Trong tĩnh thất thoang thoảng mùi hương trầm.
Bạch Trạch Yêu Hoàng nhắm mắt ngồi thiền, bỗng mở mắt, một thân ảnh hư ảo hiện ra trước mặt, chính là Cửu Phượng.
"Bạch Trạch, lần này đích thân ngươi hiện thân mà Tần Vân vẫn khăng khăng giam cầm Phượng Âm mười vạn năm! Phượng Âm dù sao cũng là đồ đệ của ngươi." Cửu Phượng không nhịn được nói, "Giam cầm đồ đệ ngươi mười vạn năm, ngươi còn bênh hắn?"
"Hắn đã muốn giam cầm, ta có thể làm gì?" Bạch Trạch Yêu Hoàng nhìn Cửu Phượng.
"Ngươi là Yêu Hoàng!" Cửu Phượng kêu lên, "Thể diện Yêu Hoàng đâu?"
"Ta nói rồi! Hắn muốn giam cầm, ta làm được gì? Động thủ sao?" Bạch Trạch Yêu Hoàng hỏi, "Linh Bảo Đạo Tổ ban Thanh Bình Kiếm cho Tần Vân, thái độ đã rõ ràng, là cực kỳ coi trọng đệ tử này. Ta ở Thiên Giới động thủ với Tần Vân, ngươi nghĩ Linh Bảo Đạo Tổ ra tay thì sẽ ra sao?”
Cửu Phượng sững sờ: "Đạo Tổ sẽ không dễ dàng nhúng tay vào chuyện nhỏ này đâu."
"Ta không ra tay, Đạo Tổ tự nhiên không can thiệp. Nếu ta ra tay, khó mà nói. Huống chi chuyện này, Phượng Âm sai lầm!" Ánh mắt Bạch Trạch Yêu Hoàng lạnh băng, "Nàng quá ngu xuẩn! Nàng nghĩ nàng là ai? Nói về chỗ dựa, Tần Vân là Nhân tộc, là đệ nhất đại tộc Tam Giới. Tam Hoàng Nhân tộc chắc chắn coi trọng cường giả mới nổi này. Sau lưng tông phái, còn có Linh Bảo Đạo Tổ nổi tiếng che chở. So thế nào được, chúng ta thua chắc."
Cửu Phượng im lặng.
Thật đúng là...
Nhân tộc thế lớn, Bích Du Cưng cũng cường thế vô cùng.
Bạch Trạch Yêu Hoàng bình tĩnh nói: "Làm việc, có nắm chắc mới làm, không có thì nên nhẫn nhịn. Đến chút kiên nhẫn cũng không có, đụng vào nghịch lân Tần Vân, trách ai? Giam cầm mười vạn năm... cũng là để nàng tỉnh táo lại. Tam Giới này, không phải ai nàng cũng tùy tiện trêu chọc được."
"Cửu Phượng, lần này ngươi kém người, không trách ai được. Nếu muốn tranh hơn thua, thì tu hành cho tốt, đột phá Đại Đạo viên mãn. Đến lúc đó Tần Vân thấy ngươi, cũng phải ngoan ngoãn hành lễ." Bạch Trạch Yêu Hoàng nhìn Cửu Phượng, "Yêu tộc chỉ có ta một Đại Đạo viên mãn, thật sự quá ít."
"Thập Thái Tử cũng là Yêu tộc." Cửu Phượng nói.
"Lục Áp?" Bạch Trạch Yêu Hoàng hừ một tiếng, "Đúng, hắn cũng là một phần của Yêu tộc. Nhưng hắn chỉ muốn báo thù, muốn giết Hậu Nghệ... Hậu Nghệ cũng muốn giết hắn. Lục Áp dám lộ diện sao? Hắn không dám, chỉ có thể lén lút trốn tránh. Lục Áp tồn tại cũng uy hiếp được kẻ thù bên ngoài. Nhưng lại khiến Hậu Nghệ căm thù Yêu tộc ta."
"Yêu tộc ta giờ yếu thế, so với Nhân tộc kém quá xa." Bạch Trạch nhìn Cửu Phượng, "Không bao lâu nữa, Đạo Tổ, Phật Tổ, Ma Tổ đều phải rời Tam Giới. Những tồn tại cổ xưa ẩn dật kia e là sẽ hiện thân, Tam Giới khi đó thật sự dậy sóng. la hy vọng Yêu tộc ta có thêm một Đại Đạo viên mãn, giúp ta gánh vác."
Cửu Phượng khẽ gật đầu.
Đại Đạo viên mãn?
Nàng cũng luôn khao khát, chỉ là đột phá quá khó khăn.
Như Tần Vân, Đa Bảo Đạo Nhân trong lịch sử, vừa thành đạo đã chỉ thẳng 'Đại Đạo viên mãn', tu hành quá thuận lợi. Kiếm đạo của Tần Vân vốn bao hàm Thiên Địa Nhân, ngộ ra ba Đại Đạo này thì tự nhiên đạt tới Đại Đạo viên mãn. Còn Cửu Phượng đi theo Hỏa Diễm Đại Đạo! Quá khó khăn.
Hỏa Diễm Đại Đạo, có bậc đại năng bình thường, như Hỏa Bộ La Tuyên của Thiên Đình.
Có cực hạn đại năng, như Cửu Phượng.
Có Đại Đạo viên mãn, như Chúc Dung! Như Nhân Hoàng Toại Nhân Thị!
"Xoạt." Cửu Phượng lập tức rời đi.
Bạch Trạch Yêu Hoàng tiếp tục ngồi thiền, chỉ là mắt hơi nheo lại: "Yêu tộc phần lớn chỉ biết chiến trời chiến đất, chỉ biết đối đầu trực diện, từng mạnh mẽ thống trị Tam Giới, giờ lại rơi vào cảnh này, trách ai? Chuyện nhỏ của Tần Vân, nên kết giao với hắn. Nếu hắn Độ Kiếp mà chết thì thôi. Nếu hắn thật sự tạo kỳ tích, Tán Tiên Thiên Kiếp rồi cũng có hồi kết, hắn thật sự vượt qua, từ nay trường sinh. Thực lực của hắn e còn trên cả Lê Sơn Lão Mẫu, sẽ thành Đại sư huynh mới của Bích Du Cung! Sau khi Linh Bảo Đạo Tổ rời Tam Giới, Tần Vân rất có thể chấp chưởng Bích Du Cung, trở thành Chưởng giáo mới."
"Kết giao với hắn, lợi ích nhiều hơn.”
"Một việc không có gì xấu, chỉ toàn lợi, sao ai cũng không nhìn thấu?" Bạch Trạch Yêu Hoàng nhắm mắt lại.
******
"Sư tôn."
Bị trói, Phượng Âm thấy Bạch Trạch Yêu Hoàng hiện thân thì mắt sáng lên đầy hy vọng, nhưng Bạch Trạch Yêu Hoàng không cứu nàng.
Nàng bị trói dẫn tới Tần Phủ Lôi Khiếu Sơn, bị giam trong ngục.
"Vào đi." Phượng Âm bị phong bế pháp lực, bị ném vào địa lao.
Nàng nhìn quanh.
Địa lao chỉ rộng mười trượng, xung quanh là vách đá trơ trụi.
"Mười vạn năm tới, ta phải sống ở đây?" Phượng Âm đứng trong địa lao, xoa mặt vừa bị đánh, lòng trống rỗng, vừa thống khổ tuyệt vọng, vừa hối hận, vừa oán sư tôn không cứu, đủ loại tâm tình cuộn trào.
"Ngoại công, đánh rồi, thật sự giam nàng mười vạn năm?” Tần Ngọc La đi bên cạnh Tần Vân, vừa mới động thủ nàng còn hơi do dự.
Đã nhốt, còn đánh làm mất mặt?
"Gậy ông đập lưng ông." Tần Vân lạnh nhạt nói, "Ngọc La, có lúc nhân từ nương tay không được! Ngươi nhân từ, người ta chỉ cho là ngươi yếu đuối dễ bắt nạt, hiểu chưa?"
"Rõ rồi." Tần Ngọc La ngoan ngoãn đáp.
"Tu hành kiếm đạo, tâm phải như kiếm, nên xuất kiếm thì xuất kiếm." Tần Vân nhìn cháu gái.
"Vâng." Tần Ngọc La gật đầu.
"Con đi nghỉ đi." Tần Vân không nói thêm, tâm trạng hắn cũng không tốt.
Tuy nhốt Phượng Âm, dù được nhiều cường giả Tam Giới quan tâm, hắn nghiền ép Yêu Thánh 'Cửu Phượng', đánh cho Cửu Phượng thê thảm! Bạch Trạch Yêu Hoàng ra mặt, hắn vẫn giam cầm đồ đệ 'Phượng Âm' của Bạch Trạch Yêu Hoàng mười vạn năm. Hắn làm nhiều như vậy, tâm tình vẫn tệ. Chuyện này chạm đến nghịch lân của hắn.
Hắn luôn lo lắng, dù hắn tung hoành Tam Giới, có thể gây thù chuốc oán không ít.
Nếu hắn chết trong Tán Tiên chi kiếp, người nhà sẽ ra sao? Dù hắn có thể chuẩn bị trước cho người nhà, chung quy cũng chỉ là chuẩn bị.
"Vân ca, sao huynh lại uống rượu một mình?" Y Tiêu tới, "Chuyện này, huynh thật sự tức giận?”
Tần Vân đặt chén rượu, mắt đỏ hoe, nhìn Y Tiêu: "Nàng biết?"
"Thấy huynh áp giải Phượng Âm vào địa lao, ta hỏi Ngọc La, biết chuyện." Y Tiêu nói, "Thật ra chỉ là chuyện nhỏ, huynh đừng quá nhạy cảm."
"Không nhạy cảm sao được." Tần Vân cười, không nói thêm.
Nói cũng vô ích, chỉ thêm ưu sầu.
"À phải." Tần Vân cười nói, "Nguyên nhân chuyện này, là Phượng Âm và Ngọc La tranh giành người yêu, vì Mông đại ca nào đó. Nàng biết Mông đại ca này là ai không?”
Với thực lực suy diễn quá khứ tương lai của Tần Vân, đặc biệt là sau khi ngộ ra Thất Tinh Đại Đạo.
Suy tính những gì cháu gái 'Tần Ngọc La' trải qua rất dễ dàng, hắn có thể tra ra chuyện quá khứ của cháu gái và 'Mông đại ca' kia.
Nhưng—
Dù sao cũng là cháu gái, suy diễn quá khứ của Ngọc La, Ngọc La sẽ không có bí mật trước mặt hắn. Với người thân cận, Tần Vân sẽ không dò xét nếu không cần thiết.
"Huynh làm lớn chuyện mà không hỏi cẩn thận." Y Tiêu nói, "Ta biết chuyện, hỏi Phượng Âm vì sao xung đột với Ngọc La, Ngọc La hơi ngượng ngừng, nhưng vẫn nói. Mông đại ca đó tên là Mông Phủ, là đệ tử của Tam Hoàng Nhân tộc Thục Hi Thị, cũng là đại năng trong Hỏa Vân Cung.”
"Là hắn?" Tần Vân gật đầu.
Nhất niệm khởi, liền sinh nhân quả.
Tần Vân cảm ứng được vị trí của Mông Phủ qua nhân quả, là ở Hỏa Vân Cung.
Chớp mắt, trận chiến giữa Tần Vân và Cửu Phượng đã qua mấy chục năm.
Thiên Giới, Hỏa Vân Cung.
Hỏa Vân Cung là nơi tu hành của Tam Hoàng Nhân tộc, thực lực của Tam Hoàng đều khó lường.
Phục Hi Thị vốn là Hỗn Độn Thần Ma 'Phục Hi', tình như huynh muội với Nữ Oa nương nương. Sau chuyển thế thành Nhân tộc, trở thành Nhân Hoàng Phục Hi Thị. Có thể nói là đệ nhất về trận pháp trong Đại Đạo viên mãn. 'Bất Diệt Tân Hỏa' của Toại Nhân Thị cũng danh chấn Tam Giới, sở trường hỏa diễm, chiến lực rất mạnh. Toại Nhân Thị cũng là Tam Hoàng Nhân tộc mạnh nhất khi trực tiếp ra tay. Thần Nông Thị thì bản lĩnh thần bí khó lường, nếu muốn ám toán địch nhân, tuy không bằng Lục Áp đạo nhân âm hiểm tàn nhẫn, nhưng cũng cùng cấp độ, chỉ là Thần Nông Thị mềm lòng, ra tay luôn chừa đường sống.
Ba vị tọa trấn, vận mệnh Nhân tộc tự nhiên nồng đậm. Thêm vào đó, Nhân tộc do Nữ Oa nương nương sáng tạo, Nữ Oa nương nương tự nhiên là chỗ dựa lớn của Nhân tộc. Đạo gia, Phật Môn đều truyền đạo, để Nhân tộc hưng thịnh, từng vị đại năng mới sinh ra theo thời gian, Tần Vân cũng là một trong số đó.
"Mọi thứ đã chuẩn bị xong, nên lấy đi hỏa chủng Tân Hỏa.” Trong phòng Hỏa Vân Cung, Mông Phủ đang đọc sách, giờ bỏ sách xuống, mắt mong đợi.