Nữ Cặn Bã Đột Kích, Vương Gia Chạy Mau!

Lượt đọc: 3543 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247
Tiến »
Chương 213
Chương 184.2.

❊ ❊ ❊

Editor: Hoàng Dung

Lệ Ảnh Yên tức giận hất tay Tiêu Dung Diệp ra, vẻ mặt giống như ủy khuất nói qua - -

"Chàng chỉ biết ở sau tấm bình phong, làm một rùa rút đầu, chuyện gì cũng phải để ta ứng phó, mẹ nó!"

Càng nghĩ, Lệ Ảnh Yên càng có chút cảm xúc làm nũng của tiểu nữ tử bình thường.

Nói như thế nào hắn cũng là một đại nam nhân, chuyện gì cũng không làm, cố tình để nàng - một người tiểu nữ tử đi ứng phó Tiêu Hạo Thiên đa mưu túc trí kia, đây không phải là cứng rắn đuổi con vịt lên khung sao?

"Ôi chao, bảo bối, mấu chốt là miệng sắc bén này của nàng cũng không cần ta! Một khi đã như vậy, ta đây liền an tâm làm một Hộ Hoa Sứ Giả sau lưng nàng là được rồi!"

Tiêu Dung Diệp cười, giống như trăng khuyết ngoài cửa sổ, kéo ra độ cong nhiễm chút hơi thở thanh u, cảm nhận loại hạnh phúc ngọt ngào nhàn nhạt này chậm rãi lan tràn.

"Miệng chàng ngọt! Quen nói dỗ dành ta rồi!"

Lệ Ảnh Yên vừa xô vừa đẩy tránh thoát cánh tay dài gông cùm xiềng xiếc của Tiêu Dung Diệp, nhưng không nghĩ đến bản thân càng giãy dụa lợi hại, cánh tay dài của Tiêu Dung Diệp càng nắm chặt lấy nàng.

"Nào có? Ta nói chính là sự thật, ta chính là thích nàng giương nanh múa vuốt, tính cách tiêu sái giống như con báo!"

"Không gọi ta là nữ cặn bã sao? Nam cặn bã thối!"

Nói xong, thân mình nhỏ nhắn của Lệ Ảnh Yên rút vào trong lòng Tiêu Dung Diệp thêm vài phần, đùa giỡn dùng cái mũi nhỏ vuốt ve lồng ngực cứng rắn của Tiêu Dung Diệp.

"Được rồi, tiểu yêu tinh, không phải nàng đang ở cữ sao? Trêu chọc như vậy, không sợ nhóm lửa trên người ư?"

Tuy rằng động tác Lệ Ảnh Yên vuốt ve lồng ngực Tiêu Dung Diệp không có ác ý gì, nhưng hắn vẫn cảm nhận được cảm giác tê dại, như là điện giật trêu chọc hắn.

Bỗng dưng, nơi nào đó trên thân thể Tiêu Dung Diệp có chút phình to.

Rõ ràng cảm nhận được một vật thể không rõ nào đó đang tác quái.

"Đừng nháo, thân thể của ta không tốt, chàng nhịn thêm chút nữa đi! Huống chi..."

Lệ Ảnh Yên chợt cười ngượng ngùng, lấn đến gần bên tai Tiêu Dung Diệp, thổi hơi nói qua - -

"Hiện tại thân phận của chúng ta không rõ, lại làm chuyện như vậy, chàng thật đúng tính toán để tiếng xấu muôn đời sao? Hắc hắc!"

"Vật nhỏ, nàng đang chế nhạo ta ư? Nàng nói lời kích động như vậy với phụ hoàng, đến nơi này của ta liền thay đổi phải không? Xem ta thu thập nàng thế nào?"

Nói xong, Tiêu Dung Diệp liền vươn bàn tay to tà ác, cù lét hai bên thắt lưng của Lệ Ảnh Yên.

"Ôi chao... Hắc hắc... Ưm... Đừng cù lét! Đừng... Hắc hắc..."

"Vật nhỏ, xem nàng còn có thể chế nhạo ta không, hừ!"

Nói xong, Tiêu Dung Diệp không có chút ý tứ buông tha cho Lệ Ảnh Yên.

Nhưng Lệ Ảnh Yên bị hắn sờ loạn như vậy một chút, cả người sớm run lên.

"Này, nam cặn bã đáng chết... Hắc hắc... ưm... Đừng cù... Ngứa!"

Lệ Ảnh Yên chịu không nổi trêu chọc của Tiêu Dung Diệp, vội vàng đưa tay bắt lấy bàn tay to tà ác làm càn của hắn.

"Được rồi, đừng nữa náo loạn, nói chính sự đi!"

Vừa nói xong, Lệ Ảnh Yên ngồi dậy, một bộ dáng nghiêm túc.

Bàn tay to của Tiêu Dung Diệp buông lỏng ra, Lệ Ảnh Yên ngồi xếp bằng ở trên giường, cầm tay nhỏ bé lên bên má.

"Nam cặn bã đáng chết, mặc kệ thế nào, ta vẫn không tin sự thật ta và chàng là huynh muội! Ta nghĩ muốn để chàng tra rõ chuyện này một chút!"

"Nàng muốn ta làm như thế nào?"

Thấy Lệ Ảnh Yên hiểm khi nghiêm túc nói qua, Tiêu Dung Diệp biết tiểu nữ tử này đang rất nghiêm túc.

"Năm đó ta được một sư thái nhận nuôi ở miếu Hoàng Thành. Lúc ta bảy tuổi, bà ấy chấp thuận ta xuống núi, ta đã từng ngao du giang hồ hơn mười năm. Hình như khối ngọc màu tím này trên người ta đã được mang trên người ta từ khi sinh ra, cho nên mẫu thân của ta là hoàng hậu vong quốc Bắc Minh quốc là không sai, chỉ là..."

"Ta không dám khẳng định phụ thân của ta! Ta cảm thấy ta hoàn toàn không phải là con của hoàng thượng. Ông ấy không cho ta cảm giác thân thiết của người phụ thân!"

Lệ Ảnh Yên càng nói, càng cảm thấy bản thân và ông ta không có quan hệ huyết thống, cái loại cảm giác mãnh liệt này đánh trực tiếp vào trong lòng. Dựa vào trực giác, nàng cũng cảm thấy bản thân và ông ta không có bất cứ quan hệ gì.

"Vậy nàng muốn ta đi miếu hoàng thành đó, tìm được sư thái nuôi dưỡng nàng năm đó? Thông qua chỗ bà ấy, đến chứng thực câu đố thân thế của nàng sao?"

"Đúng, ta muốn chàng đi tìm sư thái kia, chẳng qua ta không nhớ được tên sư thái kia là gì? Hình như gọi cái gì... Huệ gì đó... Ta không nhớ rõ, nhưng giữa mi tâm bà ấy có một nốt ruồi Chu Sa, ta ngược lại nhớ được rất rõ ràng!"

"Được rồi, sáng mai, ta sẽ đi miếu Hoàng Thành, tìm sư thái kia chứng thực thân phận của nàng! Nhưng mà Cẩu Đản, dù sao chuyện đã qua nhiều năm như thế, ta... ta không xác định sư thái kia có còn trên đời không?"

"Nhưng mà Cẩu Đản, đáp ứng ta, mặc kệ thế nào, nàng đều đừng rời khỏi ta được không?"

Tiêu Dung Diệp lo lắng cũng không phải là không có lý, nếu sư thái bên kia không thể chứng thực được nàng là đứa nhỏ của người khác, vậy thì xác định vững chắc là của Tiêu Hạo Thiên rồi.

Tiêu Dung Diệp trốn ở sau tấm bình phong, tự nhiên là nghe được rõ ràng cuộc nói chuyện của hai người bọn họ.

Tiêu Hạo Thiên nói khối ngọc màu tím này là tượng trưng kết tinh của ông ấy và Hứa Di, vậy đã nói lên, nàng rất có thể là nữ nhi của Tiêu Hạo Thiên, muội muội ruột của mình.

"Chàng yên tâm, mặc kệ phát sinh chuyện gì, ta đều sẽ không rời khỏi chàng! Vừa rồi, ta đã tỏ rõ thái độ cứng rắn với hoàng thượng, chàng đều nghe được mà! Cho nên, không cần lo lắng, ta sẽ không rời khỏi chàng!"

"Cẩu Đản!"

Nghe được lời nói của Lệ Ảnh Yên, Tiêu Dung Diệp động tình tiến lên nắm chặt lấy bả vai gầy của Lệ Ảnh Yên, nhẹ nhàng ôm vào trong lòng.

"Ôi chao, đừng mè nheo nữa, chàng nhanh đi thôi!"

Lệ Ảnh Yên làm nũng giãy dụa ở trong lòng Tiêu Dung Diệp, xô đẩy lồng ngực to lớn ra cửa.

Nàng cũng không muốn sáng sớm ngày mai để đám người hầu nhìn thấy nam cặn bã đáng chết xuất hiện ở trong phòng của mình.

"Sao cứ thúc giục ta đi nhanh như vậy! Ta mới đến một lát thôi mà!"

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 20 tháng 11 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247
Tiến »