Liễu Sinh Tuyết Cơ lại uống cạn ly nước, nhưng cô ấy thấy ly này nhỏ quá, uống từng ly từng ly thế này thực sự không đã, liền trực tiếp cởi bỏ đôi giày cao gót trên chân, đi chân trần đến bên máy lọc nước, tự mình lấy nước.
So với những phụ nữ Nhật Bản khác, vóc dáng của Liễu Sinh Tuyết Cơ cao ráo hơn nhiều, ngay cả khi đi chân trần cũng có thể đạt trên 1m70.
Điều đáng quý hơn là thân hình vô cùng gợi cảm, cong vồng, khi cô ấy cúi đầu lấy nước, những đường cong tuyệt mỹ hiện ra không sót chút nào.
Đứng ở góc nhìn của Tần Hạo Đông, vừa hay có thể thấy rõ ràng phong cảnh bên trong cổ áo của Liễu Sinh Tuyết Cơ, cô nàng này đúng là có vốn liếng kha khá, anh vừa cảm thán, vừa cảm thấy khô cổ, lại tự rót một ly nước uống.
Cứ như vậy, hai người quây quần bên máy lọc nước, Liễu Sinh Tuyết Cơ liên tiếp uống bốn ly nước, lúc này mới cảm thấy dễ chịu hơn nhiều, Tần Hạo Đông cũng uống theo hai ly.
Đặt ly nước xuống, Liễu Sinh Tuyết Cơ lại ngồi lên giường, nhìn Tần Hạo Đông nói: "Được rồi, bây giờ chúng ta có thể nói chuyện, nói đi, thế nào anh mới chịu đưa thuốc giải cho Hóa Công Tán?"
"Không vội nói chuyện này đâu."
Tần Hạo Đông vừa nói vừa kéo một cái ghế ngồi lên, nói tiếp: "Trước hết hãy cho tôi biết mục đích của cô khi đến Hoa Hạ lần này, như vậy mới thể hiện được thành ý của cô."
Liễu Sinh Tuyết Cơ nói: "Chúng tôi là đoàn khảo sát, đến Hoa Hạ đương nhiên là để bàn chuyện làm ăn."
"Cô Tuyết Cơ, nếu vậy thì chúng ta không cần phải nói chuyện nữa, sau này cô cứ ngoan ngoãn làm một người kinh doanh, đến Hoa Hạ bàn chuyện làm ăn đi!"
Tần Hạo Đông nói xong, đứng dậy làm bộ muốn rời khỏi phòng.
"Chờ một chút!"
Liễu Sinh Tuyết Cơ vội vàng gọi anh lại, là một Nhẫn giả Thiên cấp từng mạnh mẽ vô song, cô không thể chịu nổi sự suy yếu hiện tại, dù một phút cũng không muốn.
"Được rồi, tôi sẽ nói hết cho anh, mục đích chính của tôi khi đến Hoa Hạ lần này là lấy được công thức Bảo Huyết Hoàn trong tay anh."
"Vậy mới ngoan chứ! Thầy hẳn đã dạy cô, thành thật là một đức tính của mỗi chúng ta."
Tần Hạo Đông vừa nói, vừa đưa tay vỗ nhẹ lên má của Liễu Sinh Tuyết Cơ, vốn dĩ chỉ là một hành động tùy tiện, nhưng không hiểu sao, khi ngón tay chạm vào làn da mịn màng của Liễu Sinh Tuyết Cơ, trong lòng bỗng dâng lên một tia nóng bỏng.
Liễu Sinh Tuyết Cơ cũng vậy, má không phải là khu vực nhạy cảm của cô, nhưng khi bị Tần Hạo Đông chạm vào lại cảm thấy nóng bỏng khác thường, như thể trong lòng có thứ gì đó đang muốn bùng phát ra, cảm giác này khiến cô không kìm được thốt ra một tiếng rên rỉ câu hồn.
Cô gắng gượng kìm nén sự xúc động trong lòng, kêu lên: "Anh... đừng chạm vào tôi!"
"Làm gì? Cứ như tôi chiếm được lợi lớn từ cô vậy, đã nói từ trước, với loại phụ nữ ngoại quốc như cô, dù có cởi trần, tôi cũng chẳng thèm nhìn một cái."
Tần Hạo Đông nói xong, lại ngồi lại vào ghế, tiếp lời: "Việc các người bỏ ra nhiều tiền như vậy để mua lại chợ đầu mối buôn bán thuốc Bắc là có ý gì?"
"Là muốn ép anh tham dự bữa tiệc tối nay, rồi tìm cơ hội lấy được công thức của anh."
Dù đang nói chuyện chính, nhưng giọng của Liễu Sinh Tuyết Cơ ngày càng trở nên quyến rũ, quyến rũ đến mức như muốn nhỏ ra nước, tựa như đang nói chuyện với người tình, điều này ngay cả bản thân cô cũng không nhận ra.
Nghe giọng nói của cô, nhìn thần thái mỹ lệ động lòng người của cô, trong lòng Tần Hạo Đông chợt dâng lên một ngọn lửa, anh vội ngoảnh đầu lại lấy một ly nước, "Đã đến tối rồi mà thời tiết vẫn còn nóng thế này."
Nói xong, anh uống cạn ly nước, dường như muốn dùng nước dập tắt ngọn lửa không ngừng bốc lên trong lòng.
Liễu Sinh Tuyết Cơ cũng vậy, cảm thấy mình ngày càng nóng, thậm chí có một sự thôi thúc muốn lập tức cởi sạch quần áo, cô vội nhảy lại bên máy lọc nước, lấy một ly lớn nước uống.
Không biết tự lúc nào, cô đã uống hết năm ly nước, còn Tần Hạo Đông cũng uống tới ba ly.
Thứ thuốc nước mà Lý Tam Nhi kiếm được là thuốc kích dục được một công ty nước ngoài đặc biệt nghiên cứu chế tạo, vốn dĩ dược lực của loại thuốc này đã rất mạnh, một chai là đủ, nhưng Lý Tam Nhi vì muốn có được phần thưởng 10 triệu, đã cứng rắn bỏ vào đó ba chai.
Trai đơn gái chiếc, ở riêng một phòng, vốn không khí đã có chút mờ ám, khi Liễu Sinh Tuyết Cơ uống hết ly nước thứ năm, dược lực lập tức phát huy tác dụng.
Uống nhiều nước như vậy không những không làm dịu cơn khát của cô, ngược lại còn cảm thấy có một ngọn lửa hừng hực bốc lên từ phần bụng dưới.
Năm nay cô tuy đã 20 tuổi, nhưng chưa từng tiếp xúc với bất kỳ người đàn ông nào, hôm nay vừa ôm vừa hôn với Tần Hạo Đông, sau đó lại bị trêu chọc liên tiếp mấy lần, cơ thể phát triển đã ở trong trạng thái rất nhạy cảm, sự nhạy cảm này lại gặp phải thuốc kích dục mạnh của Lý Tam Nhi, đương nhiên như núi lửa phun trào, không chút sức chống cự nào.
Tần Hạo Đông nhận thấy sự khác thường của cô, liền hỏi: "Cô sao vậy? Có phải nóng quá không? Nếu nóng thì hãy đi tắm nước lạnh trước đi."
Nói xong, anh cũng càng cảm thấy nóng bức, liền tùy tay cởi cúc áo trước ngực, để lộ một thân cơ bắp cường tráng.
Điều này cũng không trách Tần Hạo Đông phản ứng chậm chạp, hiện tại anh đã là thể chất trăm độc bất xâm, căn bản không quan tâm đến việc bị người ta hạ độc. Nhưng anh quên mất, loại thuốc kích dục này không thuộc về chất độc, nó chỉ đem bản năng tự nhiên của con người khuếch đại lên tối đa, trong trường hợp này, dù anh có là thể chất nghìn độc bất xâm cũng vô dụng, cơ thể đã có phản ứng bản năng.
Khi ánh mắt của Liễu Sinh Tuyết Cơ chạm vào cơ bắp rắn chắc của Tần Hạo Đông, như thể gặp phải một lực hút khổng lồ, không thể nào dời đi nửa bước, hơi thở cũng trở nên gấp gáp hơn, từ sâu thẳm linh hồn bộc phát ra một loại dục vọng nguyên thủy nhất, dục vọng này kết hợp với cơ thể nhạy cảm, trở nên không thể kiểm soát.
Lúc này cô đã quên mất công thức, quên mất thân phận và sứ mệnh của mình, trở thành một người phụ nữ cần được thỏa mãn gấp, còn Tần Hạo Đông không còn là kẻ thù sinh tử nữa, mà chỉ là một người đàn ông đơn thuần, một người đàn ông có thể mang đến cho cô sự cám dỗ vô cùng mạnh mẽ.
Tần Hạo Đông cũng nhận ra sự bất thường của mình, anh đưa tay dụi mạnh hai gò má đang tê dại sưng lên của mình, thầm nghĩ làm sao thế này? Dù phụ nữ Nhật Bản này rất xinh đẹp, nhưng cũng không đến mức khiến mình mất kiểm soát, vậy mà "tiểu nhị gia" bây giờ đã hoàn toàn mất kiểm soát.
Anh ngẩng đầu lên, ánh mắt lại rơi vào cảnh tượng đồ sộ trước ngực Liễu Sinh Tuyết Cơ, không khỏi yết hầu chuyển động, nuốt một ngụm nước bọt mạnh, "tiểu nhị gia" càng ngày càng mất kiểm soát.
Từ đầu đến cuối, anh không hề có chút ý nghĩ gì với người phụ nữ Nhật Bản này, chính vì vậy, ngay lúc nãy hôn Liễu Sinh Tuyết Cơ cũng không có phản ứng gì, nhưng bây giờ tình huống lại đột nhiên thay đổi.
Anh chợt nhớ lại câu mình vừa nói, rằng dù cô gái này có cởi sạch quần áo, mình cũng không hề có chút ý nghĩ nào, nhưng bây giờ lại hận không thể lập tức đè cô ấy lên giường, chuyện này là thế nào?
Bỗng nhiên một tia sáng lóe lên trong óc anh, chẳng lẽ mình bị người ta hạ xuân dược, nhưng làm sao có thể?
Anh còn dùng chút lý trí tàn sót để suy nghĩ về chuyện này, còn Liễu Sinh Tuyết Cơ đã liên tiếp uống năm ly nước lớn, hoàn toàn mất đi lý trí, đôi mắt đỏ ngầu ánh lên ngọn lửa dục vọng, toàn thân đã bị sự thôi thúc nguyên thủy nhất nhấn chìm.
"Em muốn... em muốn..."
Liễu Sinh Tuyết Cơ khẽ nói, vừa như giãi bày, vừa như rên rỉ, rồi tùy tay xé bỏ chiếc váy dạ hội đỏ trên người, để lộ thân thể có thể khơi gợi dục vọng của vô số đàn ông giữa không trung.
Nhìn thấy cảnh tượng trước mắt, trong đầu Tần Hạo Đông như nổ tung, tựa như có vô số thuốc nổ được kích nổ, toàn bộ cơ thể đều bị kích nổ hoàn toàn.
Lúc này anh đã xác nhận, mình quả thực đã bị người ta hạ xuân dược, nếu chỉ có một mình anh thì cũng không sao, chỉ cần cho anh một tiếng đồng hồ là có thể dùng nội lực đẩy xuân dược ra ngoài cơ thể.
Nhưng bây giờ không được, còn có một Liễu Sinh Tuyết Cơ đã hoàn toàn mê muội, không cho anh bất kỳ thời gian phản ứng nào, trực tiếp nhào tới.
"Đừng lại đây, cô đừng lại đây!"
Tần Hạo Đông cắn đầu lưỡi, cố gắng giữ lại tia thanh tỉnh cuối cùng, rồi giơ tay điểm trúng huyệt đạo trước ngực Liễu Sinh Tuyết Cơ.
Chỉ cần Liễu Sinh Tuyết Cơ ngừng hành động, anh có thể tự mình khu trừ độc trước, sau đó mới giải độc cho Liễu Sinh Tuyết Cơ, nhưng không ngờ, một chỉ điểm lên, động tác của Liễu Sinh Tuyết Cơ không hề dừng lại chút nào, một phát đè anh ngã xuống đất.
Khoảnh khắc ngã xuống anh mới nhận ra, hóa ra Hóa Công Tán không thể thực sự làm tiêu tan chân khí của Liễu Sinh Tuyết Cơ, chỉ là cắt đứt liên hệ giữa nội khí và thần thức, nên Liễu Sinh Tuyết Cơ không cảm nhận được chân khí trong cơ thể, cũng không thể điều động những chân khí này.
Sở dĩ Tần Hạo Đông vội vàng muốn nói rõ chuyện với cô cũng là vì lý do này, Hóa Công Tán có thời hạn, một khi qua 12 canh giờ, tu vi của Liễu Sinh Tuyết Cơ sẽ lập tức khôi phục, khi đó lại là một cường giả cấp Tông Sư.
Nhưng sự thật là, trong cơ thể Liễu Sinh Tuyết Cơ vẫn có chân khí hùng hậu lưu chuyển, tu vi giữa hai người lại chênh lệch một cấp lớn, nên huyệt đạo vừa bị điểm trúng đã bị chân khí tự động xung khai, không có tác dụng gì.
Nhưng biết được những điều này đã quá muộn, anh đã bị Liễu Sinh Tuyết Cơ đang điên cuồng đè ngược xuống đất, rồi ba chân bốn cẳng xé toạc quần áo trên người anh, hung hăng hôn lên.
Liễu Sinh Tuyết Cơ rõ ràng không có chút kinh nghiệm hôn hít nào, nụ hôn rất vụng về, rất thô bạo, nhưng lúc này hoàn toàn không cần bất kỳ kỹ thuật gì nữa, như vậy đã hoàn toàn kích hoạt dược tính trong cơ thể Tần Hạo Đông, khiến chút lý trí cuối cùng của anh cũng biến mất, chỉ còn lại phản ứng nguyên thủy nhất của đàn ông đối với phụ nữ.
Dược tính của loại thuốc này thực sự quá mạnh mẽ, ngay cả Lý Tam Nhi cũng không biết, khi bạn anh ta mua loại thuốc này, người bán đã từng nói, ăn phải thứ thuốc này, dù đối diện với một con lợn cái già cũng sẽ không thể khống chế được thân thể mình, huống chi là đối diện với một người phụ nữ đẹp đến cực điểm, gợi cảm đến cực điểm như Liễu Sinh Tuyết Cơ.
Ngoài phòng, Vương Đại Chí và Lý Tam Nhi vẫn luôn lén theo sau, mắt thấy Tần Hạo Đông và Liễu Sinh Tuyết Cơ cùng vào phòng, lập tức trở nên như kiến bò trên chảo nóng.
Lý Tam Nhi an ủi: "Thiếu gia, ngài cũng đừng quá lo lắng, có khi họ chỉ vào bàn chuyện thôi, lát nữa sẽ ra thôi."
"Bàn chuyện cái con khỉ, cậu nhìn dáng vẻ của họ xem, làm sao có thể là bàn chuyện, rõ ràng là đi lăn giường." Vương Đại Chí vừa nói vừa giáng cho Lý Tam Nhi một cú đấm mạnh vào đầu, kêu lên, "Thằng nhóc cậy mau nghĩ cách đi, không thì lát nữa con đàn bà Nhật đó bị thằng mặt trắng ăn mất, công lao của cha mày chẳng phải đổ sông đổ biển sao."
Lý Tam Nhi cũng bị đánh choáng váng, sự việc đã vượt xa khỏi tầm kiểm soát của anh ta, xoa đầu, nói: "Thiếu gia, tôi đoán chắc họ đã uống nước ở máy lọc nước rồi, hay là tôi dẫn mấy anh em vào, bắt thằng mặt trắng ra ngoài, ngài vào làm thịt con đàn bà Nhật đó là xong."
"Xì!" Vương Đại Chí lại tát một cái vào đầu Lý Tứ, mắng, "Mẹ nó cậy có biết thằng mặt trắng đó là ai không? Nó là Tần Hạo Đông đấy, một mình đánh được mấy chục người, lũ rác rưởi các cậy, lên có đủ để nó búng tay không."
"Ờ... thiếu gia, hay là chúng ta thôi đi, sau lại tìm cơ hội, dù sao cũng có nhiều phụ nữ đẹp!"
Vương Đại Chí lại tát vào mặt Lý Tam Nhi một cái: "Mẹ nó cậy là heo à? Quần của cha cũng sắp cởi rồi, cậy bảo cha đi tìm người khác."