Nỗi Niềm

Lượt đọc: 579 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 19

Gloria bấm số máy của gia đình bố mẹ chồng trong lúc chờ chuông reo, chị đảo mắt nhìn đồng hồ: 9h15. Chắc mọi người lại đi viếng chùa rồi. Chrystal bị đánh thức dậy.

- Có chuyện gì vậy? - Cô bé cầm máy trả lời với giọng bực bội.

- Con đấy à! Con yêu của mẹ, con thỏ yêu quý ngọt ngào, trái cam xinh đẹp của mẹ, chị xả ra một tràng.

- Mẹ chờ một lát, con đi gọi bố, nói rồi bé đặt máy xuống.

Lại một khoảng thời gian dài chờ đợi, chị bắt đầu thấy sốt ruột.

- Mọi người hãy còn ngủ hay sao vậy? - Chị càu nhàu hỏi chồng.

Tay Thợ Lắp Ghép giải thích rằng đêm qua mọi người đi ngủ hơi muộn, và thế là lại bắt đầu một cuộc hội thoại buồn tẻ xoay quanh cuộc hội thảo, bữa ăn tối mà các chị tổ chức riêng với nhau và trong khi nói chuyện, chị cảm thấy cái nhìn có phần xoi mói của Babette từ phía sau lưng, cái nhìn ấy như đo lường mức độ tầm thường của mối quan hệ mà Gloria khăng khăng gọi là chồng, con và gia đình. Trước máy điện thoại, Gloria co kéo vặn vẹo cố lấy chút thân thiện cho phép chị nói với Tay Thợ Lắp Ghép rằng chị rất nhớ anh, khi Lola Dhol bất ngờ xuất hiện bên ngưỡng cửa, vẫn đẹp lộng lẫy, mặc dù đã trải qua mọi chuyện và trái tim Gloria vẫn rộn ràng đập vì nàng. Chị sốt sắng muốn dập máy ngay trước mũi Tay Thợ Lắp Ghép, người vẫn đang tiếp tục nói với một âm điệu vừa phải, bình luận một cuốn phim miền Tây mà hắn đã cùng ngồi xem với Chrystal khi họ ăn bỏng ngô:

- Tuyệt hảo phải không bố, hãy nói cho mẹ biết thế!

Lola Dhol đảo mắt khắp gian phòng. Nàng nhớ tới gian bếp, nơi đã chứng kiến tuổi thơ của nàng. Nàng yêu thích cái hương vị của gỗ, của cà phê nóng. Ở đó hết sức thoải mái, nàng vươn vai ngáp một cái rõ dài. Ở bắc âu, mùa đông níu giữa tuổi thơ lâu hơn trong những trận mưa tuyết nhẹ nhàng, trong những chiếc nệm trắng tinh khôi và viết lên cửa kính những tín hiệu lấp lánh tràn đầy hạnh phúc. Đối với Lola, mùa đông cũng đồng nghĩa với hội trường trong rạp hát Gustav-Dhol đỏ chói, cũng đồng nghĩa với chiếc phòng nhỏ hoá trăng của mẹ chẳng khác gì chiếc xe di động của những người hát rong, nơi mà tất cả những nữ diễn viên trong đoàn khi tới nơi đều quàng khăn tới tận mắt, đội mũ lụp xụp, rồi vừa uống trà họ vừa lần gỡ dần từng thứ ra khỏi người.

Ngồi thu lu trong đống quần áo ấm, các cô nói với nhau về tình yêu. Những câu chữ giống như những con sóng trải dài trên bãi cát vô tận của tiếng cười, hay phồng lên, nổ bùng phẫn nộ. Các cô nói liến thoắng như những người đàn bà ở những bể nước công cộng. Từ miệng họ, các từ ngữ rác rưởi có từ ngàn năm bắt đầu được tuôn ra, rồi cả những mối bất hoà có từ lâu lắm không còn nhớ nữa. Có tiếng cửa mở, các nữ nghệ sĩ im bặt và người ta nghe thấy tiếng bố nàng vang lên, người đang đi kiểm tra sàn diễn và nói một mình trong rạp hát trống không. Đó là tiếng bố nàng ôn lại những bài nói, câu văn, những âm điệu lên xuống của những bản trường ca.

Mùa hè, đó là tàu thuỷ và những hòn đảo, những bó hoa rực rỡ các màu, hay một cây cổ thụ đúng một mình chơ vơ trước gió. Ánh mặt trời buổi sáng rực rỡ khiến nàng thấy rõ mẹ nàng xinh đẹp, mình trần, tóc vàng, còn bố nàng thì nằm đọc sách trong vườn, cố tình quay lưng về phía họ để khỏi phải nghe thấy tiếng của hai người. Lola thường đọc lại cho họ nghe những đoạn hội thoại trong những vở kịch mà họ đã diễn suốt cả mùa đông, và nàng đã thuộc lòng tất cả từ lúc nào mà chính nàng cũng không ngờ tới. Bố mẹ hỏi nàng chọn đóng vài gì giữa một bên là một nữ hoàng tuyệt vời với muôn vàn đồ trang sức, nhưng không nói được một câu nào, còn bên kia là một cô bé nghèo khổ trong chiếc khố rách, nhưng lại là người dẫn dắt vở kịch từ đầu đến cuối. “Con sẽ chọn vai nữ hoàng” Lola trả lời.

Nàng đã làm tình lần đầu tiên với một gã đàn ông 37 tuổi khi mới ở tuổi 13. Nàng nhớ tuổi của người tình bởi vì bố nàng lúc đó đã vượt quá độ tuổi 50, luôn khẳng định tuổi 37 đối với đàn bà là bắt đầu thời kỳ suy tan, nhưng lại là thời ký quyến rũ nhất của đàn ông. Bố đã nói cái điều mà có thể tạm dịch ra tiếng Pháp là “Chín muồi”, điều đó có nghĩa là anh ta đã sẵn sàng cho việc chăn gối, tốt cho việc thưởng ngoạn. Nàng đã tự dâng hiến một các dễ dàng. Hôm đó là ngày giống như ngày hôm nay, cũng nhẹ nhàng đầy tiếng nổ lách tách báo hiệu sức sống mới. Có lẽ người ta cũng có thể nghe thấy tiếng lá rụng lao xao chạy theo nhau, những chồi non nở bừng lên trên những cành cây, những bông hoa nở hết cỡ làm lộ ra những dải nhuỵ vàng chứa đầy mật, và từng đàn ong nặng nề vướng víu, mình dính dầy phấn hoa, trong khi đó thì muôn vàn những con côn trùng nhỏ ly ty đang tạo thành những vòng tròn như những chiếc vương miện lý tưởng bay lất phất trên đầu những khách bộ hành.

Đó là cuộc dạo chơi đầu tiên bằng đường biển trong năm để đi pic-nic tới một hòn đảo, có bố mẹ và toàn bộ diễn viên trong đoàn. Trên thực tế, đó là một màn kịch được các nữ diễn viên trong đoàn dàn dựng lên để gài bẫy Chàng Độc Thân 37 tuổi cho một nữ diễn viên vẫn thường đóng thế mẹ trong các hoạt cảnh. Người đàn bà này không bao giờ hài lòng, chuyển từ thành công rực rỡ đến thất bại đắng cay. Lola không ưa gì cô ta, bởi cô ta luôn chiến độc quyền chú ý của mẹ, bởi cô ta hay buộc nàng làm những công việc mà nàng ghê sợ. Nàng phải xoa kem chống nắng lên lưng cô ta, phía sau đùi và dưới bắp chân, hay phải mặc mớ quần áo tắm cũ rích của cô ta để làm thoả mãn lạc thú bệnh hoạn của người đàn bà này khi nhìn thấy thứ quần áo của mình trên thân thể một thiếu nữ cao ráo xinh xắn và để tự huyễn hoặc rằng mình vẫn có một thân thể của một cô bé đang tuổi dậy thì.

Kịch bản được dự định rằng sau những lần đụng chạm đầu tiên, Nữ Diễn Viên Đóng Thế sẽ vướng phải một nỗi buồn sâu sắc hay một cơn giận dữ lôi đình khiến cô ta bỏ đoàn, một mình tìm một chỗ vắng phía sâu trong đảo để mọi người buộc phải toả ra tìm kiếm, phải giả làm sao cho Chàng Độc Thân thấy cần thiết phải tìm cô ấy, rồi sẽ an ủi, rồi sẽ đưa cô lên chín tầng mây và khoảng 6h chiều sẽ đưa cô ta trở về tàu. Trên thực tế thì Nữ Diễn Viên Đóng Thế bị lạc thật sự, còn Chàng Độc Thân thì bị nhầm đường đi về phía bờ biển và sục tìm trên các sườn núi, vách đá, những bãi cát nhỏ, và chàng ta đã phát hiện ra Lola, người vẫn bị dấu nhẹm vở kịch mang tính tình dục này, đang thu nhặt những bông hoa tháng Năm của loài rong biển, mà đúng ra chúng vẫn có đặc tính là chỉ nợ vào tháng Sáu!

Họ cùng nhau tản bộ trên các ghềnh đá. Toàn thân như bị thu nhỏ lại trong chiếc áo tắm bằng len được kéo cao lên tận cạnh sườn, nhưng đó là thứ áo may ô hiệu Burt Lancaster. Chàng cầm tay cô bé. Mái tóc thẳng của cô phải nhẹ lên má, đôi khi phủ kín toàn bộ khuôn mặt chàng, chàng nói rằng chúng có mùi thơm tuyệt hảo và thật mềm mại. Rồi chàng hô bé bên mé nước. Cô bé thách chàng bơi ngụp trong nước và cởi được chiếc áo len chui đầu mà cô đang mặc! Mặt chàng biến sắc, cô bé ngờ rằng đó là sự cảm phục bởi cô sẽ dám bới trong nước lúc này đang lạnh giá, và điều đó lại càng làm tăng thêm lòng dũng cảm. Chắc chắn là thế, cô sẽ lao mình xuống nước, mặc kệ cho lát sau, khi ra khỏi nước, cả người cô sẽ tím bầm lại!

Song chàng đã không để cho cô lao mình xuống nước mà ngược lại, chàng xiết chặt cô bé vào lòng, cô cự lại một cách yếu ớt, và trong lúc cự lại, cơ thể nàng đã phải chạm phải thân thể của một người khác giới, của lườn chàng, của cánh tay, của bụng, của cằm, của cẳng chân, của miệng, của đùi, của sex, của mông, của lưng chàng. Cơ thể chàng khoẻ mạnh, chắc nịch đè hẳn lên người cô, cô sung sướng hưởng thụ với cảm giác như đang chìm sâu trong một vùng không đáy, dưới lòng đất sâu, trong sự chơi vơi mà niềm khoái cảm cứ lặp đi lặp lại, và mỗi lần lại đẩy cô đi xa hơn. Cô vẫn biết rõ rằng chàng sẽ giữ cô lại, và chàng sẽ mang cô trở về với mặt đất, và cô tin mình có thể đi tới tận cùng của một sự khám phá lạ kỳ.

Chỉ mãi sau đó chàng mới hỏi tuổi cô. 12 tuổi 6 tháng. Cô đã cắt rời ra 6 tháng cho có vẻ tăng thêm. Chàng trả lời điều đó là không đúng, 12 tuổi sáu tháng không phải là tuổi của cô và ở một khía cạnh nào đó, chàng có lý. – Anh đoán đúng đấy, cô nói - để lừa anh chút thôi, em 13 tuổi rồi. – Ô không, chàng cầu khẩn, anh hy vọng thêm 6 tháng nữa, và lại 6 tháng nữa, cô bé sẽ tiết lộ ra mình đã ở tuổi trưởng thành. 15 nhé, anh xin em, nếu không thì ít nhất cũng là 14 và anh lấy tay xoa nhẹ, lai đi vệt máu đang chảy dài dọc đùi cô bé.

Họ bắt đầu bất đồng ý kiến, ai cũng muốn giữ ý kiến của mình. Cô nói mình 13 tuổi và không chịu nhân nhượng,còn chàng nói 16 là tuổi chàng đòi hỏi khi Nữ Diễn Viên Đóng Thế bất ngờ xuất hiện. Bẳn gắt vì Chàng Độc Thân không tìm thấy mình, cô ta đã đi tìm người tìm cô, đuổi theo người đuổi theo cô. Cô quát tháo họ ầm ỹ bởi một dịp may hiến có đã bị tuột mất làm cho cô không còn có dịp để âu yếm Chàng Độc Thân. “Đi đi!” cô ra lệnh cho Lola với một giọng hách dịch, ác độc của những người đàn bà sắp xế - đi nhanh về thông báo với mọi người là bọn ta sắp về. Lola chập choạng bước đi, cô thấy không vui khi để họ đi cùng nhau, nhất là khi cái cảm giác tuyệt vời vẫn đang chạy dần theo sống lưng, xuống hai bên cạnh sườn, giữa hai bên bả vai. Cái cảm giác đó kéo đầu cô ngả hẳn về phía sau, những sợi tóc chờn vờn hai bên mông và phần đùi phía trên của cô bé.

Lúc trở về, thân thể cô phờ phạc rã rời, tơi tả như một chiếc khăn quàng bằng len dạ. Không tài nào cất nổi bước chân đi, không thể mở nổi cặp mắt, chỉ duy nhất niềm cảm hứng dịu dàng bất tận cứ ào đến, ào đến dọc theo cẳng chân, khi cô muốn khép chúng lại, hoặc khi chiếc áo len cọ sát vào hai núm vú. Trên tàu, cha cô đã cuộn gòn đứa con gái trong chiếc chăn và ôm chặt cô trong cánh tay mình.

- Các người hãy nhìn nó này, - ông nói, - trông dễ thương như một chú mèo con!

- Cô em mấy tuổi rồi? - Chàng Độc Thân hỏi, trong khi cứ đinh ninh là mình có lý.

- 12 tuổi, - mẹ Lola trả lời, người muốn kéo lại tuổi trẻ của mình, – nó vẫn còn là một con bé.

Hồi đầu, anh không còn muốn gặp lại cô, anh nghĩ mình phải trốn biệt đi đâu. Là một nhà sản xuất phim, có nghĩa là anh tổ chức những buổi quay sân khấu. Lẽ ra điều đó có thể giúp anh trốn khỏi Lola, nhưng bất hạnh thay, anh lại có liên quan mật thiết với cha mẹ cô bé và nhất là với Nữ Diễn Viên Đóng Thế đã bắt đầu mê mẩn anh. Kiểu gì thì Lola cũng vẫn tìm thấy anh, cho dù anh ở bất cứ nơi nào. Cô gài bẫy anh, không để cho anh có thời gian trốn chạy. Suốt ngày cô bé cứ rình rập ở nhà anh, gọi điện thoại hay đón đường ở cổng rạp. Có lần cô còn tự nhốt cả hai suốt đêm trong một rạp hát.

Lần đầu tiên cô đã chiến thắng anh, sau đó bị từ chối do tuổi của mình. Cô bắt đầu lại rất nhiều lần một cách cố gắng để cuối cùng được xà vào vòng tay của kẻ bại trận - người lúc này đã trở thành quyền sở hữu của cô, nguồn hứng khởi thường ngày của cô. Nó không còn mãnh liệt dữ dội như lần đầu, song lại dễ chịu hơn nhiều bởi lúc này cô bình thản đón đợi nó, không còn sợ hãi bị rơi xuống đáy vực sâu hay trong tận cùng hang hốc như xưa. Bước sang tuổi 15, được sự đồng ý của bố mẹ nàng - những người vẫn muốn cho con trở thành nữ diễn viên múa, trước sự trưởng thành của cơ thể của cô, trước sự từ chối đây đẩy của con gái đã phải chấp nhận từ bỏ ý định ban đầu, anh tuyển mộ cô vào ngành điện ảnh trong một bộ phim đầu tiên cô thủ vai một cô gái 18 tuổi.

Giờ đây, trong tưởng tưởng cô đã 18 tuổi, anh chung sống với cô mà không hề tỏ ra áy náy. Anh dạy cho cô cách biểu thi dục cảm ở mức độ cần thiết, lột tả được dáng vẻ ngơ ngác, ngây thơ sao cho khán giả xem truyền hình nhận ra sự cả tin ngây dại của cô; nhưng, cô lại có một thân hình năng động tuyệt mỹ. Cô nhớ lại thành công gần như ngay lập tức của mình. Cô hiểu rằng qua mình, khán giả cảm nhận, thưởng thức lạc thú mà họ tự cấm mình.

Rất thường xuyên cô suy nghĩ rằng ít người làm tình xong mà lại thật sự say mê nó. Họ giống như khách du lịch đi thăm những khu vực cấm, họ thấy chúng quả là đẹp khi nhìn từ xa, nhưng họ sẽ không bao giờ tới xem. Họ nhởn nhơ, họ thì thầm thảo luận nhưng không một ai đến được miền băng giá hay xuống tận vực sâu, không một ai có thể lên tới tận đỉnh núi! Một vài người nào đó đã gào lên chiến thắng vinh quang, cắm ngay cờ của mình để rồi vội vàng tụt ngay xuống vùng có o-xy. Nếu như tất cả mọi người đều biết rành rõ khoái cảm nhục dục là gì như cô hay Chàng Độc Thân, thì có lẽ họ sẽ không còn thời gian cho những công việc khác. Tất cả mọi người của cải mà cô gần đạt tới, hay hầu như tất cả những thành công về mặt xã hội cũng như về mặt trí thức đều là lời thú nhận rằng tình dục là hư vô. Bởi lẽ không phải cứ có bản năng giới tính là có thể cọ xát giao cấu với nhau giữa hai cánh cửa, hoặc một tuần vài ba lần đi nhà thổ kiếm gái. Cần phải kiếm tìm những kẻ khắc phục được tính cực đoan trong số những người chế nhạo mọi thứ, bởi bọ hiểu rõ rằng biết ân ái một cách đầy đủ thì cũng là đủ để làm trọn vẹn cuộc sống.

- Không có ai trong nhà tắm à? - Babette hỏi.

- Tôi cho là Aurore vẫn đang tắm, - Lola trả lời và tiếp tục mạch suy nghĩ. Nàng tự nhủ thật sai lầm khi tin rằng đàn ông và đàn bà thu hút nhau vì sắc đẹp thì khi làm tìm sẽ đạt tới khoái cảm nhiều hơn những người khác; hay sự đảm bảo cho hạnh phúc của một cặp vợ chồng lại phụ thuộc vào người đàn bà có vẻ đẹp kiêu xa hay người đàn ông có vẻ đẹp lãng tử. Hoàn toàn ngược lại thì có! Em vẫn còn nhớ bà chủ hiệu bánh mỳ ở P. chứ! Chàng đạo diễn người Pháp kể cho nàng nghe. Xấu xí, phốp pháp, nhợt nhạt, hàng lông mi cứng như lông heo, vậy mà bà ta đã từng thu hút và làm đảo điên tất cả lũ đàn ông trong vùng đã từng ân ái với bà. Tiếng tăm lừng lẫy của bà ta vang tới nghị viện! Còn các cô - những cô yêu kiều xinh xắn, vừa nói anh ta vừa rót rượu cho nàng – cũng chẳng có gì là ghê gớm lắm đâu!

- Nếu như cô ấy không phiên phiến lên, tôi sẽ bị lỡ chuyến bay mất! - Babette vừa nói vừa đi đi lại lại dáng vẻ bồn chồn.

- Mới có 9h30, - Gloria trả lời. – Horatio thề sẽ có mặt ở đây trước 11h.

- Đúng thế, nhưng hàng đống ô-tô ở trước cửa nhà thế kia, anh ta làm sao mà vào tới nơi được!

- Chị có muốn tôi gọi lại bảo hắn đi sớm hơn không?

- Ích gì, vì điều đó có làm cho Aurore ra khỏi nhà tắm đâu!

Lola bỗng đột nhiên tự hỏi liệu Gloria và Babette có những đặc điểm giống như bà chủ hiệu bánh mì ở tỉnh P hay không. Babette lực lưỡng trong chiếc áo choàng bằng lông thú hay Gloria bé nhỏ trong chiếc áo ngủ nhàu nát, rách lua tua, họ cũng có thể đang cất giấu những tiểu xảo của mình. Sau đó nàng nhớ lại sự ham muốn quyền lực của họ, thái độ quyết liệt của họ để tranh giành địa vị giám đốc, người này ti tiện nhưng năng nổ hoạt bát, người kia đầy muộn phiền nhưng hay gây gỗ hống hách, chẳng dấu ai được đâu, khôn ngoan thì nó hiện ra mặt mà! Lại còn chuyện chuyên theo dõi những thằng đĩ đực trá hình làm thư ký của họ nữa, bọn chúng vừa ác độc nhưng yêu ma, lại ngu đần thụ động như loài chó con mới lớn. Lũ này thì chẳng biết gì đâu, - Chị lẩm bẩm một mình – và có lẽ bọn họ chưa bao giờ biết được sự khoái cảm trong tình dục là gì! Và chợt nhớ ra Aurore vẫn đang ở trong phòng tắm trên lầu: Còn ả này thì trăm phần trăm là vẫn còn trinh!

Vòi hoa sen và bồn rửa hãy còn ướt đẫm, cánh cửa sổ biến mất dưới hơi nước. Cả phòng tắm đẫm mình trong không khí nóng ẩm lờm lợm trong cổ họng. Hai tay chống lên thành bồn, mắt khép hờ, Aurore hít hà không khí êm dịu và thoang thoảng mùi thơm, ở những nơi khác có lẽ chị đã mở tung cửa sổ, lau chùi của kính và bồn rửa để xua đuổi hết cái mùi đó ra ngoài, nhưng ở đây chị lại hít thở nó, thở sâu, thở nhẹ nhàng.

Chị hít thở mùi vị của Lola với những nguồn cảm hứng ngày một sâu hơn, như tiếng thở hào hển của tình yêu được ấn định để làm thoả lòng chị trong sự phối hợp hoàn hảo nhất khi chị mơ tưởng thấy, thời thơ trẻ, mỗi khi vùi sâu vào cổ mẹ. Chị hít thở Lola, tìm kiếm dưới làn không khí nóng ẩm và có mùi hăng hắc hương thơm thật dịu dàng, thế nhưng vẫn có vị đăng đắng của cơ thể nàng. Chị lột bỏ áo quần. Giống như phòng tắm hơi, không khí ẩm ướt thơm mát trườn lên da thịt, làm mái tóc ướt đẫm và phủ lên cơ thể chị một thứ mồ hôi của niềm khoái cảm.

Chị lau một góc tấm gương soi phía trên bồn rửa, khuôn mặt chị lại hiện ra dưới ánh sáng. Chị nhớ lại tấm gương soi mạ vàng của khu ký túc xá dành cho những nữ sinh lớn nội trú, trước tấm gương ấy tất cả những nữ sinh năm cuối chia nhau làn lượt từng đứa một làm vệ sinh cá nhân, và chị cũng nhớ lại cảm xúc dào dạt của mình khi nhìn thấy khuôn mặt yêu kiều của Lola Dhol xuất hiện thay vào chỗ dành cho khuôn mặc của chị. Chị là sự hoá thân của nàng. Chị thoáng thấy sự tồn tại chập chờn có vẻ như không thật này để dâng hiến toàn bộ cho những người đã biến mất khỏi gia đình và khỏi bầu trời mà những lời cầu nguyện của nhà thờ Saint-Sulpice sẽ hàng giờ câu vớt lại sự lãng quên từ vực thẳm khôn cùng, trong một cuốn lịch bất tử.

Có một nghĩa vụ to lớn là phải nói với các vị thánh thần rằng họ vẫn đang tồn tại, và phải thưa với bố mẹ rằng họ vẫn còn đang hiện hữu trên cõi đời; dương như là, nếu không nghĩ tới những người đã khuất thì có nghĩa là ta sẽ mất họ vĩnh viễn. Chị tìm kiếm khắp nơi khuôn mặt của mẹ, chú ý tới từng chi tiết mách bảo cho chị hay rằng mình đang đi đúng hướng, song lại quên mất điều chủ yếu là khuôn mặt của chính mình, khuôn mặt ấy chắc chắn hơn bất kỳ thứ gì khác có hể gợi lại một điều gì đó về mẹ, và có lẽ hầu như chắc chắn về màu mắt, dáng mũi và muôn ngàn chi tiết mà chị đã không còn nhớ nữa.

Đã từ bao năm nay chị vẫn thương xuyên soi gương mà không hề biết rằng mình đang tồn tại, trước những tấm gương không phản chiếu ra hình bóng của chị thế như đột nhiên sáng nay, chị hiện ra dưới bóng dáng của người con gái đã từng vang bóng một thời. Bằng một động tác rụt rè, chị hất lọn tóc ra đằng sau để ngắm xem liệu mái tóc cực ngắn của Lola Dhol có hợp với mình không.

Và đột nhiên trong một góc gương soi này của xứ Middleway, chị đang thử cố gắng nhận ra khuôn mặt mà chị không còn quan tâm tới nó mấy nữa, mấy năm gần đây chị hầu như đã quên hẳn nó. Chị nhận ra một khuôn mặt lạ, cứng nhắc, trên đó có muôn vàn màu sắc, nhất là màu mắt và màu tóc, đã nhợt nhạt bạc thếch, cũng trên chiếc mặt lạ đó mọi đường nét đã bị xoá nhoà đi trong cái hình ôvan muôn đời không thay đổi mà những đứa trẻ thường vẽ lên đó hình dáng của những con lật đật thay cho hình dấu người, và trên đó ta có thể vẽ bất kỳ một khuôn mặt nào, kể cả khuôn mặt của Lola Dhol. “Ta là tất cả mọi người” chị lẩm bẩm nói với chính mình, và có thể là mẹ của ta. Và bỗng nhiên chị chợt nhớ ra mẹ chị qua đời khi vẫn còn rất trẻ.

Mặc cho hơi nước lại dần dần phủ lên mặt kính, xoá mờ đi khuôn mặt của chị. Từ khi xuất hiện ở nhà thờ Saint-Sulpice đến khi biến mất ở xứ Middleway là cả 30 năm trời, 30 năm vắng bóng chính mình. Điều làm chị ngạc nhiên là với khuôn mặt này, chị luôn ít nhiều gợi lại sự ham muốn nơi những người đàn bà, sự ham muốn đó đã được khẳng định là tăng gấp bội theo thời gian, trong khi đó thì hình như chị đã già đi và trở nên kém phần hấp dẫn hơn. Trên thực tế, hình dáng cơ thể bên ngoài ít dính dáng đến những phản cảm mà chị gây ra. Sự giáo dục mà chị đã nhận được ở nhà thờ Saint – Sulpice thực sự là khắc nghiệt, luôn phải giữ kẻ, luôn phải ý tứ. Sự giáo dục này đã ít nhiều tạo nên tính cách của chị và nhờ nó một phần mà chị đã trở thành nhà văn, cái nghề mà ở Pháp và nhất là ở đây – cái xứ Middleway này, thường tập hợp lại tất cả những ham muốn và đẩy chúng vượt xa hơn hẳn ranh giới của những ham muốn tình dục. Chị thực lòng cảm ơn Gloria đã tỏ lòng yêu quý chị đến thế. Chưa bao giờ chị để hé lộ ra sự bát hạnh cùng cực về cuộc đời côi cút của mình. Toàn bộ gia đình đã bị xoá sạch trong chiến tranh chỉ t trừ có gì Mimi luôn khác biệt với mọi người và bố mẹ chị là những kẻ có số kiếp khác người níu giữ lại nên đã sống sót. Song hai kẻ sống sót cuối cùng của hai dòng tộc trâm anh thế phiệt đã hoàn toàn bị triệt hạ này cuối cùng cũng bị đốt cháy thành than bụi. Dì Mimi nghĩ rằng chẳng chống thì chày, chị cũng đi theo bố mẹ thôi, nên ngăn cách chị tiếp xúc với thế giới bên ngoài. Không mua bán sách vở gì hết, để làm gì cơ chứ? Mà để chúng vào đâu được? Dì cũng có cùng một luận điệu như thế với các loại đĩa hát, và trang phục, nhưng dì lại có vẻ dễ dãi hơn đối với phim ảnh - loại thực phẩm mà bà thưởng thức ngay tại chỗ và chúng chỉ để lại dấu ấn trong trí tưởng tượng của Aurore khi bà kể lại cho chị nghe về các bộ phim theo cách hiểu của mình và kiểm duyệt gắt gao những tình tiết yêu đương, sao cho nội dung chỉ xoay quanh đề tài chiến tranh. Dì Mimi đã quyết định đoạn tuyệt với quá khứ và lịch sử đã ủng hộ dì, dì cũng giúp Aurore đoạn tuyệt với nó theo kiểu không thể tha thứ được là đốt sạch hết những bức ảnh của cha mẹ chị. Bà chuẩn bị cho tương lai một cõi hư không.

Bà đã dự tính hết cho tang lễ của mình, từ việc hoa táng cho tới việc rắc tro hài cốt và không quên nói cho Aurore hay những điều mà chị cần phải làm nếu như một ngày nào đó chị phát hiện ra thi thể của bà: phải tới xin náu mình trong nhà thờ Saint-Sulpice. Saint-Sulpice là thành luỹ cuối cùng chống lại cái chết cho những người mà bà muốn che chở. Được đón nhận và chăm sóc bởi những nữ tu sĩ của nhà thời trong thời kỳ chiến tranh, bà cụ già này nghĩ rằng nơi thành kính đó sẽ còn có thể cứu vớt được đứa cháu gái thoát khỏi những biến động có thể dẫn tới cái chết đến với cuộc sống vốn đã rất mong manh của nó: cháu chẳng có gì cả, cháu chẳng còn ai thân thuộc, cháu chẳng còn ai nữa cả.

Thái độ này đã tác động đến việc mua đồn ăn dự trữ, bà chẳng mua bán gì cả, vì sợ rằng đến giờ thần chết đón bà đi chúng vẫn còn sót lại trong tủ thức ăn. Tủ này phải trống rỗng, sạch trơn, cũng giống như tất cả mọi ngăn kéo tủ đứng, tủ quỳ, tất cả các ngăn giá sách, những trang an bum ảnh của toàn thể gia đình. Nếu không có thứ đồ ăn chắc dạ của nhà thờ Saint-Sulpice, Aurore có lẽ đã phải sống lắt lay bên bờ vực của cái đói vì dì Mimi luôn quan tâm tới bệnh đái tháo đường của chị nên cấm tiệt tất cả mọi đồ ngọt, và bà thường cân từng khẩu phần bánh mì.

Nói tóm lại, trong cái tuổi thơ nghiệt ngã này cũng có những điều thuận lợi, đó là có lẽ không một ai lại muốn đánh tráo cuộc đời của Aurore, chính Aurore phải sáng tạo ra tất cả, bạn đồng hành của chị là những nhân vật trong truyện, những câu chữ trong nhiều cuốn sách, những bản nhạc trong các đĩa hát, những hình ảnh trong phim, cho đến thậm chí cả hương vị trong bánh ga tô. Cuộc đời thật làm chị bối rối, vì chị chẳng theo một khuôn mẫu nào cả. Chị chỉ dùng những nốt nhạc đầu của đời sống thực tại, mà không cần gì đến bản dàn bè. Khi viết, có những lúc chị cảm thấy rất lúng túng trong việc sắp xếp những nhân vật bằng xương bằng thịt ở cạnh nhau, những nhân vật này luôn ứ đầy những mâu thuẫn và những cảm xúc phức tạp, so với những nhân vật mà chỉ cần nắm bắt những lo-gíc để cho chị hiểu được sự phức tạp của chính mình. Sự luyện tập thường xuyên hàng ngày để khỏi phải phân biệt hiện thực của sự dối lừa, kỷ niệm của sự sáng tạo đã trở thành sân chơi duy nhất và hết sức lý thú đối với chị; chị xuất hiện trong cuốn tiểu thuyết cũng giống như chị đang đứng trước ngưỡng của của tất cả mọi sự có thể, tuy nhiên vẫn phải thú nhận rằng vẫn có mọt vài thiếu hụt và một vài nhược điểm về tính cách và nhất là về thân thể chị, thân hình ấy không chịu chấp nhận những điều mà chị đã bịa đặt, thêm thắt cho: Chị đang tự suy mòn đi. Để thực hiện hoài bão cao cả của mình, lẽ ra chị phải có một thân hình to khoẻ. Chị nhớ lại cuốn kinh thánh mà chị đã khám phá ra ở nhà thờ Saint – Sulpice và sự thán phục kiểu trẻ con đối với việc làm của Chúa mà chị đã hiểu một cách hết sức gần gũi, rằng cần thiết phải nghỉ ngơi, vào ngày chủ nhật trong tuần.

Nếu như nhà thờ Saint-Sulpice - chị luôn nói nhịu từ này, bù lại cho chị những khẩu phần ăn thiếu thốn của gì Mimi, thì cơ quan này cũng chẳng độ lượng gì hơn về vấn đề sách vở. Những cuốn sách được cẩn thận khoá chặt trong một ngăn tủ nhỏ xíu ăn sâu vào bên trong một tấm thảm lớn phủ kín toàn bộ bức tường. Chị chỉ có những đoạn trích để nghiên ngấu cho đã cơn thèm sách, trong năm cuối cùng của trường trung học, chỉ những ai bị phạt ở lại mới được đọc các tác phẩm văn học day cộp của linh mục Desgranges, còn trong suốt thời kỳ tựu trường là những đoạn tóm tắt trong những tác phẩm của Castax và Surer.

Chị đã đọc tất cả những gì có được, ngay cả những thứ không thể hiểu nỗi đối với một đứa trẻ 12, 13 tuổi như: Cuộc đời của loài ong, Chuyện xảy ra trong tu viện Port-Royal. Từ cuộc sống của một loài ong tới cuộc sống của những nữ tu sĩ, chỉ có một vài từ mà lại làm nên cả cuốn tiểu thuyết. Chị đọc theo kiểu của những người tù binh chiến tranh: vừa tỉ mỉ lại vừa giận dữ say mê; nhấm nháp từng tý chút, từng dấu chấm, dấu phẩy; đêm về lại lật từng trang trước cặp mắt khép hờ khi nỗi nhớ quê hương bùng lên quá mạnh mẽ. Chị chưa bao giờ đọc để giải trí, hay đọc để học cả, mà đọc để mà đọc vậy thôi. Đọc chỉ để mà đọc, song cũng tập trung và những đoạn trích như vào những bài cầu nguyện mà thời đó chị vẫn phải đọc to lên bởi vì ai cũng muốn giải thích cho chị hiểu những từ vựng khó hiểu, những từ này đôi khi vừa mang hình ảnh điên dại lại có tính bất lịch sự. Cuốn từ điển, món quà tặng duy nhất của chị trong ngày lễ ban thánh là vật duy nhất chị sử dụng để ôn tập, rượt đuổi theo bọn bạn cùng lớp do sự chậm chạp về kiến thức bị sút kém do sự giảng dạy của nhà thờ tin lành, món quà chị nhận được đêm Noel vào giờ làm lễ lúc nửa đêm, đối với chị cũng có vẻ giống như cuốn sách của mọi cuốn sách. Để phá vỡ tuần nhịn ăn, người ta đã cố tình đem tới cho chị một cốc sô-cô-la, nhưng vị si-rô đắng chát của thứ đồ uống này cũng chẳng làm cho chị thích thú gì mà lại càng làm cho chị xa rời thêm những thứ đồ ăn hàng ngày để mà gắn bó hơn nữa với cuốn từ điển.

Chỉ vào năm ngoái, có thể là vì khuôn mặt của Lola cho phép chị vượt qua sự cấm đoán này, nên chị mới dám bước vào một hiệu sách và mua cuốn Nàng công chúa bé nhỏ xứ Castille . Một sự mới mẻ chăng? Hiệu sách đã quyết định hộ chị cũng giống như một người bán hàng quần áo sành sỏi còn biết rõ hơn cả bạn về những đồ hợp với màu da và quyết định thay bạn trước khi bạn quyết định cho chính mình có nên mua nó hay không. Montherlant, nhà tạo mốt tài ba đã quá lạm dụng trong lĩnh vực mốt này những cái “giống như”, hoặc những cái “ví thử như”, những từ này thường bị các thầy cô dạy môn văn học trong nhà thờ Saint-Sulpice gạch đi ngay lập tức trong những bài tập làm văn của Aurore thuở trước, ngược lại trong những năm sau này, chị lại là người hay sử dụng rõ ràng những từ này nhất và không hề có một chút ân hận nào cả. Từ cuốn Nàng công chúa bé nhỏ xứ Castille , chị lại liên tưởng đến người tổ trưởng của chính mình, trong cuốn Những thiếu nữ , tên của cuốn tiểu thuyết chẳng nói lên điều gì nhưng nó lại củng cố thêm trong chị ý tưởng rất phổ biến thời bấy giờ và tương đối ủng hộ bởi những người xung quanh, đó là bọn đàn ông không thích phụ nữ và luôn cố tình để lộ cho phái yếu thấy điều ấy khiến cho những người đàn bà này trong chừng mực nào đó buộc phải hành động, làm ra vẻ như đang đồng tình với kẻ khác giới.

Đọc không phải là vô hại, người ta luôn nhắc đi nhắc lại với chị điều đó. Những đoạn văn gây ấn tượng quá mạnh do tính cách đặc biệt và muộn màng của chúng đã gây cho chị một cảm giác kinh hoàng mà giờ đây, mỗi khi chị lật giở lại trang quá khứ của đời mình, chị lại gán chúng là thủ phạm của cuộc hôn nhân đổ vỡ giữa chị và Người Cán Bộ Hành Chính, và sự phục tùng của mình trước sự đối xử tệ hại của hắn trong suốt thời kỳ chung sống.

Đôi kh Aurore tự hỏi không hiểu sao chị lại có thể vẫn tiếp tục sống sau sự mai một của trí nhớ, cái trí nhớ mà dì Mimi đã cố công làm chị quên đi một cách vĩnh viễn. Chị cũng không hiểu sao nổi là trong những giây phút lâm chung, vì sao dì ấy lại không nói với chị rằng, thay bằng việc cuống cuồng chạy vào cầu cứu các nữ tu sĩ trong nhà thờ Saint-Sulpice thì có lẽ chị nên uống một thứ nước gì đó rồi ngoan ngoãn lên giường nằm chờ đợi thần chết đến mang đi luôn thể? Aurore luôn có kiểu phục tùng đến lạ lùng, một thứ tình yêu cuộc sống hết sức yếu ớt, chị đã chấp nhận một sự sắp đặt, và sự sắp đặt này còn vượt quá cả sức để kháng khiến chị không sao cưỡng lại được lòng tốt của dì Mimi để có thể kết thúc dứt khoát một lần cho xong. Theo một ý nghĩ nào đó thì dì Mimi đã gả bán chị ngay từ hồi đó.

Có một người thanh niên còn rất trẻ và rất nhiều tham vọng vừa mới vượt qua một kỳ thi tuyển vào bộ ngoại giao và không hề muốn giống như đông đảo thanh niên thời đó là tòng quân để tham gia vào cuộc chiến tranh ở Algerie, Aurore không hề nghĩ đến hậu quả của một cuộc hôn nhân sắp đặt, nên để mặc cho anh chàng tự xung là Marlon Brando tán tỉnh lôi kéo. Hắn rất say mê Lola Dhol, ngay cả những sở thích của nàng, những mảnh xu-chiêng in dấu Vichy và thậm chí là cả những chiếc ao chui đầu có những hình kẻ ngang dọc. Hắn mua những cuốn sách mà nàng đọc, hình ảnh nàng với mái tóc bồng bềnh trước gió trên bờ biển vùng Normandie và lẩm nhẩm hát những bài hát có vẻ như nhạo đời, song nhờ những bài hát đó mà nàng lại nổi lên như một danh ca. Trong cuốc sống chung giữa Aurore và chồng, mỗi người có một thần tượng cho riêng mình, dường như những vị thần bản mệnh này dạy họ những động tác biểu thi tình yêu. Họ đang đóng phim với nhau.

Vào một ngày tháng Sáu cùng với chiếc va li to bự Aurore cập bến ở nhà ga Austerlitz để có một cuộn hội ngộ ngắn ngày. Hắn đến đón chị với chiếc xe mui trần nhỏ xíu đến nỗi mà khó khăn lắm họ mới chất được chiếc va-li của Aurore lên xe. Hắn làm chị choáng ngợp trong tiếng ồn ào, trong ngôn từ, trong tiếng nhạc, trong những buổi đi xem triển lãm và trong cả những ý kiến hết sức dứt khoát, rõ ràng. Hắn thường kết luận tất cả những gì hắn nói cho chị nghe và chỉ cho chị thấy bằng: Một cô gái trẻ thì phải thích những đồ thế này, đúng không?... và buộc chị phải chấp nhận điều đó, trừ phi hắn muốn kiểm duyệt lại từng phần một cuốn cẩm nang quyến rũ của mình đối với cô gái đến từ tình lẻ: gồm thông minh, sự năng động tài ba, thái độ dứt khoát. Cú hạ ván cuối cùng là việc hắn mời chị đến bể bơi Deligny. Chị đến cửa hàng bán đồ phụ nữ, chọn mua một chiếc áo tắm đặc biệt có những đường kẻ ngang dọc được dùng để tăng chỗ này, giảm phần kia, nhưng nó lại biến cơ thể chị thành những mẫu xúc xích, nó đè nén, nó bơm phồng chị tạo ra một bộ ngực vĩ đại không muốn teo khô đi.

Khi hắn thấy mình đã có thể điều khiển được con cá bị mắc lưới và con cá đó khó mà tự thoát đi ngay được, hắn thường tung ra những ngón đòn phức tạp để khẳng định quyền chi phối đối với chị. Ngay lập tức, hắn đã chứng tỏ cho chị thấy sự thua kém rõ ràng của chị. Từ trí tuệ, quan hệ xã hội, cơ thể và cả về mặt học hành, chị chẳng thành công trong lĩnh vực nào hết, và điều đó tạo cho chị một vẻ mờ nhạt, một kiểu tĩnh tâm giả tạo kìm nén sự lo lắng làm cho khuôn mặt chị luôn ngơ ngác ái đi cả vẻ đẹp tự nhiên. Hắn thấy chị đần độn và rất lấy làm hài lòng. Hắn cũng cảm thấy chị dễ coi, xinh xắn nhưng không bao giờ ân ái với chị, bằng cách ấy hắn làm cho chị hiểu rằng mình không hề hấp dẫn.

Chị nhớ lại toàn bộ quãng thời gian ấy trong cuộc đời, hàng sáng chị thức dậy buồn bã và đau đớn trên chiếc giường cưới, mắt đẫm lệ. Trong suốt ba năm chung sống, chị không hề giữ lại được một kỷ niệm vui vẻ nào. Không một chuyến du lịch cùng nhau, không một bữa cơm nào lại không có sự cãi cọ và phần thua luôn thuộc về chị. Bao giờ cũng là lỗi tại chị và hắn bắt đầu có ác cảm với chị.

Hắn chia tay chị để đi nhận công tác ở vùng Trung cận đông. Khi tất cả những va-ly đã xếp gọn ở cửa, xe taxi vừa từ từ đến, thì có lẽ đây là lần đầu tiên hắn biểu thị cử chỉ âu yếm của tình vợ chồng, hắn xiết chặt chị trong vòng tay, xoa đầu chị. Giống như một con chó! Chị nghĩ bụng, giống như một con chó, thật vậy, cử chỉ vuốt ve mà hắn ban phát cho chị giống như đối với một con vật chứ không phải đối với một con người, làm chị nhẹ nhõm đi được phần nào. Anh cũng có thể là người tốt, dịu dàng và đầy tình nhân ái, chị tự nhủ. Ta cũng có thể có những ngày tháng êm đềm và những đệm dịu ngọt cạnh anh và rồi niềm hy vọng sẽ lại nảy sinh, và biết đâu ta cũng sẽ giữ được anh ở lại. Nhưng với điều kiện phải là một con chó, lý trí của chị trả lời và trong khi hắn vẫn lùa đi lùa lại bàn tay trong mái tóc chị. Chị đưa mắt ngước nhìn căn phòng mà họ vừa dọn đi, những mẩu giấy lộn, những cuốn sách bỏ ngỏ, tất cả nhữmg thứ đó nói cho chị biết mình không phải là một con chó, và chị thở dài luyến tiếc.

Vào thời kỳ đó Lola Dhol nổi danh khắp nơi, trên các biển quảng cáo giăng đầy các khu phố, trên báo, trong các tạp chí. Nàng còn trở thành nữ cố vấn thời trang và biểu tượng của sắc đẹp hiện đại. Vào một buổi chiểu, khi xem một bộ phim nàng đóng, Aurore đã bật khóc nức nở cho cuộc đời hẩm hiu của mình đã bị vùi dập ngay trước khi nó kịp bắt đầu, cho sự có đơn cùng cực, cho nỗi sợ hãi không thể kìm nén được của mình trước lũ đàn ông. Đứng trước một Lola rực rỡ, một Lola mạnh mẽ hết sức, chị nhẩm đếm tất cả sự kém cỏi thiếu hụt của mình. Thế mà họ lại rất giống nhau về hình thức. Khi ra khỏi rạp chiếu bóng. chị thề sẽ không bao giờ còn đi xem những bộ phim có nàng đóng nữa và chị đã giữ đúng lời hứa của mình. Song cuộc đời vẫn là cuộc dời, tên tuổi của Lola ngày một mất dần đi trên màn hình. Còn tên của Aurore lại ngày một xuất hiện dẫu chỉ là hết sức khiêm tốn so với nữ minh tinh màn bạc, song lại hết sức thường xuyên, đều đặn trong các bộ phim tài liệu.

Là một người đàn bà dịu dàng và thuỷ chung nhưng bởi những biến cố trong cuộc đời, tình yêu đổ vỡ do ly dị, chị khiến cho người đàn ông chung sống với chị luôn có cảm giác lo lắng, bấp bênh. Trong nhiều năm, chị đã mòn mỏi kéo lê ý nghĩ này theo mình, và chị đã cố gắng trở thành một người đàn bà độc lập như hắn mong muốn. Công việc chiếm hết nhiều thời gian của chị, ban biên tập hãng phim tài liệu về các loài động vật cử chị đi khắp nơi trên thế giới, đến những vùng đất xa xôi nhưng đều giống nhau như đúc ở cái vẻ hoang dã, ở những nơi đó chị như bị tách biệt hẳn với thế giới: Không điện thoại, không một tiếng chuông reo ngoài cửa, không thư từ điện tín... ý muốn nói chị đang chết dần chết mòn trong sự chờ đợi một cú điện thoại, một lá thư và cả tiếng chuông cửa. Tay Cán Bộ Hành Chính chẳng bao giờ gọi điện cho chị, còn những lá thư cũng thưa dần di, một năm một lá và thậm chí cả một thời kỳ dài 2 năm cũng chỉ có độc một lá thư ngắn ngủn cộc lốc. Hắn bảo chị hãy gửi ảnh cho hắn. Chị xếp gọn những lá thư của chồng trong túi xách tay và trong suốt những năm tháng đó, chị không hề tỏ ra trung thực với các tay thợ ảnh. Mỗi lần đứng trước ống kính, chị nhìn ngắm người chồng cũ với nụ cười hạnh phúc của Lola Dhol. Một hôm chị lấy kéo cắt tấm ảnh một nữ diễn viên trẻ trong vai người lái xe tin đăng trên tờ Thế giới màn bạc mà chị mua trên kè sông Seine, chị gửi cho hắn nhân dịp đầu năm. Hắn đã biên thư trả lời chị ngay với hàng chữ: Sao em lại mãnh liệt như vậy?

« Lùi
Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của paule constant