Không, đến ngoại giới.
Vù vù ~
Giống như phàm nhân từ trên cạn nhảy xuống nước.
Hoàn cảnh khác hẳn!
Trong Tam Giới có thiên địa linh khí, lại được Thiên Đạo Tam Giới che chở. Nhưng khi xuyên qua Tam Giới, thì mất đi sự che chở đó, chỉ còn Hỗn Độn mênh mông bao trùm.
"Hả? Hỗn Độn chi lực này từng giây từng phút bị Tam Giới hấp thu?" Tần Vân thấy màng bích Tam Giới đang hấp thu Hỗn Độn lực lượng, "Vậy mà Tam Giới vẫn suy yếu dần, chẳng lẽ Hỗn Độn chi lực không có trợ giúp bản chất cho Tam Giới?"
Tầm nhìn của Tần Vân giờ không còn tầm thường, hắn mơ hồ cảm nhận được, Tam Giới hấp thu Hỗn Độn chỉ lực, chỉ trợ giúp rất ít.
Lực lượng căn cơ thực sự, Hỗn Độn chi lực không thể bù đắp!
Nếu chém giết cường giả dị giới, hiến tế cho Tam Giới, có lẽ bù đắp được một chút lực lượng căn cơ, nên mới có đại công đức giáng xuống.
"Không biết Bàn Cổ đã Khai Thiên Tích Địa, sáng tạo ra Tam Giới như thế nào." Tần Vân thầm nghĩ, "Sư tôn của ta và những người đạt tới Thiên Đạo Cảnh cũng không làm được."
Vèo.
Tần Vân suy nghĩ một lát rồi tiếp tục đi.
Trong Hỗn Độn, hắn không lo mất phương hướng, vì Tam Giới khổng lồ như ngọn hải đăng trong sương mù, chỉ cần ở trong phạm vi nhất định, là có thể cảm ứng được Tam Giới.
Tần Vân cảm ứng phạm vi Thời Không trong Hỗn Độn vẫn rất lớn, bước một bước là vượt qua khoảng cách xa xôi. Chỉ đi hơn mười lần, hắn đã đến trước động phủ của Nhục Thu. Tần Vân biết rõ phạm vi cảm ứng Thời Không của hắn chưa lớn lắm, như sư tôn Linh Bảo Thiên Tôn, những Thiên Đạo Cảnh này, một niệm đã bao trùm phạm vi lớn hơn nhiều, vượt xa phạm vi mà Tần Vân có thể bị lạc.
"Ào ào." Tần Vân đáp xuống bên ngoài động phủ.
"Tần Kiếm Tiên, ngươi đến muộn nhất đấy, Cú Mang huynh đến sớm rồi." Nhục Thu mặc Kim giáp, cười nghênh đón, bên cạnh còn có một lão giả mặc áo bào xanh.