Lâm Mạt Mạt hét lên: "Không được, Đường Đường là con gái của tôi, không ai được phép cướp con bé đi!"
"Có gì mà không được, Đường Đường cũng là con gái của tôi. Con bé đã ở bên cô lâu như vậy rồi, bây giờ nên đến lượt tôi đón con bé về."
Đường Long cũng không hề nhượng bộ.
Tiếng tranh cãi không dứt của hai người đã thu hút sự chú ý của mọi người xung quanh. Rất nhanh, những kẻ hóng hớt đã vây thành một vòng tròn, chỉ trỏ bàn tán, thậm chí có người còn nhận ra thân phận của Lâm Mạt Mạt.
Lâm Mạt Mạt hít sâu một hơi, đè nén cơn giận trong lòng nói: "Chúng ta đừng cãi nhau ở đây, anh về nhà với tôi rồi nói chuyện!"
Nói xong, cô ôm lấy cô bé nhỏ trở lại xe. Đường Đường dường như cũng nhận ra điều gì đó, con bé ôm lấy cổ Lâm Mạt Mạt nói: "Mẹ ơi, Đường Đường muốn ở cùng ba và mẹ, không muốn đi với người xấu đó!"
Lâm Mạt Mạt kiên định nói: "Yên tâm đi bảo bối, có mẹ ở đây, không ai có thể cướp con đi được."
Tại một vùng núi ở ngoại ô thủ đô nước M, nơi này nhìn qua chẳng có gì khác biệt so với những nơi khác, núi xanh nước biếc, cỏ cây xanh mướt, dã thú đi lại trong núi, chim chóc nhảy nhót vui vẻ trên cành cây.
Thế nhưng bên dưới lòng đất nơi đây lại là một thế giới khác. Sâu dưới lớp đất 30 mét, một phòng thí nghiệm hiện đại bậc nhất đang vận hành một cách trật tự.
Davis và Garnett cùng ngồi trên chiếc ghế sofa da thật êm ái. Đối diện họ là một màn hình điện tử lớn, trên màn hình đang phát lại cảnh Đường Long và Lâm Mạt Mạt ở cùng nhau.
Bên cạnh họ, hai kỹ thuật viên đang thao tác thành thạo trên máy tính. Những chỉ thị họ phát ra giống hệt với những gì Đường Long nói ở phía bên kia, thậm chí cả biểu cảm của Đường Long cũng đều do họ điều khiển.
Khi nhìn thấy kết quả giám định DNA, Garnett đắc ý nói với Davis: "Thế nào người anh em, kế hoạch của tôi tiến triển khá thuận lợi đấy chứ? Bây giờ người phụ nữ này đã tin sái cổ vào thân phận của vật thí nghiệm số 1 rồi."
Davis nói: "Tổ chức giao cho cậu phụ trách phòng thí nghiệm này, bây giờ cậu thả vật thí nghiệm số 1 ra ngoài, không sợ đại lão bản trách tội sao?"
Sắc mặt Garnett khựng lại, nói: "Cũng chẳng có gì, vật thí nghiệm số 1 hiện đã hoàn thành mọi thử nghiệm. Lần thực thi nhiệm vụ này coi như là một bài kiểm tra dành cho nó, cũng là đóng góp cho tổ chức, tôi đoán đại lão bản sẽ không nói gì đâu."
"Hơn nữa, tôi làm vậy cũng là giúp cậu. Đại lão bản để tôi phụ trách phòng thí nghiệm này, để cậu phụ trách điều hành công ty Wilson kiếm tiền. Bây giờ công việc kinh doanh của cậu đã bị đe dọa nghiêm trọng, nếu không lấy được công thức này, tin rằng chẳng bao lâu nữa cơn giận của đại lão bản sẽ giáng xuống đầu cậu thôi."
Davis nói: "Người anh em, cậu đừng có đẩy trách nhiệm lên người tôi. Cho dù không có cậu, kế hoạch số 2 của tôi cũng có thể giải quyết được rắc rối hiện tại."
"Cậu vẫn nên lo cho mình trước đi, nếu bí mật về vật thí nghiệm số 1 bị lộ, đến lúc đó đại lão bản chắc chắn sẽ trừng phạt cậu."
Từ cuộc đối thoại của hai người có thể thấy, mối quan hệ giữa họ không hề hòa thuận, ngược lại còn có ý cạnh tranh và chèn ép lẫn nhau.
"Chuyện này không cần cậu phải lo, tôi đã chuẩn bị kế hoạch vẹn toàn, dù thế nào đi nữa bí mật của vật thí nghiệm số 1 cũng sẽ không bị lộ." Garnett có chút phấn khích nói: "Nếu vật thí nghiệm số 1 có thể lấy được công thức, chứng minh việc chúng ta nghiên cứu nó không có bất kỳ vấn đề gì, đến lúc đó có thể thực thi những nhiệm vụ quan trọng hơn."
Davis nói: "Người anh em, cậu đừng vội mừng sớm. Đối thủ khó đối phó nhất của công ty Trung dược Đường Môn không phải là người phụ nữ kia, mà là thằng nhóc Hoa Hạ đó. Trước khi nó xuất hiện, mọi thứ đều không quan trọng."
Garnett không quan tâm nói: "Dù thằng nhóc họ Đường đó có đến thì đã sao? DNA của vật thí nghiệm số 1 hoàn toàn được sao chép từ DNA của con bé đó, có kết quả giám định huyết thống ở đó rồi, sẽ không có bất kỳ vấn đề gì đâu."
"Tôi có dự cảm, cậu tuyệt đối sẽ không thành công đâu. Tần Hạo Đông chắc chắn lợi hại hơn những gì tôi và cậu tưởng tượng."
"Davis, cậu thật quá nhát gan, lần này tôi nhất định sẽ thành công."
Davis nói: "Người anh em, cậu quá tự tin rồi, chúng ta cá cược 10 triệu đô la Mỹ thế nào?"
Garnett đầy tự tin nói: "Không vấn đề gì, cậu cứ chờ chuyển 10 triệu đô la vào tài khoản ngân hàng của tôi đi."
Tại thành phố Giang Nam, Lâm Mạt Mạt đưa Đường Long về biệt thự nhà họ Lâm, sau khi vào cửa liền nói: "Dù thế nào đi nữa, Đường Đường là giới hạn cuối cùng của tôi. Tôi có thể cho phép anh đến thăm con bé, nhưng tuyệt đối không được đưa con bé đi."
Cô bé nhỏ nói theo: "Mẹ ơi, Đường Đường ghét ông ta, không muốn gặp tên đại ác ma này đâu."
Đường Long tỏ vẻ phiền não nói: "Thấy chưa, bây giờ con gái đã xa cách với người cha ruột là tôi đến mức này rồi, bắt buộc phải để con bé ở bên cạnh tôi một thời gian mới được."
Lâm Mạt Mạt nói: "Điều này tuyệt đối không thể, không ai có thể đưa Đường Đường rời khỏi tôi."
"Cô như vậy là không nói lý lẽ. Nếu vậy thì tôi sẽ ra tòa khởi kiện!"
"Tùy anh, cho dù tòa án tuyên án, cũng sẽ phán Đường Đường cho tôi!"
Đường Long cười lạnh một tiếng, nói: "Chưa chắc đâu. Bây giờ cô đang mặn nồng với tên mặt trắng đó, còn tôi thì độc thân, tòa án rất có thể sẽ dựa vào điểm này mà phán Đường Đường cho tôi, trừ khi cô có thể cắt đứt với tên mặt trắng đó, cô có nỡ không?"
"Anh..."
Sắc mặt Lâm Mạt Mạt thay đổi. Đường Đường thì tất nhiên cô không nỡ, nhưng muốn cô rời bỏ Tần Hạo Đông cũng là điều tuyệt đối không thể.
"Tôi biết ngay là cô không nỡ mà." Đường Long lại cười nhạo một trận, "Hơn nữa cô còn là tổng giám đốc của tập đoàn Lâm Thị và công ty Trung dược Đường Môn, thật sự đưa vụ kiện ra tòa, e rằng sẽ gây ảnh hưởng rất lớn đến hai công ty mà cô quản lý đấy."
Lâm Mạt Mạt lập tức nhận ra người này chắc chắn đã chuẩn bị kỹ càng, đã nắm rõ mọi thứ trong lòng bàn tay. Cô nói: "Nói đi, rốt cuộc anh muốn thế nào?"
Đường Long tỏ vẻ thú vị nói: "Vì cô không nỡ rời xa con gái, chúng ta lại đều đang độc thân, hay là chúng ta kết hôn đi. Như vậy thì không cần phải tranh giành nữa, hơn nữa còn có thể cho con một gia đình trọn vẹn."
"Không được, điều này tuyệt đối không thể!"
Lâm Mạt Mạt không chút do dự từ chối. Nếu như gặp Tần Hạo Đông sớm hơn thì có lẽ cô đã cân nhắc đề nghị này, nhưng bây giờ thì hoàn toàn không thể.
Đường Long cười: "Biết ngay là cô không nỡ bỏ tên mặt trắng đó mà!"
Lâm Mạt Mạt nói: "Đổi điều kiện khác đi, chỉ cần anh không tranh giành Đường Đường với tôi, bao nhiêu tiền tôi cũng có thể cho anh."
"Thật là hào phóng nha." Đường Long cười khinh bỉ, "Tiền bạc là thứ tôi không thiếu. Như vậy đi, cô chia cho tôi 20% cổ phần công ty Trung dược Đường Môn, tôi sẽ không tranh giành quyền nuôi Đường Đường với cô nữa."
Sắc mặt Lâm Mạt Mạt thay đổi, nói: "Điều này không thể, chính tôi còn không có cổ phần của công ty Trung dược Đường Môn, lấy gì mà chia cho anh?"
"Sao? Cô thậm chí không có lấy 20% cổ phần?" Đường Long có chút ngạc nhiên nói, "Xem ra tên mặt trắng đó đối với cô cũng chẳng ra sao nhỉ, chỉ biết bắt cô làm việc cho hắn mà chẳng cho cô chút lợi lộc nào."
"Được rồi, vì cô không có cổ phần, vậy giao công thức Bảo Huyết Hoàn cho tôi cũng được."
"Lòi đuôi cáo ra nhanh vậy sao?"
Trong lúc nói chuyện, cửa phòng mở ra, Tần Hạo Đông từ bên ngoài bước vào. Anh nhận được tin nhắn từ Trường Đao gửi tới nói rằng lại có một tên gọi là Đường Long xuất hiện, nên vội vàng chạy về.
"Ba ơi, mau tới đây, lại có người xấu tới nữa rồi, ông ta muốn cướp Đường Đường đi."
Cô bé nhỏ vừa hét vừa lao vào lòng Tần Hạo Đông.
Tần Hạo Đông ôm con bé vào lòng, nói: "Yên tâm đi, có ba ở đây, không ai có thể cướp Đường Đường đi được."
"Ngươi là thân phận gì? Dựa vào đâu mà nói những lời này? Ngươi chẳng qua chỉ là cha nuôi của Đường Đường thôi, có tư cách gì can thiệp vào quyền nuôi dưỡng Đường Đường của ta?"
Đường Long nói rất có lý lẽ, khí thế mười phần, nhưng lời vừa dứt đã như con diều đứt dây bay ngược ra ngoài, đập mạnh vào bức tường đối diện.
"Tốt quá, đánh hắn, ba đánh hắn đi, đánh tên đại ác ma này!"
Cô bé nhỏ phấn khích reo lên.
Lâm Mạt Mạt kéo Tần Hạo Đông sang một bên, nói nhỏ: "Hạo Đông, anh đừng kích động, người này thật sự là Đường Long."
Tần Hạo Đông nói: "Điều này không thể nào."
"Em cũng hy vọng đây không phải là sự thật." Lâm Mạt Mạt lắc đầu nói, "Anh xem, đây là kết quả giám định huyết thống mà anh ta làm với Đường Đường, tỷ lệ tương đồng đã đạt tới 99%, đúng là cha ruột của Đường Đường!"
Đến lúc này Tần Hạo Đông có chút ngạc nhiên. Bản thân anh mới là cha ruột của Đường Đường, điều này không có gì phải nghi ngờ, sao có thể lại lòi ra một kết quả giám định huyết thống tương đồng 99%?
Cầm lấy kết quả giám định DNA trong tay Lâm Mạt Mạt xem qua một chút, đúng là như vậy. Điều này khiến anh có chút khó hiểu, bản thân mình mới là cha ruột, sao lại có người khác?
Anh hỏi: "Kết quả giám định này có phải do hắn mang đến không? Liệu có vấn đề gì không?"
Lâm Mạt Mạt lắc đầu nói: "Đây là em cùng anh ta đến bệnh viện Giang Nam làm, toàn bộ quá trình em đều có mặt, không thể nào có vấn đề được."
Lúc này Đường Long từ dưới đất bò dậy, tức giận quát Tần Hạo Đông: "Ngươi dựa vào đâu mà đánh người, nói cho ngươi biết, ta là công dân nước M, đánh ta là phải chịu hậu quả nghiêm trọng đấy."
Tần Hạo Đông quay đầu nhìn về phía Đường Long, sức mạnh Nguyên thần mạnh mẽ nhanh chóng bao phủ lấy hắn, muốn xem xem sơ hở của tên này nằm ở đâu.
Vừa nhìn liền giật mình. Đường Long tuy đang nhảy nhót tưng bừng ở đó, nhưng tên này lại hoàn toàn không có tam hồn thất phách, toàn bộ Nê Hoàn Cung đều trống rỗng.
Khóe miệng anh hiện lên một nụ cười, quả nhiên là có chút thú vị. Sau đó, anh trực tiếp sử dụng Nhiếp Hồn Thuật: "Nói đi, rốt cuộc ngươi là ai, đến tìm Mạt Mạt làm gì?"
"Đã nói rồi ta là Đường Long, cha ruột của Đường Đường, là đến để đòi lại con gái mình!"
Dưới Nhiếp Hồn Thuật, Đường Long vậy mà không hề bị ảnh hưởng chút nào. Tần Hạo Đông chắc chắn mình vừa rồi không nhìn nhầm, tên này thật sự không có hồn phách. Một người không có tam hồn thất phách, vấn đề bên trong đã rõ ràng không cần nói cũng biết.
Sau đó anh lại đưa một ngón tay, chọc vào huyệt Đản Trung trên ngực Đường Long.
Đường Long sợ hãi lùi lại hai bước, căng thẳng hét lên: "Làm gì đó? Ta đã cảnh cáo ngươi rồi, còn động tay động chân nữa là ta báo cảnh sát ngay!"
Tần Hạo Đông đã nhận được câu trả lời mình muốn. Tên này không những không có tam hồn thất phách, mà còn không có bất kỳ huyệt đạo nào. Cộng thêm kết quả giám định DNA vừa rồi, anh đã đoán ra thân phận của Đường Long — Sinh hóa nhân, đây tuyệt đối là một sinh hóa nhân được tổng hợp nhân tạo.
Kẻ nào đã phái sinh hóa nhân này đến, kết quả cũng rất dễ đoán, đó chắc chắn là công ty Wilson đang mưu đồ công thức Bảo Huyết Hoàn. Chỉ là không ngờ thực lực khoa học của công ty này lại mạnh đến mức có thể tạo ra cả sinh hóa nhân.
Đạt được kết quả mong muốn, Tần Hạo Đông vẫy tay về phía cửa, Trường Đao và mấy người liền lập tức bước vào.
"Ông chủ, có gì phân phó?"
Tần Hạo Đông chỉ vào Đường Long nói: "Trói hắn lại cho ta, tìm một cái bao tải nhét vào!"
"Rõ! Ông chủ!"
Trường Đao và Lợi Kiếm đáp lời, lập tức đè Đường Long xuống đất, sau đó dùng dây thừng trói chặt lại. Thiết Thương quay đầu đi tìm một chiếc bao tải.
Đường Long giả vẫn chưa biết thân phận của mình đã bị vạch trần, vừa giãy giụa vừa hét lên: "Thả ta ra, các người mau thả ta ra, muốn làm gì? Ta là công dân nước M, ta muốn kháng nghị, ta muốn báo cảnh sát!"