Chương 13: Mồi Nhử
Những ngày tiếp theo, Tần Vân mang theo Cửu Vĩ Hồ Thanh Sương tiếp tục đi lại trong Úy Quốc, thỉnh thoảng cũng ra tay đối phó với đám Ma Đầu. Dân chúng Úy Quốc đang sống trong cảnh lầm than, Hắc Phong Ma Tông lại thẩm thấu sâu rộng, khiến cho Ma Đầu trong nước càng lúc càng nhiều.
Việc Tần Vân và Thanh Sương thường xuyên ra tay đã khiến tin tức về họ lọt đến tai Tâm Ma lão tổ.
"Phong Đạo Nhân này vẫn giữ nguyên dáng vẻ, nhưng cô gái bên cạnh hắn lại có chút thay đổi. Nàng ta cũng giỏi ngự kiếm thuật... Chắc chắn đến tám, chín phần là Cửu Vĩ Hồ biến thành." Tâm Ma lão tổ suy đoán, "Chỉ là Phong Đạo Nhân và Cửu Vĩ Hồ này hành tung quỷ dị, xuất hiện ở một chỗ rồi lại nhanh chóng rời đi. Thật khó để xác minh hắn có phải Tần Vân hay không."
"Nếu dò xét thời không, một khi Phong Đạo Nhân kia thật sự là Tần Vân... Hắn sẽ bị kinh động, vậy chẳng khác nào đánh rắn động cỏ." Tâm Ma lão tổ hiểu rõ điều này.
Những đối tượng đáng nghỉ này cần phải được xác minh.
Nhưng việc xác minh, tuyệt đối không được khiến Tần Vân kinh động!
Kinh động...
Tần Vân sẽ trực tiếp vượt thời không trở về Thiên Giới. Như vậy, Tâm Ma lão tổ chẳng những không có công, ngược lại còn có tội!
"Phải từ từ mà tính, làm sao để tìm ra Tần Vân mà không khiến hắn nghi ngờ." Tâm Ma lão tổ vẫn còn khá tự tin.
Chớp mắt, đã mấy tháng trôi qua.
"Sư tôn, Đô thành Úy Quốc ở ngay trước mắt." Trên bầu trời, Cửu Vĩ Hồ Thanh Sương nhìn về phía tòa thành trì to lớn phía xa, cung kính nói. Những ngày này, nàng càng thêm khâm phục Tần Vân.
Nàng cảm thấy, sư phụ 'Phong Đạo Nhân' của mình thực lực cường đại, dạy dỗ đệ tử lại càng lợi hại! Mỗi lần nghe sư phụ giảng giải, nàng đều có cảm giác bừng tỉnh đại ngộ. Thực lực của nàng trong mấy tháng qua tăng tiến vượt bậc, cảm giác như sắp đạt tới Thiên Tiên trung kỳ rồi.
"Một tòa đại thành thật nguy nga." Tần Vân tán thưởng gật đầu. Dù sao đây cũng là quốc gia khổng lồ với lãnh thổ rộng lớn ba mươi vạn dặm, người tu hành nhiều vô kể, Đô thành này tự nhiên bất phàm. Dân thường sinh sống ở đây phải tính bằng ức người, Thiên Tiên trong thành cũng có đến mấy nghìn vị.
"Vào thành thôi."
Hai người đáp xuống từ đám mây, tiến vào thành từ cửa đông.
Vì có rất nhiều người tu hành, việc cưỡi mây đáp xuống trước cửa thành là chuyện vô cùng bình thường. Lính canh cửa thành cũng không hề khó chịu, chỉ là thái độ đối với Tần Vân và Thanh Sương có phần nhiệt tình hơn.
"Sư tôn, tửu lâu nổi tiếng nhất trong Úy Quốc này chính là Bát Tiên Lâu. Tương truyền, Bát Tiên đã từng hiển lộ thần thông và thưởng thức rượu cùng đồ ăn ở đây." Thanh Sương nói, "Đương nhiên, Bát Tiên Lâu có thể nổi danh đến vậy ở Đô thành, tay nghề của đầu bếp cũng phải thuộc hàng thượng thừa."
"Đi, chúng ta đến nếm thử." Tần Vân cười nói.
Thanh Sương che miệng cười. Đi theo sư tôn mấy tháng, nàng sớm đã biết sư tôn thích nhất là những món ăn ngon, thức uống hảo hạng.
Nàng luôn tìm cách dâng lên những thứ ngon nhất, dỗ cho sư tôn vưi vẻ.
Bát Tiên Lâu không lớn, mỗi ngày chỉ tiếp đãi một số lượng khách nhất định, giá cả ở đây đương nhiên vô cùng đắt đỏ. Tần Vân và Thanh Sương đến hơi muộn nên không còn chỗ trống. Thanh Sương không hề quan tâm đến tiền bạc, bỏ tiền mua lại một chỗ ngồi từ một vị khách khác, đương nhiên cũng chỉ là ở đại sảnh. Những vị trí tốt hơn... chỉ dành cho đám quyền quý của Úy Quốc.
Tuy chỉ là một bàn trong đại sảnh, nhưng khung cảnh lại vô cùng đẹp. Xung quanh có dòng suối róc rách chảy, tự nhiên phân chia các bàn ăn.
"Khó trách danh tiếng của nơi này lại lớn đến vậy." Tần Vân uống một chén canh, hương vị tuyệt vời khiến Tần Vân không khỏi thán phục. Để trở thành tửu lâu nổi tiếng nhất trong một Đô thành rộng lớn như vậy, điều quan trọng nhất vẫn là tay nghề của đầu bếp.
"Món nổi tiếng nhất của họ là 'Bát Vị Tiên'. Hôm nay ta sẽ gọi cả tám món đó, có điều chắc phải chờ hơi lâu." Thanh Sương nói.
Hai thầy trò vừa ăn vừa trò chuyện.
Lúc này, trên lầu hai của Bát Tiên Lâu, trong một gian phòng sang trọng, một người đàn ông mặc áo gấm hoa đang đứng vịn lan can nhìn xuống. Ánh mắt hắn lướt qua phía dưới, rồi bị Thanh Sương thu hút.
"Hả?" Ánh mắt người đàn ông áo gấm hoa sáng lên.
Thanh Sương đã biến đổi dung mạo, trông chỉ như một cô gái bình thường. Nhưng làm sao qua mắt được người đàn ông áo gấm hoa? Hắn liếc mắt một cái đã nhận ra vẻ mị hoặc tiềm ẩn sâu bên trong Thanh Sương. Vẻ mị hoặc đó khiến hắn ngứa ngáy trong lòng.
"Thật là một tiểu yêu tỉnh trời sinh mị cốt. Nếu được tu luyện mị công, thì sẽ còn đáng sợ đến mức nào. Trong phủ ta không có ai sánh được với tiểu yêu tinh này." Người đàn ông áo gấm hoa mim cười, truyền âm cho một thuộc hạ đứng bên cạnh.
"Đi, mời cô nương mặc thanh y, đeo kiếm bên hông kia lên đây." Người đàn ông áo gấm hoa phân phó.
"Vâng."
Một hộ vệ lập tức tuân lệnh.
"Điện hạ bảo ta, Vụ Tất, mời nàng lên? Vậy là phải dẫn nàng tới rồi!" Hộ vệ này trực tiếp đi xuống lầu, tiến đến bàn của Tần Vân và Thanh Sương.
"Chào cô nương.”
Hộ vệ mỉm cười nói, "Đại nhân nhà ta muốn gặp cô nương, đang đợi trên lầu. Mong cô nương đừng từ chối."
Tần Vân cười cười, ngồi yên uống rượu ăn thức ăn, không nói gì.
Mấy tháng qua, 'mị lực' của đồ đệ mình hắn đã sớm được chứng kiến. Dù đã biến đổi dung mạo, vẫn có thể khiến những phàm nhân và những người thực lực yếu không nhìn thấu. Nhưng với những người đủ mạnh, họ vẫn sẽ bị thu hút vô hình. Ngay cả quốc quân Úy Quốc, và cả đạo nhân áo đen cấp Thiên Tiên từng đuổi giết Cửu Vĩ Hồ Thanh Sương, cũng đều chịu ảnh hưởng.
Đương nhiên, cảnh giới càng cao, ảnh hưởng càng yếu.
Như cường giả Thiên Tiên Hậu Kỳ, căn bản sẽ không chịu bất kỳ ảnh hưởng nào.
"Cô nương, xin mời theo ta đi một chuyến." Thấy Thanh Sương không để ý đến mình, hộ vệ không nhịn được đưa tay phải ra nắm lấy cổ tay Thanh Sương, muốn cưỡng ép mang nàng đi.
"Cút!" Thấy hắn động thủ, Thanh Sương lập tức phẩy tay áo.
Một luồng chấn động quét qua hộ vệ kia. "Banh" một tiếng, hộ vệ kia bay ngược ra ngoài, đụng đổ mấy cái bàn, chén đĩa vỡ tan tành trên đất. Hộ vệ kia đâm sầm vào một hàng rào ở đại sảnh, vòng bảo hộ bên ngoài có trận pháp hiển hiện, mới chặn được cú va chạm. Đại sảnh đã sớm trở nên hỗn loạn.
"Không hay rồi."
"Mau tránh xa ra." Những khách nhân ở đó lập tức bỏ chạy sang một bên, một số người còn đứng từ xa xem với vẻ thích thú.
Trong Đô thành Úy Quốc có đến mấy nghìn Thiên Tiên, việc người tu hành va chạm với nhau là chuyện thường ngày ở huyện, họ đã sớm quen với việc này.
"Cái gì? Ta đã tu hành đến Nguyên Thần tam trọng thiên, lại bị nàng phất tay đánh lui?" Hộ vệ che ngực, khóe miệng rớm máu, khó tin nhìn cô gái mặc thanh y kia.
"Ở Đô thành Úy Quốc mà dám càn rỡ như vậy!" Một tiếng gầm vang lên.
Từ trên lầu hai, mấy bóng người bay xuống.
Dẫn đầu chính là người đàn ông áo gấm hoa, bên cạnh là những thuộc hạ thân tín.
"Thật không ngờ, trong Úy Quốc lại có thêm một vị Thiên Tiên không biết trời cao đất dày." Một lão giả áo lam bên cạnh người đàn ông áo gấm hoa cười lạnh nói, "Nhưng dù là Thiên Tiên, ở Đô thành Úy Quốc cũng phải tuân thủ quy củ. Hộ vệ của Tam hoàng tử điện hạ... mà ngươi cũng dám động vào?"
"Tam hoàng tử?"
Không ít người ở đó kinh hô, nhìn về phía người đàn ông áo gấm hoa dẫn đầu.
Trong số rất nhiều hoàng tử của Úy Quốc, nổi tiếng nhất là Thập Bát hoàng tử và Tam hoàng tử. Bởi vì hai vị hoàng tử này đều là cảnh giới Thiên Tiên! Theo quy củ của Úy Quốc... chỉ những người đạt tới cảnh giới Thiên Tiên mới có tư cách kế thừa ngôi vị Hoàng Đế. Đương nhiên, quốc quân hiện tại vẫn còn tại vị, còn lâu mới đến lúc thoái vị.
Nhưng hiện tại, dưới trướng Tam hoàng tử và Thập Bát hoàng tử đã quy tụ rất nhiều cường giả.
"Khó khăn lắm mới đến đây ăn ngon, lại bị người phá hỏng hứng." Tần Vân thở dài, đặt chén rượu xuống. Ồn ào thế này thì làm sao ăn được nữa.
Thực tế, Tần Vân không hề tức giận.
Hắn đến Đô thành Úy Quốc, một mặt là muốn giải quyết chuyện của Úy Quốc, để vô số người dân Úy Quốc thoát khỏi cảnh lầm than. Mặt khác, hắn cũng muốn dùng bản thân làm mồi nhử!
Đô thành Úy Quốc là nơi phức tạp, muốn giải quyết chuyện của Úy Quốc chắc chắn sẽ gây chú ý. Chỉ sợ sẽ bị 'Ma Đạo' phát hiện! Với thủ đoạn của Ma Tổ, việc xác định thân phận của hắn không phải là việc khó. Cứ như vậy, cường giả Ma Đạo đại đạo viên mãn đến giết hắn... sẽ nhanh thôi! Hắn đã sớm bố trí xong cục diện, lấy bản thân làm mồi nhử, chờ cá cắn câu!
Việc gây ra chút chuyện ở Đô thành, ngược lại càng dễ khiến Ma Đạo chú ý.
"Sư tôn ta khó khăn lắm mới đến đây, các ngươi lại phá hỏng hứng của sư tôn ta." Cửu Vĩ Hồ Thanh Sương thấy vậy liền đứng lên, quát vào mặt Tam hoàng tử và đám người của hắn, "Cút hết ra!"
"Sư tôn?" Tam hoàng tử, lão giả áo lam và những người khác đều khẽ giật mình.
"Cô ta là Thiên Tiên cấp độ, vậy mà lại gọi người kia là sư tôn?"
"Người có thể làm sư phụ của Thiên Tiên, thực lực phải thế nào?"
"Biết là Tam hoàng tử, mà còn thô bạo như vậy?”
Tam hoàng tử và những người khác tuy bị mắng cút đi, nhưng đều không tức giận, ngược lại càng thêm cẩn thận.