Thoáng cái đã ba ngày trôi qua, ba người Hứa Sơn và Lục Hương Quân ngồi đối diện nhau trong sân.
“Sư đệ, đã ba ngày rồi, tình hình bên sư đệ rốt cuộc ra sao, thằng nhóc đó rốt cuộc được xử lý thế nào, sư đệ cũng nên tiết lộ chứ?”
“Thật ra cũng chẳng có gì, vẫn là dùng Minh Linh lừa hắn một phen, chi tiết không quan trọng, mấy ngày nay ta đã sắp xếp để hắn thu thập được không ít tình báo.”
Hứa Sơn cầm trong tay một cây gậy gỗ nhỏ, khoa tay múa chân trên bàn.
“Phía đông Huyễn Hải Giáo, cách khoảng 180 dặm có một đại trận truyền tống. Nơi này là vùng giao giới giữa Huyễn Hải Giáo và Chân Ngôn Giáo, căn cứ Mạc Hằng miêu tả, xung quanh đã cỏ dại mọc um tùm, không một bóng người, nhưng các trận văn quanh đại trận về cơ bản vẫn còn nguyên vẹn, trừ phần hạch tâm.”
“Vị trí hạch tâm ở trung tâm đại trận bị khoét sạch, phía dưới đầy rẫy đá vụn. Hư hại đến mức này, ta đoán chừng con đường này hắn là đã.”
“Chờ một chút, hạch tâm đại trận bị hư hại sao?” Đệ Ngũ Luyện Phong bỗng nhiên mở miệng, giọng chất vấn của hắn không còn che giấu.
“Hạch tâm của các đại trận truyền tống liên lục địa không dễ bị hư hại đến thế. Hơn nữa, uy lực bùng nổ từ một hạch tâm bị hư hại đủ sức lan tới tận Huyễn Hải Giáo này.”
“Làm sao ngươi biết điều đó?” Hứa Sơn cùng Lục Hương Quân đồng thời nhìn về phía Đệ Ngũ Luyện Phong.
Đệ Ngũ Luyện Phong nói “Từ nhỏ ta đã tiếp xúc với đại trận truyền tống, tự nhiên hiểu biết một chút về nó.”
“Gia tộc ta mặc dù tập kiếm, nhưng vì thiên chất cá nhân của các đệ tử trong tộc khác nhau, cũng có đệ tử được đưa đến những tông môn khác để tu tập trận pháp.”
“Trước đây ta cũng từng có hứng thú với trận pháp, về loại trận pháp đặc thù như đại trận truyền tống, ta cũng đã xem qua một số tài liệu liên quan.”
“Vậy thì còn gì bằng! Ngươi nói hạch tâm đại trận truyền tống không thể bị hư hại là có ý gì?” Hứa Sơn hỏi.
“Ngươi biết hạch tâm đại trận truyền tống được luyện thành từ cái gì không? Chính là dùng Uẩn Không Thạch luyện chế, hàng ngàn cân Uẩn Không Thạch trải qua tinh luyện, mới có thể luyện chế ra hạch tâm đại trận. Ta nghe nói hạch tâm đại trận truyền tống ở Lục Vương Thành được chôn sâu dưới đất trăm mét, trông như một cột đá khổng lồ, nặng hơn trăm vạn cân.”
“Hạch tâm đó chứa đựng sức mạnh không thể tưởng tượng, một khi không gian xung quanh vỡ vụn cũng sẽ bị xé nát. Nếu hạch tâm thật sự bị hư hại, toàn bộ đại trận cũng sẽ hóa thành phế tích, thậm chí trực tiếp bị xóa đi, không thể nào còn nguyên vẹn được.” Đệ Ngũ Luyện Phong giải thích.
“Vậy theo cách nói của ngươi, đại trận thực ra chi là bị mất hạch tâm. Nhưng dù hạch tâm bị mất hay bị phá hủy thì đối với chúng ta cũng như nhau, chắng có gì khác biệt. Chắng lẽ chúng ta có thể đi tìm hạch tâm đó sao? Biết tìm ở đâu đây?” Lục Hương Quân nói.
“Ừm, ngươi nói đúng... nhưng hạch tâm chắc chắn không bị phá hủy. Có thể lấy đi được thì ai lại đi phá hủy nó? Vật đó giá trị cực kỳ lớn.”
Hứa Sơn thở phào một hơi, trong đầu không ngừng phân tích.
“Tây Trạch và Bắc Địa ít khi qua lại, đại trận truyền tống trong phần lớn trường hợp hẳn là ở trạng thái không người hỏi han, không người duy trì. Nếu hạch tâm mất đi, rất có khả năng liên quan đến Huyễn Hải Giáo và Chân Ngôn Giáo.”
“Nghe nói hai giáo phái này đã giao chiến mấy trăm năm, có thể coi là tử địch. Nếu mâu thuẫn nảy sinh là do quyền sở hữu đại trận, vậy thì có chuyện đáng nói. Hơn 300 năm trước, đại trận truyền tống mới bị hư hại...”
Nói đến đây Hứa Sơn dừng lại.
Đệ Ngũ Luyện Phong cau mày nói: “Nói tiếp đi, sao lại dừng?”
“300 năm trước, cũng là thời điểm mỏ quặng Tinh Điểm được phát hiện và khai thác.” Hứa Sơn biến đổi ánh mắt, điều chỉnh lại tư thế, “Điểm thời gian này quá gần nhau. Pháp bảo chứa đồ ở Tây Trạch đều không hề rẻ. Liệu có khả năng Chân Ngôn Giáo vẫn luôn lợi dụng đại trận để âm thầm làm ăn với một số thế lực ở Bắc Địa không?”
“Họ âm thầm mua vào số lượng lớn Uẩn Không Thạch ở Bắc Địa, sau đó luyện chế thành pháp bảo chứa đồ rồi chào bán. Huyễn Hải Giáo cũng biết nội tình của đối phương. Sau khi phát hiện mỏ quặng Tinh Điểm, cảm thấy có thể kiếm lời, muốn tăng cao lợi nhuận... vậy biện pháp tốt nhất không gì hơn là cắt đứt đại trận truyền tống.”
“Độc chiếm Uẩn Không Thạch trong vùng, họ vừa đả kích đối thủ, vừa khiến thu nhập của mình tăng vọt không chút nghi ngờ. Đây là nhất cử lưỡng tiện.”
“Tây Trạch và Bắc Địa vốn có mối thù sâu nặng, việc hợp tác với Bắc Địa e rằng không phải là chuyện hay ho gì, nên Chân Ngôn Giáo dù phải chịu thiệt thòi lớn cũng không dám công khai tiết lộ.”
Đệ Ngũ Luyện Phong ánh mắt ngưng trọng: “Hít một hơi lạnh... nói như ngươi thì quả là không phải không có khả năng này. Nếu hạch tâm đại trận thực sự ở Huyễn Hải Giáo, việc chúng ta bị truyền tống đến đây có lẽ hoàn toàn không phải ngẫu nhiên.”
Lục Hương Quân hỏi: “Ngươi nói là chúng ta truyền tống đến đây, là do hạch tâm đại trận hấp dẫn tới sao?”
Đệ Ngũ Luyện Phong gật đầu: “Không sai, giữa hai địa điểm của trận truyền tống, có các điểm neo được thiết lập thông qua trận pháp. Trận truyền tống ở Lôi Hỏa Sơn Trang bị phá hủy, hai điểm neo không thể liên lạc với nhau. Theo lý mà nói, quá trình truyền tống không thể diễn ra, nhưng hạch tâm đại trận truyền tống có tính chất đặc biệt, có lẽ đã ảnh hưởng đến quá trình truyền tống của chúng ta.”
“Ảnh hưởng của hạch tâm truyền tống rất mạnh, thậm chí vật phẩm lấy ra từ trong pháp bảo chứa đồ cũng sẽ bị lệch đi.”
Lục Hương Quân tiện tay lấy một khối linh thạch từ túi trữ vật ra, nó xuất hiện ngay ngắn trong lòng bàn tay.
“Có vẻ như không có ảnh hưởng gì, ít nhất cũng có thể chứng minh hạch tâm không ở gần đây.”
“Thử thế này không ra được đâu, loại ảnh hưởng này có thể bị tránh né bằng trận pháp hoặc thủ đoạn khác. Haizz, hiện tại cảm thấy đi theo hướng này cũng không có hy vọng lớn lắm, chi bằng đổi phương án khác.”
“Không, biện pháp này nhanh nhất, chúng ta đã có manh mối, không thể tốt hơn nữa.” Hứa Sơn nói rồi đứng dậy đi vào trong phòng, “Vào nhà với ta.”
Lục Hương Quân và Đệ Ngũ Luyện Phong cũng không hỏi nhiều, cùng nhau tiến vào trong phòng.
“Sư đệ, ngươi muốn làm gì?”
“Ta muốn thử xem Uẩn Không Thạch có gây ảnh hưởng đến việc lấy vật từ túi trữ vật không.”
Hứa Sơn nói, vung tay lên, nửa căn phòng đã bị một đống Uẩn Không Thạch chất đầy.
Số Uẩn Không Thạch này chính là những thứ còn lại khi hắn dọn dẹp hiện trường vụ Quản trưởng lão bị sát hại ở hầm mỏ số 10 ban đầu, và vẫn luôn được hắn giữ trong túi trữ vật.
Thấy thế, Đệ Ngũ Luyện Phong nói “Hạch tâm đại trận là trải qua tinh luyện luyện chế, chút khoáng thạch này e rằng sẽ không gây ra bất kỳ ảnh hưởng nào. Vả lại, việc này có ý nghĩa gì chứ?”
“Cần tiếp tục hành động, để xác nhận thêm một bước, liệu chúng ta có khả năng bị hạch tâm đại trận hấp dẫn tới hay không.”
Hứa Sơn nói, rút ra một sợi tóc, cho vào túi trữ vật.
Hắn nhìn chằm chằm vào lòng bàn tay rồi lấy ra, một khối linh thạch cùng sợi tóc đồng thời xuất hiện.
Liên tục thử mấy lần, dường như không khác gì so với trạng thái tồn trữ thông thường.
Hứa Sơn quay người đi ra cửa, một lát sau trở về.
Thu hồi một phòng Uấn Không Thạch, Hứa Sơn nói: “Xác thực có ảnh hưởng, nhưng cực kỳ yếu ớt.”
Vài chục lần thử nghiệm so sánh, hắn đã có thể xác định.
Khoảnh khắc sợi tóc được triệu hoán ra trên tay hắn, sẽ xuất hiện độ lệch cực kỳ nhỏ, còn ở ngoài phòng thì hoàn toàn không có tình huống này.
Xem ra vật chất càng nhỏ thì càng dễ bị ảnh hưởng, linh thạch thì hoàn toàn không thấy dấu hiệu lệch đi.
Dù là với năng lực giác quan mạnh mẽ, cũng phải lặp đi lặp lại nhiều lần mới dám xác nhận.
“Ừm, nói như vậy thì tỷ lệ chúng ta đến đây không phải ngẫu nhiên đã tăng lên. Chúng ta có thể thử tìm kiếm một chút, nhưng ta lo rằng hạch tâm bị người ta giấu trong không gian trữ vật, như vậy thì phiền phức lớn, hoàn toàn không thể nào truy tìm được.”
“Sẽ không, hạch tâm đại trận truyền tống không thể thu vào không gian trữ vật. Bản thân nó ẩn chứa lực lượng không gian cực mạnh, cộng thêm trọng lượng thực sự quá lớn của nó, một khi được thu vào không gian trữ vật sẽ khiến không gian đó sụp đổ.”
“Hơn nữa, hạch tâm đại trận truyền tống đã không thể chia cắt, lại thêm hình thể to lớn của nó. Công dụng duy nhất mà ta có thể nghĩ đến chính là dùng nó để tạo ra một bí cảnh khổng lồ, nhưng quá trình này tiêu tốn kinh khủng, đối với bất kỳ tông môn lớn nào mà nói cũng tuyệt đối là tổn hại đến gốc rễ. 300 năm thời gian... e rằng vẫn chưa đủ để hoàn thành.”......