Khi Tần Vân trở lại thế giới hiện tại, trời đã tối.
Một đêm tuyết rơi dày đặc, lạnh lẽo thấu xương.
Tần Vân bước đi trên lớp tuyết trong hậu hoa viên nhà mình, tiếng chân vang lên "xoẹt xoẹt". Y Tiêu và Tần Y Y nghe thấy tiếng động, vội vàng ra đón.
"Cha!" Tần Y Y rạng rỡ vui mừng, từ xa đã gọi. Y Tiêu thấy Tần Vân đến gần cũng mỉm cười.
"Sao không đi nghỉ sớm đi?" Tần Vân hỏi.
"Còn phải đợi cha về chứ. Cha đi đối phó Hỏa Khôi Lão Ma, làm sao con ngủ được?" Tần Y Y cười nói, rồi truy hỏi, "Cha, chuyến đi Long Sơn giới thế nào? Có giết được Hỏa Khôi Lão Ma không?”
Tần Vân khẽ lắc đầu: "Để hắn chạy thoát rồi."
"Chạy thoát?" Y Tiêu nghi hoặc hỏi, "Thực lực của hắn vượt quá dự đoán sao?"
"Không hẳn là hắn mạnh, mà là ở Long Sơn giới còn có một vị Thiên Ma bát trọng thiên và một vị Thiên Yêu bát trọng thiên. Lần này ta phải một mình đấu ba!" Tần Vân nói.
Y Tiêu kinh ngạc: "Một mình đấu ba?"
"Thiên Ma bát trọng thiên đó là Bằng Ma tướng quân. Còn vị Thiên Yêu bát trọng thiên kia là Phu Dương Yêu Vương." Tần Vân nói.
Minh Diệu Cương Vực có thể đạt tới Thiên Tiên thất trọng thiên trở lên chỉ đếm trên đầu ngón tay! Các cường giả Đạo gia, Phật Môn, Thiên Đình, Ma Đạo đều có danh tiếng lẫy lừng. Y Tiêu và Tần Y Y đã sớm biết thông tin về những cường giả hàng đầu này. Thậm chí, họ còn biết chút ít về một vài đại năng Tam Giới.
"Là hai người bọn họ? Phu Dương Yêu Vương là Yêu tộc, Ma Đạo ai cũng muốn tru diệt, sao hắn dám liên thủ với hai vị Thiên Ma?" Y Tiêu hỏi.
"Đa phần Yêu tộc không dám cấu kết với Thiên Ma." Tần Vân cười lạnh, "Nhưng Phu Dương Yêu Vương xuất hiện ở Long Sơn giới, chắc chắn có quan hệ sâu sắc với Bằng Ma và Hỏa Khôi Lão Ma. Hắn dám liên thủ với hai lão ma để đối phó ta, lại còn tùy tiện như vậy trước mặt ta, đủ thấy bình thường hắn hung hăng ngang ngược đến mức nào, thảo nào nghiệp chướng quấn thân."
"Cha, cha không bị thương chứ?" Tần Y Y lo lắng hỏi.
Y Tiêu cũng âu lo nhìn Tần Vân.
Thấy vợ con như vậy, Tần Vân cười: "Yên tâm, ta một mình đấu ba, chém chết Phu Dương Yêu Vương, chỉ tiếc để Bằng Ma và Hỏa Khôi Lão Ma chạy thoát."
"Cha!" Tần Y Y tròn mắt, kinh ngạc nói, "Cha một mình đấu ba, còn giết được Phu Dương Yêu Vương?"
"Thôi được rồi, tranh thủ đi nghỉ ngơi đi." Tần Vân giục.
"Cha, kể cho con nghe thêm đi, loại đại chiến cấp độ này hiếm lắm, lại còn là cha một mình đấu ba nữa." Tần Y Y mong chờ nói.
"Đi ngủ đi." Tần Vân khẽ quát.
Tần Y Y bĩu môi: "Vâng."
"Nhưng mà cha, cha thật sự rất lợi hại. Con về phòng đây." Tần Y Y hưng phấn nói, rồi nhún chân, bay về phía phòng mình.
"Con bé này." Tần Vân cười nhìn con gái rời đi.
"Lần này thật sự là quá nguy hiểm." Y Tiêu nói, "Đáng lẽ phải điều tra rõ thực hư địch nhân trước, ai ngờ lại đụng phải ổ chuột, còn một mình đấu ba..."
"Biết đâu mà lần." Tần Vân lắc đầu, "Việc Bằng Ma và Phu Dương Yêu Vương ở đó là bí mật, ta đến nơi mới phát hiện thì đã muộn.”
"Đáng lẽ chàng nên quay đầu lại, đợi dịp khác rồi đi." Y Tiêu nói.
"Ai biết Bằng Ma và Phu Dương Yêu Vương sẽ ở đó bao lâu?" Tần Vân cười, "Nên ra tay thì cứ ra tay thôi, ba người bọn họ còn chưa đủ để ta phải quay đầu bỏ chạy."
Y Tiêu cười: "Biết chàng lợi hại rồi. Đi thôi, chúng ta về phòng."
Tần Vân cũng cười: "Ta ở Quần Tinh Điện có được một kỳ vật, phải bế quan nuôi dưỡng bổn mạng phi kiếm, nửa canh giờ là đủ thôi. Nàng về phòng trước đi."
"Kỳ vật gì vậy?” Y Tiêu tò mò hỏi.
"Lát về phòng ta sẽ kể cho nàng nghe, tóm lại là đại bảo bối." Tần Vân không giấu nổi vẻ hưng phấn.
Tần Vân thu hoạch được rất nhiều ở Long Sơn giới, nhưng hắn vẫn rất bình tĩnh.
Chỉ có Tiên Thiên kỳ vật 'Hỗn Độn tinh kim' là khiến hắn đến giờ vẫn còn cảm thấy hưng phấn. Dù sao kỳ vật này đến cả Kim Tiên Phật Đà cũng tìm cách để có được, nó có thể coi như 'phôi thai của Tiên Thiên Linh Bảo' rồi. Có Tiên Thiên kỳ vật, mới có thể luyện chế ra Tiên Thiên Linh Bảo. Một khối Hỗn Độn tinh kim lớn như vậy, Linh Bảo Thiên Tôn nếu chịu hao tâm tổn sức, hoàn toàn có thể luyện chế ra một kiện Tiên Thiên Linh Bảo.
Trong tĩnh thất.
Tần Vân khoanh chân ngồi trên bồ đoàn.
"Ra đi."
Tần Vân cầm Hoàng Bì Hồ Lô, một ý niệm lóe lên, một đạo lưu quang bay ra từ miệng hồ lô, nhanh chóng biến lớn thành một khối Hỗn Độn tinh kim cao gần nửa người. Tần Vân lập tức mở ra Đạo chi Lĩnh Vực để bảo vệ. Tĩnh thất này là do Tần Vân cố ý tạo ra, lại có trận pháp gia trì, nên có thể chịu được khí tức tự nhiên tỏa ra từ Hỗn Độn tinh kim.
Nhưng những vật phẩm trong tĩnh thất như bồ đoàn, lư hương, tranh vẽ thì không chịu được.
Đạo chỉ Lĩnh Vực vừa bảo vệ vật phẩm, vừa ngăn người ngoài xâm nhập.
"Ta đã có tài liệu tốt để nuôi dưỡng bổn mạng phi kiếm, nhưng chưa bao giờ xa xỉ đến mức dùng Tiên Thiên kỳ vật để nuôi dưỡng." Tần Vân nhìn khối Hỗn Độn tinh kim, "Hơn nữa, trong các Tiên Thiên kỳ vật, Hỗn Độn tinh kim có lẽ là thứ thích hợp nhất để nuôi dưỡng bổn mạng phi kiếm."
Phi kiếm, Ngũ Hành thuộc Kim.
Hỗn Độn tinh kim... tuyệt đối là Tiên Thiên kỳ vật thích hợp nhất để nuôi dưỡng bổn mạng phi kiếm.
Quá xa xỉ!
Nhưng nó sẽ thay đổi chất lượng của phi kiếm.
"Đến đây đi."
Tần Vân khẽ vung tay, một đám Yên Vũ lưu quang bay ra từ đầu ngón tay, bay đến phía trên khối Hỗn Độn tinh kim, chính là bổn mạng thượng phẩm Linh Bảo 'Yên Vũ phi kiếm'.
"Muốn dùng Hỗn Độn tinh kim làm thức ăn, còn phải nhờ vào pháp quyết đặc biệt mà sư tôn ban cho." Tần Vân vận chuyển pháp quyết, chỉ thấy trên bề mặt Yên Vũ phi kiếm lập tức hiện ra đồ án hắc bạch. Đồ án hắc bạch bao phủ Hỗn Độn tinh kim, lập tức có những điểm sáng màu vàng bay lên. Mỗi một điểm sáng đều tràn đầy mũi nhọn vô tận, dường như còn tinh khiết hơn cả ánh mặt trời.
Những điểm sáng màu vàng này bay vào đồ án hắc bạch, dung nhập vào Yên Vũ phi kiếm.
"Ô...ô...n...g.
Yên Vũ phi kiếm vừa hấp thu một tia đã phát ra tiếng kiếm reo, rung động không ngừng.
Rõ ràng việc hấp thu này ảnh hưởng rất lớn đến nó.
Việc hấp thu trực tiếp này có được là nhờ pháp quyết huyền diệu của Linh Bảo Thiên Tôn và việc bản thân phi kiếm đã đạt đến thượng phẩm Linh Bảo, nội tình cũng tăng lên.
"Ta cảm giác được bổn mạng phi kiếm đang lột xác nhanh chóng. Tiên Thiên kỳ vật Hỗn Độn tinh kim giúp ích cho phi kiếm thật sự quá kinh người." Tần Vân kinh thán, đồng thời mong chờ.
*+#+x*+x#+x£
Minh Diệu Đại Thế Giới, Hùng Sơn sơn mạch.
Khi Tần Vân trở về cố hương bắt đầu nuôi dưỡng bổn mạng phi kiếm, Hùng Sơn Yêu Vương cũng đang bế quan tu hành.
"Oanh ~~~"
Trong một ngọn lửa màu xanh, Hùng Sơn Yêu Vương khoanh chân ngồi.
"Hà?" Hùng Sơn Yêu Vương giật mình, mở mắt.
Ngọn lửa màu xanh bao phủ lấy hắn nhanh chóng thu lại, dung nhập vào thân thể. Một ấn ký hỏa diễm hiện lên trên người hắn, rồi ẩn đi.
"Có chuyện gì?" Hùng Sơn Yêu Vương vung tay, không gian bên cạnh rung động. Ở một nơi xa, Bạch Lang Yêu xuất hiện.
"Bạch Sung sư đệ, có chuyện gì?" Hùng Sơn Yêu Vương nhíu mày hỏi.
"Hùng Sơn sư huynh, huynh không đến Bích Du Cung sao?" Bạch Lang Yêu nói, "Hôm nay ở Bích Du Cung, đặc biệt là trong đám Yêu tộc đồng môn ở Minh Diệu Cương Vực, ai cũng xôn xao chuyện này."
"Chuyện gì?" Hùng Sơn Yêu Vương hỏi.
Bích Du Cung rất thần bí trong Tam Giới, đến cả các đại năng cũng không tìm được.
Đệ tử Bích Du Cung phải dựa vào Ấn phù tiếp dẫn mới có thể vào được.
Mà việc liên lạc chỉ có thể thực hiện trong cùng một cương vực! Nếu ở trong Bích Du Cung thì không thể liên lạc với bên ngoài.
Bên ngoài cũng không thể dò xét Bích Du Cung.
Bạch Lang Yêu trở về hang ổ mới liên lạc được với Hùng Sơn Yêu Vương.
"Phu Dương đã chết!" Bạch Lang Yêu nói, "Bị Tần Vân giết rồi."
"Cái gì?" Hùng Sơn Yêu Vương khó tin, "Phu Dương chết rồi? Ngươi không tính sai chứ?"
"Không sai, việc này xảy ra hôm nay, mới xảy ra thôi." Bạch Lang Yêu nói.