Chương 16: Ấn Tàng Chút Thực Lực
Trong hoàng cung Úy Quốc Đô thành.
Quốc quân đang trò chuyện phiếm với một đạo nhân đầu hói, mặc áo bào đỏ.
"Bệ hạ cứ nhìn ra ngoài điện mãi, tâm trí hẳn là để cả vào con Cửu Vĩ Hồ kia rồi." Đạo nhân đầu hói áo bào đỏ vừa cười vừa nói.
"Ha ha, quả nhân nóng lòng muốn thấy kết quả thôi, ba vị tộc lão ra tay vẫn còn hơi chậm chạp." Quốc quân đáp lời.
"Đừng nóng vội, Cửu Vĩ Hồ kia sắp bị tóm rồi." Đạo nhân áo bào đỏ cũng liếc nhìn ra ngoài, đôi mắt lóe lên những tia sáng kỳ dị, như thể xuyên thấu không gian nhìn thấy Bát Tiên Lâu, thấy ba vị tộc lão đã ra tay.
"Không hay rồi!"
Vẻ mặt đạo nhân áo bào đỏ đột nhiên biến sắc.
Quốc quân cũng đang nhìn ra ngoài, thấy cảnh tượng đó, giật mình đứng phắt dậy, kinh hãi nói: "Một chén rượu mà giết ba vị tộc lão?"
"Là Thiên Tiên Hậu Kỳ, thực lực có lẽ không kém gì ta." Đạo nhân áo bào đỏ nghiêm nghị đáp.
"Thiên Tiên Hậu Kỳ ở Huệ Phong Đại Thế Giới này cũng chỉ có khoảng trăm người, tin tức về từng người quả nhân đều nắm rõ. Nhưng kẻ giết ba vị tộc lão kia, quả nhân lại không hề hay biết." Quốc quân vừa kinh sợ vừa đè chừng. Cường giả Thiên Tiên Hậu Kỳ đủ sức xưng bá một phương rồi. Úy Quốc sở đĩ có thể thống lĩnh lãnh thổ rộng lớn thế này là nhờ có Úy Thị lão tổ, một cường giả Thiên Tiên Hậu Kỳ có danh tiếng lẫy lừng.
Đương nhiên, Úy Thị lão tổ giờ đã chuyển sang tu Ma Đạo.
"Ầm!"
Một luồng khí tức kinh khủng bỗng bùng phát trong hoàng cung.
"Lão tổ xuất quan!" Quốc quân reo lên.
"Chúng ta mau ra ngoài xem." Đạo nhân áo bào đỏ nói rồi cùng quốc quân bước ra khỏi đại điện.
Ngoài quảng trường đại điện, một lão giả tóc muối tiêu, mặc áo bào tím đang đứng đó. Bên cạnh ông ta là hơn hai mươi cường giả.
"Lão tổ." Quốc quân tiến lên, khúm núm hành lễ.
"Chào Úy đạo huynh." Đạo nhân áo bào đỏ cũng có phần khách khí.
"Để Tôn Giả chê cười rồi." Lão giả áo bào tím lạnh nhạt nói, "Thật không ngờ, ta bế quan lâu năm, mà ở Huệ Phong Đại Thế Giới này lại có kẻ dám đến tận Úy Quốc Đô thành giết tộc lão nhà ta."
" F4 .- + - h * Ù ^ Lê La ^ ^v.m ^- / Chắc là tiểu bối mới nổi, chưa biết thủ đoạn của huynh nên mới dám ngông cuồng như vậy." Đạo nhân áo bào đỏ nói.
"Vậy thì phải cho hắn biết tay, để hắn biết lão già này không dễ bắt nạt đâu." Lão giả áo bào tím nói, "Tôn Giả có muốn đi cùng không?"
"Ta cũng muốn đi xem Úy đạo huynh trổ tài." Đạo nhân áo bào đỏ cười nói.
"Đi!"
Lão giả áo bào tím ra lệnh.
Lập tức, đoàn người hơn hai mươi người dưới trướng, cùng với quốc quân và Tôn Giả cùng nhau lên đường, bay về phía Bát Tiên Lâu.
Bên trong Bát Tiên Lâu.
Cửu Vĩ Hồ Thanh Sương và Úy Nhiễm công chúa đều lo lắng, khuyên Tần Vân mau chóng rời đi.
"Gấp gì chứ?"
Tần Vân vẫn thản nhiên rót rượu, vừa uống vừa gắp thức ăn, "Chẳng phải là Úy Thị lão tổ thôi sao, có gì đáng sợ?"
"Úy Thị bây giờ tuy đã thay đổi, trở nên đáng ghét, nhưng thực lực lại mạnh hơn trước rất nhiều!" Úy Nhiễm công chúa nói, "Lão tổ từ lâu đã là Thiên Tiên Cửu Trọng Thiên, có lẽ vì mắc kẹt ở bình cảnh quá lâu nên mới chuyển sang tu Ma Đạo Thực lực của lão tổ, cộng thêm sự trợ giúp của các đại trận, có thể sánh ngang với Bán Bộ Kim Tiên.”
"Cái gì?" Cửu Vĩ Hồ Thanh Sương giật mình nói, "Ngay cả Úy Thị lão tổ cũng tu Ma Đạo rồi sao sư tôn, chúng ta mau trốn thôi! Lão ta tu Ma Đạo thì chắc chắn sẽ càng tàn bạo hơn."
"Trốn?"
Tần Vân vẫn ngồi yên, "Trốn kiểu gì, giờ Đô thành đã bị phong tỏa hoàn toàn rồi, muốn đi cũng không thoát được đâu."
"Không thử sao biết không thoát được?" Úy Nhiễm công chúa vội nói.
“Yên tâm đi, ta biết rõ gốc gác nhà ngươi mà." Tần Vân liếc nhìn Úy Nhiễm công chúa, "Các ngươi Úy Thị, trong số Thiên Tiên thì ban đầu có khoảng bảy phần tu Đạo... Dưới sự dẫn dắt của lão tổ ngươi, không ít người đã chuyển sang tu Ma Đạo. Giờ trong tộc, số Thiên Tiên tu Ma Đạo chiếm khoảng sáu phần. Số còn lại thì đang do dự, hoặc phản kháng. Ta nói có đúng không?”
"Sao ngươi biết?" Úy Nhiễm công chúa giật mình, "Chuyện tranh đấu trong tộc, ngươi nghe được từ đâu?"
"Với cái trình độ của Úy Thị các ngươi, còn lâu mới làm gì được ta. Cứ uống rượu ăn đã, đồ ăn ở Bát Tiên Lâu này ngon thật." Tần Vân tiếp tục ăn uống.
Thấy sư tôn bình tĩnh tự tin như vậy, Cửu Vĩ Hồ Thanh Sương cũng an tâm hơn.
"Phong đạo huynh, huynh là người của Đạo gia nào vậy? Có phải có đại năng Đạo gia nào đó định nhúng tay vào chuyện của Úy Quốc ta không?" Úy Nhiễm công chúa dò hỏi. Cường giả Thiên Tiên Hậu Kỳ, nếu bái sư thì thường là bái vào môn hạ của các Đại Năng Giả.
"Lát nữa cô sẽ biết." Tần Vân cười mà không nói gì thêm.
Quả thực có Đại Năng Giả muốn nhúng tay vào chuyện của Úy Quốc.
Chính hắn là vị đại năng đó!
Tần Vân cảm nhận được sự rình mò bí ẩn, liền ý thức được Ma Đạo đã phát hiện ra mình. Vì vậy, hắn tính toán sẽ giải quyết chuyện Úy Quốc càng sớm càng tốt! Đối với hắn mà nói, chuyện Úy Quốc có thể cứu vớt vô số sinh linh trong Úy Quốc, rất quan trọng, nhưng cũng là chuyện nhỏ có thể dễ dàng giải quyết. Việc hắn bố trí cạm bẫy chờ Ma Đạo tấn công mới là một đại sự ảnh hưởng đến Tam Giới, hắn phải toàn lực ứng phó.
"Không biết Úy Thị ta đã đắc tội gì Đạo hữu, mà Đạo hữu lại ra tay tàn độc như vậy, không nói không rằng đã giết ba vị tộc lão nhà ta!" Một giọng nói lạnh băng vang lên.
“Ra ngoài xem sao." Tần Vân lúc này mới đứng dậy, dẫn Cửu Vĩ Hồ Thanh Sương và Úy Nhiễm công chúa cùng nhau bay ra ngoài, đứng giữa không trung.
Họ thấy ngay phía trước là một đám mây đen, trên mây có một lão giả áo bào tím đứng đầu, hai bên là một đạo nhân đầu hói áo bào đỏ và Úy Quốc quốc quân, phía sau là hơn hai mươi Thiên Ma, mỗi tên đều có khí tức cuồn cuộn, là Thiên Ma trung kỳ.
"Sao, giết tộc lão Úy Thị ta rồi, Đạo hữu không có gì muốn nói à?" Lão giả áo bào tím lạnh lùng hỏi.
"Diệt trừ Ma Đầu, là đại thiện! Là việc có đại công đức!" Tần Vân nói.
Vẻ mặt lão giả áo bào tím càng thêm lạnh băng: "Đến nước này rồi, Đạo hữu vẫn còn nói những lời sáo rỗng này với ta? Đạo hữu là đệ tử của phái nào, đến Úy Quốc ta rốt cuộc là có ý gì?"
"Sáo rỗng? Dân chúng Úy Quốc cảnh nội phiêu bạt khắp nơi, cảnh tượng xương trắng chất đống có thể thấy ở khắp nơi. Tất cả đều là do Ma Đầu gây ra. Mà Ma Đầu lớn nhất của toàn bộ Úy Quốc chính là ngươi! Đám Thiên Ma kia là nanh vuốt của ngươi. Giết các ngươi chính là đại công đức, ta nói vậy chăng lẽ còn chưa đủ rõ ràng sao?" Tần Vân nói.
"Chỉ vì những chuyện cỏn con đó?" Lão giả áo bào tím cười lạnh, "Bọn ta tu hành gian khổ đến mức nào, lũ sâu kiến kia chẳng qua chỉ là quân lương của bọn ta thôi. Ngươi vì lũ sâu kiến đó mà đối đầu với Úy Thị ta?"
"Sâu kiến?" Cửu Vĩ Hồ Thanh Sương không nhịn được nói, "Úy Vũ Hiêu, ngươi cũng từ phàm tục tu luyện mà ra đấy thôi, mà ngươi lại coi bọn họ là sâu kiến?"
"Dã thú là súc vật, nhưng một khi có linh trí thì sẽ thành Yêu." Lão giả áo bào tím nói, "Phàm tục cũng vậy, không tu luyện thì là sâu kiến, nếu thoát thai hoán cốt, ngưng tụ được Nguyên Thần, có được trường sinh thì sẽ là Tiên, là Thần, là Ma! Là đứng trên chúng sinh. Chúng ta khác với phàm tục. Giống như người ăn heo dê bò, chúng ta là Tiên Ma, lấy phàm tục làm quân lương... Có gì sai?"
"Ngươi, ngươi..." Cửu Vĩ Hồ Thanh Sương nhất thời không biết nên phản bác thế nào.
la KẾ 2 h ^. £ ⁄ ^ + _~1*^Y. "UTx .. / z ẻ Tiểu hồ ly, ngươi tu luyện còn quá ngắn, sau này ngươi sẽ hiểu." Lão giả áo bào tím cười.
"Đừng nói cái gì Tiên Ma lấy phàm tục làm quân lương. Chúng ta tu tiên khác với lũ Ma Đầu các ngươi." Tần Vân lên tiếng, "Tiên Phật các mạch đều muốn bảo hộ chúng sinh, còn Ma thì lại coi chúng sinh là thức ăn."
"Nói khó nghe quá." Lão giả áo bào tím nói, "Đạo gia, Phật Môn, Ma Đạo đều là con đường tu hành, có thể giúp chúng ta mạnh hơn. Dù tu theo mạch nào... thì cũng là tìm hiểu Đại Đạo, hà tất phải ngươi chết ta sống? Như Úy Thị ta đây, trong tộc có cả người tu Ma lẫn tu Tiên. Họ vẫn sống chung rất tốt đấy thôi."
"Phải không? Những năm qua, số Thiên Tiên Thiên Ma chết vì tranh đấu Đạo Ma trong Úy Thị các ngươi đã là hơn hai trăm tám mươi người rồi đấy." Tần Vân nói, "Ví dụ như đám thuộc hạ phía sau ngươi đây, ai nấy đều là Thiên Ma. Sao không thấy ngươi mang theo Thiên Tiên tộc nhân bên mình?"
Đồng tử lão giả áo bào tím co lại, rồi lập tức cười hắc hắc: "Nói nhiều như vậy, Đạo hữu vẫn không chịu nói ra lai lịch của mình?"
"Ngươi là một Ma Đầu sắp chết rồi, đừng hỏi nhiều như vậy." Tần Vân nói.
"Liều lĩnh."
Trong mắt lão giả áo bào tím lóe lên hung quang.
Ầm!
Trên bầu trời Úy Quốc Đô thành hiện ra một trận đồ khổng lồ, trong trận đồ có ngọn lửa màu tím ngưng tụ thành những con rắn lớn, tổng cộng có tám con rắn tím lao về phía Tần Vân.
"Tiểu bối, nếm thử Hỏa Ngục Bát Xà Trận của ta đi!” Lão giả áo bào tím vận chuyển pháp lực cuồn cuộn.
"Đi."
Từ vỏ kiếm sau lưng Tần Vân, hai đạo kiếm quang bay ra. Hai đạo kiếm quang huyền diệu khó lường, lóe lên đã chém đứt hai con rắn tím cản đường, rồi sau đó kiếm quang lướt qua chỗ lão giả áo bào tím. Lão giả áo bào tím hoảng hốt lấy ra một mặt Bát Quái Kính, cố gắng phòng thủ. Nhưng hai đạo kiếm quang vẫn xuyên qua cơ thể ông ta.
"Sao, sao có thể..." Trong mắt lão giả áo bào tím Úy Vũ Hiêu tràn đầy vẻ khó tin.
Hắn là Úy Vũ Hiêu.
Cường giả có danh tiếng một phương ở Huệ Phong Đại Thế Giới, dựa vào đại trận ngay tại Đô thành của mình mà lại bị giết nhanh đến vậy sao?
Khí tức của ông ta tan biến, cơ thể rơi xuống từ không trung.
"Không hay rồi!" Đạo nhân đầu hói áo bào đỏ thấy vậy, lập tức hóa thành một đạo hồng quang, nhanh chóng bỏ chạy.
"Ngươi thoát được sao?" Tần Vân nhìn theo đạo nhân đầu hói áo bào đỏ.
Hai đạo kiếm quang giết Úy Vũ Hiêu nhanh chóng đuổi theo đạo nhân đầu hói áo bào đỏ.
"Ta là Xích Bào Tôn Giả của Hắc Phong Ma Tông." Đạo nhân đầu hói áo bào đỏ lo lắng truyền âm cầu xin tha thứ, "Xin ngài tha cho...”
"Phụt."
Kiếm quang xuyên qua đạo nhân đầu hói áo bào đỏ.
Đạo nhân đầu hói áo bào đỏ không thể tin được.
Hắc Phong Ma Tông... có địa vị rất cao ở Huệ Phong Đại Thế Giới, dù sao cũng là tông phái do Đại Năng Giả gây dựng.
"Xoạt."
Đạo nhân đầu hói áo bào đỏ cũng rơi xuống từ không trung.
Cảnh tượng này khiến đám Thiên Ma đi theo sau lưng Úy Thị lão tổ sợ đến mất mật, ngay cả Úy Quốc quốc quân cũng sợ hãi. Lão tổ có thể đấu một trận với Bán Bộ Kim Tiên trong Đô thành lại bị giết dễ dàng như vậy sao? Ngay cả Tôn Giả do Hắc Phong Ma Tông phái đến cũng bị giết?
"Úy Quốc quốc quân." Tần Vân nhìn sang.
"Tha mạng, tha mạng." Đầu gối Úy Quốc quốc quân mềm nhũn, quỳ xuống giữa đám mây, vội vàng cầu xin tha thứ, "Ta, ta chỉ làm theo lệnh của lão tổ thôi, ta chỉ là con rối, ta vô tội."
"Phụt!”
Một đạo Kiếm Khí ngưng tụ trong hư không, xuyên qua mi tâm Úy Quốc quốc quân. Ánh mắt hắn dần ảm đạm, cơ thể mềm nhũn rơi xuống đám mây đen.
"Con rối, người vô tội? Tội nghiệt trên người ngươi cũng không kém gì lão tổ nhà ngươi đâu." Tần Vân nhẹ nói, nói dối trước mặt một đại năng thì làm sao qua được mắt người ta, có thể nhìn thấu hết những việc hắn đã làm!
Hai đạo kiếm quang bay trở về vỏ kiếm sau lưng Tần Vân.
Đám Thiên Ma đang run rẩy trên đám mây đen nhen nhóm hy vọng: "Đạo nhân này định dừng tay sao?"
"Vạn Kiếm!" Tần Vân khẽ vươn tay, chỉ thấy trên bầu trời Úy Quốc Đô thành bắt đầu ngưng tụ ra từng đạo Kiếm Khí, tổng cộng hơn vạn đạo Kiếm Khí hình thành trên không. Tần Vân tay phải hơi hạ xuống, "Diệt tuyệt!”
Vút... vút... vút... vút... vút... vút...! ! ! ! ! !
Vô số Kiếm Khí bay xuống, linh hoạt như cá, nhanh chóng xuyên qua từng Ma Đầu.
Bao gồm hơn hai mươi Thiên Ma trung kỳ giữa không trung, và hơn hai nghìn Thiên Ma trong toàn bộ Đô thành. Tóm lại, phàm là kẻ nào tội nghiệt đủ lớn... đều bị Kiếm Khí xuyên qua. Vô số Kiếm Khí chém giết Ma Đầu. Chỉ trong một hơi thở, những kẻ đại tội nghiệt trong Úy Quốc Đô thành đều bị giết sạch.
Cảnh tượng này khiến Cửu Vĩ Hồ Thanh Sương và Úy Nhiễm công chúa kinh hãi.
Vạn đạo Kiếm Khí tưng hoành chém giết...
"Sư tôn." Cửu Vĩ Hồ Thanh Sương nhìn Tần Vân.
"Ha ha, sư tôn chỉ ẩn tàng chút thực lực thôi mà, có phải rất kinh ngạc vui mừng không?" Tần Vân cười nhìn đồ đệ. Cửu Vĩ Hồ Thanh Sương ngơ ngác, rồi gật đầu.
"Úy Nhiễm." Tần Vân nhìn về phía Úy Nhiễm công chúa, "Úy Thị các ngươi còn hơn một nghìn Thiên Tiên, đều có chút công đức, trước đây cũng bị Úy Thị lão tổ chèn ép. Từ hôm nay trở đi, cô sẽ đảm đương chức quốc quân mới của Úy Quốc, dẫn dắt đám Thiên Tiên này, cai trị Úy Quốc cho tốt."
"Ta làm quốc quân?" Úy Nhiễm công chúa ngớ ra.
"Đúng, cô làm. Ai phản đối, cứ bảo hắn đến tìm ta." Tần Vân nói.
Trong lòng Úy Nhiễm công chúa có chút rối bời. Toàn bộ Úy Thị trải qua năm tháng dài dằng dặc đã sớm trở nên vô cùng to lớn, còn có rất nhiều người khác họ cũng gia nhập Úy Thị. Trong Úy Thị luôn có cả người tu Ma lẫn tu Đạo, chỉ là trước đây Tu Đạo chiếm ưu thế, nhưng sau khi lão tổ chuyển sang tu Ma Đạo thì Tu Ma lại chiếm ưu thế! Mà lần này... Tần Vân lại trực tiếp diệt trừ đám người tu Ma mạnh nhất của Úy Thị.
Số ít còn lại tuy vẫn sống sót ở những nơi khác, nhưng không ảnh hưởng đến đại cục nữa rồi.
"À phải rồi." Tần Vân nghĩ ngợi, lấy ra một cái lệnh bài từ trong ngực ném cho Úy Nhiễm công chúa, "Tông chủ Kim Sa Tông là sư đệ ta, có chuyện gì cô có thể nhờ hắn giúp đỡ, có chuyện quan trọng thì nhờ hắn chuyển cáo cho ta."
"Tông chủ Kim Sa Tông ở Huệ Phong Đại Thế Giới cũng là Thiên Tiên Hậu Kỳ." Úy Nhiễm công chúa không kìm được nói, "Phong đạo huynh có thể dễ dàng đánh chết lão tổ, vậy chẳng phải là sánh ngang với đại năng rồi sao?"
"Cũng không kém bao nhiêu đâu." Tần Vân không nói gì thêm, nhìn về phía Cửu Vĩ Hồ Thanh Sương, "Thanh Sương, chuyện Úy Quốc xem như đã giải quyết xong, chúng ta nên đi thôi.”