Nỗi Niềm

Lượt đọc: 577 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 17

Babette quay trở vào, tất cả mọi thứ bày biện trong bếp đều không vừa ý chị. Mọi thứ đều phải sửa sang lại hết, cái đinh hoen rỉ, miếng gỗ dán bong… Gloria đã làm cho căn bếp gióng như một ngôi nhà nghỉ tạm. Chị chất đầy đủ các loại cốc hạ giá và một loạt đĩa cọc cạch không đồng bộ, còn đồ ăn thừa thì xếp hết vào tủ lạnh mà từ sáu tháng nay chị vẫn chưa hề thay nước đá!

Gloria dán những mẫu giấy dính khắp nơi và thường đánh dấu những việc khẩn cấp bằng bút đỏ. Tất cả những việc này đều có màu đỏ hết. Tiếp đến trên tường, chị dán lại những tấm ảnh đen trắng của các nhà văn mà hơi bếp nóng đã làm úa vàng, chị vẫn sử dụng bếp ga, một chiếc nồi cũ kỹ, một vật dụng chết người, khi lửa bốc cao nó nhảy tưng tưng như một con quay trên ngọn lửa.

Babette thấu hiểu được tình trạng khốn quẫn nhân lên gấp đôi do thiếu thấm mỹ của những người không được nuôi dạy trong những điều kiện khá giả. Tuổi thơ của chị thiếu vắng âm nhạc, thiếu vắng nghệ thuật, và tranh ảnh cũng không có nốt, chân trời xa duy nhất là chiếc tivi đen trắng, trên đó đặt một chiếc bình hoa bằng pha lê của xứ Arques được cắm đầy những hoa cẩm chướng giả. Chưa cần đụng tới, sự lộn xộn của Gloria đã làm chị tức điên tiết lên, nó cứ tăng dần đến độ độc ác: cũng như món tóc muối tiêu mà chị ta để chảy tràn xuống cả hai bên thái dương kia, chỉ cần đi nhuộm béng cái là xong! Mẹ kiếp, chị ta là người trẻ nhất trong số chị em bạn, mà nhìn chị ta lôi thôi như vậy ai cũng cho rằng hẳn là mẹ của cả hội! Babette bước ra khỏi nhà bếp, tất cả những người kia cũng chỉ cầm làm như chị! Chi vung mạnh phô trương toàn bộ độ rộng của chiếc áo choàng lông thú, xoa nhẹ bàn tay đeo đầy nhẫn lên lớp lông mượt, chị thoáng nhận thấy là mình cần phải đánh sáng lại viên kiêm cương đang bị xỉn màu.

Ở đầu bàn bên kia Gloria thu dọn giấy tờ với một vẻ bồn chồn, chị dọn vào rồi lại lật tung ra, loay hoay dán đi dán lại miếng giấy dính. Chị vừa có một bằng chứng về sự phân biệt chủng tốc của Babette, cái kiểu nhắc đi nhắc lại từ “da đen”, “khu dành cho bọn da đen” hoặc “cửa hàng dành cho bọn da đen”. Tất cả những điều đó không còn là sự quan sát đơn thuần nữa mà đã trở thành một thái độ khiêu khích và thậm chí đó còn có thể gọi là một sự bài Đen.

Vả lại, thái độ kiểu này chị đã nhận thấy trong những cuộc tiếp xúc với chàng Phi Công - người đã từng bày tỏ cùng một thái độ với Việt Nam. Babette ủng hộ chiến tranh, ủng hộ những người lính trận và những cuộc ném bom huỷ diệt. Trong khi tất cả những người có lương tri xuống đường biểu tình chống chiến tranh khắp nơi trên đất Mỹ thì Babette đi thăm chồng, anh ta đang được nghỉ trở về phép ở Hawaii. Khi trở về, chị ta khoẻ mạnh sung sướng mãn nguyện, tràn trề hạnh phúc, thư giãn và đã tuyên bố với bọn họ: Dù sao thì mọi người cũng không tôi cầu mong cho anh ta tử trận chứ!

Chẳng ai mong muốn cái chết đến với chàng Phi Công chỉ có Babette là bị tên đàn ông ngạo mạn này bỏ rơi, nhưng do họ đã thoả thuận với nhau, nên tất cả diễn ra trong êm thấm. Nỗi phiền muộn của Babette – ngay cả khi nó thật sự chân thành và sâu xa cũng không làm Gloria mủi lòng bằng nỗi niềm của một thiết phụ trẻ trong hội Những người phụ nữ bị hành hung. Chị ta đến dọn dẹp nhà cửa cho Babette hai lần một tuần và thường phàn nàn với chị bằng thứ ngôn ngữ đáng thương của những người da trắng miền Nam chưa một lần được đến trường. Babette chẳng có khiếu thẩm mỹ gì hết, chị hay gò bó trong những mốt quần áo lỗi thời, thích phô trương ra ngoài những dấu hiệu về sự giàu có của mình trong khi đó thì… chị đã từng nhìn thấy Babette mặc những chiếc xu-chiêng cũ nát, những đôi tất màu hồng bạc phếch do giặt giũ quá nhiều. Chị ta nghèo nàn ngay từ làn da, Gloria lẩm bẩm – làn da của chị ta có màu be phai lạt - một làn da dầy đã được mạng lại với hàng loạt ghim băng để lấy chỗ gài giây áo xu-chiêng.

- Thế còn ngôi nhà, chị sẽ giữ nó chứ? - Gloria hỏi và biết rõ rằng chị đang làm cho trái tim bạn tan nát.

- Tất nhiên, - Babette trả lời mà không hề để ý đến câu hỏi cạm bẫy của Gloria. - Mình cũng không biết phải làm sao.

Babette lo lắng, bởi mất Chàng Phi Công là một chuyện, còn việc mất ngôi nhà làm chị thật sự tuyệt vọng, ngôi nhà mà họ đã cùng nhau gây dựng trong khu phố huy hoàng nhất của Missing, ngôi nhà mà chị đã dày công trang trí; đấy còn chưa tính đến khu vườn 20 tuổi - Thời nay trong chúng ta mấy người có được khu vườn 20 tuổi? Đột nhiên chị thấy mình dường như đã bị mất hết và lẻ loi vô cùng, chị bị cắt đứt khỏi cộng đồng gia đình Cohen, cộng đồng Algérie, cộng đồng Pháp và bây giờ lại là cộng động người Mỹ - một cộng đồng nổi tiếng là có tư tưởng hợp lề luật, một cộng đồng mà chị đã từng tin được chấp nhận là một công dân, còn Gloria thì không nói cho chị biết là Ai Đó có lẽ rất thành thạo trong việc chăm sóc khu vườn 20 tuổi. Chị ta đâu chỉ có mỗi việc ấy!

Gloria đi về hướng cửa sổ còn Babette lại tiến về phía chiếc hộp đựng chuột. Giống như đang thực hiện một vũ điệu, bọn bọ chạm nhau giữa gian bếp và trong cùng một động tác để né tránh nhau. Trong giây phút đó, họ thù ghét nhau. Đứng bên cửa sổ, hai khuỷu tay chống bên thành bòn rửa, cổ dướn cao, Gloria ngắm nhìn những người đàn bà xúng xính trong những bộ váy dài đẹp lộng lẫy đội mũ điểm hoa, những bé gái mặc váy hoa sặc sỡ còn những cậu bé thì lại mặc những bộ com-le hoàn chỉnh có áo gi-lê cẩn thận. Những đứa choai choai thì đã mặc lại đồ thể thao mới tinh có hình bong bóng Chicago in đậm phía sau lưng áo rộng và mũ lưỡi trai đen trên trán.

Đó là dân tộc ta. Gloria tự nhủ thầm, đó là dân tộc hạnh phúc và tự hào của ta vì đã tìm thấy được màu xanh của bãi chăn thả, và câu thành ngữ trong kinh thánh này chị đã hát thuộc lòng thời thơ trẻ mà chẳng hiểu tí gì, thì giờ đây lại sáng loà trước bãi cỏ giả, bãi chăn thả của nước Mỹ, đó là những kẻ tha hương giống như ta. Gloria tự nói với mình, giống như Lola, giống như Aurore, cũng như Babette, giống như tât cả chúng ta ở đây, cũng như mỗi người Mỹ trên đất Mỹ này chỉ còn mỗi một niềm hy vọng vào đấn tối cao: đô la!

Chị tới từ một hòn đảo thuộc vùng Caraibes - một hòn đảo trọc không cây cối, một vùng biển không có lấy một bóng cá bơi lội, một bầu trời không có lấy một hạt mưa, và Gloria nhớ tới bà ngoại của mình, một người ăn mày của Cảng Chuối, nơi đây, ở cảng này chỉ có bãi chăn thả màu xanh của bầu trời. bàn tay to xương xẩu của bà ngoại đã trở thành quá cỡ so với cơ thể bà giờ đây đang ngày một teo tóp lại. Một bàn tay luôn chìa ra ép chị cho bố thí, trong khi đó thì trong thâm tâm chị sẽ vui sướng biết bao khi tặng quà cho bà. Nhưng bà lại nhăn nhó, cau có trước những hộp đựng quà được buộc ngăn ngắn đẹp đẽ với những dải ru-băng mĩ miều. Bà thở dài trước những đồ vật chị mua và bắt đầu định giá tiền từng vật một, sau đó thì xuýt xoa không hài lòng vì chúng quá đắt. Thế thì viết séc vậy! bà cũng không muốn vì phải đi đến nhà băng, trên đường đi bọn cướp sẽ trấn lột bà. Không, bà yêu cầu đô la được trao trực tiếp tận tay. Bàn tay gầy guộc của bà có khổ rộng bằng tờ một đô la. Bà là một cái túi đựng đô la, và Gloria bàng hoàng khi nhìn thấy bà làm biến hết những tờ xanh vào trong chiếc túi nhỏ trong góc váy để rồi lại tiếp tục chìa ra bàn tay trống trơn.

Chị không còn chịu đựng nổi sự giả dối hèn hạ ấy nữa, cách đối xử với chị như đối với một người xa lạ, cảnh xin tiền với vẻ đau ốm bất hạnh mà chị đã từng sử dụng cả trăm ngàn lần trong đời với những cơ quan đoàn thể, những hiệp hội từ thiện để họ cưu mang chị. Khi chị ra khỏi Cảng Chuối, hàng loạt những đàn bà, trẻ nhỏ nhìn vào bộ quần áo kiểu Mỹ chị mặc và nhằng nhẵng bám theo chị, cầu khẩn chị với thái độ rụt rè, đau khổ, thê lương. Thế là kể từ đó chị đã quyết không bao giờ quay trở về đó nữa, và Chrystal không bao giờ được biết đến bà ăn mày già ở Cảng Chuối.

« Lùi
Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của paule constant