Âm ầm, cự nhân ngàn trượng vẫn đang tàn phá bừa bãi.
Núi lửa đã bị xuyên thủng hoàn toàn, những dòng dung nham lớn ào ạt tràn ra ngoài.
Nửa bên Lôi Hỏa Sơn Trang đã biến thành Địa Ngục.
Mặt đất cũng bị giẫm đạp tan hoang, mơ hồ có thể thấy những vòng kim loại thanh đồng ánh xanh nhạt hiện ra bên trong.
Trang chủ Lôi Hỏa Sơn Trang không ngừng bay lượn quanh người cự nhân, chực chờ ra tay.
Nhưng vì uy thế của cự nhân quá mạnh mẽ, ông ta vẫn chậm chạp chưa tìm được cơ hội thích hợp.
Dù sao, chất liệu của "Tiêu thương" trong tay ông ta quá yếu ớt. Mặc dù bên trong có thêm một đoạn xương ngón tay kỳ dị nứt chín khúc, nhưng vật liệu bao bọc bên ngoài đoạn xương đó dù sao vẫn chỉ là phàm vật. Hơn nữa, Bì Nhi còn bao lấy nhân bánh. Vạn nhất chỉ ném phần nhân bánh đi mà Bì Nhi không theo cùng, thì vật ấy sẽ không còn hoàn chỉnh.
Không ai biết liệu nó có ảnh hưởng đến Hứa Sơn hay không, nên phải tận lực giữ gìn sự hoàn mỹ.
Điều này còn cần một chút kỹ thuật khéo léo.
Mặc dù thực lực của ông ta đã sớm đạt đến cảnh giới Hóa Thần, nhưng truy về căn bản, toàn bộ tu vi của ông ta cũng là để phục vụ cho việc luyện khí.
Về chiến đấu, ông ta thật sự không quá am hiểu.
Sau khi di chuyển loạng choạng xung quanh khoảng mười giây, cánh tay phải của cự nhân vừa lúc buông xuống.
Ánh mắt Trang chủ Lôi Hỏa Sơn Trang ngưng tụ, ông ta giữ tư thế phóng phi tiêu, nhắm đúng cơ hội và bắn ra "nguồn gốc hy vọng" đang cầm trong tay!
Tốc độ của "phi tiêu" cực nhanh, chỉ trong khoảnh khắc đã bay qua khoảng cách hơn trăm mét và đâm thẳng vào vai phải của cự nhân.
Trang chủ Lôi Hỏa Sơn Trang kinh ngạc trong chốc lát.
Xương ngón tay này thật mạnh. Ngay cả phi kiếm Địa giai bát phẩm cũng không phá nổi vỏ ngoài, vậy mà đoạn xương ngón tay này lại không tốn chút sức lực nào đã đâm xuyên vào.
E rằng bản thân chất liệu của đoạn xương này đã ẩn chứa uy năng to lớn.
Từ trước đến nay chưa từng thấy loại vật liệu nào cường hãn đến nhường này... e rằng sơn trang còn không có khả năng luyện hóa được nó.
Ở một nơi xa, Hứa Sơn vẫn luôn cẩn thận quan sát động tác của Trang chủ Lôi Hỏa Sơn Trang.
Thấy ông ta một đòn thành công, Hứa Sơn quả quyết chuẩn bị tiến lên!
Ngay khoảnh khắc chuẩn bị khởi hành, sau lưng anh ta một luồng liệt điễm đánh tới, lướt qua rồi dừng lại bên cạnh.
Giọng nói của Đệ Ngũ Luyện Phong cũng vang lên bên tai anh ta.
"Hứa Sơn, rốt cuộc ngươi muốn làm gì? Ngươi có phương pháp nào để khống chế được hắn không?"
Biểu cảm Hứa Sơn khẽ biến, anh ta ghét bỏ quay đầu liếc nhìn Đệ Ngũ Luyện Phong.
"Ngươi qua đây làm gì? Có chuyện gì à?"
"Sư huynh của ngươi chạy tới giúp, mà ngươi còn không vưi sao, mẹ nó?”
Đệ Ngũ Luyện Phong giận dữ, "Lục Hương Quân đâu?"
"Đúng vậy! Sư huynh của ta đâu? Ta đã bảo ngươi trông nom, sao lại để mất người rồi? Chút chuyện cỏn con này cũng làm không xong, từ nhỏ đã được người khác hầu hạ đến lớn rồi sao?" Hứa Sơn mắng to, vội vàng tìm kiếm Lục Hương Quân.
"Ngươi dám ra lệnh cho ta?" Đệ Ngũ Luyện Phong đang định nổi giận, nhưng thoáng chốc lại nhớ tới Lục Hương Quân.
Vừa rồi y trực tiếp chạy đến chỗ Hứa Sơn, quên mất thằng nhóc Lục Hương Quân.
Nó ở đâu? Chắc hẳn bây giờ cũng phải ở gần đây rồi.
"Sư đệ, ta ở chỗ này đây!" Cách đó hơn hai trăm mét, Lục Hương Quân đang ẩn mình trong một vùng phế tích, ngoắc tay về phía Hứa Sơn.
Hứa Sơn thấy thế thở phào một hơi, kéo Đệ Ngũ Luyện Phong lại: "Đi, ngươi đi trông chừng sư huynh của ta. Ta có cách giải quyết thứ này, ngươi ở đây cũng chẳng giúp được gì đâu."
"Hứa Sơn! Ngươi còn đứng ngây ra đó làm gì, tranh thủ động thủ đi chứ!" Trang chủ Lôi Hỏa Sơn Trang rống to, tốn sức dẫn dụ cự nhân di chuyển theo lộ trình.
Đệ Ngũ Luyện Phong chần chừ trong chốc lát, rồi quay đầu bay về phía Lục Hương Quân.
Vừa gặp mặt, Đệ Ngũ Luyện Phong đã trầm mặt nói: "Ngươi không phải đến giúp sư đệ ngươi sao? Sao lại còn trốn ở đây?”
"Ngươi bị não tàn à! Chút tu vi của ta thì ngoài việc gây thêm phiền toái cho hắn ra còn làm được gì nữa. Ta muốn trốn ở đây quan sát, vạn nhất hắn có chuyện gì ta còn có thể tiếp ứng một chút."
"Con mẹ nó ngươi..."
Đệ Ngũ Luyện Phong thống khổ nhắm nghiền mắt lại.
Hai huynh đệ này, đúng là đồ hỗn đản!
Làm y nhiệt huyết sôi trào, ban đầu còn chuẩn bị làm chủ công, kết quả cuối cùng lại chỉ muốn trốn ở đây yếm hộ.
Còn dám nói y là đồ não tàn nữa chứ...
Trên bầu trời, Hứa Sơn đã đẩy tốc độ lên cao nhất, vừa tìm vị trí an toàn vừa không ngừng tiếp cận cự nhân.
Ánh mắt Hứa Sơn gắt gao tập trung vào phía trên cánh tay phải của cự nhân, nơi đoạn xương ngón tay đã đâm vào.
Cánh tay phải của Nghịch Pháp Đế Tôn thực sự quá to lớn, đoạn xương ngón tay đâm vào phía trên, nhìn từ đằng xa gần như không thấy gì.
Tựa như trên cánh tay người mọc một cái mụn cóc hình sợi bình thường, không chút nào thu hút.
Trang chủ Lôi Hỏa Sơn Trang bảo vệ Hứa Sơn xung quanh, đồng thời chăm chú nhìn động tác tiếp theo của anh ta.
Ông ta thật sự không tài nào nghĩ ra, Hứa Sơn rốt cuộc muốn làm cách nào để giải quyết vấn đề này.
Ngay khi tiếp cận cự nhân ở khoảng cách hơn một trăm mét, Hứa Sơn vung tay chỉ về phía cánh tay phải của nó.
Từ trong tay áo, cái bình băng hồng trà đã xuất hiện.
Khi cái bình băng hồng trà nhắm vào cánh tay khổng lồ, một đị biến lập tức nảy sinh.
Chỉ thấy cả cánh tay từ đầu ngón tay bắt đầu tản ra thứ ánh hồng yếu ớt, ánh hồng ấy hiện lên thành từng vòng, không ngừng khuếch tán lên phía trên.
Từng vòng, từng vòng một, hội tụ về phía đoạn xương ngón tay của Quyền Thần.
Tựa hồ cảm nhận được một dị biến nào đó, cự nhân lại lần nữa phát ra tiếng gầm rống khiến lòng người chấn động.
Đồng thời, động tác tứ chi của nó càng lúc càng trở nên mất kiểm soát, tăng tốc phá hủy cảnh vật xung quanh.
Sắc mặt Hứa Sơn trắng bệch, trong lòng buồn vui lẫn lộn.
Vui vì dường như sắp thành công, có lẽ là cánh tay này vẫn chưa hoàn toàn hấp thu "máu giao chi lệ". Cảnh tượng hiện tại gần như giống hệt cảnh tượng lúc trước khi hấp thu máu giao.
Nhưng vấn đề là linh lực tiêu hao quá lớn, vượt xa tưởng tượng của anh ta!
So với lúc hấp thu máu giao trước đây, lần này lại khó khăn hơn rất nhiều.
Trong cơ thể anh ta, "linh tinh phách" đã cạn kiệt đến mức có cũng như không.
Anh ta không hề nắm chắc liệu mình có thể kiên trì được nữa hay không.
Mắt thấy cơ thể cự nhân xuất hiện tình huống dị thường, Trang chủ Lôi Hỏa Sơn Trang không ngừng gào thét trong lòng.
Chiêu này vậy mà thật sự có hiệu quả.
Nhưng rốt cuộc là nguyên lý gì, ông ta thật sự không tài nào nhìn ra!
Thời gian chưa kịp trôi qua một hơi thở, lông tơ toàn thân Hứa Sơn chợt dựng đứng!
Chi thấy con cự nhân trước đó vẫn công kích lung tung, cái đầu lâu kim loại to lớn không gì sánh bằng kia lại trực tiếp đối diện với ánh mắt anh ta.
Cánh tay phải vẫn đang bốc lên hồng quang đã được nâng lên.
Bùn đất tung bay, một chưởng mang theo uy thế ngập trời hung ác vỗ xuống về phía Hứa Sơn!
Tốc độ nhanh đến nỗi ngay cả Trang chủ Lôi Hỏa Sơn Trang cũng không kịp phản ứng.
Lục Hương Quân tuyệt vọng vươn tay, đáng tiếc mọi thứ đều đã quá muộn.
Hỏi
Cự chưởng khuấy động không khí, cuồng phong gào thét, đất đá bay tứ tung, nhưng tiếng nổ vang như dự liệu lại không hề vang lên.
Hứa Sơn quỳ một chân xuống đất, thở hổn hển.
Con ngươi co lại như mũi kim, anh ta kinh hoàng nhìn cự chưởng đang ở cách đỉnh đầu ba mét.
Suýt nữa thì bị vỗ chết. Áp lực của luồng gió vừa rồi đã khiến anh ta không thể đứng thẳng nổi.
Không có chút linh lực tinh khiết nào, chỉ bằng lực lượng cơ thể đơn thuần đã áp bức anh ta đến mức này. nếu không có "Thanh Ấn đạo cụ”, anh ta nhất định phải chết.
Cự chưởng đã chiếm trọn tầm nhìn của anh ta.
Mà ngay lòng bàn tay, một cây ống thép đang dựng đứng, phía dưới được đệm bằng Lục Tâm Kiếm để giảm bớt sức nén.
Giờ phút này, lưỡi kiếm thế mà thần kỳ phát ra tiếng "Ông Minh", tựa hồ đang chịu đựng thống khổ cực lớn.
Bên cạnh Hứa Sơn còn đặt một chiếc máy giặt, dùng làm bảo hiểm kép.
Nhưng điều Hứa Sơn bận tâm không phải vấn đề của cây kiếm, mà là ống thép.
Ống thép đang biến chất cực nhanh, bắt đầu trở nên gỉ sét loang lổ, trông thấy sắp đứt gãy đến nơi.
Dưới sự uy hiếp của cái chết, Hứa Sơn quả quyết bay sát mặt đất.
Với độ cao thấp hơn chiếc máy giặt, anh ta thoát khỏi phạm vi bao trùm của bàn tay khổng lồ...
Vài giây sau đó, thân ảnh chật vật của Hứa Sơn thoát ra từ trong sương khói, cực tốc phóng về phía chân trời.
Cảm thấy đã an toàn, anh ta mới quay lại nhìn.
Vừa nhìn một cái, anh ta không khỏi cảm thấy có chút kinh hãi, chỉ thấy cả cánh tay phải khổng lồ kia đã bắt đầu toát ra thứ khí xám nồng đậm.
Những cấu kiện cấu thành cơ thể nó cũng bắt đầu lung lay sắp sụp đổ, tựa như sắp tan rã thành từng mảnh.
Tình huống tựa hồ đang chuyển biến theo hướng tốt, nhưng bây giờ không phải lúc để do dự.
Hứa Sơn lại lần nữa lấy ra cái bình, nhắm vào cánh tay khổng lồ...