Nữ Cặn Bã Đột Kích, Vương Gia Chạy Mau!

Lượt đọc: 3477 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247
Tiến »
Chương 236
Chương 199.2.

❊ ❊ ❊

Editor: Hoàng Dung

Vừa vào cửa, liền thấy Tiêu Uyển Nhu cầm bội kiếm, bước từng bước một tới gần hoàng hậu. Hoắc Thiếu Nghi tiến lên, một phen kéo cổ tay trắng noãn của nàng qua.

"Uyển Nhu, đã quên ban ngày nàng đáp ứng gì với ta rồi sao?"

"Ta..."

"Còn nữa, một đao này của nàng có thể giải quyết toàn bộ vấn đề sao? Giao hoàng hậu cho Thận Hành tư xử lý đi!"

"Nhưng Thiếu Nghi, ta... ta thật sự nuốt không trôi cục tức này. Mẫu phi của ta, bà ấy..."

Nói tới đây, trong mắt Tiêu Uyển Nhu liền bắt đầu lóe ra nước mắt.

Thấy vậy, Hoắc Thiếu Nghi vội vàng ôm Tiêu Uyển Nhu vào lòng - -

"Được rồi Uyển Nhu, hết thảy đều đã qua, không phải sao? Hiện tại, ít nhất nàng còn có ta!"

Giọng nói ôn nhuận vang lên, mang theo lo lắng thật sâu giống như lúc trước, khiến Tiêu Uyển Nhu cảm động, rất muốn cứ như vậy mà dựa vào cả đời.

"Thiếu Nghi, lần này... chàng sẽ không lại gạt ta chứ?"

Tiêu Uyển Nhu thấp giọng nỉ non, nàng sợ, thật sự rất sợ. Hoắc Thiếu Nghi này đã năm lần bảy lượt rời khỏi mình, bây giờ chuyện đã đến nước này, hắn - - hẳn sẽ không lại rời khỏi mình chứ?

"Uyển Nhu, nàng không cần nghĩ nhiều. Trước kia đều là ta không đúng, ta cũng không muốn rời khỏi nàng rồi!"

Hoắc Thiếu Nghi không khỏi càng ôm chặt thân mình nhỏ bé của Tiêu Uyển Nhu vào trong lòng.

- - phân cách tuyến - -

Chuyện hoàng hậu nổi điên, trải qua tuyên truyền ồn ào huyên náo, đã khiến dư luận ồn ào xôn xao, đến người ngoài đường cũng biết.

"Cái gì? Ngươi nói mẫu hậu nổi điên rồi hả?"

Nghe được Tư Đồ Hoảng bẩm báo, mắt Tiêu Dung Thước đều là không thể tin.

"Nghe nói là... Bên Thần vương Điện hạ động tay động chân!"

Đột nhiên "rầm!" một tiếng, Tiêu Dung Thước giận không kềm được đưa tay vỗ lên bàn, nhất thời ly trà trên bàn người ngã ngựa đổ "choang choang" rơi xuống đất.

"Tiêu Dung Diệp, ngươi - tên tiểu nhân hèn hạ này, đầu tiên là lừa gạt để phụ hoàng trọng dụng, hiện tại lại muốn đến lay động ngôi vị của bản thái tử sao?"

Nghĩ đến Tiêu Dung Diệp ưu tú mọi mặt, mặt nào cũng vượt qua mình, Tiêu Dung Thước liền tức giận đến hận không thể phanh thây hắn.

"Thái tử điện hạ, ngài trước đừng tức giận, vẫn nên suy nghĩ một chút kế tiếp nên làm như thế nào đi!"

"Làm như thế nào? Lập tức phát động phản đối bằng vũ trang!"

"Lập tức? Lập tức sao? Thái tử điện hạ, này..."

"Thế nào? Tư Đồ đại tướng quân có ý kiến sao? Đừng quên, đến lúc Lão Bất Tử đó tỉnh lại, truyền ngôi vị hoàng đế cho Tiêu Dung Diệp, chúng ta liền không có cơ hội nào rồi?"

"Nhưng điện hạ, có phải chúng ta có chút nóng vội rồi không?"

"Câm miệng, ngươi không có tư cách phản bác lời nói của bản thái tử!"

Bây giờ tâm Tiêu Dung Thước đang ăn quả cân sắt, một lòng một dạ muốn bắt Tiêu Dung Diệp, để tránh đêm dài lắm mộng, đến ngôi vị thái tử của mình cũng không bảo vệ được.

Nghe được Tiêu Dung Thước nói như vậy, Tư Đồ Hoảng cũng không dám nói nhiều nữa, liền yên lặng gật đầu đáp ứng.

- - phân cách tuyến - -

"Dung Diệp, có tin tức bên thái tử đã hành động, có phải chúng ta nên..."

"Ha ha, hắn quả nhiên vẫn không đổi được tính tình xúc động. Yên tâm đi Thiếu Nghi, trong tay ta có ngọc tỷ do phụ hoàng truyền lại, tự nhiên là sẽ nhận được hưởng ứng của thiên hạ. Huống chi, bên bọn họ nóng vội, nhất định là đến quân đội vẫn chưa huấn luyện tốt, cũng chỉ là một quân đoàn không chịu được cát vụn mà thôi. Thế cờ này, chúng ta tất thắng!"

Nghe Tiêu Dung Diệp nói lời thề sắt son, Hoắc Thiếu Nghi vẫn bất an.

"Dung Diệp, sao ngươi nắm chắc như vậy?"

"Chính cái gọi là 'Biết người biết ta, trăm trận trăm thắng", tính tình của Tiêu Dung Thước rất nôn nóng, gặp chuyện không bình tĩnh, không bình tĩnh thì khó thành người tài rồi! Chúng ta cần gì phải sợ hắn, điểm quan trọng nhất là..."

Tiêu Dung Diệp đột nhiên dừng một chút, con ngươi hẹp dài híp lại, tiếp đó gằn từng tiếng - -

"Bộ tộc An thị bên hoàng hậu đã ngã, Tiêu Dung Thước cũng thiếu phụ tá đắc lực, sao có thể chống lại chúng ta chứ!"

"Bên phía hoàng hậu... Ngươi là nói..."

"Không sai, chuyện giả thần giả quỷ tối hôm qua chính là một tay ta bày ra. Chuyện hoàng hậu giết hại phi tần, độc hại hoàng tự đã khiến dư luận xôn xao. Ngươi cảm thấy mẫu tử hai người bọn họ còn có thể thu phục tâm dân, thuận ý dân sao?"

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 20 tháng 11 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247
Tiến »