Ai cũng không ngờ rằng điều thứ ba mà Vương Đại Thành nói lại chính là bày tỏ tình cảm của mình. Phía dưới khán đài lập tức ồ lên kinh ngạc.
"Vương đại thiếu gia bao nhiêu năm nay không hề yêu đương, quả là kỳ tích. Người phụ nữ mà anh ta yêu rốt cuộc là ai vậy?"
"Trời ơi, người mà Đại Thành ca nói chắc chắn là mình rồi! Mình sắp hạnh phúc chết mất, hóa ra anh ấy vẫn luôn yêu mình!"
"Đừng có mà tự luyến nữa, năm năm trước ngươi còn chưa tốt nghiệp tiểu học, người ta căn bản còn không biết ngươi là ai đâu."
Dưới khán đài bàn tán không ngớt, những cô gái si tình đều mong chờ người đó là mình, còn cánh đàn ông thì đầy vẻ tò mò, không biết người phụ nữ nào lại khiến vị đại thiếu gia nhà họ Vương mê đắm đến thế.
Lâm Mạt Mạt lúc này vẻ mặt đầy kinh ngạc, cô cảm thấy vui mừng cho cô bạn thân của mình. Năm năm qua cuối cùng cũng không uổng phí chờ đợi, lần này Vương Đại Thành trở về cuối cùng cũng chịu tỏ tình. Cô vươn cổ nhìn quanh, cố gắng tìm kiếm bóng dáng của Xa Tiếu Tiếu.
Tần Hạo Đông nói: "Đừng tìm nữa, Xa Tiếu Tiếu căn bản không có ở đây."
"Không thể nào, anh không thấy người ta sắp tỏ tình rồi sao, sao Tiếu Tiếu có thể không đến chứ."
"Người anh ta muốn tỏ tình không phải Xa Tiếu Tiếu, mà là cô."
Lâm Mạt Mạt sững sờ nói: "Cái gì? Là tôi? Không thể nào! Đùa kiểu gì vậy? Người thích anh ta là Tiếu Tiếu, căn bản không phải tôi."
Lúc này, dưới khán đài đã có người không kiên nhẫn được mà hét lớn: "Vương đại thiếu, cô gái anh thích là ai vậy? Hôm nay có đến không, có thể cho mọi người chiêm ngưỡng một chút không?"
"Đúng đấy, cô gái nào mà may mắn thế, mau cho mọi người biết mặt đi!"
Vương Đại Thành nở một nụ cười quyến rũ, ngón tay chỉ về phía Lâm Mạt Mạt: "Cô ấy chính là nữ thần của tôi, tiểu thư Lâm Mạt Mạt!"
Cả hội trường xôn xao, tất cả mọi người đều nhìn theo hướng tay anh ta, một lần nữa chiêm ngưỡng dung nhan tuyệt mỹ đến mức hoàn hảo của Lâm Mạt Mạt.
Khi biết người Vương Đại Thành thích là Lâm Mạt Mạt, những cô gái si tình kia đều cụt hứng. Tuy họ cũng tự cho mình là xuất sắc, nhưng so với Lâm Mạt Mạt thì vẫn còn kém quá xa, dù là gia thế, dung mạo hay năng lực đều không có gì để so sánh.
Tập đoàn Lâm thị là một đại tài phiệt của thành phố Giang Nam, thực lực không hề kém cạnh tập đoàn Hải Thiên. Lâm Mạt Mạt mới hơn hai mươi tuổi đã là tổng giám đốc của hai tập đoàn lớn, đây là điều mà những tiểu thư chỉ biết làm đẹp và dạo phố không thể nào bì kịp.
Tuy nhiên cũng có vài người tỏ vẻ khinh khỉnh, cho rằng Lâm Mạt Mạt dù có xinh đẹp, tài giỏi đến đâu thì cũng đã là mẹ một con, điểm này không xứng với Vương Đại Thành.
Bất kể người khác nghĩ gì, Lâm Mạt Mạt thực sự bị chấn động. Cô không hiểu nổi Vương Đại Thành đang giở trò gì, vẻ mặt kinh ngạc mãi vẫn chưa tan.
Vương Đại Thành xuống đài, bước về phía Lâm Mạt Mạt đầy phong độ, vẻ mặt thâm tình đến cực điểm nói: "Mạt Mạt, xin hãy tha lỗi cho sự đường đột của tôi. Thực ra lần này tôi trở về từ Mỹ có hai mục đích, một là đưa tập đoàn Hải Thiên phát triển lớn mạnh, hai là được ở bên cạnh cô."
Nói xong anh ta vẫy tay, người phục vụ bên cạnh lập tức bưng một chiếc khay tới. Khay được phủ vải đỏ, không ai biết bên trên là thứ gì.
Dưới sự chứng kiến của mọi người, Vương Đại Thành vén tấm vải đỏ lên, bên dưới hiện ra một đóa hoa hồng. Vương Đại Thành cầm đóa hoa hồng đó đưa đến trước mặt Lâm Mạt Mạt, giọng trầm ấm: "Mạt Mạt, đây là đóa hoa hồng tôi tỉ mỉ chuẩn bị cho cô, cô có thích không?"
Lúc này mọi người mới nhận ra sự khác biệt của đóa hoa hồng này. Những cánh hoa màu vàng kim được chế tác từ vàng nguyên chất, cành lá màu xanh bên dưới lại là ngọc bích thượng hạng, điểm thu hút nhất chính là trên cánh hoa đính 99 viên kim cương to bằng hạt gạo.
"Trời ơi, là hoa hồng kim cương, nhiều kim cương thế này thì giá trị bao nhiêu chứ?"
Mọi người phía dưới, dù nam hay nữ đều bị giá trị của đóa hoa này làm cho kinh ngạc. Những người phụ nữ nhìn Lâm Mạt Mạt với ánh mắt tràn đầy ghen tị, nếu đóa hoa này tặng cho mình thì tốt biết mấy!
"Ngươi thì biết cái gì? Điểm mấu chốt ở đây là tấm lòng, nhìn đóa hoa này là biết Vương đại thiếu thâm tình với Lâm tiểu thư đến mức nào rồi."
"Ngươi nói xem liệu Lâm tiểu thư có đồng ý không?"
"Cần gì phải hỏi, trước đóa hoa độc đáo thế này, không người phụ nữ nào có thể từ chối..."
Trong mắt nhiều người, trái tim Lâm Mạt Mạt cuối cùng cũng bị Vương Đại Thành chinh phục. Những người hiếu kỳ đã vỗ tay hô vang: "Bên nhau đi! Bên nhau đi!"
Ai ngờ một màn khiến người ta rớt hàm xuất hiện. Lâm Mạt Mạt sau khi hoàn hồn không những không nhận đóa hoa, trái lại còn giáng cho Vương Đại Thành một cái tát nảy lửa.
Lần này tất cả mọi người đều ngây người, những kẻ vừa mới hô hào "bên nhau đi" giờ há hốc mồm, không thốt nên lời.
Không ai hiểu nổi tại sao kịch bản lại thành ra thế này. Trong phim truyền hình, tình huống này chẳng phải nữ chính nên cảm động rơi nước mắt, rồi lao vào lòng nam chính, từ đó bắt đầu cuộc sống hạnh phúc sao? Sao Lâm tiểu thư lại hung dữ động tay động chân thế kia?
Sau khi tát một cái, Lâm Mạt Mạt vẫn chưa hết giận, cô chỉ tay vào mũi Vương Đại Thành mắng: "Vương Đại Thành, anh đang giở trò gì vậy? Anh làm thế này có xứng đáng với Tiếu Tiếu không? Anh có biết cô ấy đã hy sinh vì anh bao nhiêu không? Anh có biết năm năm qua cô ấy vẫn luôn chờ đợi anh không?"
Cô thực sự rất giận, Xa Tiếu Tiếu đã hy sinh cho Vương Đại Thành nhiều như thế, làm cho nhà họ Vương nhiều như thế, không ngờ Vương Đại Thành lại công khai vứt bỏ Xa Tiếu Tiếu để quay sang theo đuổi mình. Đây là điều cô không tài nào chấp nhận được.
Trên gương mặt điển trai của Vương Đại Thành hằn lên năm dấu tay đỏ chót, nhưng anh ta dường như không hề nổi giận. Anh ta đưa đóa hoa hồng cho người phục vụ, xoa xoa bên má đang sưng đỏ, rồi cười khổ nói: "Mạt Mạt, tôi biết mình có lỗi với Tiếu Tiếu, nhưng chuyện tình cảm không thể cưỡng cầu!"
"Hồi đại học tôi đã luôn thích cô, chỉ là tôi không nhìn rõ tình cảm của chính mình. Năm năm ở Mỹ, tôi cuối cùng cũng nhìn thấu nội tâm, biết rõ người mình thích là ai. Giữa tôi và Tiếu Tiếu chỉ là tình bạn, không phải tình yêu, người tôi yêu chỉ có mình cô."
"Cho tôi một cơ hội đi, tôi thực sự yêu cô, yêu đến tận xương tủy. Về phần Tiếu Tiếu, tôi sẽ bù đắp cho cô ấy!"
Phải thừa nhận lời tỏ tình của Vương Đại Thành cực kỳ mùi mẫn, nếu đổi lại là một cô gái bình thường có lẽ đã thực sự cảm động. Chỉ tiếc là trái tim Lâm Mạt Mạt đã sớm chứa đầy hình bóng Tần Hạo Đông, cô không hề quan tâm Vương Đại Thành nói gì, chỉ để tâm đến cảm nhận của Xa Tiếu Tiếu.
Lâm Mạt Mạt giận dữ: "Bù đắp? Anh bù đắp thế nào? Tiếu Tiếu đợi anh suốt năm năm, một cô gái, khoảng thời gian tươi đẹp nhất của cuộc đời đều dành cho anh, anh lấy gì để bù đắp cho cô ấy? Tôi nói cho anh biết Vương Đại Thành, mau đi xin lỗi Tiếu Tiếu, đi tỏ tình với cô ấy, nếu không tôi sẽ không tha cho anh."
Vương Đại Thành dường như không cam tâm, tiếp tục nói: "Mạt Mạt, chuyện của Tiếu Tiếu tôi sẽ nói rõ với cô ấy, nhưng người tôi yêu thực sự là cô!"
"Mạt Mạt, để anh!"
Thấy Lâm Mạt Mạt sắp nổi đóa, Tần Hạo Đông vươn tay kéo cô ra sau lưng, nói với Vương Đại Thành: "Vương đại thiếu, anh cao giọng theo đuổi bạn gái tôi như vậy, đã nghĩ đến cảm nhận của tôi chưa!"
Lời này vừa dứt, nhiều người mới chú ý đến sự tồn tại của Tần Hạo Đông. Trước đó dù anh đứng cạnh Lâm Mạt Mạt, nhưng trong mắt một số người, anh chỉ là vệ sĩ hoặc kẻ tùy tùng, không ai nghĩ chàng trai ăn mặc bình thường này lại là bạn trai của Lâm Mạt Mạt.
Vương Đại Thành nói: "Tôi không quan tâm anh là ai, cũng không ai cản được tôi theo đuổi Mạt Mạt. Mạt Mạt ngày nào chưa kết hôn, tôi đều có quyền theo đuổi cô ấy. Huống hồ anh cũng chỉ là bạn trai của Mạt Mạt, hôm nay là vậy, ngày mai chưa chắc đã thế. Có lẽ người ở bên cạnh Mạt Mạt sẽ là tôi."
Khách mời trong buổi tiệc đều thích thú theo dõi màn kịch này, không ngờ cảnh tranh giành bạn gái thường thấy trên phim ảnh lại diễn ra ngay trước mắt.
Tuy nhiên không ai đánh giá cao Tần Hạo Đông. Dù chàng trai này về ngoại hình không hề thua kém Vương Đại Thành, nhưng anh chỉ là một người bình thường, lấy gì để so với người thừa kế tập đoàn Hải Thiên? Họ tin rằng sau khi bình tĩnh lại, Lâm Mạt Mạt cuối cùng vẫn sẽ chọn Vương Đại Thành.
Dường như để chứng minh suy nghĩ này, Lâm Mạt Mạt nói với Vương Đại Thành: "Anh nói sai rồi, Hạo Đông không phải bạn trai tôi."
Nghe câu này, nhiều người lộ vẻ nhẹ nhõm. Kịch bản thay đổi quá nhanh, chỉ trong vài phút Lâm Mạt Mạt đã đổi ý. Dù sao trong mắt mọi người, Vương Đại Thành vẫn là lựa chọn tốt nhất của cô.
Khóe miệng Vương Đại Thành cũng nhếch lên một nụ cười, bao nhiêu năm nay chưa người phụ nữ nào thoát khỏi lòng bàn tay anh, Lâm Mạt Mạt cũng không ngoại lệ. Thế nhưng ngay lúc này, Lâm Mạt Mạt trịnh trọng tuyên bố: "Tần Hạo Đông không phải bạn trai tôi, anh ấy là người đàn ông của tôi, người đàn ông duy nhất trong đời này của Lâm Mạt Mạt tôi!"
Lời nói đanh thép, vang dội, đây là tuyên ngôn tình yêu, chặn đứng mọi hy vọng của Vương Đại Thành, nhưng đồng thời cũng đại diện cho việc cô và tập đoàn Lâm thị hoàn toàn đứng ở thế đối đầu với nhà họ Vương.
Quả nhiên, Vương Hải Đình không vui. Vừa rồi con trai tỏ tình với Lâm Mạt Mạt, ông không tiện can thiệp quá nhiều, cứ đứng xem lặng lẽ, lúc này buộc phải đứng ra lên tiếng.
"Mạt Mạt, với tư cách là bậc trưởng bối, ta khuyên cháu một câu. Người ta thường nói đàn ông sợ chọn nhầm nghề, phụ nữ sợ lấy nhầm chồng. Tìm đàn ông là chuyện quan trọng nhất đời người phụ nữ, tuyệt đối đừng để tình cảm chi phối, nếu không sau này hối hận cũng không kịp."
Nửa câu đầu của ông ta nghe như khuyên nhủ, nhưng nửa câu sau đã biến thành lời đe dọa trắng trợn.
Sắc mặt Lâm Mạt Mạt trầm xuống, lạnh lùng nói: "Vương thúc, chọn đàn ông là chuyện của riêng cháu. Lâm Mạt Mạt cháu đời này chỉ chọn một người đàn ông, và sẽ không bao giờ hối hận!"
Thấy Lâm Mạt Mạt không hề sợ hãi trước lời đe dọa của mình, Vương Hải Đình lập tức đổi giọng tâm tình: "Mạt Mạt, Trung Hoa chúng ta từ xưa đến nay luôn chú trọng môn đăng hộ đối. Cháu dù không chọn Đại Thành, cũng phải tìm một người đàn ông xứng với mình chứ. Cái gã mặt trắng này có điểm nào xứng với cháu?"
"Cháu là tổng giám đốc, cậu ta chỉ là một bác sĩ quèn. Cháu là người thừa kế duy nhất của tập đoàn Lâm thị, còn cậu ta chỉ là một thằng nhóc nghèo, sao có thể so với Đại Thành nhà ta?"
Lâm Mạt Mạt bước lên một bước, nắm lấy tay Tần Hạo Đông nói: "Lựa chọn đúng đắn nhất đời này của Lâm Mạt Mạt chính là Hạo Đông. Anh ấy là người đàn ông xuất sắc nhất trên thế giới này, nếu nói không xứng, thì là cháu không xứng với anh ấy mới đúng!"
Mọi người đều sững sờ. Trong mắt họ, Tần Hạo Đông chỉ là một kẻ mặt trắng dựa hơi phụ nữ, không ngờ Lâm Mạt Mạt lại đánh giá anh cao đến vậy.
Trong sự ngạc nhiên của tất cả, Lâm Mạt Mạt tiếp tục nói: "Hạo Đông tuy không phải phú nhị đại, nhưng anh ấy là người tự tay gây dựng sự nghiệp. Anh ấy tuy chỉ là bác sĩ Đông y, nhưng đã nghiên cứu ra Bảo Huyết Hoàn có thể chữa khỏi hoàn toàn bệnh bạch cầu. Chỉ riêng điểm này thôi, nếu anh ấy muốn, có thể lập tức bước vào hàng ngũ tỷ phú."
"Tất cả những điều này đều dựa vào nỗ lực cá nhân của anh ấy, không dựa vào gia tộc, không dựa vào cha mẹ. Người đàn ông như vậy mới là người đàn ông tốt mà Lâm Mạt Mạt tôi ngưỡng mộ, tuyệt đối không phải loại người chỉ biết dựa hơi gia tộc, ra nước ngoài du học để tô vẽ cho bản thân có thể so sánh được."
Lâm Mạt Mạt không thể chịu nổi sự khinh miệt của nhà họ Vương đối với Tần Hạo Đông, trực tiếp đặt anh và Vương Đại Thành lên bàn cân so sánh, đây đã là một cái tát thẳng mặt.
Một người dựa vào gia tộc, một người dựa vào chính mình, một người là phú nhị đại, một người là người tự lập nghiệp, ai hơn ai kém đã quá rõ ràng.