Nỗi Niềm

Lượt đọc: 576 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 16

Nhưng làm sao mà cậu lại biết được điều ấy? - Gloria bật hỏi.

- Tôi có biết gì đâu, mà tôi chỉ đoán chừng thôi. Mà cũng không hẳn thế, đấy là do bà bói đã vạch đường cho, - Babette trả lời. – Bà ta nói rằng tôi phải cẩn thận với một phụ nữ vận đồ xanh.

Chị nghĩ ngay đến Sweetie, cũng như mỗi lần có ai đó nói với chị về một người đàn bà có khả năng gây bất hạnh cho chị, điều đó rõ ràng như ban ngày đến nỗi bà bói còn chỉ rõ ra Sweetie chính là cây Q pích. Cây Q pích này cứ đảo qua qua đảo lại mãi trong quẻ bài của Babette như thể tất cả mọi niềm bất hạnh đều tập trung hết trên người đàn bà bận toàn đồ đen, và do vậy toàn bộ phụ nữ trên hành tinh sẽ đươc giải tỏa khỏi mọi ưu phiền. bị tuyên bố là kẻ thù của một kẻ thù duy nhất của toàn bộ phái nữ, chị đã được đặt vào vị trí số một để sự tin rằng mình là bạn của tất cả cộng đồng.

Nhưng lần đó bà nói lại không buộc tội Sweetie. Bà ta đã lật cây Q rô màu xanh và Babette biết rõ rằng chẳng bao giờ Sweetie lại bận đồ màu xanh. Lục tung trí nhớ điểm lại tất cả các tủ áo mà chị đã từng có dịp làm quen, Babette hình như đã quên khuấy chuyện đó, cho tới một hôm trong một buổi tiếp tân, chị đã bị một chiếc váy dạ hội màu xanh thu hút mà chủ nhân của nó là một trong những cô gái tóc vàng khá xinh đẹp để có thể trở thành một nhân viên lễ tân hay một cử nhân của môn nhân chủng học. Đó có thể là bất kỳ một ai đó, miễn là cô ta đừng có vận đồ màu xanh! Babette tiến lại gần kẻ tình địch.

Ai Đó tỏ ra hết sức bối rối khi đứng trước mặt Babette Cohen quyền thế: Giám đốc khoa văn học Châu Âu, thành viên có thế lực của ủy ban nghiên cứu về Shakespear, chủ tịch ủy ban hội thảo báo chí – nơi dẫn dắt tinh thần của trường đại học. Bằng uy thế của mình, Babettt biết rất rõ rằng chị thường gây bối rối cho những người phụ nữ trẻ mà chị tưởng tượng rằng mình luôn là hình mẫu lý tưởng của họ. Như lúc này, chị cố gắng gây thiện cảm ới cô gái trẻ tóc vàng. Cô bé mong muốn trở thành tiếp viên hàng không – giấc mơ thời con trẻ mà một khi do vóc dáng của mình đã không thể trở thành diễn viên múa hay người mẫu, sự từ bỏ đầu tiên khi ta có chút nhan sắc.

- Ô hô! - Babette nói và cảm thấy sung sướng thay cho Ai Đó đã tìm được một sân chơi trí tuệ khiến cho cô vẫn giữ được thế thượng phong.

Babette nói:

- Ông xã nhà tôi là phi công đấy.

Ai Đó lại càng run lập cập hoảng loạn, cả người cô ta đỏ rực trong chiếc váy xanh. Cô có biết Chàng Phi Công.

- Thế lại càng hay! - Babette vẫn tiếp tục, - hôm nào cô đến nhà dùng cơm chứ!

Và chị quay gót, bỏ lại một vật thể đỏ rực nằm trên một hình khối xanh biếc với cảm giác chị vừa mới cho cô bé ngốc nghếch kia một cú trời giáng. Chị thề sẽ không bao giờ còn bận tâm với những người mà chị chỉ vừa mới xuất hiện đã bị gây một ấn tượng mạnh đến như vậy! Đúng là mất thời gian một cách vô bổ!

Từ Bordeaux, mẹ chị gọi để chúc mừng sinh nhật:

- Con yêu, đừng có làm việc nhiều quá… - một lúc chờ đợi… một âm thanh vang vọng lại và chị lại nghe thấy giọng mẹ rít lên. - … Bây giờ con đã 47 tuổi rồi, tuổi mà con người ta bắt đầu cảm thấy mệt mỏi… - Chị lại nghe thấy tiếng dầu mỡ nổ lách tách và giọng mẹ chị lại mất hút.

Babeete gác máy và vẫn đứng cạnh điện thoại chờ mẹ gọi lại. Đang bận quần áo tắm, tiếng chuông reo đã làm chị rời khu vườn chạy vào, nơi đó chị đang tỉ mẫn nhổ những cây cỏ dại mọc tràn trên lối đi. Chị không cảm thấy mệt mỏi, mà ngược lại, tiết trời đẹp, cộng với nhiệt độ nóng ấm của mùa xuân lại gây cho chị niềm hưng phấn, cả khu vườn sẽ trở nên cực kỳ lộng lẫy. Những nụ hoa tầm xuân,và vội vài năm trước còn ngượng nghịu chưa dám nở,thì bây giờ đã xòe rộng thành từng cụm,cánh hoa dày đan sát nhau,cây đậu nành lan tỏa chiếm toàn bộ phần trước nhà tỏa hương thơm ngát,con mèo cái đang ngồi rình một con chim sâu to đại trên cành.Đối với ngày sinh nhật mà chị đã quên béng và mẹ chị đã rất vụng về theo kiểu của mình đã nhắc lại cho chị nhớ thì khu vườn đã đem tới cho chị một niềm vui tràn ngập.Phải mất 20 năm để biến một mảnh đất xa lạ thành nơi ở than thuộc của mình,thành tổ quốc của mình, phải mất 20 năm để mình thuộc về một nơi nào đấy mà không bao giờ muốn rời chúng mà ra đi nữa.

Nhưng bây giờ, điều mà mẹ chị vừa nhắc lại làm chị hơi cụt hứng. Ngồi bên thành ghế phô-tơi chờ chuông điện thoại gọi lại và chắc mẹ chị sẽ tiếp tục nói rằng chị ôm đồm quá nhiều: nghiên cứu nhiều, làm việc nhiều, bằng cấp nhiều, tiếp tân nhiều, đi đây đi đó nhiều, xuất bản nhiều… Đối với gia đình Cohen thì bao giờ cũng nhiều! Basta, Babette cáu bẳn lẩm bẩm - Basta với cuộc sống eo hẹp của cô, sự phục tùng mù quáng của cô, nỗi sợ hãi của cô khi phải quyết định một điều gì, niềm tự do khi cô quá thành công… Vẫn chưa đi hết nửa cuộc đời mà chị thấy mình như đã trăm tuổi và đó là điều tốt nhất còn xót lại để chị tiếp tục cuộc sống, giống như người làm vườn đã gieo hạt vào những nơi hoang vắng để rồi chỉ còn việc đi hết cây này đến cây kia để hái quả!

Viên Phi công chạy ào vào như một cơn gió, anh ta quay vào như một cơn gió, anh ta quay về tìm tập hồ sơ bị bỏ quên, anh đi thẳng vào phòng làm việc mà không nhìn thấy Babette. Chị chợt nhận ra là mình trở nên xanh xao, ánh nắng mặt trời chỉ làm đỏ cháy hai bả vai và phần đùi phía trên, trong chiếc áo tắm này, thay vì làm cho cơ thể chị thon nhỏ lại do phần trên đươc khoét sâu – một mốt đang rất thịnh hành thời nay thì lại chia cơ thể chị làm hai phần nằm ngay trong phần mỡ bìu xìu của bộ hang phình to phúc hậu. Song tính chị vẫn vậy, vẫn thích gắn bó với các loại áo quần mà chị đã từng mặc với chiếc áo tắm bạc màu xanh lục này. Chị giữ lại và luôn sử dụng tất cả nhung thứ đó là bởi vì những năm trước đây, ở Hawaii, Nhờ chúng mà chị đã chinh phục được chàng Phi công,chị đã mặc chúng khi xuất hiện trước Chàng bởi những đường nét có dáng nữ thần của mình.

Chị thoa kem lên toàn bộ cơ thể, và do không muốn làm bẩn chiếc ghế đang ngồi, chị dang rộng hai chân. Lẽ ra chị nên đứng hẳn dậy, hóp bụng lại, vắt chéo hai chân, nhưng những điều mà chị vẫn làm một cách rất tự nhiên khi chỉ có một mình, hay khi mặc áo quần tử tế thì chị lại không dám làm khi chỉ mặc có độc chiếc áo tắm vì sợ sẽ trở thành trò hề hay một kẻ trêu ngươi dưới cái nhìn của chàng Phi Công. Anh ta sẽ còn quay trở lại phòng khách và chị thấy bối rối khi bị anh bắt gặp trong tư thế này, kém phần duyên dáng so với lúc vận quần áo tử tế, và thật sự xấu hơn nhiều so với lúc chị hoàn toàn khoả thân. Thật sự bất hạnh cho cặp đùi mở rộng, bụng tròn chỉ chực nhảy ra khoả quần tắm, cặp vú đồ sộ vượt ra khỏi chiếc xu chiêng không khung; trong cùng một khoảng khắc, chị bỗng cảm thấy bải hoải và cu rúm lại.

Ngạc nhiên, anh thấy chị ngồi chết dí cạnh máy điện thoại với ánh mắt chứa đầy hổ thẹn mà anh không hề nhận ra, ánh mắt chứa chan bao nhiêu nỗi buồn phiền, sự chối bỏ, quá ủ rũ đến nỗi anh nghĩ rằng chị đã biết tất cả và đã đến lúc chính anh phải thông báo cho chị cái tin đó, nếu không thì sẽ trở thành kẻ bạc nhược. – Babette, anh nói – hãy dũng cảm lên, vì những điều mà anh sắp nói ra… Anh ta vừa mới vào đề mà chị đã tưởng như trời sập. Anh bị ung thư, chị sẽ vĩnh viễn mất anh. – Tình yêu của em, tình thương của em, chị kêu lên – Em yêu anh vô cùng, và nhào cả cơ thể đang nhớp dính đầy kem vào cánh tay chồng, nhưng đôi cánh tay vững chãi ấy đang cố gắng hết sức đẩy chị ra.

Thông báo về sự ra đi của mình với Ai Đó đã được chính thức nói ra, nhưng chị vẫn không nhận thấy sự nhẹ nhõm xuất hiện trên khuôn mặt anh. Nếu như số phận không thể thực hiện được hoàn toàn niềm mong ước của mình, thì thôi đành thực hiện một phần nhỏ vậy: Chàng Phi Công của chị sẽ mãi mãi khoẻ mạnh năng động và hạnh phúc như chị vẫn chỉ yêu cầu mỗi điều ấy ở nơi anh. Hãy ở lại bên em, lẽ ra chị đã có thể nói thêm điều ấy, hãy khoẻ mạnh và hạnh phúc ở bên em! Nhưng điều đó số mệnh nào có nghe thấy gì đâu. Chị khóc ròng. Chị nài nỉ: Tại sao anh lại muốn cưới cô ta? - Bởi cô ấy trẻ quá, chàng Phi Công trả lời – còn em thì mạnh mẽ quá.

Bà bói đã tuyên bố với chị như vậy, màu xanh đã bao phủ toàn bộ cây Q rô, và chính cây Q rô này lại bị cây Q pích trùm kín. Sweetie luôn ủng hộ mối tình giữa chàng Phi Công và Ai Đó. Bà đã chịu đựng hết nổi cuộc hôn nhân gần như không thể đã hành khổ bà và cuối cùng thì sự đớn đau nhức nhối ấy cũng được xoa dịa bởi bàn tay cô bé tóc vàng còn nguyên sự tươi trẻ mà bà đã từng có khi bà cũng vào độ tuổi ấy, lứa tuổi có lẽ cũng không lớn hơn tuổi đứa cháu nội bà nếu như chàng Phi Công không tự mình đi triệt sản vĩnh viễn.

Đến lượt Gloria nhìn thấy trong con người chàng Phi công một thằng đểu chuyên lương gạt vợ - còn vợ thì quá mù quáng nên không nhìn thấy điều đó. Babette biện bạch rằng đó hoàn toàn là lỗi của bà mẹ chồng, là công việc của chị đã từng tí, từng tí một phá hoại ngầm hạnh phúc gia đình mà chị không hay biết, và do cả nỗi buồn muôn thuở của chị nữa. Thiếu chút nữa thì họ cãi lộn nhau nhưng rồi cả hai lại cùng đồng ý với nhau ở một điểm: Kẻ có lỗi chính là con nhỏ tóc vàng bận đồ xanh, và toàn bộ cộng đồng hãnh tiến cùng thế hệ với cô ta. Những người đàn bà trẻ đầy tham vọng này ngay lập tức đã lao vào cuộc chạy đua tìm danh vọng cùng với những người thuộc thế hệ trước như Babette và Gloria… Trong đầu họ không mảy may nghi ngờ là chiến thắng sẽ thuộc về giới trẻ. Các cô kèn cựa nhau cho đến tận trang cuối của bản luận văn, mà các cô cho rằng nhờ nó các cô có thể dễ dàng tìm thấy bất kỳ một công việc gì vừa ý. Các cô luôn xuất hiện trong các cuộc hội nghị, hội thảo, họp báo… và không ngừng gây ra những vụ xì-căng-đan để gây sự chú ý cho mọi người mỗi khi có dịp. Khi được chỉ định đọc những bài tham luận của mình, các cô đọc với một vẻ cương quyết không hề phai chút ngượng ngùng. – Chúng là những kẻ giết người, với chúng chẳng còn gì là thiêng liêng nữa. Babette cắm cẳn – Chúng chỉ có một ý tưởng nung nấu trong đầu đó là sự nghiệp.

- Nhưng cũng vẫn những con người ấy, Babette tiếp tục nói – khi các nàng bị tình yêu lôi cuốn thì không ai còn nhận ra các nàng nữa, các nàng cũng hét toáng lên tận vầng trăng, cũng gào thét, cũng gầm gừ. Các nàng vứt bỏ tất cả mọi lời cam kết về sự nghiệp, sẵn sàng đối cháy hết tất mọi học thuyết của chúng ta trên giàn thiêu của những mụ phù thuỷ già.

Chị đã từng gặp những cô gái rất tiến bộ, có trình độ hẳn hoi cứ bám lấy đàn ông nhằng nhẵng, biểu thị tình yêu một cách thái quá, trong khi đó thì những người đàn ông này chẳng đòi hỏi họ nhiều đến thế, cũng chẳng yêu cầu họ phải dâng hiến hết mình đến thế. Và nếu như vô tình các nàng biết được rằng kể từ đây không còn niềm vui của tình mẫu tử nữa, thì các nàng đến trước mặt chúng ta, hai tay chống nạnh, phô ra cái bụng tròn được cuốn trong những lớp khăn đỏ rực, hay đóng gọn trong những chiếc quần yếm rộng thùng thình, để giải thích cho chúng ta biết rằng các cô giờ đây đã biết rõ bí mật của hạnh phúc, còn chúng ta với chủ nghĩa nữ quyền đã hoàn toàn sai lầm!

- Đúng thế, - Gloria nhận xét với một giọng chua chát, cay đắng không hợp chút nào với tính cách thường ngày của chị, - và thật bất công. Họ chẳng có gì hết, chẳng có gì ngoài tuổi trẻ và nữ tính mà chúng đã trải qua không đúng lúc trong những vùng rừng núi bị cấm đoán đủ điều và những khó khăn mà ngày nay bọn họ khó hình dung ra, và chúng ta gần như buộc phải quên đi, nếu không thì sẽ bị coi là lẩm cẩm.

- Thật chẳng đáng chút nào, - Babette dựa vào đó nói, - lại còn những gã đàn ông nhảy vào cuộc chơi của họ nữa chứ!

- Chúng ta đã không bao giờ chấp nhận những gã đàn ông đó trong cuộc chơi của mình. - Gloria đáp lại. – Chúng ta đã làm việc mà không cần sự có mặt của bọn họ và có lẽ điều đó lại càng tốt hơn cho bọn ta. Tôi mà thấy chúng quay lại với các nàng đàng điếm này thì tôi bắt bọn chúng phải sùi bọt mép. Tôi có cánh tay dài lắm. Châu Mỹ kể ra thì cũng rộng thật, nhưng vẫn không đủ chỗ cho bọn khốn ngốc nghếch này.

- Thôi đi, - Babette rên rỉ, - lúc nào chị cũng lý luận như những mụ già tồi tệ trong thời của chúng mình, những con mụ luôn kênh kiệu với tụi mình còn chúng mình ai nấy đều trốn tránh mỗi kỳ thi; các mụ ấy căm ghét tụi mình vì tụi mình trẻ trung và xinh xắn!

- Thì đã sao nào? - Gloria đáp lại. - Tôi chỉ là một con mụ già tồi tệ, - chị đập vào thành hộp để đánh thức con vật. - Ê, hoạt động một chút ở trong ấy đi chứ!

Babette đứng lên đặt một chiếc tách không xuống bồn rửa. Chị không muốn đến lượt mình trở thành một mụ già lắm điều tồi tệ. Chị là một giáo viên có trách nhiệm và tâm huyết. Để được mọi người lắng nghe, chị đã phải có một thái độ rất ân cần song cũng rất nghiêm túc với sinh viên - những người luôn sợ sự hóm hỉnh như một biểu hiện lừa dối của quyền lực trí tuệ. Trình độ tiếng Pháp của chị bị chậm lại, nó trở thành một thứ ngoại ngữ mà chị buộc phải tách rời ra từng từ để giúp chúng lưu thông dễ dàng hơn, và chị thường đánh vần từng chữ cái một để chắc chắn rằng mọi người đều hiểu. Chị đánh mất dần đi tính nhạy cảm của thứ ngôn ngữ, mà trước đây chị vẫn thường sử dụng một cách điêu luyện giống như chàng hiệp sĩ đối với cây kiếm của mình. Trí tuệ chi đang mòn mỏi, chết dần trong tiếng Pháp.

Nhưng chị cảm phục sự dũng cảm và năng lực của những người phụ nữ trẻ dám lăn xả vào tất cả lĩnh vực, trong một cuộc chiến không ngừng nghỉ mà đời sống của người phụ nữ đời nay đòi hỏi. Chị thấy hình như mình đã thành công trong việc tự bảo vệ mình hơn các nàng. Các nàng cũng tự bảo vệ mình nhưng lại ôm đồm quá nhiều thứ, luôn muốn rút ngắn tất cả và lại muốn chế ngự tất cả. Chính những cô gái trẻ này làm cho chị phải kinh ngạc và thán phục. Tiến thẳng về phía trước với tư tưởng của kẻ chiến thắng, với eo bụng chim én, với đôi cánh chim câu, mỗi cô sáng tạo ra một bài nhã ca của riêng mình.

Ánh sáng ùa vào từ cửa sổ làm đôi mắt chị nheo lại. Chị cố thích nghi một chút phía sau cặp kính với độ sáng và đứng lặng đi một lúc ngắm nhìn cảnh tượng các bà cùng lũ trẻ nhỏ đang đứng quây quan bể bơi

- Cái gì vậy? - Chị cất giọng hỏi

- Sao cơ? - Gloria hỏi lại.

- Cái bọn da đen kia kìa.

- Hôm này là ngày lễ phục sinh. - Gloria trả lời, giọng có vẻ hơi bất bình.

- Tôi xin lỗi, chị biết đấy, tôi chẳng hiểu tý gì về tôn giáo

- Không sao, nếu chị muốn biết chính xác hơn thì đó là những con chiên đang chờ để được rửa tội.

- Nhiều quá nhỉ! - Babette lẩm nhẩm và đột nhiên bỗng trở nên mơ màng. Điều đáng ngạc nhiên ở Gloria, bởi vì chị là người da đen, dù màu da của chị có sáng hơn đôi chút vẫn là dẫn da đen, với tất cả lòng say mê mà chị đã bỏ ra để cố gắng gây dựng một nền văn chương châu Phi ở giữa trung tâm nước Mỹ, là chối bỏ việc xác định chị đang sống trong một ngôi nhà gỗ tồi tàn ở giữa trung tâm khu phố dành cho người da đen của xứ Middleway, không được ở gần khu của tầng lớp tiểu tư sản, mà lại nằm về phía những khu vườn, và chị đã quên rằng một ngày nào đó trong quá khứ, chúng cũng đã từng phủ kín bởi những thảm cỏ xanh mượt, còn giờ đây chúng lại trở thành những bãi rác với những lốp xe cao su chồng chất và những ô-tô cũ kỹ hoen rỉ được sử dụng làm chuồng gà.

- Nhiều cái gì? - Gloria vặn hỏi lại và bỗng nhiên trở nên rất hùng hổ.

- Nhiều người rửa tội! - Babette trả lời. Chị tự hiểu ra được phần nào.

« Lùi
Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của paule constant