Nữ Cặn Bã Đột Kích, Vương Gia Chạy Mau!

Lượt đọc: 3477 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247
Tiến »
Chương 227
Chương 195.1: Vật Nhỏ, Nàng Còn Có Thể Chịu Nổi Không?.

❊ ❊ ❊

Editor: Hoàng Dung

"Không ôm thì thôi, hừ! Thả ta xuống!"

Nói xong, Lệ Ảnh Yên liền đánh đấm ngực Tiêu Dung Diệp, ý bảo hắn để bản thân xuống dưới.

Mà Tiêu Dung Diệp làm sao có thể ngoan ngoãn đi vào khuôn khổ.

"Tiểu nha đầu, bản thân chạy ra ngoài, hiện tại đã trở lại, nói rõ nàng vẫn tự nguyện đưa dê vào miệng cọp, sao ta lại có thể nói thả liền thả chứ? Rất thèm ăn, mau cho chút thịt để đỡ thèm đi!"

Tiêu Dung Diệp ngượng ngùng nói, cánh môi không khỏi không chịu khống chế lấn đến gần hai cánh hoa đỏ bừng, giống như đói khát kèm lên trên.

Mang theo gợn sóng quyến luyến triền miên, giành lấy mùi thơm của nàng, bừa bãi nhấm nháp mềm mại và thơm ngọt của nàng.

Nhẫn nhịn nhiều ngày như vậy, rốt cục Tiêu Dung Diệp có thể không cần chịu đựng ánh mắt thế tục nữa, cũng không cần lại để tiểu huynh đệ của mình bụng đói kêu vang, rốt cục hắn có thể ngoan lệ đè nàng ở trên giường, cần tìm nàng vu sơn vân vũ rồi.

Nghĩ đến đây, môi lưỡi Tiêu Dung Diệp mãnh liệt như là mặc khôi giáp sắc bén, lướt qua răng trắng tinh gông cùm xiềng xích của Lệ Ảnh Yên, tiếp đó lưỡi linh động nhanh chóng quét qua răng, quấn quýt lấy lưỡi thơm tho, cùng đạt tới đỉnh tuyệt vời.

Thật lâu sau, thẳng đến khi Tiêu Dung Diệp sắp hôn Lệ Ảnh Yên đến nghẹt thở, mới lưu luyến thả nàng ra.

Hơi thở bất ổn, Tiêu Dung Diệp duỗi đầu lưỡi ra, nhàn nhạt liếm láp chỉ bạc dính bên môi của Lệ Ảnh Yên.

Hơi thở Lệ Ảnh Yên cũng không ổn định, thở hổn hển, nhẹ nhíu lông mày, nhàn nhạt nhìn về phía Tiêu Dung Diệp tuấn dật trước mắt - -

"Gần đây rất mệt à? Chàng có vẻ gầy!"

Đầu ngón tay mềm nhẹ của Lệ Ảnh Yên xoa mi tâm tràn đầy cương khí này, giúp hắn vuốt từng chút một.

Mới ba ngày không gặp, không khỏi cảm thấy hắn thật gầy quá.

"Hoàn hảo, ta chỉ là rất muốn nàng, vậy lần này trở lại, có phải sẽ không đi nữa không?"

"Hừ, ta có đi hay không đều không quan trọng, chàng cũng không biết đi tìm ta!"

Lệ Ảnh Yên giống như tức giận, quăng nắm đấm nhỏ ra, đánh một cái lên ngực to lớn của Tiêu Dung Diệp.

"Ai nói ta không có đi tìm nàng?"

"Chàng đi tìm ta sao? Sao ta không biết?"

Lệ Ảnh Yên làm bộ như không có việc gì, nàng có nghĩ tới nam cặn bã đáng chết này sẽ đi tìm bản thân, nhưng thấy hắn ở trong cung bận rộn chính vụ, lại cảm thấy hắn không có đi tìm bản thân.

"Nàng - tiểu nha đầu này, thật là không có lương tâm!"

Nói xong, Tiêu Dung Diệp vươn ngón tay dài, trừng phạt điểm nhẹ cái trán Lệ Ảnh Yên.

"Vốn ta đi tìm nàng, nhưng trong cung đột nhiên có chính vụ muốn ta xử lý một chút, ta để cho Thiếu Nghi thay thế ta đi miếu Hoàng Thành tìm nàng! Nhưng may là nàng đã trở lại trước!"

"..."

"Tiểu nha đầu, nàng độc ác không lương tâm, vì nàng, cuộc sống hằng ngày của ta rất khó khăn, nàng lại có thể nói ta không có đi tìm nàng. Hừ, ta mặc kệ, nàng phải bồi thường cho ta!"

"Bồi thường? Bồi thường như thế nào?"

Lệ Ảnh Yên không suy nghĩ, vừa hỏi liền phát giác bản thân thần kinh thô sơ hỏi sai vấn đề rồi.

Quả nhiên, bên môi Tiêu Dung Diệp vụt sáng một nụ cười xấu xa không dễ dàng phát giác.

"Này, nam cặn bã đáng chết, chàng có thể không tà ác như vậy không?"

"Chậc chậc, sao ta lại tà ác rồi hả? Tiêu Dung Diệp ta ngủ với nữ nhân của ta, sao có thể coi là tà ác chứ?"

Không để cho Lệ Ảnh Yên phản bác mình, bàn tay to của Tiêu Dung Diệp chụp tới, ôm eo thon nhỏ này vào lòng.

"Nam cặn bã đáng chết, chàng đứng đắn chút đi, ta là muội muội ruột cùng cha khác mẹ với chàng đó, chàng đối với ta như vậy, thật sự tốt sao?"

Lệ Ảnh Yên làm nũng, một bộ dáng đánh chết cũng không thuận theo, nhưng thân mình bé bỏng vẫn mang theo tính trêu chọc như trước, chậm rãi vuốt ve lồng ngực to lớn.

Thấy vậy, Tiêu Dung Diệp duỗi ngón tay dài ra, nhẹ nắm giữ cằm nhỏ xinh đẹp của Lệ Ảnh Yên lên, mắt nhiễm lên sắc tình, nhìn chằm chằm nàng - -

"Tiểu yêu tinh, trêu chọc ta như vậy, không sợ rước lấy lửa giận lên thân sao? Còn có lúc trước, ta từng ngủ với muội muội ruột của ta, hương vị thật sự rất ngọt, cảm giác loạn luân quá tuyệt, cho nên ta tính toán sẽ ôn lại một chút!"

Giọng nói rơi xuống, cánh môi Tiêu Dung Diệp như là thuốc kích tình quét xuống, ngay sau đó liền không chịu khống chế ngậm chặt vành tai bé bỏng này.

Cảm giác tê dại giống là chạm phải đồ không nên chạm đến, khiến thân mình Lệ Ảnh Yên sợ run lên, đến cả trong thân thể, địa phương đã lâu chưa chạm đến đều là một trận khao khát xao động.

Rõ ràng cảm giác được thân thể Lệ Ảnh Yên biến hóa, Tiêu Dung Diệp tiếp tục ra sức trêu chọc nàng.

Lưỡi như là rắn nước linh động, liếm láp hình dáng ốc tai, bỗng dưng răng nanh khẽ cắn vành tai, lại dùng đầu lưỡi chậm rãi phác họa, như là cầm bút vẽ trong tay, bôi ướt toàn bộ lỗ tai nhỏ của Lệ Ảnh Yên.

"Tiểu yêu tinh, muốn sao?"

Giọng nói đê mê khàn khàn, che giấu một loại trêu chọc, khiến Lệ Ảnh Yên hoàn toàn không chịu đựng nổi trên chọc bực này.

"Đến, ngoan, nói với ta nàng muốn, để ta muốn ngươi!"

"..."

"Nói đi, nói với ta, không cần thẹn thùng!"

"Muốn, muốn, muốn, trừ bỏ muốn, chàng còn biết cái gì? Mẹ nó, lão nương sinh non chưa lành, chàng liền đói khát như vậy hả!"

Một tia lý trí còn sót lại nói cho Lệ Ảnh Yên biết, ngàn vạn không thể ngoan ngoãn đi vào khuôn khổ, để hắn nhẫn, nhất định phải để cho hắn nhẫn, trước hết tra tấn hắn đã.

"Sao vẫn còn sinh non chưa lành? Cũng đã gần một tháng rồi!"

"Câm miệng đi, nam cặn bã đáng chết, lão nương nói chưa lành chính là chưa lành!"

Lệ Ảnh Yên một bộ dáng lưu manh, mãnh liệt nhảy ra khỏi gông cùm xiềng xiếc của Tiêu Dung Diệp. Nàng mới tàu xe mệt nhọc gấp gáp trở về, lúc này không tiết tháo "Bật hoàn toàn" với hắn, thân thể của nàng không tan nát mới là lạ.

"Vậy được rồi, nàng là nữ vương, nàng nói cái gì liền là cái đó đi!"

Tiêu Dung Diệp thưa dạ cúi đầu, một bộ dáng ủy khuất.

"Không ôm thì thôi, hừ! Thả ta xuống!"

Nói xong, Lệ Ảnh Yên liền đánh đấm ngực Tiêu Dung Diệp, ý bảo hắn để bản thân xuống dưới.

Mà Tiêu Dung Diệp làm sao có thể ngoan ngoãn đi vào khuôn khổ.

"Tiểu nha đầu, bản thân chạy ra ngoài, hiện tại đã trở lại, nói rõ nàng vẫn tự nguyện đưa dê vào miệng cọp, sao ta lại có thể nói thả liền thả chứ? Rất thèm ăn, mau cho chút thịt để đỡ thèm đi!"

Tiêu Dung Diệp ngượng ngùng nói, cánh môi không khỏi không chịu khống chế lấn đến gần hai cánh hoa đỏ bừng, giống như đói khát kèm lên trên.

Mang theo gợn sóng quyến luyến triền miên, giành lấy mùi thơm của nàng, bừa bãi nhấm nháp mềm mại và thơm ngọt của nàng.

Nhẫn nhịn nhiều ngày như vậy, rốt cục Tiêu Dung Diệp có thể không cần chịu đựng ánh mắt thế tục nữa, cũng không cần lại để tiểu huynh đệ của mình bụng đói kêu vang, rốt cục hắn có thể ngoan lệ đè nàng ở trên giường, cần tìm nàng vu sơn vân vũ rồi.

Nghĩ đến đây, môi lưỡi Tiêu Dung Diệp mãnh liệt như là mặc khôi giáp sắc bén, lướt qua răng trắng tinh gông cùm xiềng xích của Lệ Ảnh Yên, tiếp đó lưỡi linh động nhanh chóng quét qua răng, quấn quýt lấy lưỡi thơm tho, cùng đạt tới đỉnh tuyệt vời.

Thật lâu sau, thẳng đến khi Tiêu Dung Diệp sắp hôn Lệ Ảnh Yên đến nghẹt thở, mới lưu luyến thả nàng ra.

Hơi thở bất ổn, Tiêu Dung Diệp duỗi đầu lưỡi ra, nhàn nhạt liếm láp chỉ bạc dính bên môi của Lệ Ảnh Yên.

Hơi thở Lệ Ảnh Yên cũng không ổn định, thở hổn hển, nhẹ nhíu lông mày, nhàn nhạt nhìn về phía Tiêu Dung Diệp tuấn dật trước mắt - -

"Gần đây rất mệt à? Chàng có vẻ gầy!"

Đầu ngón tay mềm nhẹ của Lệ Ảnh Yên xoa mi tâm tràn đầy cương khí này, giúp hắn vuốt từng chút một.

Mới ba ngày không gặp, không khỏi cảm thấy hắn thật gầy quá.

"Hoàn hảo, ta chỉ là rất muốn nàng, vậy lần này trở lại, có phải sẽ không đi nữa không?"

"Hừ, ta có đi hay không đều không quan trọng, chàng cũng không biết đi tìm ta!"

Lệ Ảnh Yên giống như tức giận, quăng nắm đấm nhỏ ra, đánh một cái lên ngực to lớn của Tiêu Dung Diệp.

"Ai nói ta không có đi tìm nàng?"

"Chàng đi tìm ta sao? Sao ta không biết?"

Lệ Ảnh Yên làm bộ như không có việc gì, nàng có nghĩ tới nam cặn bã đáng chết này sẽ đi tìm bản thân, nhưng thấy hắn ở trong cung bận rộn chính vụ, lại cảm thấy hắn không có đi tìm bản thân.

"Nàng - tiểu nha đầu này, thật là không có lương tâm!"

Nói xong, Tiêu Dung Diệp vươn ngón tay dài, trừng phạt điểm nhẹ cái trán Lệ Ảnh Yên.

"Vốn ta đi tìm nàng, nhưng trong cung đột nhiên có chính vụ muốn ta xử lý một chút, ta để cho Thiếu Nghi thay thế ta đi miếu Hoàng Thành tìm nàng! Nhưng may là nàng đã trở lại trước!"

"..."

"Tiểu nha đầu, nàng độc ác không lương tâm, vì nàng, cuộc sống hằng ngày của ta rất khó khăn, nàng lại có thể nói ta không có đi tìm nàng. Hừ, ta mặc kệ, nàng phải bồi thường cho ta!"

"Bồi thường? Bồi thường như thế nào?"

Lệ Ảnh Yên không suy nghĩ, vừa hỏi liền phát giác bản thân thần kinh thô sơ hỏi sai vấn đề rồi.

Quả nhiên, bên môi Tiêu Dung Diệp vụt sáng một nụ cười xấu xa không dễ dàng phát giác.

"Này, nam cặn bã đáng chết, chàng có thể không tà ác như vậy không?"

"Chậc chậc, sao ta lại tà ác rồi hả? Tiêu Dung Diệp ta ngủ với nữ nhân của ta, sao có thể coi là tà ác chứ?"

Không để cho Lệ Ảnh Yên phản bác mình, bàn tay to của Tiêu Dung Diệp chụp tới, ôm eo thon nhỏ này vào lòng.

"Nam cặn bã đáng chết, chàng đứng đắn chút đi, ta là muội muội ruột cùng cha khác mẹ với chàng đó, chàng đối với ta như vậy, thật sự tốt sao?"

Lệ Ảnh Yên làm nũng, một bộ dáng đánh chết cũng không thuận theo, nhưng thân mình bé bỏng vẫn mang theo tính trêu chọc như trước, chậm rãi vuốt ve lồng ngực to lớn.

Thấy vậy, Tiêu Dung Diệp duỗi ngón tay dài ra, nhẹ nắm giữ cằm nhỏ xinh đẹp của Lệ Ảnh Yên lên, mắt nhiễm lên sắc tình, nhìn chằm chằm nàng - -

"Tiểu yêu tinh, trêu chọc ta như vậy, không sợ rước lấy lửa giận lên thân sao? Còn có lúc trước, ta từng ngủ với muội muội ruột của ta, hương vị thật sự rất ngọt, cảm giác loạn luân quá tuyệt, cho nên ta tính toán sẽ ôn lại một chút!"

Giọng nói rơi xuống, cánh môi Tiêu Dung Diệp như là thuốc kích tình quét xuống, ngay sau đó liền không chịu khống chế ngậm chặt vành tai bé bỏng này.

Cảm giác tê dại giống là chạm phải đồ không nên chạm đến, khiến thân mình Lệ Ảnh Yên sợ run lên, đến cả trong thân thể, địa phương đã lâu chưa chạm đến đều là một trận khao khát xao động.

Rõ ràng cảm giác được thân thể Lệ Ảnh Yên biến hóa, Tiêu Dung Diệp tiếp tục ra sức trêu chọc nàng.

Lưỡi như là rắn nước linh động, liếm láp hình dáng ốc tai, bỗng dưng răng nanh khẽ cắn vành tai, lại dùng đầu lưỡi chậm rãi phác họa, như là cầm bút vẽ trong tay, bôi ướt toàn bộ lỗ tai nhỏ của Lệ Ảnh Yên.

"Tiểu yêu tinh, muốn sao?"

Giọng nói đê mê khàn khàn, che giấu một loại trêu chọc, khiến Lệ Ảnh Yên hoàn toàn không chịu đựng nổi trên chọc bực này.

"Đến, ngoan, nói với ta nàng muốn, để ta muốn ngươi!"

"..."

"Nói đi, nói với ta, không cần thẹn thùng!"

"Muốn, muốn, muốn, trừ bỏ muốn, chàng còn biết cái gì? Mẹ nó, lão nương sinh non chưa lành, chàng liền đói khát như vậy hả!"

Một tia lý trí còn sót lại nói cho Lệ Ảnh Yên biết, ngàn vạn không thể ngoan ngoãn đi vào khuôn khổ, để hắn nhẫn, nhất định phải để cho hắn nhẫn, trước hết tra tấn hắn đã.

"Sao vẫn còn sinh non chưa lành? Cũng đã gần một tháng rồi!"

"Câm miệng đi, nam cặn bã đáng chết, lão nương nói chưa lành chính là chưa lành!"

Lệ Ảnh Yên một bộ dáng lưu manh, mãnh liệt nhảy ra khỏi gông cùm xiềng xiếc của Tiêu Dung Diệp. Nàng mới tàu xe mệt nhọc gấp gáp trở về, lúc này không tiết tháo "Bật hoàn toàn" với hắn, thân thể của nàng không tan nát mới là lạ.

"Vậy được rồi, nàng là nữ vương, nàng nói cái gì liền là cái đó đi!"

Tiêu Dung Diệp thưa dạ cúi đầu, một bộ dáng ủy khuất.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 20 tháng 11 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247
Tiến »