Người nhà họ Hoa Mộc cùng nhìn về phía cửa, chỉ thấy một người phụ nữ vô cùng xinh đẹp đang đứng đó. Thân hình cô ta đường cong quyến rũ, khuôn mặt xinh đẹp lại phủ đầy sương lạnh, toàn thân tỏa ra sát khí ngút trời, chính là Liễu Sinh Tuyết Cơ!
"Một người đàn bà mà cũng dám bất kính với nhà họ Hoa Mộc ta sao? Để ta cho ngươi thấy sự lợi hại của đàn ông nhà họ Hoa Mộc."
Người vừa lên tiếng là Hoa Mộc Trực Thụ, một Thượng nhẫn ba sao đứng sau lưng Hoa Mộc Khuyển Nhất Lang. Hắn đã tìm hiểu từ trước, dưới trướng Liễu Sinh Chân Tư, người có tu vi cao nhất chính là Liễu Sinh Tuyết Cơ, nhưng cũng chỉ dừng ở mức Thượng nhẫn ba sao, chưa đạt tới Thiên nhẫn.
Tên này tự cho mình là người đứng đầu dưới Thiên nhẫn, nên hoàn toàn không coi Liễu Sinh Tuyết Cơ ra gì. Hắn cũng muốn dằn mặt Liễu Sinh Chân Tư, cho ông ta thấy sự lợi hại của nhà họ Hoa Mộc, nên lập tức rút Oa đao lao về phía Liễu Sinh Tuyết Cơ.
"Nhất đao trảm!"
Sau tiếng quát lớn, thanh Oa đao trong tay Hoa Mộc Trực Thụ lóe lên như điện. Nhát chém này khí thế bàng bạc, thanh thế kinh người.
"Tuyết Cơ, cẩn thận!"
Liễu Sinh Chân Tư co rút đồng tử, nhưng vì Hoa Mộc Khuyển Nhất Lang đang nhìn chằm chằm ở phía đối diện nên ông không dám ra tay giúp đỡ.
Khóe miệng Hoa Mộc Trực Thụ nhếch lên vẻ đắc ý. Trong mắt hắn, nhát chém này đã đạt tới tinh túy của Nhất đao trảm. Là một người phụ nữ, Liễu Sinh Tuyết Cơ ngoài việc né tránh thì không còn đường nào khác. Hắn thậm chí đã bắt đầu chuẩn bị cho chiêu thức tiếp theo.
"Tìm chết!"
Đúng lúc này, ánh mắt Liễu Sinh Tuyết Cơ lóe lên hàn quang, thanh Oa đao trong tay đâm thẳng về phía Hoa Mộc Trực Thụ. Chiêu này quá nhanh, nhanh đến mức không thể tin nổi, nhanh đến mức Hoa Mộc Trực Thụ còn chưa kịp nhìn thấy thân đao ở đâu, chỉ cảm thấy trước mắt lóe lên một tia sáng, sau đó lồng ngực truyền đến cơn đau xé lòng.
Ngay sau đó, cả người hắn giống như quả bóng bị châm thủng, trong nháy mắt mất hết sức lực, ngay cả thanh Oa đao đang vung giữa không trung cũng không giữ nổi, rơi "cạch" xuống đất.
"Ngươi... Thiên nhẫn..."
Hai mắt Hoa Mộc Trực Thụ trừng lớn nhìn Liễu Sinh Tuyết Cơ, ánh mắt tràn đầy kinh hãi. Hắn không thể ngờ được Liễu Sinh Tuyết Cơ lúc này đã bước vào hàng ngũ Thiên nhẫn.
Phải biết rằng, dù là Ám kình với Tông sư, hay Thượng nhẫn với Thiên nhẫn, giữa chúng đều có khoảng cách như vực thẳm. Một khi vượt qua được ranh giới này, thực lực sẽ tăng lên gấp mười lần.
Cho dù là Thượng nhẫn gần với Thiên nhẫn nhất, trước mặt một Thiên nhẫn thực thụ cũng không chịu nổi một đòn. Nếu biết trước Liễu Sinh Tuyết Cơ đã đạt đến cấp độ Thiên nhẫn, đừng nói là Hoa Mộc Trực Thụ không dám ra tay, mà ngay cả nhà họ Hoa Mộc hôm nay cũng không dám tới đây khiêu khích, bởi vì uy lực của một Thiên nhẫn tuyệt đối không phải thứ mà Thượng nhẫn có thể mạo phạm.
Nhưng giờ hối hận đã muộn, toàn bộ lồng ngực Hoa Mộc Trực Thụ đã bị nhát đao của Liễu Sinh Tuyết Cơ chém toác. Hắn trợn ngược mắt, chỉ đành cam chịu chết đi.
Liễu Sinh Tuyết Cơ không thu đao lại, mũi đao vẫn không ngừng nhỏ xuống những giọt máu tươi đỏ thắm. Cô quét ánh mắt lạnh lẽo nhìn quanh một vòng, sát khí đằng đằng nói với Hoa Mộc Khuyển Nhất Lang: "Kẻ nào mạo phạm nhà họ Liễu, chết!"
Nhìn thấy Liễu Sinh Tuyết Cơ chỉ dùng một chiêu đã chém chết Hoa Mộc Trực Thụ, Liễu Sinh Chân Tư không thể tin vào mắt mình. Ông hiểu rất rõ ngưỡng cửa từ Thượng nhẫn lên Thiên nhẫn khó vượt qua như thế nào, đó cũng là lý do Thiên nhẫn vô cùng quý hiếm và tôn quý. Không ngờ con gái mình lại trở thành một Thiên nhẫn.
"Tuyết Cơ, con thành công rồi sao? Không hổ là niềm tự hào của nhà họ Liễu chúng ta!"
Lúc này ông vô cùng phấn khích, quét sạch vẻ u uất vừa rồi. Một gia tộc có hai Thiên nhẫn tồn tại, nhìn khắp cả nước Oa cũng không có mấy. Với thực lực này, ít nhất nhà họ Hoa Mộc không thể khiêu khích được nữa!
Liễu Sinh Tuyết Cơ gật đầu nói: "Vâng thưa cha, vừa nãy con đã đột phá, trở thành một Thiên nhẫn đáng tự hào!"
"Tốt lắm, thật sự quá tốt rồi. Thiên Chiếu Đại Thần phù hộ nhà họ Liễu chúng ta."
Liễu Sinh Chân Tư quay đầu lại, nhìn thẳng vào Hoa Mộc Khuyển Nhất Lang, đắc ý nói: "Hoa Mộc, giờ ông còn muốn sòng bạc của nhà họ Liễu ta nữa không?"
Toàn thân Hoa Mộc Khuyển Nhất Lang căng cứng. Đối mặt với hai cao thủ cấp Thiên nhẫn, ông ta không dám lơ là chút nào, thậm chí không dám nhìn lấy một cái vào xác Hoa Mộc Trực Thụ đang nằm bên cạnh.
"Gia chủ Liễu, lần này là nhà họ Hoa Mộc chúng tôi không phải, xin sẵn lòng chịu phạt."
So với trước đó, thái độ của ông ta đã quay ngoắt 180 độ. Ở nước Oa, ai cũng tôn trọng kẻ mạnh, thực lực là vua. Lúc này nhà họ Liễu đã có hai cao thủ cấp Thiên nhẫn, tuyệt đối không phải là đối thủ mà nhà họ Hoa Mộc có thể khiêu khích.
Hơn nữa, ở dưới mái hiên nhà người ta, không thể không cúi đầu. Tuy hiện tại họ có ba người, nhưng chỉ có một mình ông ta là Thiên nhẫn, hai người kia chỉ là Thượng nhẫn, dù có hợp sức cũng không chịu nổi mười chiêu dưới tay Thiên nhẫn. Đến lúc đó, không những hai tên Thượng nhẫn kia chắc chắn mất mạng, mà chính ông ta cũng phải đối mặt với đòn tấn công phối hợp của Liễu Sinh Chân Tư và Liễu Sinh Tuyết Cơ, chắc chắn lành ít dữ nhiều.
Nếu Liễu Sinh Chân Tư muốn, hoàn toàn có thể giữ cả ba người họ lại đây. Nếu những người này chết, nhà họ Hoa Mộc sẽ sớm bị các thế lực khác xâu xé sạch sẽ, đến cặn cũng không còn.
"Ông còn biết điều đấy!" Liễu Sinh Chân Tư vẻ mặt đắc ý nói, "Từ nay về sau, bến tàu ở vịnh Tiềm Thủy thuộc quyền sở hữu của nhà họ Liễu. Ông có ý kiến gì không?"
Bến tàu ở vịnh Tiềm Thủy cực kỳ quan trọng đối với nhà họ Hoa Mộc, có thể nói là "ngày vào ngàn vàng", là nguồn kinh tế quan trọng của họ. Liễu Sinh Chân Tư đòi bến tàu này, chẳng khác nào cắt một miếng thịt trên người nhà họ Hoa Mộc. Nhưng giờ Hoa Mộc Khuyển Nhất Lang không thể phản đối, dù sao mất miếng thịt vẫn tốt hơn là mất mạng.
"Không có ý kiến, từ hôm nay trở đi, bến tàu vịnh Tiềm Thủy là tài sản của nhà họ Liễu."
Vào thời khắc mấu chốt, Hoa Mộc Khuyển Nhất Lang vẫn có thể quyết đoán.
"Biết điều thì cút ngay!"
Liễu Sinh Chân Tư đuổi thẳng mấy người nhà họ Hoa Mộc ra ngoài. Ông không hề lo lắng Hoa Mộc Khuyển Nhất Lang sẽ nuốt lời, vì thực lực quyết định tất cả. Lúc này nhà họ Liễu đã có hai cao thủ cấp Thiên nhẫn, đó chính là chỗ dựa lớn nhất.
Mấy người nhà họ Hoa Mộc cúi đầu thật sâu trước Liễu Sinh Chân Tư và Liễu Sinh Tuyết Cơ, rồi chật vật tháo chạy khỏi nhà họ Liễu.
Liễu Sinh Chân Tư quay đầu lại, nhìn Liễu Sinh Tuyết Cơ phấn khích nói: "Tuyết Cơ, làm tốt lắm, ta không nhìn lầm con!"
Thời gian gần đây, trong tình cảnh thực lực gia tộc bị tổn hại nghiêm trọng, ông thực sự chịu áp lực rất lớn. Nhưng giờ thì tốt rồi, trong gia tộc lại có thêm một Thiên nhẫn, điều này đủ để bù đắp những tổn thất trước đó, thậm chí còn nâng tầm lên đáng kể.
Tin rằng sau khi tin tức này lan ra qua nhà họ Hoa Mộc, sẽ không còn ai dám đến gây phiền phức cho nhà họ Liễu nữa.
Liễu Sinh Tuyết Cơ cúi đầu nói: "Tuyết Cơ có được ngày hôm nay đều nhờ công ơn dạy dỗ của cha!"
Liễu Sinh Chân Tư cười ha hả: "Không nói những chuyện này nữa, bây giờ con đã bước vào ngưỡng cửa Thiên nhẫn, cha dự định để con đến Hoa Hạ một chuyến."
Liễu Sinh Tuyết Cơ ngẩng đầu lên, khuôn mặt tinh xảo lộ vẻ kinh ngạc: "Cha, chẳng phải cha nói trong thời gian ngắn chúng ta không được đặt chân đến Hoa Hạ sao?"
Liễu Sinh Chân Tư lắc đầu: "Thời thế thay đổi rồi, lúc đó con mới chỉ là Thượng nhẫn, nhà họ Liễu đối mặt với sự bao vây của bầy sói, việc đầu tiên cần làm là đảm bảo sự sinh tồn. Giờ thì khác rồi, có hai đại Thiên nhẫn là cha và con trấn giữ, không ai dám đến gây hấn nữa."
Liễu Sinh Tuyết Cơ nói: "Cha nói đúng, ngày mai con sẽ đến Hoa Hạ, báo thù cho anh trai."
Liễu Sinh Chân Tư nói: "Mối thù của anh trai con nhất định phải báo, nhưng không vội nhất thời. Lần này để con đến Hoa Hạ còn có nhiệm vụ quan trọng khác."
Liễu Sinh Tuyết Cơ hỏi: "Cha cần Tuyết Cơ làm gì ạ?"
Liễu Sinh Chân Tư nói: "Thời gian gần đây, hoạt động kinh tế của gia tộc vốn đã không tốt. Vừa rồi lại chết nhiều người như vậy, chỉ riêng tiền bồi thường đã tốn một khoản lớn, khiến kinh tế gia tộc càng thêm kiệt quệ. Ta muốn tổ chức một đoàn khảo sát, để con dẫn đội đến Hoa Hạ."
Liễu Sinh Tuyết Cơ nói: "Cha, xin thứ cho con nói thẳng, mấy năm nay tuy kinh tế Hoa Hạ tăng trưởng nhanh, nhưng nước xa không cứu được lửa gần, cho dù có ký được vài hợp đồng cũng không thể nhanh chóng giải quyết khó khăn hiện tại của chúng ta."
"Con nói đúng, nhưng việc cha để con đi đàm phán kinh doanh chỉ là cái cớ, không phải mục đích thực sự." Liễu Sinh Chân Tư nói, "Trong thời gian con bế quan, ở Hoa Hạ xuất hiện một công ty Trung dược Đường Môn, sản xuất ra một loại thuốc gọi là Bảo Huyết Hoàn, có thể chữa khỏi hoàn toàn bệnh bạch cầu. Nếu chúng ta lấy được công thức của loại thuốc này, đó chắc chắn là công việc hái ra tiền, đến lúc đó gia tộc sẽ không bao giờ phải lo lắng về tiền bạc nữa."
"Hơn nữa, ông chủ đứng sau công ty Đường Môn chính là kẻ thù lớn của chúng ta, Tần Hạo Đông. Lần này con đi có hai mục đích: một là lấy được công thức Bảo Huyết Hoàn, hai là nếu có thể thì hãy giết chết Tần Hạo Đông, báo thù cho anh trai con. Trước đây ta còn do dự có nên cử con đến Hoa Hạ hay không, giờ con đã là Thiên nhẫn, chắc chắn có thể hoàn thành nhiệm vụ này."
Liễu Sinh Tuyết Cơ nói: "Vâng thưa cha, Tuyết Cơ nhất định sẽ không làm cha thất vọng!"
"Con phải nhớ kỹ, hai nhiệm vụ này có chính có phụ, phải lấy được công thức trước, điều này liên quan đến vận mệnh nhà họ Liễu chúng ta sau này. Sau khi hoàn thành nhiệm vụ đó, nếu có cơ hội thì hãy giết Tần Hạo Đông."
Ngừng lại một chút, Liễu Sinh Chân Tư nói tiếp: "Hoa Hạ vốn là nơi tàng long ngọa hổ, tuy con đã là Thiên nhẫn nhưng không phải là vô địch thiên hạ. Đến Hoa Hạ nhất định phải hành sự cẩn thận. Để đảm bảo an toàn cho con, lần này ta định liên hệ với Bộ Ngoại giao, để họ lấy danh nghĩa chính thức thành lập một đoàn khảo sát, con làm trưởng đoàn. Như vậy về thân phận sẽ có sự bảo hộ, chắc hẳn người Hoa Hạ sẽ không dám làm càn."
Liễu Sinh Tuyết Cơ nói: "Cha, có cần thiết phải vậy không? Con thấy với thân thủ hiện tại của mình, hoàn toàn có thể hoàn thành nhiệm vụ cha giao."
Liễu Sinh Chân Tư nói: "Cẩn thận vẫn hơn. Hai lần thất bại trước là vì chúng ta quá bất cẩn, xem thường người Hoa Hạ, lần này tuyệt đối không được đi vào vết xe đổ. Nhà họ Liễu không chịu nổi thất bại nữa, nhất là con, hiện tại cực kỳ quan trọng đối với nhà họ Liễu, dù nhiệm vụ có thất bại cũng không được xảy ra sơ suất gì, nhất định phải bình an trở về."
"Con đã rõ thưa cha, vì nhà họ Liễu, nhiệm vụ lần này tuyệt đối sẽ không thất bại!"
Nói xong, Liễu Sinh Tuyết Cơ lui ra ngoài.
Thành phố Giang Nam, sau khi phá xong vụ án giết người hàng loạt, cuộc sống của Tần Hạo Đông đã trở lại quỹ đạo. Hôm sau ăn sáng xong, anh cùng Lâm Mạt Mạt đưa cô bé đến trường mẫu giáo, rồi đến công ty Đường Môn làm việc.
Suốt cả buổi sáng, anh ngồi trong văn phòng chủ tịch, vừa nhâm nhi trà thơm, vừa ngắm Lâm Mạt Mạt làm việc đối diện, cuộc sống vô cùng thoải mái.
Gần trưa, Lưu Nhã Ca vẻ mặt nặng nề từ ngoài bước vào.
"Chủ tịch, xảy ra chuyện rồi!"
Lâm Mạt Mạt ngẩng đầu lên hỏi: "Sao vậy chị Lưu?"
Lưu Nhã Ca nói: "Sáng nay em đi cùng bộ phận thu mua đến chợ sỉ dược liệu, nhưng phát hiện giá tất cả các loại dược liệu chúng ta cần đều tăng gấp hai ba lần. Nếu thế này, không những chi phí sản xuất Bảo Huyết Hoàn sẽ tăng vọt, phải bán với giá trên một ngàn tệ mới thu hồi vốn, mà Kim Phương Hộ Can Hoàn cũng sẽ bị ảnh hưởng rất lớn."
Sắc mặt Lâm Mạt Mạt thay đổi: "Sao lại thế được? Gần đây thị trường dược liệu rất ổn định, nghe nói nơi sản xuất còn được mùa, sao lại tăng giá?"
Lưu Nhã Ca nói: "Cụ thể em cũng chưa rõ, người ở chợ sỉ dược liệu nói là do đổi chủ, toàn bộ chợ sỉ dược liệu đã bị một doanh nghiệp nước Oa thu mua, là ông chủ yêu cầu tăng giá."