Nằm trên giường suy nghĩ một lát, Hứa Sơn nhìn sang An Địch.
Người phương Tây này có lẽ biết Tiêu Thân Khắc.
Hỏi một lượt cũng chẳng ai hay, có thể là trong thế giới Tâm Ma không có người đó, hoặc cũng có thể do những kẻ thấp cổ bé họng như hắn không quen biết.
Nếu ngay cả giới người phương Tây cũng không biết, thôi vậy, có lẽ con đường này đi không thông rồi.
Hứa Sơn xuống giường, tiến đến bên cạnh An Địch: “Huynh đệ, nhìn kiểu tóc của cậu rất thời thượng, cậu làm công việc gì thế?”
“Ngân hàng.”
“Ôi chao, hóa ra là một nhân tài tài chính, hân hạnh, hân hạnh... Tôi muốn hỏi thăm xem cậu có biết Tiêu Thân Khắc không, hắn ở phòng số mấy?”
“Tiêu Thân Khắc ở phòng số mấy... còn có người tên là thế này sao?” An Địch ngẩng đầu mơ màng.
“Thật không có sao?”
“Tôi không biết.”
“Vậy thôi vậy, cám ơn.”
“Khoan đã.” An Địch gọi lại Hứa Sơn, thấp giọng nói, “Cậu có thể giúp tôi treo mấy tấm áp phích không? Tôi muốn trang trí lại phòng một chút.”
“Áp phích? Huynh đệ cậu ngồi tù mà vẫn còn coi trọng tư tưởng thế à.... Không được đâu.”
Hứa Sơn nói xong, quay đầu bỏ đi.
Lại hơn mười phút, cửa nhà lao tự động mở ra, Hoàng Sào cùng những người khác trong phòng đều nhao nhao đứng dậy bước ra ngoài.
Trước khi đi vẫn không quên gọi Hứa Sơn: “Tiểu Hứa, đi ăn cơm.”
Hứa Sơn đáp lời, đi theo sau đám người.
Mộng Hồ chi chủ thấy thế đi sát theo sau Hứa Sơn.
Hai người đi trong hành lang, Hứa Sơn bỗng nhiên mở miệng cười lạnh: “Huyết Giao, xem ra đạo tàn hồn này của ngươi thực lực chẳng ra gì cả.”
Tên gia hỏa này đi theo bên cạnh hắn một đoạn thời gian, xung quanh cũng không có người chú ý.
Hoàn toàn có năng lực thừa cơ giết hắn, trực tiếp đạt được mục đích, nhưng đến hiện tại vẫn chưa ra tay.
Vậy thì chỉ có một khả năng, con hàng này thực lực hiện tại đã tổn hao nhiều, sớm đã không còn đạt tới cảnh giới Nguyên Anh.
Thậm chí ngay cả thực lực Kim Đan kỳ cũng không có.
Mộng Hồ chi chủ nghe vậy, không hề để tâm, bình thản thừa nhận: “Không sai, thực lực hiện tại của ta đúng là không bằng ngươi, nhưng ngươi dám giết ta sao?”
“Giết ta, tâm ma vẫn sẽ tồn tại... Giết ta sẽ có hậu quả gì, chắc gì ngươi đã rõ ràng. Đương nhiên ngươi cũng có thể tự mình thử hiểm...”
“Hừ, giết ngươi thì không vội. Khó được trong thế giới Tâm Ma này có kẻ bầu bạn cùng ta, Hứa gia ta sẽ chơi đùa với ngươi thật vuil Ta cũng muốn xem ngươi có thể bám theo ta đến bao giờ.”
Đang khi nói chuyện, hai người đã đi vào nhà ăn.
Trong phòng ăn chúng tinh tụ tập, Hứa Sơn nhất thời cảm thấy hoa mắt.
Nơi đây sửa sang lại cũng không có gì đặc sắc, giống hệt nhà ăn trong các bộ phim nhà tù Hồng Kông mà hắn từng xem.
Trên tường treo những tấm quảng cáo truyền tải năng lượng tích cực cùng những chiếc đồng hồ, bên dưới là những chiếc bàn gỗ mộc mạc đơn giản.
Mấy tên ngục tốt, bao gồm cả Đầu Trâu Mặt Ngựa, tuần tra canh gác ở các lối đi nhỏ.
Điểm khác biệt duy nhất là món ăn ở đây dường như không giống với những gì hắn tưởng tượng lắm.
Khu bếp mở nấu ăn, một nhóm đầu bếp hai chiều đang dùng sức tưởng tượng của mình mà quơ chảo trong bếp.
Các loại ánh sáng không ngừng bùng nổ từ trong nồi và trên bàn thức ăn.
Hứa Sơn không khỏi liếm môi một cái.
Cảnh tượng này không khỏi khiến hắn liên tưởng đến món ăn đỉnh cao mà hắn từng làm bằng khăn mặt trước đây.
Xem ra thức ăn ở đây chắc chắn rất ngon.
Không nghĩ tới còn có loại phúc lợi này.
Tìm chỗ trống trực tiếp ngồi xuống, Mộng Hồ chi chủ cứ như cái đuôi không chút khách khí ngồi xuống bên cạnh hắn, lẳng lặng chờ đợi bữa cơm.
Hứa Sơn thấy bên cạnh là một lão giả có vẻ mặt hiền hòa. Anh chủ động đến bắt chuyện làm quen.
“Văn bối Hứa Sơn, xin hỏi lão nhân gia xưng hô là gì ạ?”
“Hoa Đà.”
“Thần y Hoa Đà? Thất kính, thất kính!” Hứa Sơn kinh ngạc mừng rỡ vô cùng.
“Cha.” Mộng Hồ Chi Chủ từ bên cạnh nhô đầu ra.
Nụ cười vừa nở trên mặt Hoa Đà liền cứng lại.
L4 ®° sơ) sxrâx?” “Cái này. hắn có ý gì vậy?
“Hắn đầu óc có vấn đề, Hoa Đà tiên sinh... lát nữa ngài có thể giúp nó xem xét, làm phẫu thuật mổ sọ hay gì đó được không?”
“Thần y, ngài đừng nghe hắn nói bậy... ta từ nhỏ đã ngưỡng mộ ngài, trông thấy ngài liền nhớ tới cha ruột... Thần Y Hoa nếu không chê bỏ, ta nguyện bái ngài làm nghĩa phụ.” Mộng Hồ chi chủ nói với giọng điệu vô cùng thành khẩn, cứ như thật.
Hoa Đà vuốt râu cười ha ha: “Thì ra là thế... cũng không cần khách sáo như vậy.”
Mặt Hứa Sơn sa sầm lại, trong lòng càng cảm thấy khó xử.
Da mặt của Huyết Giao này còn dày hơn cả thực lực của nói
Cứ bám riết lấy hắn, mượn trí nhớ của hắn để nhận cha khắp nơi, cái này thì chơi thế nào nữa đây... phải tìm cơ hội mà hất hắn ra thôi!
“Hoa Đà tiên sinh, vãn bối mới đến đây nên chưa có dịp ghé thăm phòng y tế, lát nữa ngài có thể cho vãn bối đi thăm một chút được không?”
Hoa Đà mỉm cười nói: “Không sao, dùng bữa xong vẫn còn chút thời gian hoạt động, đến lúc đó ngươi cứ đi theo ta.”
“Cha, ta cũng muốn nhìn.”
“Chà, ngươi có thể đừng gọi lão phu là cha được không?”
“Ta van xin ngài! Cha ruột của ta đã đi trước rồi, ngài cứ để ta gọi đi!”
“.....”
Trán Hứa Sơn nổi đầy gân xanh, nhìn Mộng Hồ chi chủ ra sức nịnh nọt.
Sau một lúc chờ đợi ngắn ngủi, đám người bắt đầu xếp hàng lấy cơm.
Hứa Sơn cúi đầu nhìn phần ăn vừa lấy xong, trong lòng không khỏi thèm thuồng nhỏ đãi, cái cảm giác phiền muộn trong lòng cũng vơi đi rất nhiều.
Bề ngoài món ăn này... đơn giản là giống hệt món ăn làm từ khăn mặt.
Xem ra việc từng nếm thử món ăn làm từ đạo cụ trước đây đã để lại ấn tượng sâu sắc trong lòng hắn.
Không nghĩ tới hôm nay còn có thể có cơ hội thể nghiệm.
Không nghĩ gì khác nữa, ăn cơm là quan trọng nhất.
Một ngụm thức ăn vừa vào bụng, trên mặt Hưa Sơn hiện lên vẻ mê say.
Ăn ngon, đó là thật ăn ngon!
Chỉ là không có cái hiệu ứng khiến người ta mất kiểm soát kia, nhưng trải nghiệm tuyệt diệu về vị giác vẫn như cũ còn đó.
Đang lúc ăn uống, một dãy bàn ăn bỗng nhiên “phanh phanh phanh” rung lên dữ dội.
Hứa Sơn nhíu mày nhìn sang bên cạnh, mở miệng mắng: “Ngươi ăn thì ăn đi, nhiều người như vậy mà, rung cái gì mà rung!”
“Ngon đến mức toàn thân run rẩy cả lên. Thế gian này lại có loại thức ăn như thế tồn tại, trước đây ngươi ăn ở đâu ra vậy?“ Mộng Hồ chỉ chủ bưng đĩa cơm với vẻ mặt đầy chấn kinh.
Hứa Sơn liếc mắt một cái rồi tiếp tục ăn cơm.
Nhìn Mộng Hồ chi chủ với cái dáng vẻ ăn ngấu nghiến như hổ đói, Hoa Đà kinh ngạc than rằng: “Ôi chao, đây là bao lâu chưa ăn cơm rồi... lão phu phần này cũng cho ngươi vậy.”
“Cám ơn cha.” Mộng Hồ chi chủ tiếp nhận phần thức ăn của Hoa Đà rồi một mạch đổ vào miệng.
Ăn cơm xong, Hứa Sơn đi theo sau Hoa Đà đến phòng y tế.
Mộng Hồ chỉ chủ không ngoài dự đoán vẫn đang bám theo sau.
Vừa đến phòng y tế, Hứa Sơn liếc nhìn xung quanh một chút.
Bỗng nhiên hai mắt sáng rực, chỉ tay về phía một đám người cách đó không xa.
Nói với Mộng Hồ chi chủ: “Huyết Giao, Hoa Thần Y ngươi cũng gặp rồi đấy, ta ở đây nói chuyện riêng với hắn, ngươi đi theo ta cũng chỉ lãng phí thời gian thôi.”
“Ngươi thấy kia không? Tên mập mạp đứng giữa kia, đó là tổ tông của ta, người ta gọi là Tổ Long... ngươi mà trèo cao được hắn thì ổn rồi.”
“Tổ Long? Ngươi cho rằng ta sẽ tin ngươi. Cha, người kia là ai vậy?”
“Đó thật sự là Tổ Long, Tần Thủy Hoàng Đế!” Hoa Đà thuận miệng đáp lời, mở cửa lớn phòng y tế.
Hứa Sơn cùng Mộng Hồ chi chủ ở cửa, hai người nhìn nhau trừng trừng.
“A, đồ nhát gan, cho ngươi cơ hội ngươi cũng chẳng dùng được.”
Mộng Hồ chi chủ nhắm mắt lại, trong lòng không ngừng phân tích.
Hứa Sơn chỉ đi theo bên cạnh Hoa Đà. hiển nhiên việc hắn hiểu rõ về nhà giam là bất lợi.
Hiện tại chủ động mở miệng nhắc nhở... rốt cuộc là muốn giữ hắn lại, hay là muốn hãm hại hắn một phen, trong lòng hắn cũng không nói chắc được.
Bất quá Hứa Sơn có hãm hại hắn hình như cũng chẳng có ích gì, trong nhà giam sẽ không chết người.
Chi bằng cứ đi thăm dò một chút, quen biết một vài người cũng tốt... Tên gia hỏa này hẳn là nhìn thấu mình muốn bám theo hắn.
Cố ý chỉ để hắn đi theo một người, không cho hắn tiếp xúc với nhiều thông tin hơn.
Hăn là dạng này, không sai.
Vả lại Hoa Đà cũng đã nói, tên mập mạp kia gọi Tổ Long... thân phận chắc chắn vượt xa người bình thường.
Thử một lần không sao!
Mộng Hồ chi chủ hừ lạnh một tiếng, quay người hướng Tần Thủy Hoàng đi đến.
Hứa Sơn lắc đầu bất đắc dĩ, đi vào phòng y tế...
Cửa lớn phòng y tế vừa đóng, chẳng bao lâu sau, bên ngoài cửa, tiếng kêu đồn dập của các ngục tốt truyền đến.
“Người đâu, mau tới đây! Doanh Chính đánh người rồi!!”