Trong những ngày tiếp theo, Tần Vân thường xuyên lưi tới Vạn Pháp Các' đọc sách, thỉnh thoảng cũng tham gia vài buổi tụ họp của đồng môn.
Những sư huynh sư tỷ này mỗi người một tính, trong Tam Giới tuy chưa phải là những nhân vật tai to mặt lớn, nhưng đều là những Đại Yêu Vương khét tiếng một phương, lão tổ hoặc môn chủ của các tông phái. Tần Vân làm quen với nhiều người, cũng hiểu rõ hơn về Tam Giới. Các sư huynh sư tỷ kia cũng có chút coi trọng Tần Vân nên mới nguyện ý kết giao, nếu không thì chẳng ai muốn tốn lời.
Ngày trước, Thần Tiêu Đạo Nhân Trương Tổ Sư bái nhập Bích Du Cung, đãi ngộ còn kém xa.
Bởi vì lúc đó ông chỉ là một Thiên Tiên bình thường, sáng chế ra một môn Thiên Tiên Lôi pháp, trong hàng đệ tử Bích Du Cung lại không mấy nổi bật, đặc biệt là thời gian tu hành cũng không ngắn.
Tần Vân thì khác.
Kiếm Tiên nhất mạch' nổi danh với khả năng chỉnh chiến, "Nhất Kiếm Phá Vạn Pháp" tuyệt không phải hư danh. Vì thế nên mới thu hút rất nhiều cường giả mong muốn suy diễn ra kiếm tiên pháp môn.
Tần Vân có thể sáng chế ra kiếm tiên pháp môn cảnh giới Nguyên Thần mới, hơn nữa thời gian tu hành mới chỉ vài chục năm! Đương nhiên sẽ thu hút người người chủ động kết giao.
Thần Tiêu Đạo Nhân ở Bích Du Cung lâu như vậy, số đồng môn thực sự kết bạn được chỉ đếm trên đầu ngón tay.
Tần Vân ở Bích Du Cung chưa đầy nửa năm, đã có hơn một nghìn sư huynh sư tỷ có quan hệ khá tốt với hắn.
"Nên trở về rồi."
Tần Vân bước ra khỏi Vạn Pháp Các, trong lòng vưi vẻ.
Người ta thường nói "Đọc sách vạn cuốn, hạ bút như có thần", Tần Vân ở Vạn Pháp Các hơn ba tháng, đọc vô số điển tịch pháp môn, đối với Tam Giới cũng hiểu biết sâu sắc hơn.
"Tam Giới rộng lớn vô biên, cường giả như mây. Nhưng qua rất nhiều pháp môn có thể nhìn thấu được một vài điều hư thực." Tần Vân thầm than thở, "Thực lực của ta bây giờ trong Tam Giới chẳng đáng là gì."
Hiểu biết càng nhiều, càng thêm khiêm tốn.
"Đi thôi."
Thôi thúc phù hiệu đệ tử, Tần Vân lập tức cảm ứng được cỗ lực lượng mênh mông khó lường của Bích Du Cung, mượn nhờ cỗ lực lượng này, từ xa cảm ứng đến quê hương Đại Xương thế giới.
Một vệt thanh quang mờ ảo giáng xuống!
Vù vù.
Tần Vân liền biến mất.
Quê hương Đại Xương thế giới.
Giữa không trung trong mây mù, Tần Vân lặng lẽ xuất hiện.
"Người ta nói Tam Giới rộng lớn, từ quốc gia này đến quốc gia khác phải Kim Tiên và Đại Năng Giả mới làm được." Tần Vân thầm nghĩ, "Nhưng nhờ Bích Du Cung, bọn ta là đệ tử Đạo tổ, lại có thể dễ dàng đến bất kỳ quốc gia nào trong Tam Giới."
"Nghe nói... có thể tùy ý đến bất kỳ đâu trong Tam Giới, ngoại trừ Đạo gia Tam Thanh dòng chính, thì chỉ có thiên binh thiên tướng Thiên Đình khi xuất chinh mới có thể trực tiếp đến bất kỳ đâu trong Tam Giới. Tây Phương Phật Môn cũng có thủ đoạn tương tự."
Có những thủ đoạn đơn giản để đến mọi nơi.
Thiên Đình mới có tư cách xưng là tổng cộng chủ của Tam Giới! Chẳng qua đó chỉ là bề ngoài, ở nhiều nơi, ảnh hưởng của Thiên Đình rất yếu ớt.
Như những quốc gia hoàn toàn bị Ma Đạo thống trị, Thiên Đình căn bản không thể bảo vệ.
Ngay cả Minh Diệu cương vực... ảnh hưởng của Thiên Đình ở đây cũng cực kỳ nhỏ bé. Trong toàn bộ Tam Giới, chỉ có những khu vực cốt lõi mới thực sự do Thiên Đình khống chế.
"Nói cho cùng, vẫn là ai có nắm đấm lớn hơn, người đó có tiếng nói." Tần Vân thầm nghĩ, vô số điển tịch ở Vạn Pháp Các đã giúp Tần Vân hiểu rõ những thế lực ngầm khắp Tam Giới.
Vèo.
Tần Vân điều khiển đám mây bay đi, nhanh chóng thấy được hai bóng người đang so tài bên trong tiểu Kính Hồ ở Quảng Lăng.
"Cha." Hai bóng người kia dừng lại, trong đó Tần Y Y mắt sáng lên, lập tức lóe lên Long ảnh mơ hồ, trong nháy mắt lao thẳng đến Tần Vân.
Tần Y Y ôm chầm lấy cổ Tần Vân.
"Cha, cha đi chuyến này gần nửa năm rồi, con còn tưởng cha phải tu hành mười năm hai mươi năm chứ." Tần Y Y có chút không nỡ, trước kia Tần Vân giả làm tiền bối chỉ điểm kiếm thuật cho nàng, cha con chính thức nhận nhau, chưa được nửa ngày thì Tần Vân đã đến Bích Du Cung tu hành. Tần Y Y tự nhiên rất nhớ cha mình.
"Vân ca." Y Tiêu bay đến bên cạnh, vẻ mặt giận dỗi của nàng cũng dịu đi, dù sao có con gái ở cùng, "Bái sư Đạo tổ tu hành, nhanh vậy đã về rồi sao? Ta nghe nói Nguyên Thần thứ hai của Thần Tiêu tổ sư luôn ở lại Bích Du Cung tu hành đấy."
Tần Vân cười nói: "Đệ tử Bích Du Cung rất nhiều, kỳ thật tuyệt đại đa số đều ở khắp nơi trong Tam Giới. Chỉ có một phần nhỏ ở lại Bích Du Cung tu hành lâu dài.”
"Vậy ạ?" Y Tiêu và Tần Y Y đều rất tò mò về Bích Du Cung và cũng rất ngưỡng mộ.
Dù sao đó cũng là đạo tràng của Đạo tổ 'Linh Bảo Thiên Tôn'.
"Những pháp môn thần thông cần học ta đều đã học được." Tần Vân cười nói, "Bây giờ vẫn là nên về quê hương tu hành, nói thật, bảo ta ở lại Bích Du Cung trăm năm nghìn năm, ta cũng không thể định tâm."
"Vậy khi nào lại định trở về?" Y Tiêu hỏi.
"Không vội.”
Tần Vân cảm thấy, ở quê hương, có vợ con ở bên, tu hành càng thêm mãn nguyện.
Tâm tình đôi khi rất quan trọng.
Huống chi Bích Du Cung tuy có một vài bảo địa thích hợp tu hành, nhưng theo những gì Tần Vân đọc được và lĩnh ngộ... thì việc nỗ lực tu hành ở những nơi bình thường cũng không phải là vô ích! Đến khi gặp được bảo địa thích hợp tu hành, ngược lại có thể đột phá trong một lần!
"Sắp đến giờ ăn trưa rồi nhỉ, bụng ta cũng đói rồi, ở Bích Du Cung gần nửa năm, ta toàn ăn sương uống gió." Tần Vân nói.
"Được, ta đi chuẩn bị cho chàng." Y Tiêu cười.
"Cha, để con, con đã học được cách nấu vài món rồi, hôm nay con tự mình xuống bếp, để cha nếm thử tay nghề của con." Tần Y Y nói.
"Được, ta sẽ nếm thử tay nghề của con gái ta." Tần Vân cũng rất vui vẻ.
Tần Vân ở lại Tần Phủ ở Quảng Lăng, 'Tiểu Kính Hồ' trở thành nơi tu luyện của hắn, hắn thường xuyên tiềm tâm tu luyện kiếm thuật ở tiểu Kính Hồ.
Chủ tu Ý Thái Bạch Canh Kim Bách Kiếm Quyết ) , kiêm tu Ngũ Hành Kiếm Kinh), UMaLục), € Tử Vi Kiếm Đồ ) , é Duy Ngã Kiếm Ca ) . Thinh thoảng cũng bỏ chút tâm tư đi học hai môn Đại Thần Thông. Còn có thể cùng vợ con... Thời gian tu hành của Tần Vân trôi qua thật khoái hoạt ưng dung tự tại!
Dù ở ẩn tại quê hương Đại Xương thế giới, nhưng Tần Vân nhận được sự quan tâm còn cao hơn cả Thần Tiêu Đạo Nhân trước kia. Các tông chủ của Linh Bảo nhất mạch ở 'Minh Diệu cương vực' và một vài cường giả ẩn tu cũng hóa thân đến Đại Xương thế giới thăm hỏi! Tuy nói không ít người đã tu hành trăm vạn năm thậm chí còn lâu hơn, nhưng đều là hậu bối của Tần Vân, đều phải gọi một tiếng 'Sư thúc'.
Chớp mắt, Tần Vân đã về quê hương được ba năm.
"Ầm ầm ~~~"
Thần Tiêu môn, một cánh cửa điện bí ẩn mở ra.
Thần Tiêu Đạo Nhân từ đó bước ra, quanh thân vẫn còn lôi đình dày đặc, trong mắt ánh lên vẻ hưng phấn.
"Mọi thứ đã chuẩn bị xong, đến lúc đi giết Ma Thần Đế Quân kia rồi." Thần Tiêu Đạo Nhân Trương Tổ Sư bỗng nhiên cười, "Tần Vân hắn thật là, đi Bích Du Cung chưa đầy nửa năm đã quay lại rồi."
Ông vừa cất bước, liền biến mất trong hư không.
Lúc xuất hiện lại, đã ở trên thành Quảng Lăng.
"Hả?"
Tần Vân đang khoanh chân ngồi bên bờ tiểu Kính Hồ, như có điều cảm ứng ngẩng đầu lên nhìn, cười rồi vẫy tay một cái, Yên Vũ phi kiếm đã đạt tới cấp độ Trung phẩm Linh Bảo' lóe lên, để lại một vệt mờ ảo giữa không trung rồi bị thu vào cơ thể.
"Tần Vân sư đệ, thời gian của ngươi thật là mãn nguyện." Thần Tiêu Đạo Nhân bay xuống, "Bích Du Cung là Thánh Địa, ngươi ở chưa đến nửa năm đã quay lại, xem ra vợ con ngươi còn hấp dẫn hơn Bích Du Cung."
Tần Vân đứng dậy đón chào: "Trương sư huynh, lời này của huynh nói đúng."
Nói rồi Tần Vân mơ hồ phát hiện khí tức của Thần Tiêu Đạo Nhân Trương Tổ Sư dường như có chút biến hóa, cao siêu hơn một chút, khiến mình có cảm giác uy hiếp mơ hồ, không khỏi cười nói: "Sư huynh mấy năm trước có thể một mình quét ngang Yêu Ma Bát Mạch, lần này tu hành ở Vạn Pháp Trì kết thúc, chắc hẳn thực lực cũng tiến thêm một bước."
"Có gì đáng khoe khoang." Thần Tiêu Đạo Nhân nhẹ nhàng lắc đầu, "Tần Vân sư đệ ngươi cũng biết, Vạn Pháp Trì là cơ duyên lớn nhất của đệ tử Bích Du Cung! Các đệ tử khác đều để đến khi đạt tới bình cảnh cực hạn của Thiên Tiên mới đi bế quan, ta bế quan sớm, tuy nhiên bây giờ thực lực đại tiến... nhưng tương lai muốn đề thăng có lẽ sẽ khó khăn hơn."
"Sư huynh, ngươi nóng vội đi Vạn Pháp Trì như vậy?” Tần Vân nhìn ông.
"Là vì Ma Thần Đế Quân kia." Thần Tiêu Đạo Nhân nói, "Ngươi cũng biết, Ma Thần Đế Quân Khuê Phất bỏ ra cái giá lớn như vậy để chiếm lấy Đại Xương thế giới của chúng ta, chắc chắn có mục đích đặc biệt. Cho nên ta đi trước một bước, tiêu diệt tất cả Ma Đạo trong Đại Xương thế giới. Như vậy, Đại Xương thế giới của chúng ta sẽ không còn sơ hở. Bọn chúng đừng hòng lại lén lút lẻn vào bố trí đại trận. Hơn nữa ta hôm nay sẽ lên đường, đến đối đầu với Ma Thần Đế Quân Khuê Phất."
"Giết Ma Thần Đế Quân Khuê Phất?" Tần Vân giật mình.
Ma Thần Đế Quân kia...
Tần Vân cũng tràn ngập hận ý.
Dù sao cũng vì hắn mà mình suýt chút nữa vĩnh viễn mất đi vợ con! Có thể cứu được vợ con cũng cơi như mình hành động nhanh, dù vậy cũng suýt thất bại.
Dù vậy, vợ con cũng chịu rất nhiều khổ.
Tần Vân đã sớm đầy ắp sát ý, nghĩ đến việc trừ khử Ma Thần Đế Quân Khuê Phất này.
"Ma Thần Đế Quân Khuê Phất là đệ tử của một thị tộc lớn ở Hắc Ám Ma Uyên, bản thân cũng tu luyện ra bổn mạng Thần Thông, thực lực rất mạnh." Tần Vân hỏi, "Sư huynh, ngươi có chắc chắn không?"
"Không dám nói tuyệt đối chắc chắn." Thần Tiêu Đạo Nhân nói, "Có tám phần."
"Sư huynh, chắng lẽ ngươi đã đến quần tinh điện?" Tần Vân giật mình.
Thần Tiêu Đạo Nhân khẽ gật đầu.
"Bội phục." Tần Vân thực sự khâm phục.
"Những thứ cần chuẩn bị đều đã chuẩn bị." Thần Tiêu Đạo Nhân gật đầu, "Được rồi, ra ngoài gặp ngươi một mặt, ta cũng nên xuất phát."
"Vậy ta cầu chúc sư huynh mã đáo thành công, chém giết Ma Thần Đế Quân kia." Tần Vân nói.
"Đợi tin tốt của ta nhé."
Thần Tiêu Đạo Nhân gật gật đầu, rồi bay đi xa.
Tần Vân ngẩng đầu nhìn theo.
"Hy vọng sư huynh có thể thành công." Tần Vân cũng mong mỏi.