Trước đây, Trương Tổ Sư từng nói có tám phần nắm chắc, Tần Vân cũng cho là vậy.
"Lần này vất vả lắm mới dụ được hắn ra khỏi hang ổ, ta chuẩn bị cũng coi như đầy đủ." Trương Tổ Sư lắc đầu nói, "Chỉ là không ngờ hắn lại có một món bảo vật hiếm thấy, cực kỳ giỏi bảo vệ tính mạng và trốn chạy. Ta cũng không thể giữ hắn lại được. Việc giết hay không giết hắn, kỳ thực cũng không ảnh hưởng lớn đến thế giới Đại Xương. Quan trọng là... ta muốn biết... Vì sao hắn lại muốn chiếm lĩnh thế giới Đại Xương của chúng ta đến vậy?"
"Thế giới Đại Xương của chúng ta có tiền bối động phủ? Có bảo vật? Hay là có bí mật Ma Đạo nào đó?" Tần Vân hỏi.
"Mấy năm nay, ta đã đi khắp mọi nơi trong thế giới Đại Xương rồi, lục địa hay hải dương đều đã dò xét qua. Đông Hải Thiên Long, Bạch lão ca bọn họ đều đã tra xét kỹ càng." Trương Tổ Sư lắc đầu, "Không phát hiện ra thế giới Đại Xương của chúng ta có gì đặc thù cả."
Tần Vân gật đầu: "Trước kia Y Tiêu bị bắt đi, ta đi khắp thiên hạ tìm kiếm cũng đã dò xét vô cùng cẩn thận, thậm chí còn dùng Lôi Đình Chi Nhãn để tìm kiếm bảo tàng, cũng không phát hiện ra điều gì đặc biệt."
"Càng không phát hiện ra gì, ta càng bất an." Trương Tổ Sư nói.
"Sư huynh, thế giới Đại Xương là tiểu thế giới, Kim Tiên Phật Đà cùng Đại Năng Giả chân thân không thể giáng lâm. Ở quê hương thế giới, Thiên Đạo lại đứng về phía chúng ta, áp chế những Ma Thần kia. Với thực lực của sư huynh, tin rằng những Ma Thần kia có ý đồ gì cũng chỉ là vọng tưởng." Tần Vân nói.
"Chỉ cần ta còn ở thế giới Đại Xương một ngày, những Ma Thần kia đừng hòng được như ý." Trương Tổ Sư nói, rồi nhìn Tần Vân, "Tần Vân sư đệ, ta là nhờ Vạn Pháp Trì mới đạt được thực lực bây giờ, muốn tiến thêm nữa thì khó khăn lắm. Thiên tư ngộ tính của ngươi e là còn trên ta... Ngươi cũng cần mau chóng tăng tiến, ta và ngươi liên thủ, mới có thêm phần thắng."
"Ừm." Tần Vân khẽ gật đầu.
Trương Tổ Sư trong lòng cũng có chút buông lỏng. Bao nhiêu năm qua, kỳ thật ở thế giới Đại Xương, hắn khá cô độc, bởi vì những Thiên Tiên Thiên Yêu khác đều kém xa thực lực của hắn.
Cho đến bây giờ, cuối cùng cũng thấy được một người khác có hy vọng đuổi kịp hắn.
Tốc độ tu hành của Tần Vân còn nhanh hơn cả hắn!
Một lát sau, Trương Tổ Sư rời đi.
Tần Vân khoanh chân ngồi bên bờ tiểu Kính Hồ, Y Tiêu bước đến.
"Vân ca, huynh chẳng phải nói Trương Tổ Sư đã vào quần tinh điện rồi sao?" Y Tiêu hỏi, "Sao ta lại cảm giác Trương Tổ Sư đường như không tự tin?”
"Lần này hắn toàn lực xuất thủ, cũng đã bộc lộ thực lực. Nếu Ma Thần ra tay lần nữa, chắc chắn sẽ có chuẩn bị kỹ càng hơn." Tần Vân nói, "Hơn nữa, quan trọng nhất là thực lực của hắn đã đến một cái bình cảnh. Muốn tăng tiến trong một thời gian ngắn là rất khó. Cho nên, hắn tự nhiên cảm thấy lo lắng."
Y Tiêu khẽ gật đầu.
"Ta định sau khi ăn xong sẽ đi Bích Du Cung." Tần Vân nói.
"Lần này đi bao lâu?" Y Tiêu hỏi.
"Không biết, chắc là không quá lâu đâu." Tần Vân nói.
"Ừm."
Y Tiêu gật đầu cười nói, "Vậy hôm nay ta sẽ tự tay làm cho huynh chút đồ ăn." Nói rồi liền rời đi.
Tần Vân cười nhìn thê tử rời đi, rồi nhắm mắt lại.
"Xùy."
Vô tận Tỉnh Quang từ bên ngoài thân Tần Vân tỏa ra, càng lúc càng lan rộng, trong chốc lát xưng quanh trở nên xinh đẹp lộng lẫy.
Từ trong Tinh Không xa xôi, vô cùng tinh lực xuyên qua không gian giáng xuống, ngưng tụ thành từng khối ngôi sao hư ảnh lớn bằng nắm đấm, ba trăm sáu mươi khối ngôi sao hư ảnh lơ lửng. Xung quanh tinh quang lưu chuyển. Nơi này đã tự thành một thế giới.
"Biến." Tần Vân khẽ động ý niệm.
Tinh lực hội tụ ngôi sao hư ảnh, dần dần biến thành một thanh Tinh Quang chi kiếm.
Ba trăm sáu mươi chuôi Tinh Quang chi kiếm, huy động sức mạnh của tinh lực.
"Hai môn Đại Thần Thông này, sau khi chuẩn bị đủ thiên địa kỳ trân, ta chỉ mất một năm đã nhập môn, nhưng để tiến bộ thêm thì khó khăn vô cùng." Trước đây Tần Vân không để ý lắm, dù sao 'Đại Thần Thông' chỉ riêng nhập môn đã rất khó, Tần Vân lại hợp kiếm đạo với hai môn Thần Thông này, cộng thêm kiếm Đạo cảnh giới đủ cao, nên mới một năm đã nhập môn.
Có thể tưởng tượng rằng, tiếp tục đi sâu vào thì khó khăn đến nhường nào.
"Muốn mài giũa từ từ, đề thăng đột phá đến một cấp độ cao hơn quá khó khăn, e là tốn mấy nghìn năm cũng không xong." Tần Vân thầm nghĩ, "Vẫn là tu hành kiếm đạo, kiếm Đạo cảnh giới cao, tu hành Thần Thông cũng nhanh."
Đạo là căn bản.
Cảnh giới càng cao, Thần Thông, Pháp lực, pháp thuật, tự sáng tạo pháp môn, đều trở nên dễ dàng hơn nhiều.
"Và cố hương hơn ba năm, Ý Thái Bạch Canh Kim Bách Kiếm Quyết ) và bốn cuốn kiếm điển khác, ta đều đã học được rất nhiều, đều bắt đầu chạm ngưỡng bình cảnh. Hy vọng lần này đến Bích Du Cung, mượn nhờ bảo địa nơi đó, có thể đột phá.” Tần Vân thầm nghĩ.
******
Hôm đó, sau khi cùng thê tử con gái ăn cơm trưa, Tần Vân liền rời thế giới Đại Xương, đến Bích Du Cung.
"Xôn xao ~~~"
Tần Vân xuất hiện ở Bích Du Cung.
Nhiệt độ ở Bích Du Cưng thấp hơn quê nhà rất nhiều, hít thở linh khí nơi đây, cơ thể như nhẹ đi vài phần. Xứng danh là đạo tràng của Linh Bảo Thiên Tôn, dù chỉ là một tòa sân bình thường, tu hành ở đây cũng tốt hơn nhiều so với việc xây tĩnh thất ở quê nhà. Huống chỉ là những nơi tu hành đặc thù.
"Sao mà náo nhiệt thế này." Tần Vân nhìn về phía xa, nơi các sư huynh sư tỷ đang tụ tập.
"Tần Vân sư đệ." Một vị nữ tu áo xanh thấy Tần Vân, vừa bước đi, thân ảnh đã mơ hồ rồi hiện ra rõ ràng bên cạnh Tần Vân.
"Lan sư tỷ." Tần Vân cười nói.
"Sư đệ thật là, lần này đi những hơn ba năm, chẳng thấy trở về." Nữ tu áo xanh nói.
Tần Vân hỏi: "Sư tỷ, phía trước có chuyện gì vậy, có ai đang luận bàn tỷ thí sao? Sao lại tụ tập đông môn vậy?”
"Không phải, là Phong sư huynh, huynh ấy nguyện ý chỉ điểm cho các sư đệ sư muội, nên mọi người mới kéo nhau đến." Nữ tu áo xanh cười nói.
"Phong sư huynh?" Tần Vân nghi hoặc.
"Phong Quý sư huynh." Nữ tu áo xanh cảm khái, "Phong sư huynh kia điều khiển Phong thần thông cao minh vô cùng, Thiên Tiên cửu trọng thiên bình thường cũng bị thổi thành thịt nát, thậm chí trước mặt Đại Năng Giả cũng có thể trốn thoát. Đến đó, mời Phong sư huynh chỉ điểm, tám chín phần mười đều là người giỏi về gió."
"À." Tần Vân khẽ gật đầu.
"Bích Du Cưng cũng vậy thôi, thực lực càng mạnh càng được tán dương." Nữ tu áo xanh thở dài một câu, rồi nói, "Đúng rồi, sư đệ có biết không, một năm trước, sư tôn người đã thu một đồ đệ."
"Sư tôn thu đồ đệ đâu có gì lạ?" Tần Vân cười nói.
"Không bình thường."
Nữ tu áo xanh nhẹ nhàng lắc đầu, "Đệ tử này, sư tôn người trong vòng một năm ngắn ngủi đã triệu kiến đến ba lần."
"Cái gì, triệu kiến ba lần?" Tần Vân giật mình.
Thông thường, trước khi thành Kim Tiên... Linh Bảo Đạo tổ chỉ chỉ điểm một lần.
"Vị sư đệ này tên là Vu Quy." Nữ tu áo xanh nói nhỏ, "Nghe nói từ nhỏ đã ngốc nghếch, chưa từng tu hành, năm mười lăm tuổi thấy một bia đá nổi lên giữa sông lớn, nhìn đồ án trên bia, ngơ ngác nhìn ba ngày, liền trực tiếp ngộ đạo, đạt tới Thiên Tiên cảnh."
"Cái gì?" Tần Vân kinh ngạc, "Chưa từng tu hành, ba ngày liền ngộ đạo đạt tới Thiên Tiên cảnh?"
"Sau đó sư tôn liền hiện thân, dẫn hắn đến Bích Du Cung." Nữ tu áo xanh cảm khái, "Cẩn thận chỉ điểm, trong một năm đã triệu kiến ba lần, Vu sư đệ bây giờ đã là Thiên Tiên lục trọng thiên rồi."
Tần Vân có chút líu lưỡi.
"Rất nhiều đồng môn đều hâm mộ, sư tôn quả thật thiên vị sư đệ ấy, nhưng hâm mộ cũng vô dụng." Nữ tu áo xanh bất đắc đĩ nói.
"Sư tôn dạy bảo chúng ta đã là đại ân, nghĩ nhiều làm gì?" Tần Vân cảm khái.
"Chúng ta đều đoán, vị Vu sư đệ này... chắc hẳn có lai lịch lớn." Nữ tu áo xanh nói nhỏ, "Nói không chừng là một vị đại lão chuyển thế."
Trên đường đi, Tần Vân trò chuyện vài câu với một số sư huynh sư tỷ thân thiện.
Sau nửa canh giờ, Tần Vân mới đến một nơi ở rìa Bích Du Cung, nơi có một thông đạo dẫn vào sâu trong mây mù.
Tần Vân đi vào.
"Đoạn Kiếm Cốc, có lẽ cũng thích hợp để ta tu luyện kiếm đạo." Tần Vân vừa đi vừa nghĩ.
"Vù vù vù ~~~" Gió bên trong bắt đầu trở nên sắc bén hơn.
Đi một lát, Tần Vân đến một sơn cốc, trong cốc cắm vô số chuôi kiếm. Những thanh kiếm này hoặc hoàn hảo, hoặc sứt mẻ, nhìn qua có lẽ có đến hơn vạn thanh. Từng đạo Kiếm Khí ngang dọc trong sơn cốc.
Xung quanh sơn cốc là những ngọn núi, trên đỉnh núi, sườn núi, vách đá đều có đệ tử Bích Du Cưng đang tu hành.
"Có hơn hai trăm đệ tử ở đây tiềm tu sao? Chắc hẳn có người tu hành đã lâu rồi." Tần Vân thầm cảm khái, nhìn xung quanh rồi chọn một chỗ trên sườn núi, cất bước bay đến.
Rơi xuống chỗ đó, Tần Vân vung tay san bằng một khoảng đất.
Rồi khoanh chân ngồi xuống.
Nhắm mắt lại.
Từng đạo Kiếm Ý kinh khủng dày đặc ở khắp mọi nơi xung quanh.