“Có người hỏi qua, bất quá đều bị ta mượn cớ đẩy ra rồi,” Chung Tâm Vĩ trầm giọng nói.
Hứa Sơn vỗ mạnh vào vai Chung Tâm Vĩ, trầm giọng nói: “Tiểu Chung, vất vả cho ngươi rồi... Lần này thoát hiểm, các huynh đệ nhất định phải đền đáp thật tốt ân tình này của ngươi. Trải qua chuyện này thật khó nói là may hay rủi, nhưng có thể kết giao được người huynh đệ như ngươi, thật sự là may mắn lớn lao.”
Vậy ngươi mẹ kiếp độ thiện cảm ngược lại phải tăng cho ta một chút đi chứ! Cứ lải nhải nói nhảm ở đây thì được cái gì?
Chung Tâm Vĩ trong lòng oán trách, khóe miệng cố nặn ra nụ cười gượng gạo: “Cũng phải thôi, được quen biết các vị đại ca, cũng là một may mắn lớn trong đời Chung Tâm Vĩ này.”
“Keng! Độ thiện cảm của Bộ Kinh Vân tăng lên đến 90, độ thiện cảm của Nhiếp Phong tăng lên đến 92. Chúc mừng ký chủ hoàn thành nhiệm vụ, có muốn nhận lấy Thánh Linh kiếm pháp không?”
Nhiệm vụ hoàn thành?
Đối mặt với niềm vui bất ngờ, hai mắt Chung Tâm Vĩ lập tức trợn tròn.
“Tiểu Chung, Tiểu Chung ngươi sao vậy?” Hứa Sơn lo lắng hỏi.
“A, không có việc gì, anh cứ nói tiếp đi.” Cố gắng đè nén tâm trạng mừng như điên, Chung Tâm Vĩ bình thản nói.
“Là như thế này, ngày mai....”
Giọng nói của Hứa Sơn nghe càng lúc càng mơ hồ, Chung Tâm Vĩ một bên nghe, ý thức đã bắt đầu lạc vào suy nghĩ viến vông.
Đều là bởi vì tiếng nói của hệ thống trong đầu liên tục vang lên không ngừng.
“Keng, chúc mừng ký chủ hoàn thành nhiệm vụ giai đoạn này, độ thiện cảm với Phong Vân đã đạt tới 90, phát động nhiệm vụ chính tuyến.”
“Cửu Tiêu Long Ngâm Kinh Thiên Biến, Phong Vân Tế Hội Nước Cạn Du Lịch! Hãy tăng độ thiện cảm với Phong Vân lên đến 100, hệ thống ban thưởng.... Bất Tử Thuật.”
Không... Bất Tử Thuật? Cái tên này....
Chung Tâm Vĩ cổ họng khô khốc, trái tim đập kịch liệt, các khớp ngón tay nắm chặt trắng bệch.
Hắn sao còn chưa nói xong? Nhất định phải hỏi hệ thống ngay lập tức!
Chung Tâm Vĩ đang nghĩ ngợi, Hứa Sơn nói: “Tiểu Chung, những điều ta nói nãy giờ cậu đã hiểu hết rồi chứ? Đại khái thì cũng không khác mấy so với ý trước đó.”
“Nghe, nghe hiểu... Anh Bộ, anh còn có dặn dò gì khác không?”
“Không có gì dặn dò, ngày mai Trần Trưởng lão không có ở đây, có thể là do ngươi dẫn dụ hắn rời đi, sau đó giờ Tỵ ba khắc đúng giờ thì đến gặp ta. Bây giờ đi chuẩn bị y phục đi, trong vòng một canh giờ ta muốn gặp ngươi.”
“Tốt tốt tốt, ta đi ngay đây.” Chung Tâm Vĩ liếm đôi môi khô khốc, đứng dậy định rời đi.
Giọng nói của Hứa Sơn chậm rãi vang lên: “Tiểu Chung, đừng mang nặng gánh nặng tâm lý quá, có ngươi, chúng ta nhất định sẽ thành công!”
“Vâng!”
Chung Tâm Vĩ đáp lời một cách không yên lòng, lảo đảo đi ra khỏi hầm mỏ.
Vừa đến chỗ không người, Hệ thống đã nóng lòng cất tiếng: “Hệ thống, nhanh trao thưởng!”
“Keng, việc trao thưởng đã hoàn tất, xin mời ký chủ kiểm tra và xác nhận.”
Chung Tâm Vĩ như thường lệ nhìn quanh một lượt, từ dưới đất nhặt lên một tập công pháp, nóng lòng đọc.
Một tập giấy trên tay hắn không ngừng rung lên bần bật.
Ánh mắt Chung Tâm Vĩ như đói như khát lướt qua từng hàng chữ, cuối cùng lộ ra nụ cười hài lòng.
Cho công pháp vào trong túi.
Không hổ là thiên giai kiếm pháp. khó hiểu, tối nghĩa, không phải là thứ mà hắn có thể lĩnh hội ở giai đoạn này.
“Hệ thống, “Cửu Tiêu Long Ngâm Kinh Thiên Biến, Phong Vân Tế Hội Nước Cạn Du Lịch” là có ý gì?”
“Không thể giải thích, xin mời ký chủ tự mình lĩnh ngộ.”
Chung Tâm Vĩ lấy lại bình tĩnh, một tay vịn vào vách tường, trong mắt mang theo niềm mong đợi lớn lao: “Tốt, vậy ta không hỏi ngươi cái đó nữa, Bất Tử Thuật là cái gì! Rốt cuộc là ý gì, học được thật sự có thể không chết sao?”
“Theo đúng nghĩa đen, pháp này chính là một trong những công pháp chí cao của Bàn Cổ, phẩm giai vô định, tu luyện tới cảnh giới tối cao cần có cơ duyên xảo hợp. Một khi tu thành, không già, không chết, bất diệt, thọ nguyên vô tận.”
Không già! Không chết! Bất diệt! Thọ nguyên vô tận.
Vĩnh.....sinh!
Chung Tâm Vĩ hai mắt trợn lên, biểu cảm cực kỳ vặn vẹo, năm ngón tay gân xanh nổi đầy, hung hăng bấu chặt lấy vách đá cứng rắn.
Trong lúc mơ hồ, trên vách đá đã xuất hiện mấy vệt máu.
Ông trời ơi... phẩm giai vô định, lại có loại công pháp này!
Miễn là còn sống, chắng phải sớm muộn gì rồi cũng có ngày vô địch thiên hạ sao?
Chốc lát, khuôn mặt Chung Tâm Vĩ dường như mang theo một sự trấn an to lớn, hắn nhắm mắt ngửa đầu ngẩng lên nhìn đỉnh động.
Thời gian từng chút trôi qua, Chung Tâm Vĩ cứ như vậy ngửa đầu, thật lâu không thể nào bình phục tâm trạng của mình.
Hứa Sơn treo ngược trên đỉnh động, thấy hắn vẫn chưa có động tác, trong lòng vô cùng khinh thường.
Cái đồ vô dụng này, còn ở đây lề mề làm gì nữa chứ, không có thời gian cho hắn lãng phí đâu!
Hứa Sơn chậm rãi di chuyển vào giữa, đồng thời đầu lưỡi liếm quanh vài vòng.
Nhắm thẳng vào mặt Chung Tâm Vĩ, hắn chu mỏ, rồi lại nhếch môi.
Một ngụm nước bọt theo sợi tơ tách ra, tạch một tiếng nhỏ giọt xuống mặt Chung Tâm Vĩ.
Chung Tâm Vĩ bản năng đưa tay lau mặt, lau đều nước bọt, tiếp lấy mặt mày tràn đầy hạnh phúc thở phào một hơi, rốt cục tỉnh táo lại.
Kỳ quái, trong động này sao lại có nước vậy? Cam Lộ từ trời rơi xuống sao?
Thật sự là quá kích động, quá vui mừng, không nghĩ tới nhanh như vậy liền có cơ hội có được công pháp chí cao của Bàn Cổ.
Hơn nữa hiệu quả còn đáng kinh ngạc đến thế.
Bất quá hiện tại dường như không có thời gian để trì hoãn nữa, nhất định phải để Phong Vân an toàn tiến vào Huyễn Hải Tông, sau đó độ thiện cảm mới có thể tăng lên đến 100 thành công, có được Bất Tử Thuật.
Trước làm chính sự quan trọng!
Gặp hắn đi làm việc, Hứa Sơn nhanh chóng quay trở lại gặp mặt Lục Hương Quân.
Vừa mới gặp mặt, Lục Hương Quân liền nóng lòng hỏi: “Sư đệ, phía huynh thế nào rồi?”
“Ừm, phía Chung Tâm Vĩ không có tình huống nào quá phức tạp, chắc là ổn thôi.” Hứa Sơn nói, từ trong túi trữ vật lấy ra một thanh Ngọc Giản đưa cho Lục Hương Quân: “Ngươi cầm những ngọc giản này, đến địa điểm chúng ta đã chọn, hãy đi bố trí đi, ngày mai....”.....
Ngày hôm sau, tại một không gian rộng lớn trong khu mỏ quặng số 5.
Gần 300 người ùn ùn, đông nghịt tụ tập tại một chỗ.
Phía trước chừa ra một khoảng đất trống, dùng đá vụn chất thành một bục nhỏ.
Cần 300 người khẽ thì thầm trò chuyện với nhau, tiếng bàn tán ong ong không ngừng vang vọng khắp hầm mỏ.
Sáng sớm họ đã bị gọi đến đây, nói là để bàn bạc về vấn đề phân phối không đồng đều của Huyễn Hải Giáo.
Mấy ngày nay mọi người đã sớm biết chuyện này, phần lớn mọi người đều đã sẵn sàng hành động, còn có một bộ phận rất nhỏ những người vốn định rời đi, giờ vì chuyện này mà phải ẩn náu ở đây, không thể ra ngoài.
Hiện tại mọi người trên quặng mỏ đều đã biết, có người mười khối uẩn không thạch có thể đổi hai khối linh thạch, có người tám khối uẩn không thạch có thể đổi một khối linh thạch, có người thì là bảy đổi một....
Sự chênh lệch giữa mọi người quá lớn, hôm nay nhân lúc có đông người, lại có người đứng ra tổ chức, vừa hay có thể bàn bạc kỹ lưỡng về chuyện này.
Mọi người làm cùng một công việc, dựa vào đâu mà ta lại kiếm được ít hơn chứ!?
Tại lối ra của đường hầm mỏ, Đệ Ngũ Luyện Phong đang trấn giữ, đám đông vẫn còn đang xôn xao.
Sau một thời gian chờ đợi ngắn ngủi, Hứa Sơn, người đang ẩn mình giữa đám đông, cảm thấy không khí đã gần chín muồi, liền sải bước đi lên bục đá vụn.
Hứa Sơn mặc một bộ y phục thợ mỏ dơ bẩn, cũ nát, rách rưới, giơ cao hai tay, chậm rãi hạ xuống, tiếng thì thầm trò chuyện trong hầm mỏ dần dần nhỏ lại.
“Ta có đôi lời muốn nói, xin mời chư vị lắng nghe.”
Tiếng trò chuyện biến mất, hầm mỏ trở lại yên tĩnh.
“Các vị tu sĩ từ bên ngoài đến đây mưu cầu sinh lộ, vốn dĩ đều tự ai đi đường nấy, xưa nay ít khi qua lại, nhưng là gần đây trong mỏ đã xảy ra một chuyện lớn, một chuyện lớn cực kỳ bất công!” Nói đến đây, Hứa Sơn một tay chỉ lên trời.
“Cho nên hôm nay tụ tập mọi người lại là để cùng nhau bàn bạc đại sự, đòi lại công bằng, đây cũng là điều ta và mấy người bạn cố ý sắp đặt... Đương nhiên, rất nhiều người cũng không biết ta, trước khi chính thức bắt đầu, ta xin tự giới thiệu một chút.”
“Tại hạ... Tôn Khiếu Xuyên.”......